Danh mục
Số lượt truy cập
5,411,205

Nguyễn Thị Thêm - VIẾT CHO EM TÔI VỪA NẰM XUỐNG

16 Tháng Mười 201510:03 CH(Xem: 5877)
Nguyễn Thị Thêm - VIẾT CHO EM TÔI VỪA NẰM XUỐNG

VIETCHOEM

 

Em à! chị ngồi đây. Một mình. Căn nhà thật vắng. Ngồi với hai hàng nước mắt rưng rưng.

Đã biết rằng định số vô chừng, đời người có đến có đi. Nhưng đã là người thân ai không mũi lòng hả em!

Em đã yên bình đi về cõi hư vô. Một nơi không đau đớn dày xéo hàng ngày hàng giờ, từng phút từng giây. Mỗi lần trên màn hình nhìn thấy em oằn oại vì cơn đau chị thương em đứt ruột. Thương em nhưng vẫn mĩm cười tìm cách nói một câu vui vui cho em cười méo mó quên đi đau đớn.

Mấy tuần nay, gần nhất mấy ngày nay, biết rằng em đang đếm thời gian bằng những hơi thở mệt nhọc, đứt quảng  chị không thể nào giữ mình yên bình. Cái chết đang đến với em từng giờ mà không ai dám nói. Em chỉ nghĩ tại sao căn bệnh mới thời kỳ thứ hai mà làm em đau đớn thế này. Em cứ muốn gặp Bác Sĩ, muốn được điều trị, muốn được trở về nhà khỏe mạnh , bình an. Em muốn được sống.

Em đâu có biết, ngay từ lúc khám phá ra em bị ung thư thì đã là thời kỳ cuối. Lần xạ trị đầu tiên cũng là lần cuối cùng vì BS biết em đã vô phương cứu chữa. Nhưng vì thương em, không muốn em bị thất vọng vợ con em đã dấu và nói với em mới thời kỳ thứ hai và có thể chữa lành. Thật ra những thuốc bệnh viện  đưa vào cơ thể em chỉ là thuốc giảm đau.

Vợ em chở em đi ông thầy này ở miền Tây hay lắm. Ông nọ có bài thuốc gia truyền trị ung thư như  thuốc tiên. Bà kia ở ngoài Bắc có thuốc đặc trị ung thư nỗi tiếng phải order từ on line gửi qua đường bưu điện. Tất cả chỉ là sự hoảng hốt vì căn bệnh của chồng mà vợ em chạy  như con rối. Em có biết không  vợ em không từ bất cứ cây, cỏ nào nói là thuốc trị ung thư đều tìm cho bằng được. Đem về loay hoay phơi, sắc cho em uống. Em uống vào ói trở ra là vợ em hoảng sợ và tìm thầy khác.

Chị bên này không tin những thầy, những thuốc theo tin đồn. Đôi khi cũng có tác dụng đó, nhưng  là phước chủ may thầy. Nếu bệnh được phát hiện sớm, điều trị ngay từ đầu, giải phẩu cắt bỏ ngay từ lúc mới chuẩn đoán và phát hiện. Nếu cần cắt bỏ luôn nhưng phần cơ thể nghi ngờ có thể bị ảnh hưởng thì cơ may mới có thể hy vọng. Còn em, khi ung thư đã làm mình đau đớn thì vô phương cứu chữa.

Em ơi! Bây giờ dù em có sợ thì bàn tay thần chết cũng đã nắm tay em lôi đi. Chị chỉ mong tất cả những gì em làm sẽ được phán đoán công bằng để em có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn trên cõi vĩnh hằng.

Chị nhớ lúc chị còn nhỏ, dì Ba bồng em về đưa cho má. Em bị bệnh ban người khô đét chỉ còn xương với da. Má nói em bị ban khỉ nên rút người ghê lắm. Hai mắt em sâu và gương mặt nhô ra trông thật xấu xí . Dì Ba còn trẻ không biết làm sao lo cho em. Nếu Má không lo cho em thì chắc em đã chết. Thế là Má nhận đứa con riêng của chồng bằng tất cả trái tim người mẹ. Má chạy thầy, chạy thuốc, thức đêm và săn sóc cho em đến khi lành bệnh.  Trong vòng tay má em khỏe mạnh từng ngày và thật dễ thương. Thế rồi dì Ba vào để nhận lại em và má vẫn chỉ là má lớn trên danh nghĩa.

Em lớn lên phá nhiều hơn ham học,  ba đã nghiêm khắc dùng biện pháp mạnh. Một điều mà ba chưa bao giờ làm với con cái. Ba mình mà, chưa bao giờ ba la con lớn tiếng. Giọng của Ba trầm và sắc khiến đứa nào cũng sợ. Từng lời nói của Ba nhấn mạnh và có oai lực làm sao. Ba đem em về ở với ba má và em thay đổi tính tình trở nên ngoan, hiền , có tình có nghĩa. Ba cho em đi học sửa xe Honda và em từng bước trưởng thành để tự lập.Em theo ba đi làm, rồi dì Ba mất, má lo cho em thành gia lập thất. Má để căn nhà ba má ở cho vợ chồng em. Ba má về dưỡng già ở mảnh vườn má đã bỏ công khai phá.

Khi chồng chị được thả ra khỏi trại tù CS. Em không hề có thái độ rẻ rúng coi thường. Em đối với anh ấy tận tình để giúp anh thoát ra khỏi mặc cảm của một người mất cả tự do. Chồng chị cần có một chiếc xe Honda để đi đây đi đó lo giấy tờ. Nhà nghèo, không có tiền, mình phải mua xe Honda bị hư về cho em sửa lại. Anh chị phải đem tất cả nữ trang cưới đổi ra vàng mà mua xe. Ngờ đâu xe đã bị lột dên, không thể nào chạy được. Em mỗi ngày sau giờ đi làm về là loay hoay với chiếc xe. Em rã tất cả bộ phận chiếc xe ra, chăm chút, mua phụ tùng làm lại.  Ngày nào cũng ôm chiếc xe tới tối mịt mới dẹp vào.

Chiếc xe thành hình nhưng luôn bị trở ngại vì phụ tùng mua về không hoàn toàn đúng như đồ gốc. Cho nên  cứ vài ba ngày là em lại phải loay hoay sửa xe. Nhìn em cực khổ với chiếc xe mua lầm chị giận chồng, rồi giận mình cả tin người nên mới làm em cực khổ như vậy. Mỗi lần em banh xe ra sửa, thì cháu Duy lại ra phụ cậu. Chị không cho sợ nó phá em , nhưng em bảo" Cứ để nó chơi. Con trai  thích máy móc là chuyện tốt" Thế là hai cậu cháu lem luốc với dầu nhớt, mỡ xe. Bây giờ dù là một bác sĩ quân y nhưng cháu cũng có thể tự chăm sóc sửa xe  mình mỗi khi gặp hư hỏng nhẹ. Mỗi khi cháu kể lại những lần sửa như vậy tiết kiệm được tiền chị lại nghĩ đến em. Chị thầm cám ơn em đã tạo cho cháu thích thú về xe cộ. Để khi lớn cháu  tìm cách tự học để lợi ích thiết thực như bây giờ.Thế  rồi, không thể cứ ôm chiếc xe đó, anh chị đã bán nó đi để lấy tiền lo dịch vụ  xuất ngoại. Em thoát được những ngày vất vả vì chiếc xe phải gió của chị.

 Ngày má bệnh, em cương quyết bàn với chị phải đưa má đi bệnh viện chữa trị. Em đã sớm hôm tới lui thăm viếng để má được an lòng. Ngày cuối cùng của má, em còn mời má thức ăn mà vợ em chăm chút nấu. Má ngồi ăn thức ăn của em, tất cả các con đứng quanh má nói cười vui vẻ. Buổi sáng khi má sắp ra đi, em tất tả chạy đi báo tin cho chị, rồi cùng chị lo thỉnh thầy về tụng kinh làm đám cho má.

Đối với chị, chị không coi em là đứa em một cha khác mẹ, vì em gần gũi với chị thật nhiều. Mỗi lần anh chị về, em đều lo lắng và tạo mọi điều kiện cho anh chị được ăn ở thoải mái. Căn nhà em tuy đơn sơ nhưng là tổ ấm của các cháu ở phương xa về thăm quê hương.

Em ơi! bây giờ có nói gì thì em cũng đã nằm xuống. Một đời người sáu chục năm không ngắn, không dài. Các con em đều thành gia lập thất, cuộc sống ổn định. Các cháu em ngoan, học giỏi, dễ thương. Em hãy yên lòng ra đi ,nhẹ nhàng mà ra đi. Có lẽ ở cõi vô hình em sẽ gặp lại những người thân, em sẽ được đoàn tụ .

Chia tay ở cõi dương trần,

Biết đâu sum họp người thân ngày nào

Cuộc đời là giấc chiêm bao.

Bỏ đi thân xác, bước  vào hư không.

Nhẹ nhàng hồn phách thong dong.

Theo chân Đức Phật, thoát vòng tử sinh.

 

Vĩnh biệt em trai của chị

Hãy yên nghỉ vĩnh hằng.

 

Nguyễn thị Thêm.

16/10/2015

 

08 Tháng Sáu 2019(Xem: 149)
Tới Toronto, tôi lại phải làm thông dịch cho những người định cư ở thành phố này để làm thủ tục nhập cảnh vào Canada và sau cùng là cho tôi.
07 Tháng Sáu 2019(Xem: 419)
Sanh lão bệnh tử là qui luật thường tình của một kiếp người, miễn sao có một đời sống tốt đẹp từ đôi bàn tay của mình, để không hổ thẹn khi phải xuôi tay
03 Tháng Sáu 2019(Xem: 183)
Tháng tới June-2019 thì dần dà người dân Mỹ sẽ phải tốn thêm tiền khi đi mua sắm hay ăn uống do thuế nhập cảng của hàng hoá từ Tàu tăng lên 25% nếu chiến cuộc cứ tiếp diễn.
02 Tháng Sáu 2019(Xem: 160)
Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.
31 Tháng Năm 2019(Xem: 155)
Ba ơi! Tháng Sáu bên này là lễ của cha. Con ngồi viết những dòng này mà nước mắt rơi ướt cả bàn tính. Ba hiển hiện trước mắt con với nụ cười bao dung và hiền hòa.
29 Tháng Năm 2019(Xem: 208)
Vợ tôi cho hay ba người bạn của tôi được thả về đã được cho dạy học lại vì các trường học đang thiếu thầy giáo. Nàng nói hy vọng tôi sẽ được thả ra một ngày không xa với lý do tương tự.
16 Tháng Năm 2019(Xem: 510)
Như một nén hương lòng, tôi viết một vài kỷ niệm lên đây trong bao nhiêu kỷ niệm với Má tôi để vơi đi nỗi niềm nhớ Má luôn có trong tâm tưởng.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 274)
Trong lúc tuyệt vọng vì không phương cách nào sinh sống và lo cho vợ con thì cô bảy tôi giúp cho tôi ra đi.
09 Tháng Năm 2019(Xem: 215)
Hình ảnh của bà mẹ, trong Huyết Âm Mẹ, một bài thơ hay và cảm động mà mỗi lần đọc tôi đều bị rùng mình ớn lạnh:
06 Tháng Năm 2019(Xem: 271)
Nhưng khóa học chưa khai giảng thì tôi nhận được sự vụ lệnh biệt phái trở về Bộ Giáo Dục và tôi trở lại trường Ngô Quyền dạy học.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 385)
Hôm nay, ngồi viết những giòng chữ này, ôn lại chuyện buồn vui quá khứ, những biến chuyển trong đời mình… những năm tháng dài, từ vinh hoa đến hoạn nạn, thoáng qua như một vở tuồng trên sân khấu.
28 Tháng Tư 2019(Xem: 460)
Tôi giật mình thức giấc. mệt mõi rã rời. Đồng hồ trên đầu nằm chỉ 4:45 am. Trời đã gần sáng. Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tư đen 2019.
26 Tháng Tư 2019(Xem: 309)
Sự lạc quan của Cha hiệu trưởng không đủ sức trấn tỉnh tôi trước một tương lai mình không đoán được!
20 Tháng Tư 2019(Xem: 541)
Tôi không còn trẻ để buồn vui quá khứ. Mọi sự việc trong tôi bây giờ là hãy quên những gì quên được. Sống vui vẻ từng ngày cho con cháu vui theo. Quê hương Việt Nam vẫn mãi mãi nằm trong trái tim tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 357)
Bài thơ này tôi lấy cảm hứng từ bài "Tám phố Sài Gòn" của thi sĩ Nguyên Sa làm để tặng những người Trà Vinh thân thương của tôi.
20 Tháng Tư 2019(Xem: 275)
Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy. Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 2041)
... bài hát nổi danh của nhạc sĩ Phạm Duy là "Giàn thiên lý đã xa" (xem Tài liệu 2) được đổi tên thành "Giàn mai trắng đã xa", bởi vì bên cạnh cư xá sinh viên có một giàn "mai Phục Sinh" màu trắng:
14 Tháng Tư 2019(Xem: 1565)
Phải có một ngày quê cha đất tổ của em phục sinh. Và tháng tư sẽ không bị tô đen trên lịch, trong lòng của cả triệu người Việt Nam phải sống đời lưu lạc.
09 Tháng Tư 2019(Xem: 344)
Và như vậy lần này tôi sẽ được nhìn rõ Trà Vinh hơn bao giờ hết vì tôi sẽ ở và dạy học ở đó một thời gian bao lâu tôi cũng không biết.
08 Tháng Tư 2019(Xem: 347)
Cuộc sống càng ngày càng được ổn định. Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông. Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng...