Danh mục
Số lượt truy cập
1,062,811

Nguyễn Thị Thêm - VIẾT CHO EM TÔI VỪA NẰM XUỐNG

Friday, October 16, 201510:03 PM(View: 11998)
Nguyễn Thị Thêm - VIẾT CHO EM TÔI VỪA NẰM XUỐNG

VIETCHOEM

 

Em à! chị ngồi đây. Một mình. Căn nhà thật vắng. Ngồi với hai hàng nước mắt rưng rưng.

Đã biết rằng định số vô chừng, đời người có đến có đi. Nhưng đã là người thân ai không mũi lòng hả em!

Em đã yên bình đi về cõi hư vô. Một nơi không đau đớn dày xéo hàng ngày hàng giờ, từng phút từng giây. Mỗi lần trên màn hình nhìn thấy em oằn oại vì cơn đau chị thương em đứt ruột. Thương em nhưng vẫn mĩm cười tìm cách nói một câu vui vui cho em cười méo mó quên đi đau đớn.

Mấy tuần nay, gần nhất mấy ngày nay, biết rằng em đang đếm thời gian bằng những hơi thở mệt nhọc, đứt quảng  chị không thể nào giữ mình yên bình. Cái chết đang đến với em từng giờ mà không ai dám nói. Em chỉ nghĩ tại sao căn bệnh mới thời kỳ thứ hai mà làm em đau đớn thế này. Em cứ muốn gặp Bác Sĩ, muốn được điều trị, muốn được trở về nhà khỏe mạnh , bình an. Em muốn được sống.

Em đâu có biết, ngay từ lúc khám phá ra em bị ung thư thì đã là thời kỳ cuối. Lần xạ trị đầu tiên cũng là lần cuối cùng vì BS biết em đã vô phương cứu chữa. Nhưng vì thương em, không muốn em bị thất vọng vợ con em đã dấu và nói với em mới thời kỳ thứ hai và có thể chữa lành. Thật ra những thuốc bệnh viện  đưa vào cơ thể em chỉ là thuốc giảm đau.

Vợ em chở em đi ông thầy này ở miền Tây hay lắm. Ông nọ có bài thuốc gia truyền trị ung thư như  thuốc tiên. Bà kia ở ngoài Bắc có thuốc đặc trị ung thư nỗi tiếng phải order từ on line gửi qua đường bưu điện. Tất cả chỉ là sự hoảng hốt vì căn bệnh của chồng mà vợ em chạy  như con rối. Em có biết không  vợ em không từ bất cứ cây, cỏ nào nói là thuốc trị ung thư đều tìm cho bằng được. Đem về loay hoay phơi, sắc cho em uống. Em uống vào ói trở ra là vợ em hoảng sợ và tìm thầy khác.

Chị bên này không tin những thầy, những thuốc theo tin đồn. Đôi khi cũng có tác dụng đó, nhưng  là phước chủ may thầy. Nếu bệnh được phát hiện sớm, điều trị ngay từ đầu, giải phẩu cắt bỏ ngay từ lúc mới chuẩn đoán và phát hiện. Nếu cần cắt bỏ luôn nhưng phần cơ thể nghi ngờ có thể bị ảnh hưởng thì cơ may mới có thể hy vọng. Còn em, khi ung thư đã làm mình đau đớn thì vô phương cứu chữa.

Em ơi! Bây giờ dù em có sợ thì bàn tay thần chết cũng đã nắm tay em lôi đi. Chị chỉ mong tất cả những gì em làm sẽ được phán đoán công bằng để em có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn trên cõi vĩnh hằng.

Chị nhớ lúc chị còn nhỏ, dì Ba bồng em về đưa cho má. Em bị bệnh ban người khô đét chỉ còn xương với da. Má nói em bị ban khỉ nên rút người ghê lắm. Hai mắt em sâu và gương mặt nhô ra trông thật xấu xí . Dì Ba còn trẻ không biết làm sao lo cho em. Nếu Má không lo cho em thì chắc em đã chết. Thế là Má nhận đứa con riêng của chồng bằng tất cả trái tim người mẹ. Má chạy thầy, chạy thuốc, thức đêm và săn sóc cho em đến khi lành bệnh.  Trong vòng tay má em khỏe mạnh từng ngày và thật dễ thương. Thế rồi dì Ba vào để nhận lại em và má vẫn chỉ là má lớn trên danh nghĩa.

Em lớn lên phá nhiều hơn ham học,  ba đã nghiêm khắc dùng biện pháp mạnh. Một điều mà ba chưa bao giờ làm với con cái. Ba mình mà, chưa bao giờ ba la con lớn tiếng. Giọng của Ba trầm và sắc khiến đứa nào cũng sợ. Từng lời nói của Ba nhấn mạnh và có oai lực làm sao. Ba đem em về ở với ba má và em thay đổi tính tình trở nên ngoan, hiền , có tình có nghĩa. Ba cho em đi học sửa xe Honda và em từng bước trưởng thành để tự lập.Em theo ba đi làm, rồi dì Ba mất, má lo cho em thành gia lập thất. Má để căn nhà ba má ở cho vợ chồng em. Ba má về dưỡng già ở mảnh vườn má đã bỏ công khai phá.

Khi chồng chị được thả ra khỏi trại tù CS. Em không hề có thái độ rẻ rúng coi thường. Em đối với anh ấy tận tình để giúp anh thoát ra khỏi mặc cảm của một người mất cả tự do. Chồng chị cần có một chiếc xe Honda để đi đây đi đó lo giấy tờ. Nhà nghèo, không có tiền, mình phải mua xe Honda bị hư về cho em sửa lại. Anh chị phải đem tất cả nữ trang cưới đổi ra vàng mà mua xe. Ngờ đâu xe đã bị lột dên, không thể nào chạy được. Em mỗi ngày sau giờ đi làm về là loay hoay với chiếc xe. Em rã tất cả bộ phận chiếc xe ra, chăm chút, mua phụ tùng làm lại.  Ngày nào cũng ôm chiếc xe tới tối mịt mới dẹp vào.

Chiếc xe thành hình nhưng luôn bị trở ngại vì phụ tùng mua về không hoàn toàn đúng như đồ gốc. Cho nên  cứ vài ba ngày là em lại phải loay hoay sửa xe. Nhìn em cực khổ với chiếc xe mua lầm chị giận chồng, rồi giận mình cả tin người nên mới làm em cực khổ như vậy. Mỗi lần em banh xe ra sửa, thì cháu Duy lại ra phụ cậu. Chị không cho sợ nó phá em , nhưng em bảo" Cứ để nó chơi. Con trai  thích máy móc là chuyện tốt" Thế là hai cậu cháu lem luốc với dầu nhớt, mỡ xe. Bây giờ dù là một bác sĩ quân y nhưng cháu cũng có thể tự chăm sóc sửa xe  mình mỗi khi gặp hư hỏng nhẹ. Mỗi khi cháu kể lại những lần sửa như vậy tiết kiệm được tiền chị lại nghĩ đến em. Chị thầm cám ơn em đã tạo cho cháu thích thú về xe cộ. Để khi lớn cháu  tìm cách tự học để lợi ích thiết thực như bây giờ.Thế  rồi, không thể cứ ôm chiếc xe đó, anh chị đã bán nó đi để lấy tiền lo dịch vụ  xuất ngoại. Em thoát được những ngày vất vả vì chiếc xe phải gió của chị.

 Ngày má bệnh, em cương quyết bàn với chị phải đưa má đi bệnh viện chữa trị. Em đã sớm hôm tới lui thăm viếng để má được an lòng. Ngày cuối cùng của má, em còn mời má thức ăn mà vợ em chăm chút nấu. Má ngồi ăn thức ăn của em, tất cả các con đứng quanh má nói cười vui vẻ. Buổi sáng khi má sắp ra đi, em tất tả chạy đi báo tin cho chị, rồi cùng chị lo thỉnh thầy về tụng kinh làm đám cho má.

Đối với chị, chị không coi em là đứa em một cha khác mẹ, vì em gần gũi với chị thật nhiều. Mỗi lần anh chị về, em đều lo lắng và tạo mọi điều kiện cho anh chị được ăn ở thoải mái. Căn nhà em tuy đơn sơ nhưng là tổ ấm của các cháu ở phương xa về thăm quê hương.

Em ơi! bây giờ có nói gì thì em cũng đã nằm xuống. Một đời người sáu chục năm không ngắn, không dài. Các con em đều thành gia lập thất, cuộc sống ổn định. Các cháu em ngoan, học giỏi, dễ thương. Em hãy yên lòng ra đi ,nhẹ nhàng mà ra đi. Có lẽ ở cõi vô hình em sẽ gặp lại những người thân, em sẽ được đoàn tụ .

Chia tay ở cõi dương trần,

Biết đâu sum họp người thân ngày nào

Cuộc đời là giấc chiêm bao.

Bỏ đi thân xác, bước  vào hư không.

Nhẹ nhàng hồn phách thong dong.

Theo chân Đức Phật, thoát vòng tử sinh.

 

Vĩnh biệt em trai của chị

Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.

 

Nguyễn thị Thêm.

16/10/2015

 

Sunday, July 31, 2022(View: 515)
Đến với Thầy Cô để được nhìn lại những ánh mắt khoan dung và độ lượng, đồng thời được nhắc nhở đến quý Thầy Cô kính mến không còn cũng như không đến được
Saturday, July 30, 2022(View: 646)
Tạm biệt cô thầy, tạm biệt bạn bè Hai ngày vui quá ở trên xe Kính chúc mọi người đầy sức khỏe Hẹn gặp sang năm cũng dịp hè
Friday, July 29, 2022(View: 586)
Anh là một hòn đá cương nghị, anh được đặt đúng chỗ và đúng thời điểm nên đã chuyển hướng cả một dòng âm nhạc mang bản sắc Việt Nam.
Tuesday, July 26, 2022(View: 496)
Như vậy Vô Lậu Học là môn học giúp hành giả được tự do tự tại, đoạn tận mọi phiền não khổ đau, không còn rơi rớt trong luân hồi sanh tử.
Saturday, July 23, 2022(View: 3008)
Một lần nữa, Sáo chân thành cảm tạ quý thầy cô, các anh chị, các bạn và các em… về tất cả những yêu thương trường cũ trò xưa. Xin tạm biệt…
Saturday, July 23, 2022(View: 875)
Xin cám ơn các CHS Ngô Quyền, cám ơn mọi người đã cho tôi cơ hội nhìn thấy "Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư" hôm nay qua Tiền Hội Ngộ và Đại Hội Ngô Quyền
Monday, July 18, 2022(View: 724)
Xin chuyển đến Quý Thầy cô, đến những bạn hữu và nhất là gởi đến Chị Huệ, tay BẾP thượng thặng của trường chúng mình. Chị Huệ, tài nghệ của ...người này có đáng để ý không!
Friday, July 15, 2022(View: 825)
Trưa nào em đến thăm Như loài hoa trinh trắng Bài tình ca anh tặng “ Hoa soan bên thềm cũ “ Mình thương nhau từ đó Mình thương nhau muôn đời.
Wednesday, July 13, 2022(View: 941)
Trang thơ cháy thành tro tàn mà thương nhớ con không thể phai tàn . Ba sẽ thì thầm gọi tên con: Dương Thị An Xuyên Mãi mãi ba sẽ gọi tên con. Và không bao giờ ba muốn nói hai tiếng vĩnh biệt đâu con.
Monday, July 11, 2022(View: 833)
Bài viết này tôi viết lại những gì tôi đã sống, đã trải nghiệm. Nó là một phần đời tôi cùng với nhiều người miền Nam khác cùng thế hệ- trong đó có nhạc sĩ họ Trịnh
Thursday, June 30, 2022(View: 906)
Ai kể chuyện mình? Ai xót thương? Nỗi đau. Của ai người đó biết, và người đó đau. Người khác khó lòng cảm cái đau không phải của mình. Làm sao so sánh.
Sunday, June 26, 2022(View: 719)
Ôi tình yêu người lính chiến miền Nam sao thơ mộng, lãng mạn nhưng cũng đầy đau thương, bi hận ...
Saturday, June 25, 2022(View: 989)
Tôi lan man nghĩ đến mình. Cả đời không nghiện gì nhưng về già hình như tôi nghiện Iphone. Phải công bằng một chút là tôi nghiện internet.
Friday, June 24, 2022(View: 801)
Đốt lên Ngọn Lửa Cao Nguyên Xua tan bóng tối triền miên đêm dài Langbiang đá dựng chờ ai Núi Ông đứng đợi choàng vai núi Bà.
Thursday, June 23, 2022(View: 931)
Xin đốt một nén hương cho những kẻ cách này cách khác đã bỏ mình trên dòng sông đó. Phải chăng đó là câu chuyện của dòng sông
Saturday, June 18, 2022(View: 1080)
Bài dưới đây, muốn được chia sẻ với những người bạn cùng trường. Tôi, Lý khánh Hồng cùng chung một ngôi trường một thời với những người bạn của tôi.
Saturday, June 18, 2022(View: 1485)
Bộ môn CL trong lịch sử đã từng là một nét văn hóa đặc sắc của người Việt Nam, đặc biệt ở miền Nam VN, nên cần được bảo tồn cẩn thận và có chính sách khôi phục tốt
Friday, June 17, 2022(View: 1011)
Theo ba tôi trước tiên phải lo tu chỉnh bản thân để quản trị mái ấm gia đình tốt đẹp, còn việc trị quốc bình thiên hạ tính sau.
Friday, June 17, 2022(View: 1428)
Vào mỗi tháng 6, hình ảnh của các người cha luôn rõ nét hơn bao giờ hết, những người cha đã làm hết sức để các con có một đời sống bình an, hạnh phúc,
Thursday, June 16, 2022(View: 913)
Ngày của những người cha, trong đó có ba và con. Những người được ơn trên cho nhận một thiên chức vô cùng tốt đẹp và cao quý.