Danh mục
Số lượt truy cập
6,060,293

Nguyễn Trần Diệu Hương - VĨNH BIỆT HAI ĐÀN ANH NGÔ QUYỀN

15 Tháng Chín 20173:41 CH(Xem: 5369)
Nguyễn Trần Diệu Hương - VĨNH BIỆT HAI ĐÀN ANH NGÔ QUYỀN

Vĩnh Biệt Hai Đàn Anh Ngô Quyền

chia buon

Trong vòng 5 ngày, Hội cựu học sinh Ngô Quyền Biên Hòa mất đi hai nam sinh thông minh, đa tài: anh Nguyễn Ngọc Xuân -NQ K7, và anh Phạm Kim Phi Hùng -NQ K14.

Họ cùng quê Tân Ba, một xã nhỏ xíu của tỉnh Biên Hòa ngày trước, lúc nước sông Đồng Nai còn trong vắt, hai bờ sông bên lỡ, bên bồi vẫn là nơi chơi đùa thời thơ dại của cả hai anh, của hầu hết  học sinh Ngô Quyền ngày đó.

Khi anh Xuân đậu Tú tài, chuẩn bị thi vào Quốc gia Hành chánh, thì anh Hùng chuẩn bị thi vào lớp 6, một kỳ thi tuyển không dễ dàng vì cả tỉnh Biên Hòa thời đó có hàng trăm trường Tiểu học nhưng chỉ có một ngôi trường Trung học công lập duy nhất. Họ không biết nhau, nhưng như truyền thống của làng quê Tân Ba, của trường Ngô Quyền, cả hai anh đều chăm học, và đều là học trò giỏi của lớp, của trường Ngô Quyền .

@@@

Chúng tôi biết anh Hùng từ hồi học Tiểu học vì Biên Hòa là một tỉnh lỵ nhỏ "đi dăm ba bước đã về chốn cũ", Ba Mẹ anh quen với Ba Mẹ chúng tôi, thỉnh thoảng chạm mặt anh, nhưng chưa bao giờ nói chuyện. Thế hệ của chúng tôi, cuối thế kỷ 20, không nói chuyện với người khác phái, dù học chung trường, ở gần nhà, biết cả "tông chi họ hàng" của nhau, nhưng ra đường vẫn cứ nhìn thẳng.

Sau tháng 4 năm 1975, vì vận nước, chúng tôi không còn ở cùng thành phố, nhưng hiểu nhau hơn vì cả Ba anh, lẫn Ba chúng tôi đều vướng vào cảnh "tù không tội". Chúng tôi, những đứa học trò mặt mày còn nguyên nét trẻ thơ, bị gạt ra ngoài lề xã hội với "bản án" rất rõ ràng, được công an Phường ghi trên giấy trắng mực đen: “thành phần thứ 14 trong xã hội” (chỉ đứng trên thành phần thứ 15, là thành phần tù hình sự).

Anh Hùng lao vào học, tìm quên trong kiến thức, đặc biệt là môn Lý Hóa. Anh đậu thủ khoa vào Đại học Bách khoa Saigon niên khóa 1976-1977 với số điểm gần như tuyệt đối 29/30 cho 3 môn Toán, Lý, Hóa. Vậy mà Ban Tuyển sinh tỉnh Đồng Nai lúc đó không cho anh đi học vì lý do "cha có nợ máu với nhân dân".

Anh mang chất xám và tuổi 17 đầy sức sống của mình về làm ruộng một thời gian rồi được mẹ cho vượt biển vì không có một chỗ dung thân cho anh trên chính quê hương mình.

 

@@@

 

Lúc anh Xuân xong Trung học, chúng tôi mới bắt đầu đi học. Nên mãi đến về sau, sau này, lúc Hội cựu học sinh Ngô Quyền ở hải ngoại có website, chúng tôi mới biết chs NQ K7 Nguyễn Ngọc Xuân, và biết anh là bạn học của Thầy Thu (thầy dạy Tân Toán học cho chúng tôi thời Trung học.)

Nhờ có website, nơi hội tụ của nhiều thế hệ chs Ngô Quyền, các anh chị chs NQ viết về thời học trò, chúng tôi biết được thành tích học tập lẫy lừng đậu Tú tài ban B ưu hạng của anh Xuân.


Anh Xuân giúp ban biên tập website Ngô Quyền dựng lại trường xưa trên youtube qua những hình ảnh của giai đoạn 1956-1975. Nghĩ đến một số đàn em có công ngày cày bừa trả nợ áo cơm, tối thức khuya "vác ngà voi", anh có làm cho chúng tôi một youtube cá nhân, và có tặng chúng tôi một bài thơ khi chúng tôi về thăm quê nhà ở Nha Trang vào dịp Tết năm 2011, trong đó có hai câu rất hay

 "Biển về trải cát em nằm

Giao thừa sóng vỗ thì thầm ca dao"


@@@


Đầu tháng 9 năm nay, không hẹn mà cả hai anh cùng rời trần gian. Anh Hùng bỏ cuộc đời ngày 5 tháng 9 (ngày lễ Vu Lan năm 2017) ở Toronto, Canada. Nỗi buồn chưa nguôi, chúng tôi được tin anh Xuân xuôi tay ở Đà Nẵng Việt Nam vào ngày 10 tháng 9 năm 2017.

Từ California, xin chân thành thắp nén hương lòng hướng về Toronto và Đà Nẵng, cầu mong hai anh được thanh thản ở thế giới bên kia. Và xin mượn hai câu thơ của Thiền Sư Mãn Giác để thay lời vĩnh biệt chs NQ K7 Nguyễn Ngọc Xuân, và chs NQ K14 Phạm Kim Phi Hùng :

 

          "Ta từ vô lượng về chơi

Ngồi trên đỉnh núi mỉm cười với trăng"

 

Nguyễn Trần Diệu Hương

California, cuối hè đầu thu 2017

21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 205)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 647)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 347)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 621)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 387)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 388)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt đẹp và mang ý nghĩa trào phúng, mới nhất của Duyên
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 294)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 357)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 290)
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công: - Hãy cố gắng hết sức và luôn sống đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 595)
Cũng như tất cả mọi thứ, lễ hội ma quỷ trong mùa đại dịch sẽ khác thường, không được tổ chức rầm rộ như thường lệ. Người buồn nhất có lẽ là các em bé mất dịp hóa trang đi xin kẹo
25 Tháng Mười 2020(Xem: 509)
Tôi chạy đi tìm chỗ thang máy, mới lúc nãy thang máy ở đây mà bây giờ kiếm không ra, chẳng lẽ cái thang máy cũng ma quái như bà già biến mất để trêu ngươi tôi?
25 Tháng Mười 2020(Xem: 673)
Tấm lòng nhân hậu của một gia đình Đà Lạt xưa kia cũng đã lan tỏa đến anh, và giúp anh tự biết cần phải làm gì trong quãng đời còn lại của mình,
25 Tháng Mười 2020(Xem: 729)
Nhật ký ngày thứ bảy xin dành tặng cho các họa sĩ nghiệp dư của Ngô Quyền: BT Duyên (Mỹ), PT Hạnh (Úc), PK Luân (Hòa Lan), và NM Dũng (Việt Nam)
24 Tháng Mười 2020(Xem: 451)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 374)
tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 322)
Tôi vốn có lòng thương cà cuống, ít nhất chúng là một phần tuổi thơ của tôi, nên rất bất mãn với cổ nhân. Cà cuống đâu có cay như ớt, như gừng để gừng càng già càng cay.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 609)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 664)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 662)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 963)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!