Danh mục
Số lượt truy cập
5,976,298

Nguyễn Thị Thêm - VIẾT CHO EM TÔI VỪA NẰM XUỐNG

16 Tháng Mười 201510:03 CH(Xem: 7176)
Nguyễn Thị Thêm - VIẾT CHO EM TÔI VỪA NẰM XUỐNG

VIETCHOEM

 

Em à! chị ngồi đây. Một mình. Căn nhà thật vắng. Ngồi với hai hàng nước mắt rưng rưng.

Đã biết rằng định số vô chừng, đời người có đến có đi. Nhưng đã là người thân ai không mũi lòng hả em!

Em đã yên bình đi về cõi hư vô. Một nơi không đau đớn dày xéo hàng ngày hàng giờ, từng phút từng giây. Mỗi lần trên màn hình nhìn thấy em oằn oại vì cơn đau chị thương em đứt ruột. Thương em nhưng vẫn mĩm cười tìm cách nói một câu vui vui cho em cười méo mó quên đi đau đớn.

Mấy tuần nay, gần nhất mấy ngày nay, biết rằng em đang đếm thời gian bằng những hơi thở mệt nhọc, đứt quảng  chị không thể nào giữ mình yên bình. Cái chết đang đến với em từng giờ mà không ai dám nói. Em chỉ nghĩ tại sao căn bệnh mới thời kỳ thứ hai mà làm em đau đớn thế này. Em cứ muốn gặp Bác Sĩ, muốn được điều trị, muốn được trở về nhà khỏe mạnh , bình an. Em muốn được sống.

Em đâu có biết, ngay từ lúc khám phá ra em bị ung thư thì đã là thời kỳ cuối. Lần xạ trị đầu tiên cũng là lần cuối cùng vì BS biết em đã vô phương cứu chữa. Nhưng vì thương em, không muốn em bị thất vọng vợ con em đã dấu và nói với em mới thời kỳ thứ hai và có thể chữa lành. Thật ra những thuốc bệnh viện  đưa vào cơ thể em chỉ là thuốc giảm đau.

Vợ em chở em đi ông thầy này ở miền Tây hay lắm. Ông nọ có bài thuốc gia truyền trị ung thư như  thuốc tiên. Bà kia ở ngoài Bắc có thuốc đặc trị ung thư nỗi tiếng phải order từ on line gửi qua đường bưu điện. Tất cả chỉ là sự hoảng hốt vì căn bệnh của chồng mà vợ em chạy  như con rối. Em có biết không  vợ em không từ bất cứ cây, cỏ nào nói là thuốc trị ung thư đều tìm cho bằng được. Đem về loay hoay phơi, sắc cho em uống. Em uống vào ói trở ra là vợ em hoảng sợ và tìm thầy khác.

Chị bên này không tin những thầy, những thuốc theo tin đồn. Đôi khi cũng có tác dụng đó, nhưng  là phước chủ may thầy. Nếu bệnh được phát hiện sớm, điều trị ngay từ đầu, giải phẩu cắt bỏ ngay từ lúc mới chuẩn đoán và phát hiện. Nếu cần cắt bỏ luôn nhưng phần cơ thể nghi ngờ có thể bị ảnh hưởng thì cơ may mới có thể hy vọng. Còn em, khi ung thư đã làm mình đau đớn thì vô phương cứu chữa.

Em ơi! Bây giờ dù em có sợ thì bàn tay thần chết cũng đã nắm tay em lôi đi. Chị chỉ mong tất cả những gì em làm sẽ được phán đoán công bằng để em có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn trên cõi vĩnh hằng.

Chị nhớ lúc chị còn nhỏ, dì Ba bồng em về đưa cho má. Em bị bệnh ban người khô đét chỉ còn xương với da. Má nói em bị ban khỉ nên rút người ghê lắm. Hai mắt em sâu và gương mặt nhô ra trông thật xấu xí . Dì Ba còn trẻ không biết làm sao lo cho em. Nếu Má không lo cho em thì chắc em đã chết. Thế là Má nhận đứa con riêng của chồng bằng tất cả trái tim người mẹ. Má chạy thầy, chạy thuốc, thức đêm và săn sóc cho em đến khi lành bệnh.  Trong vòng tay má em khỏe mạnh từng ngày và thật dễ thương. Thế rồi dì Ba vào để nhận lại em và má vẫn chỉ là má lớn trên danh nghĩa.

Em lớn lên phá nhiều hơn ham học,  ba đã nghiêm khắc dùng biện pháp mạnh. Một điều mà ba chưa bao giờ làm với con cái. Ba mình mà, chưa bao giờ ba la con lớn tiếng. Giọng của Ba trầm và sắc khiến đứa nào cũng sợ. Từng lời nói của Ba nhấn mạnh và có oai lực làm sao. Ba đem em về ở với ba má và em thay đổi tính tình trở nên ngoan, hiền , có tình có nghĩa. Ba cho em đi học sửa xe Honda và em từng bước trưởng thành để tự lập.Em theo ba đi làm, rồi dì Ba mất, má lo cho em thành gia lập thất. Má để căn nhà ba má ở cho vợ chồng em. Ba má về dưỡng già ở mảnh vườn má đã bỏ công khai phá.

Khi chồng chị được thả ra khỏi trại tù CS. Em không hề có thái độ rẻ rúng coi thường. Em đối với anh ấy tận tình để giúp anh thoát ra khỏi mặc cảm của một người mất cả tự do. Chồng chị cần có một chiếc xe Honda để đi đây đi đó lo giấy tờ. Nhà nghèo, không có tiền, mình phải mua xe Honda bị hư về cho em sửa lại. Anh chị phải đem tất cả nữ trang cưới đổi ra vàng mà mua xe. Ngờ đâu xe đã bị lột dên, không thể nào chạy được. Em mỗi ngày sau giờ đi làm về là loay hoay với chiếc xe. Em rã tất cả bộ phận chiếc xe ra, chăm chút, mua phụ tùng làm lại.  Ngày nào cũng ôm chiếc xe tới tối mịt mới dẹp vào.

Chiếc xe thành hình nhưng luôn bị trở ngại vì phụ tùng mua về không hoàn toàn đúng như đồ gốc. Cho nên  cứ vài ba ngày là em lại phải loay hoay sửa xe. Nhìn em cực khổ với chiếc xe mua lầm chị giận chồng, rồi giận mình cả tin người nên mới làm em cực khổ như vậy. Mỗi lần em banh xe ra sửa, thì cháu Duy lại ra phụ cậu. Chị không cho sợ nó phá em , nhưng em bảo" Cứ để nó chơi. Con trai  thích máy móc là chuyện tốt" Thế là hai cậu cháu lem luốc với dầu nhớt, mỡ xe. Bây giờ dù là một bác sĩ quân y nhưng cháu cũng có thể tự chăm sóc sửa xe  mình mỗi khi gặp hư hỏng nhẹ. Mỗi khi cháu kể lại những lần sửa như vậy tiết kiệm được tiền chị lại nghĩ đến em. Chị thầm cám ơn em đã tạo cho cháu thích thú về xe cộ. Để khi lớn cháu  tìm cách tự học để lợi ích thiết thực như bây giờ.Thế  rồi, không thể cứ ôm chiếc xe đó, anh chị đã bán nó đi để lấy tiền lo dịch vụ  xuất ngoại. Em thoát được những ngày vất vả vì chiếc xe phải gió của chị.

 Ngày má bệnh, em cương quyết bàn với chị phải đưa má đi bệnh viện chữa trị. Em đã sớm hôm tới lui thăm viếng để má được an lòng. Ngày cuối cùng của má, em còn mời má thức ăn mà vợ em chăm chút nấu. Má ngồi ăn thức ăn của em, tất cả các con đứng quanh má nói cười vui vẻ. Buổi sáng khi má sắp ra đi, em tất tả chạy đi báo tin cho chị, rồi cùng chị lo thỉnh thầy về tụng kinh làm đám cho má.

Đối với chị, chị không coi em là đứa em một cha khác mẹ, vì em gần gũi với chị thật nhiều. Mỗi lần anh chị về, em đều lo lắng và tạo mọi điều kiện cho anh chị được ăn ở thoải mái. Căn nhà em tuy đơn sơ nhưng là tổ ấm của các cháu ở phương xa về thăm quê hương.

Em ơi! bây giờ có nói gì thì em cũng đã nằm xuống. Một đời người sáu chục năm không ngắn, không dài. Các con em đều thành gia lập thất, cuộc sống ổn định. Các cháu em ngoan, học giỏi, dễ thương. Em hãy yên lòng ra đi ,nhẹ nhàng mà ra đi. Có lẽ ở cõi vô hình em sẽ gặp lại những người thân, em sẽ được đoàn tụ .

Chia tay ở cõi dương trần,

Biết đâu sum họp người thân ngày nào

Cuộc đời là giấc chiêm bao.

Bỏ đi thân xác, bước  vào hư không.

Nhẹ nhàng hồn phách thong dong.

Theo chân Đức Phật, thoát vòng tử sinh.

 

Vĩnh biệt em trai của chị

Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.

 

Nguyễn thị Thêm.

16/10/2015

 

27 Tháng Bảy 2020(Xem: 350)
Ngày sinh nhật này có ý nghĩa lớn lao đối với em. Em sẽ dành cho chồng em những gì lãng mạn nhất để chuộc lỗi lầm..Đương nhiên em sẽ giấu kín như bưng chuyện ngày hôm qua, một ngày vô vị nhất trong cuộc đời em. Tất cả điều tồi tệ xảy ra vì em đã quá GHEN.
25 Tháng Bảy 2020(Xem: 531)
Từ hai tháng nay, khẩu trang đã gắn liền với khuôn mặt của tôi trong đoạn đời có COVID-19 hiện diện. Mong vô cùng đoạn đời bão táp đó của tất cả chúng ta sẽ sớm chấm dứt.
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 525)
Nước Mỹ có một tuần rất buồn khi nhìn đến con số thống kê của CDC (Centers for Disease Control and Prevention) về tình hình bệnh nhân mới bị nhiễm Coronavirus và số người thiệt mạng hàng ngày lên đến một con số "chóng mặt"
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 350)
Lucy đã từ giã chúng tôi để trở về nơi nó bắt đầu. Mạng sống của sanh linh đều đến rồi đi. Tôi rồi cũng sẽ ra đi như nó.Tôi không biết nó từ đâu đến, nhưng nó đã chấm dứt cuộc đời ở tại nơi này, trong tình thương của đại gia đình chúng tôi.
14 Tháng Bảy 2020(Xem: 174)
Hãy trân trọng những ngày vàng, đừng lãng phí nhé, các bạn thân mến của tôi. Cám ơn những ngày cách ly cho vợ chồng già chúng tôi những giờ phút hạnh phúc bên nhau thật hiếm quí.
11 Tháng Bảy 2020(Xem: 613)
Quá bất ngờ và thương tiếc anh, đồng nghiệp và khán giả của anh đang vận động để xin đổi tên "Longacre Theatre" ở Manhattan, New York thành "Cordero Theatre"
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 299)
Nên nhớ tỷ lệ chết vì COVID-19 cũng chỉ khoảng 6% thôi. Bệnh nhân có thể hốt hoảng, nhưng chúng ta phải sáng suốt, bình tĩnh theo dõi tiến triển của bệnh, đặc biệt theo dõi hơi thở bệnh nhân.
07 Tháng Bảy 2020(Xem: 672)
Và lúc mà bạn nghĩ là "Cảm ơn Thượng Đế, cơn bệnh quái ác đã qua đi" thì bạn sẽ cảm nhận là COVID-19 đã để lại hậu quả ở rải rác khắp trong cơ thể bạn và sẽ ở lại với bạn rất lâu,
03 Tháng Bảy 2020(Xem: 703)
trong tình hình có ít nhất là 12 tiểu bang đang đi ngược lại (quay lui) một trong bốn giai đoạn của tiến trình hồi sinh sau COVID-19. Như tất cả mọi thứ khác trong mùa đại dịch, hơn 300 triệu người Mỹ sẽ có một ngày Lễ Độc lập khác thường.
01 Tháng Bảy 2020(Xem: 361)
tôi thấy lòng mình thanh thản như trả được một phần món nợ cho anh, cho những người hy sinh trong cuộc chiến để tôi và nhiều người khác sống an lành ở hậu phương
29 Tháng Sáu 2020(Xem: 771)
Nếu bạn muốn có sự bình an tương đối, không phải nhìn người khác bằng "con mắt mang hình viên đạn" khi họ vô tình đến gần mình trong vòng hai thước, hãy tạm thời về sống ở Connecticut
28 Tháng Sáu 2020(Xem: 329)
Người Việt lưu vong, chọn đất khách làm quê hương thứ hai, nhưng lòng vẫn hướng về quê mẹ như một nơi để trở về, dù chỉ trong tâm tưởng.
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 454)
Một ngày đặc biệt trong Tháng Sáu nơi xứ Mỹ là Ngày Lễ của Cha (Father’s Day) thường được tổ chức vào ngày Chủ Nhật của tuần lễ thứ ba trong Tháng Sáu. Năm nay ngày Lễ Của Cha là ngày Chủ Nhật 6-21-2020.
20 Tháng Sáu 2020(Xem: 497)
"Cha kính thương! Nhân ngày Lễ Cha, xin cho phép con được gọi Người bằng cái danh xưng kính yêu trìu mến đó để tỏ lòng cảm tạ ơn cứu tử. Con biết "Thi ân bất cầu báo" là cách sống của Người,
20 Tháng Sáu 2020(Xem: 540)
Nói xong ông bật khóc như đứa trẻ, là lúc trí óc ông lẩn thẩn ngu ngơ mà vẫn khẳng định: - Để bố về nhà… về nhà của bố…
20 Tháng Sáu 2020(Xem: 938)
Đầu tháng 6, ở các chợ, tất cả các quầy hàng đã đầy đủ hàng hóa, kể cả các cuộn giấy vệ sinh (đã một thời được săn lùng và tích trữ bởi những người lo xa không đúng chỗ!).
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 955)
Không ai (kể cả các nhà khoa học, các giáo sư Bác sĩ giỏi) có thể tiên đoán chính xác khi nào đại dịch chấm dứt? Bao giờ thì có thuốc chủng ngừa? Cũng chẳng dám kỳ vọng mọi thứ sẽ quay về như cũ, trước khi có đại dịch.
07 Tháng Sáu 2020(Xem: 609)
Xin đừng đập phá. Xin đừng mang theo gạch đá, búa và gậy gộc để đập phá cửa kiếng. Khi một tiếng bụp vang lên. Những tấm kiếng rả ra và gục xuống rệu rạo. Có khác gì một thây người bị thương quỵ xuống.
06 Tháng Sáu 2020(Xem: 945)
Nếu cả hai ông Floyd và Chauvin cùng một màu da thì vấn đề sẽ khác, khác đi nhiều lắm. Và có lẽ biểu tình dẫn đến bạo động, đập phá các cửa tiệm, ..đã không xảy ra.
04 Tháng Sáu 2020(Xem: 478)
"Cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau" (câu kết của bài hát Kỷ Niệm): Mời bạn cùng hát với tôi và xin chúc mọi người luôn giữ được nhiều kỷ niệm đẹp, sống tốt sống vui, gắn bó yêu thương thật nhiều để tạo ra thật nhiều kỷ niệm cho nhau...