Danh mục
Số lượt truy cập
6,035,326

Nguyễn Trần Diệu Hương dịch - Di Chứng Của COVID-19 Từ Kinh Nghiệm Cá Nhân

07 Tháng Bảy 202010:26 CH(Xem: 1244)
Nguyễn Trần Diệu Hương dịch - Di Chứng Của COVID-19 Từ Kinh Nghiệm Cá Nhân
Di Chứng Của COVID-19 Từ Kinh Nghiệm Cá Nhân 

Nguyễn Trần Diệu Hương dịch




Ghi chú của người dịch: bài này không phải là một tài liệu y khoa, mà là kinh nghiệm cá nhân của ông Richard Quest- CNN Business Editor.

Xin được dịch lại kinh nghiệm của một "cựu bệnh nhân COVID-19" để tham khảo.


Author: Richard Quest

Translator: Nguyễn Trần Diệu Hương dịch


https://www.msn.com/en-us/health/medical/richard-quest-i-got-covid-19-two-months-ago-im-still-discovering-new-areas-of-damage/ar-BB16qcwM?li=BBnb7Kz



blank


 


Cơn ho trở lại, không báo trước, không có lý do.

Cơn ho không dữ dội như khi tôi đang bị nhiễm virus nhưng làm cho tôi thấy mình bị yếu đi


Như nhiều người khác, tôi nhận ra rằng tôi đang phải sống và chịu đựng "cơn hậu địa chấn", ảnh hưởng lâu dài sau khi đã được chữa lành cúm Vũ Hán.


Tôi bị nhiễm Coronavirus vào giữa tháng 4. Toàn bộ triệu chứng đến rất nhanh chóng. Bỗng nhiên tôi cảm thấy suy nhược, rất mệt mỏi, và tôi bị ho, một loại ho chưa bao giờ thấy trong đời. 


Tôi đến clinic xin test COVID-19, sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ trung tâm y tế cho biết tôi đã bị nhiễm Coronavirus.

Có thể ví Coronavirus với một cơn lốc xoáy. Khi chạm đến nạn nhân, nó xoáy vào cả cơ thể, gây nên hỗn loạn, hệ thống miễn nhiễm của bệnh nhân không biết cái gì đang xảy ra, virus tấn công từng cơ phận của cơ thể. Bệnh nhân bị ho, rát cổ.


Một số bệnh nhân không thể sống còn sau khi bị Coronavirus tấn công.

Một số bệnh nhân may mắn sống sót. Nếu có  general medical examination sau khi lành bệnh, người ta sẽ thấy cơ thể bị thương tổn nhiều hơn là người ta vẫn nghĩ. 


Riêng tôi, những di chứng Post-Covid nhẹ nhàng hơn: tôi không hề bị khó thở, mất khứu giác, hay vị giác. Tôi cảm thấy toàn thân mệt mỏi, và "những cơn ho không dễ chịu" của thời nhiễm cúm Wuhan trở lại.


"Cơn ho COVID" không giống như những cơn ho sâu tận buồng phổi(như các sĩ vẫn đặt cho nó một cái tên gọi lịch sự:"productive cough"). Đó là một loại ho rất đặc trưng, ho khô, khàn đục, âm thanh có cả tiếng khò khè vong lên từ cổ họng. Trong trường hợp của tôi, có những lúc tôi cảm thấy bị thiếu không khí, khó thở theo sau một cơn ho dài, sâu, nhói tận ngực. Những cơn ho dữ dội làm người chung quanh có cảm tưởng tôi sắp phải quỳ xuống để chịu đựng cơn ho đó.


Tôi đã có COVID-19 negative test, các kháng thể của tôi đang hoạt động rất tốt theo kết quả xét nghiệm, và bác sĩ của tôi cũng cho biết bệnh dịch này sẽ không trở lại. 

Nhưng có những ngày cảm giác của thời bị cúm Vũ Hán trở lại với tôi.


Tôi cũng cảm thấy những di chứng của cơn bệnh tai quái này: tôi bỗng dưng trở nên vụng về một cách không thể tưởng tượng nỗi. Tôi chưa bao giờ được khen là một người uyển chuyển, nhưng cũng chưa bao giờ bị coi là "hậu đậu".  

Bây giờ, nếu tôi lấy một cái ly hay một vật gì từ cupboard, tôi sẽ làm những cái ly bên cạnh bị chuyển động, đôi khi còn rớt xuống vỡ toang trên nền nhà. 

Hay tôi có thể trượt chân khỏi lề đường và té nhào. 

Tôi cũng đã bị ngả ngồi trên ghế thay vì ngồi xuống nhẹ nhàng như trước.


Vì một phần của thần kinh não bộ đáng lẽ phải điều khiển tay chân cầm đúng thứ mình muốn, và tránh khỏi những chướng ngại vật, đã không còn hoạt động! Thỉnh thoảng, tôi bị có cảm giác lẫn lộn mọi thứ. Một khoảnh khắc nhỏ nào đó, suy nghĩ của tôi bị gián đoạn, trắng xóa. Không ai có thể nhận ra điều đó ngoài chính tôi.


Hệ thống tiêu hóa của tôi trở nên khác thường. Không biết nên gọi đó là triệu chứng, đặc trưng, hay sự thương tổn, chỉ biết là tôi cảm nhận hệ thống tiêu hóa của tôi không còn bình thường như trước khi nhiễm Coronavirus.


Với những người chưa hề bị nhiễm cúm Wuhan, hay chưa chứng kiến những di chứng sau khi nhiễm COVID-19, tôi xin các bạn làm tất cả mọi thứ bạn có thể làm để tránh khỏi trận cuồng phong đại dịch này.  


Các bác sĩ cố gắng thuyết phục tôi. Họ nói rằng những di chứng này sẽ từ từ giảm xuống và biến mất nhưng họ không thể cho tôi biết khi nào?  


Tuần trước sức khỏe tôi không được tốt. Những cơn ho đến với tôi ngày này qua ngày khác, tôi mỏi mệt đến độ phải nằm chợp mắt giữa ban ngày. Tôi đã bị vấp ngã bởi cái giá của máy chụp hình và bổ nhào lên một cái ghế. Tôi lo ngại nhưng chưa đến nỗi phải sợ hãi.

Tuần này thì sức khỏe của tôi khả quan hơn nhiều. 


Coronavirus hung hăng tàn phá cơ thể bệnh nhân, vô hiệu hóa một số cơ phận, làm tổn thương một số cơ quan khác... Và lúc mà bạn nghĩ là "Cảm ơn Thượng Đế, cơn bệnh quái ác đã qua đi" thì bạn sẽ cảm nhận là COVID-19 đã để lại hậu quả ở rải rác khắp trong cơ thể bạn và sẽ ở lại với bạn rất lâu, chưa biết đến bao giờ mới thật sự chấm dứt?


COVID là một cơn cuồng phong có một cái đuôi rất dài.


Translate from "I got Covid-19 two months ago. I'm still discovering new areas of damage" -by Richard Quest - CNN Business Editor


Nguyễn Trần Diệu Hương

 


oOo


I got Covid-19 two months ago. I'm still discovering new areas of damage 

 Richard Quest, Business editor-at-large, CNN


The cough has come back, without warning and seemingly for no reason; so has the fatigue. True, neither are as debilitating as when I had the actual virus, but they are back.

Like many others, I am now coming to realize that I am living and suffering from the long tail of Covid-19.

I got infected back in mid-April. The onset of symptoms came quickly. I suddenly noticed I was feeling very tired and I had a new cough. I got tested and the morning after I received a phone call from the medical center, I had tested positive for coronavirus.

The virus is like a tornado. When it lands, it swirls through the body, causing chaos, confusion, coughs, wreaking damage to each organ it touches. Some won't survive its visit. For those that do, when it has gone, one surveys the damage to the human landscape and realizes it's much greater than first thought. My symptoms were on the milder side: I never had breathing difficulties, or loss of sense or smell. I was wiped-out tired and I always had "the cough," which has now returned. 


The Covid cough is not like your usual cough-it-up deep cough (what doctors politely call a "productive cough.") It is very distinctive. It is a dry, raspy, wheezy, cough. In my case, lots of short, expelling gasps of air, followed by a long, deep, chest-wrenching expiration cough, that has standers by wondering if I am going to keel over.


I have tested negative for the virus and positive for the antibodies, and my doctor says it won't return. But there are days when I feel that it has.


I am also discovering new areas of damage: I have now become incredibly clumsy. I was never the most lissome person, no one ever called me graceful, but my clumsiness is off the chart. If I reach for a glass, or take something out of a cupboard, I will knock it, or drop it on the floor. I have tripped over the curb and gone flying. I fall over furniture. It is as if that part of my brain, which subconsciously adjusts hand and movement to obstacles it sees, isn't working.


At times there's a sense of mild confusion. The micro delay in a thought, the hesitation with a word. Nobody would notice but me.


My digestive system is peculiar, to say the least.


It doesn't matter whether I call them symptoms, traits, or wreckage -- my body doesn't feel quite right.


The doctors try to reassure me, saying, this will wear off, but they can't tell me when. Last week was bad. The cough has been with me for days, I have been tired and needed to take naps. I tripped over the camera tripod then fell over a chair! I am concerned but not panicked, yet. This week already feels much better.


For those who have not had Covid, or witnessed the mess it leaves behind, again, I urge you, do whatever you can to avoid this tornado.


It will roar through the body -- kill some on the way -- injure all in its path -- and then when you think "well, thank God that's gone," look around, the damage is strewn everywhere and will be with you long after the crisis has passed.


Covid is a tornado with a very long tail.


Richard Quest


blank

18 Tháng Mười 2020(Xem: 228)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 408)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 306)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 647)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!
05 Tháng Mười 2020(Xem: 621)
Kết thúc năm đệ nhị B3, bạn lãnh thưởng hạng nhất. Phạm Thanh Thừa, đứa bạn chí thân cùng bạn, được phần thưởng hạng nhì. Tôi, Đỗ Công Luận, được phần thưởng hạng ba. Tam kiệt của lớp nhị B3.
05 Tháng Mười 2020(Xem: 418)
Nhưng không thấy Phúc trả lời, có ngờ đâu thời gian cuối tháng 7 là lúc Phúc HÔN MÊ 2 tuần ở bệnh viện!!!
04 Tháng Mười 2020(Xem: 422)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
28 Tháng Chín 2020(Xem: 569)
... Rồi theo anh theo chị vào Saigòn và được học trường tỉnh với giờ giấc đầy đủ và nay tôi bước vào trường trung học Pétrus Ký với một niềm tự hào.
27 Tháng Chín 2020(Xem: 591)
Hình như sự đoàn kết, và tinh thần trách nhiệm của các em trước tình huống không lường trước cũng là một bài học cho rất nhiều người lớn trong thời đại dịch.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 578)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 873)
Các trang mạng xã hội nếu được sử dụng một cách khôn ngoan, đúng mục đích, đúng lúc thì sẽ mang về niềm vui bất tận,
13 Tháng Chín 2020(Xem: 499)
Tôi nhớ ơn anh chị, và cả vợ chồng anh Hy, chịu đựng được chúng tôi, mà không đấm cho vỡ mồm, hộc máu mũi. Càng lâu, tôi càng thấm thía cái câu ‘ Bầu bí một giàn’ của anh Hy nói ngày xua.”
12 Tháng Chín 2020(Xem: 582)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 753)
Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 426)
Chiều vàng Thu, chập chờn đôi cánh én, Triền National Parks lá ửng Thu hồng! Có phải Thu, ngoài song cửa đó không? Ta mong chờ, làn gió Thu dịu mát!
10 Tháng Chín 2020(Xem: 432)
Hầu như người Mỹ nào ít nhất cũng một lần nghe hay nói đến tên ông, Ernest Hemingway, nhà văn người Mỹ nổi tiếng đoạt giải Nobel văn chương năm 1954.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 634)
Ngày cùng má đi dạo phố cũng là ngày cuối cùng tôi được hạnh phúc bên má, cũng là chuyến xe cuối cùng tôi được cùng má ngắm hoa.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 526)
Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.
04 Tháng Chín 2020(Xem: 847)
Người Mỹ thì sắp khép lại mùa hè rất buồn với ngày Lễ Lao Động (thứ hai đầu tháng 9 hàng năm) không đem lại niềm vui cho hầu hết mọi người.
29 Tháng Tám 2020(Xem: 634)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.