Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn thị Thêm - THẰNG KHỈ

Tuesday, January 2, 20248:28 PM(View: 1978)
Nguyễn thị Thêm - THẰNG KHỈ
thằng khỉ  NTT

- Má ơi! con đang lái xe mà buồn ngủ quá. Thằng con giọng nhừa nhựa gọi về.

- Cái gì? Tới đâu rồi? Tui hỏi con

- Còn xa lắm, đường lại kẹt xe. Má ơi buồn ngủ quá. Phải làm sao?

- Thì con tấp vô cây xăng nào đó, nằm nghỉ một chút rồi đi.

Tui lo thiệt đó bà con. Mấy thằng con tui làm việc nhiều, lúc nào chúng cũng thấy mỏi mệt. Lái xe là phiêu phiêu buồn ngủ. Mà cái này cũng có ngoại lệ nha. Lái xe ở Nhật con tui tỉnh queo vì đường hẹp, quanh co nhiều ngõ rẽ rất gắt. Con đường nhỏ lại sát với nhà dân, hai xe chạy qua phải ép vào nhau mới qua mặt được, thế thì căng thẳng thần kinh làm sao buồn ngủ. Ở Đức, nhà thằng con ở trên triền núi nhiều dốc xuống lên chạy quanh co thấy sợ nó cũng tỉnh queo, trong khi tui chóng mặt và hồi hộp vô cùng. Lái xe ở Mỹ, đường xá thênh thang, freeway chạy ngon lành con tui dễ chán nên nó hay buồn ngủ.

Mỗi lần đi xa với con là tui thủ nào cam lột từng múi sẵn, táo cắt từng lát, nước uống và đồ ăn vặt. Thỉnh thoảng tôi đưa tay bóp bóp vai con rồi đút cho nó ăn. Con tui từng đó tuổi tui lo từng đó năm. Nó có gia đình con cái, nhưng mỗi lần đi xa bà nội đều cụ bị đồ ăn vặt cho cháu, đồ ăn vặt cho con. Ngồi một bên chăm chút lo cho nó ăn. Nó bớt buồn ngủ, lái xe tỉnh táo mạng già tui mới được thọ thêm tuổi. Có lần con dâu tui ngứa mắt phải nói:

- Mom đừng lo cho cho anh ấy. Anh phải có trách nhiệm với cả nhà. Lái xe an toàn cho vợ cho con.

Ừa hén! Con tui đã trưởng thành, một sĩ quan cao cấp con cái đùm đề mắc gì tui phải lo cho mệt cái thân già. Nghĩ là vậy, nhưng mỗi lần đi xa, tui lại cứ lo. Hết quay sang bóp vai, hỏi có buồn ngủ không rồi đút thức ăn cho nó. Thiệt là mẹ già hổng giống ai. Tui cũng nói thiệt, cái điều tui lo cho sinh mạng con tui nhất là giao thông. Lái xe là vấn đề nguy hiểm, sinh tử nhất của mọi người dân ở Mỹ. Cái chết vì bệnh, vì tai nạn sở làm hay nguy hiểm khi công tác chẳng có nhằm nhò gì với tai nạn lái xe. Mình lái có cẩn thận nhưng chắc gì người khác cẩn thận hay không uống rượu lái xe. Chuyện bất ngờ may rủi lúc nào cũng có.

Mỗi lần con tui gặp mấy người lái xe cà giựt, khi thì quá chậm, khi quá nhanh, quẹo cua ẩu, qua mặt bất ngờ đầy nguy hiểm nó muốn nổi giận là tui vội nói:

- Có gì đâu. Con coi như là ba con đang lái xe. Già rồi hơi lẩm cẩm ai chẳng vậy. Hoặc là

- Không sao, không sao. Chắc người ta đang vội. Mình có lúc gặp chuyện bất ngờ cũng muốn chạy nhanh cho kịp.

Cứ như vậy tui khuyên con tui nên xí xóa, ai làm việc gì cũng có nguyên nhân. Hít sâu một cái, nghĩ thông cảm cho người ta là mình hết bực...

 

- Má ơi! Nhà có gì ăn không? Con đói bụng. Thằng con lại lôi tôi tui về lại câu chuyện dang dở. Tui nói với nó:

- Cái thằng khỉ! Về mà ăn, má chuẩn bị hết rồi. Còn buồn ngủ hết?

- Con còn xa lắm. Mà má có thương con không?

- Thương cái con khỉ.

- Vậy con về con sẽ thọc lét má. Ai biểu má chửi con "Con khỉ"

Tui phì cười. Thằng này nói là làm. Nó thích bồng tui xoay nhiều vòng cho tui sợ la oái oái. Nó cũng thích thọc lét cho tui cười hăng hắc nó mới tha. Tui sợ nhột, nó thích thọc lét nên mỗi lần nó về là tui bị nó rượt chạy vòng vòng khắp nhà. Hai mẹ con như hai đứa con nít.

- Má ơi! Chừng nào con về tới, má nhớ cho con hun 10 cái nha

- Ừa! Về rồi tính. Mà đã cạo râu chưa?

- Chưa! Cho má nhột đã luôn. Một, hai, ba. Má ra mở cửa.

- Cái thằng khỉ, mới nói còn xa mà kêu ra mở cửa.  Mày cứ phá má...

Tôi chưa nói hết câu tiếng chuông cửa kêu inh ỏi, liên tục. Vậy là nó đã về tới. Cái thằng lúc nào cũng cà rỡn làm tui không biết đâu mà lần. Tui ra mở cửa, nó hù tui một cái hết hồn rồi đẩy hai đứa con vào lòng bà nội. Hai đứa cháu ôm chầm lấy tui cười như nắc nẻ. Thì ra cha con nó âm mưu chọc phá bà nội chơi.

Năm nay gia đình thằng con trai lớn tui không về vì bận công tác, tui cũng mới qua thăm cháu về nên chỉ có gia đình thằng út về với mẹ. Đường xa đi về nên nó mang lỉnh kỉnh là đồ đạc. Nhà con gái 4 phòng, ngày thường hai phòng cháu trống trơn vắng vẻ vì cháu đi học xa. Bây giờ nghỉ lễ mấy đứa cháu ngoại đều về. Tôi lấy tấm nệm hơi queen size ra, con cắm điện và bấm nút, nệm phồng hơi căng cứng. Cha con nó ngủ ở dưới, tui leo lên giường. Chăn nệm ấm êm, mấy cha con ăn xong, tắm rửa, lên phòng quậy bà nội một hồi rồi ôm nhau ngủ khò.

Tui nằm trên giường nhìn xuống. Thằng út tui lúc mới qua Mỹ chỉ có 4 tuổi bây giờ đã có con học lớp hai rồi. Thời gian qua nhanh quá, nó đã đã là một người lính giải ngủ đang có nghề nghiệp ổn định. Đối với tui nó luôn là đứa con út tinh nghịch hay pha trò và hay làm nũng với mẹ. Chiều qua, nó ôm tui quay mấy vòng, hun miết lên má mẹ làm tui muốn nghẹt thở. Râu lún phún cạ vào mặt tui nhột và hơi đau. Tui lại nhớ đến ba nó. Ông chồng của tui thích để râu, bộ  ria mép khiến anh ấy chững chạc và có vẻ gì đó trông đểu đểu lẫn quyến rũ.

Thằng út tui đi lính hải quân. Căn cứ chính của nó ở San Diego. Tui đã vào đó mấy lần, đi mua đồ miễn thuế, đi ăn và thăm viếng căn cứ. Tui đã được leo lên chiếc USS Boxer và đi khắp chiến hạm này. Khi đi về trong tui thật nặng nề và vô cùng cảm xúc. Con tàu lớn như một building, trên cùng là bãi đáp để máy bay chiến đấu lên xuống. Ở một góc là những trụ súng phòng không to lớn và thật lạ. Ở dưới cùng sát sàn tàu là nơi để những xe tăng lội nước ra vô xuất trận. Máy móc, vũ khí tối tân làm tui choáng váng. Con tàu thật lớn với mấy trăm lính Thủy Quân Lục Chiến và thủy thủ đoàn sẵn sàng chiến đấu. Những nơi lính ngủ, những chỗ lính ăn, những con đường lưu thông trên tàu, những cầu thang sắt dựng đứng chật hẹp làm tim tui co thắt. Tất cả đều dành cho chiến đấu, còn những phương tiện ăn, ngủ, giải trí dành cho quân nhân đều thật nhỏ bé và giới hạn bào mòn sức khỏe người lính.

Con tui những chuyến công tác dài 6 đến 8 tháng không được về nhà cũng như không được liên lạc gia đình vì để bảo vệ bí mật quân sự. Ngoài biển cả mênh mông, vất vả khó khăn, hiểm nguy căng thẳng khi bảo vệ vòng đai biển Thái Bình Dương. Tui thương con đứt ruột. Nhiều khi nghe tin tức trên TV tui ăn ngủ không yên, chờ tin con mòn mỏi. Người mẹ như tui yếu đuối khi đối diện với những tin tức quân sự dồn dập hàng ngày. Tui đã thoát khỏi lo sợ của một người vợ lính trong cuộc chiến tại VN, giờ đây lại thấp thỏm không yên khi làm một người mẹ có con là lính Mỹ. Con tui đứa lớn đi lính không quân mấy năm liền phải đi công tác nước ngoài. Ý, Nhật, Đức. Đứa nhỏ hải quân lúc nào cũng lênh đênh trên chiến hạm. Cả hai đứa đều trong công tác bảo vệ đất liền và vùng biển của các nước bạn đồng minh. May là tôi còn có con gái nếu không bà mẹ già là tui bơ vơ không biết ở đâu.

Thú thật tui thật xót khi cái lưng con tui bị đau thắt rất nặng, hậu chấn của những lần vác vũ khí nặng nề leo lên những bậc thang thẳng đứng trong tàu. Tai nghe tiếng nổ của máy bay và tiếng súng bắn đi đã ảnh hưởng nặng về  thính giác. Tui đã khuyên con giải ngũ để về làm một thường dân lo cho gia đình. Mộng hải hồ, mộng làm người lính biển chạm mặt với hiểm nguy đã thỏa mãn. Con tui đã hoàn tất nghĩa vụ đóng góp tuổi trẻ, trí óc và sức khỏe cho quốc gia này. Hai đứa con trai của tui thay mặt cha mẹ tạ ơn đất nước cưu mang gia đình mình, nối tiếp nghiệp lính của cha và làm một người công dân xứng đáng.

Thằng út của tui được sinh ra muộn màng và nghèo khổ khi đất nước đã sang trang. Cha đi tù Cộng Sản nên 13 năm sau tui mới sinh ra nó. Cha già con muộn, mẹ lại phải lao động ngoài nông trường cao su với cái bụng bầu to vượt mặt. Con tui uống nước cơm nhiều hơn sữa mẹ. Ăn nước rau luộc nhiều hơn ăn canh hầm thịt chan cơm. Quần áo nghèo nàn tung tăng chơi giỡn ngoài vườn, ngoài đường lộ đầy bụi. Vậy mà nó vẫn lớn lên bụ bẫm xinh đẹp, rất vui tính thân thiện với mọi người. Nó thích trồng trọt, nuôi gà, nuôi chim, nuôi cá, rùa, chó, mèo... Ước mơ làm người lính chữa lữa để cứu người. Lớn lên mỗi tháng nó đều đi hiến máu vì máu nó là máu O. Nó nói chỉ cần ăn một miếng thịt bò là đủ cứu một mạng người sao mình không giúp họ. Hết ý với con tui.

Bây giờ con tui đã giỏi lắm rồi khi làm một người nội trợ. Nó có thể nấu phở ngon hơn tui ( Nó tự hào nói vậy khi ăn phở tui nấu hôm nay.) Nó có thể gói bánh tét, làm sushi, làm bánh bột lọc, nấu bún riêu...và nhiều món khác. Nhất là món bò beefsteak nó làm rất ngon. Mỗi khi tới thăm, con tui chuẩn bị bữa ăn sáng cho mẹ rồi mới đi làm. Chén bát nó không cho tui rửa để đó chiều nó về rửa máy. Muốn ăn gì nó sẽ đi chợ và nấu cho mẹ ăn. Buổi tối, nó tắm rửa cho con, đọc sách cho con ngủ mới về phòng mình.

Thằng khỉ, thằng chó con, thằng ba trợn là những từ yêu thương tui hay dùng để gọi nó mỗi khi nó thọc lét để chọc tui cười. Tui biết con tui rất có hiếu và yêu mẹ. Lúc nào nó cũng muốn làm cho tui vui và hạnh phúc. Đi với con, tui không hề được bỏ ra một đồng nào. Đi chợ, đi shopping muốn gì cứ việc lấy bỏ vào xe, nó trả tiền. Phone tay nó mua, hàng tháng nó trả tiền. Muốn gì nó sẽ mua online đem tới tận nhà. Lâu lâu nó gọi phone order thức ăn mang tới cho mẹ. Đi chơi xa những nơi không phải ở Mỹ, nó mua cho tui đường line internet 10$ một ngày. Tui mặc sức gọi phone, chơi game vào  tán gẫu, nhắn tin. Nó là vậy, rất hào phóng với bạn bè, anh em, con cháu và mọi người.

Con là núm ruột của mẹ. Con tôi đã lớn, ra đời nhưng nó vẫn là thằng út để mấy con chị nó yêu thương mắng mỏ, để tui lo lắng nhiều nhất trong nhà. Con của nó kêu tui là "Bà Nôi" con thằng anh nó lại kêu tui là "Bà Nụi". Không có đứa nào gọi đúng hết mới tức cười nhưng nghe giọng non nớt thật dễ thương.

Tui lại mỉm cười khi nghĩ đến câu nói của người VN khi không hài lòng về một người nào đó: " Làm như BÀ NỘI của người ta" Ừ! Thì ra làm bà nội cũng ngon lành và lớn lắm chứ bộ. Nhà mỗi đứa con đều dành riêng cho BÀ NỘI một căn phòng ấm cúng, Có cái bàn để laptop, ghế ngồi êm mông, chăn nệm sạch sẽ và nhất là cái ly riêng, đôi dép riêng của bà nội.

Thôi thì, trăm sông đổ về biển, mọi sự việc rồi cũng là vô thường. Một ngày nào đó tui cũng sẽ đi xa. Giữ trong lòng con là những gì tui đã làm cho nó với tất cả yêu thương. Tui giáo dục con hơi khắc nghiệt. Con trai tui vẫn bắt vào bếp phụ mẹ nấu ăn làm bánh. Ngoài vườn bắt trồng cây cắt cỏ. Tập cho con yêu thương loài vật, cây cối hoa lá thiên nhiên nên con tui rất thích đi cắm trại, leo núi và sống ngoài trời. Ngày hè bắt chúng xuống làm phụ anh rể sửa xe, sơn xe và học về máy móc để có thể giải quyết những bệnh của chiếc xe mình làm chủ. Bây giờ những điều tui dạy đã ứng dụng thiết thực cho các con tui khi có một gia đình riêng, một chiếc xe riêng.

Con tui đã về nhà, sẽ dẫn tui đi ăn, đi chơi, đi shopping mua sắm. Ối là la làm mẹ thật là hạnh phúc. Tui lại nhớ đến đứa cháu nội con của nó hôm qua giang rộng cả hai tay hết cỡ để diễn tả thương bà nội bao nhiêu. Nó ôm tui hôn miết lên mặt không chịu buông. Nó nói nó hun bà nội giống ba.

Nhìn cái mỏ chu chu của thằng con đưa ra chực chờ hôn phá mẹ, hai tay nó đưa ra lo le thọc lét, tôi tuột vội xuống giường chạy ra khỏi phòng:

- Thằng khỉ gió đừng thọc lét mẹ, mẹ đầu hàng.

 

Nguyễn thị Thêm  

 

 

 

Friday, April 12, 2024(View: 459)
lúc ấy tôi còn trẻ lắm so với phần lớn các đồng nghiệp của tôi ở trường Ngô Quyền. Do đó tôi kết bạn với hai người bạn đồng lứa với tôi là anh Trần Văn Phúc dạy sử địa và Nguyễn Phi Long dạy toán.
Thursday, April 11, 2024(View: 302)
Tôi thích hai chữ “Xóm Đạo” từ thuở biết yêu “thơ” vào những năm đầu bậc trung học. Bài thơ có hai chữ “Xóm Đạo” tôi đọc dầu tiên là bài “Tha La Xóm Đạo” của tác giả Vũ Anh Khanh
Wednesday, April 10, 2024(View: 353)
Tháng Tư lại về, nỗi buồn len lén con tim. Thương lắm người vì ngày này mà chịu nhiều khổ nạn tai ương, tủi nhục ngút ngàn, biết bao gia đình ly tán chia lìa, ngậm ngùi chua xót.
Wednesday, April 10, 2024(View: 549)
Từ tháng 4/1975 đến nay, đã gần nửa thế kỷ rồi, nhưng mỗi lần đến tháng tư, tôi cứ hay trăn trở và hồi tưởng lại những sự kiện xảy ra sau thời khắc lịch sử ấy.
Sunday, March 31, 2024(View: 1155)
Mỗi khi nghĩ về quê hương xứ sở, tôi lại luôn có nhiều cảm xúc và hoài niệm đẹp về những bữa cơm gia đình thơm ngon và đậm vị yêu thương như vậy.
Sunday, March 31, 2024(View: 830)
Hoàn cảnh của Ukraine hiện nay gần giống như VNCH ngày xưa khi mối bận tâm của Mỹ đặt vào cuộc chiến ở Trung Đông. Nhưng may mắn thay tên đao phủ thủ
Sunday, March 31, 2024(View: 770)
Bây giờ, tuổi đã nhiều, cuộc sống đã ổn định, tôi có thể tìm cho mình những bộ áo quần vừa ý, hợp thời, may cắt khéo léo. Tôi có điều kiện tìm hiểu trang phục thích hợp.
Sunday, March 31, 2024(View: 751)
Năm nào cũng vậy, người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài, dù đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều nhớ đến ngày tết âm lịch thường được gọi là tết Ta để phân biệt với tết Tây.
Wednesday, March 20, 2024(View: 1476)
Cuộc vui kéo dài mãi cho đến bốn giờ chiều mọi người mới lưu luyến chia tay ra về mang theo hình ảnh của buổi họp mặt ấm cúng trong tình đồng hương Biên Hòa, đồng môn Ngô Quyền
Tuesday, March 19, 2024(View: 1105)
Cuộc vui nào cũng tàn, điều thú vị là đã ghi lại kỷ niệm để tạo mong ước cho người tham dự sẽ có cuộc hội ngộ vui vẻ như vừa qua.
Monday, March 18, 2024(View: 1199)
Với nền giáo dục nhân bản và khai phóng, trong gần 20 năm tồn tại cùng Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, Trường NQ sản sinh biết bao nhân tài cho đất nước.
Monday, March 18, 2024(View: 1157)
Như vậy, ngay tại khuôn viên của trường, Đạo làm Thầy, Đạo làm trò và Tinh thần Tôn Sự Trong Đạo đã được đề cao và xem trọng, như là một tiêu chí căn bản mang đậm ý nghĩa giáo dục của trường THCT.
Monday, March 18, 2024(View: 965)
Từng đám mây xanh lợn lờ trôi dưới cánh của chiếc westjet, cuộc sống vốn dĩ phải ganh đua; rồi… tiền bạc, danh tiếng, hạnh phúc có mãi mãi theo ta xuống mồ chăng?
Saturday, March 16, 2024(View: 1065)
Trong những đêm cuối tháng 4 năm 1975, tôi thường trực đêm trong trung tâm giáo dục Hồng Bàng với các ban đồng nghiệp. Chúng tôi uống bia và đánh xập xám chướng để quên đi những lo âu
Saturday, March 9, 2024(View: 1361)
Năm nay xuân Giáp Thìn cây anh đào tật nguyền lại nở rộ từ những ngày chớm tết cho đến giờ này. Ông dự định sẽ mời vài người bạn thân ghé nhà để uống trà thưởng hoa như dạo nào…
Friday, March 1, 2024(View: 1119)
Anh hùng chỉ là người của một thời, một giai đoạn. Nhưng người tử tế đòi hỏi sự hy sinh thiệt thòi cả một đời! Miền Nam Việt Nam có thể không có nhiều anh hùng, nhưng những người có một tấm lòng và người tử tế thì không thiếu.
Friday, March 1, 2024(View: 1224)
Cũng đã khá lâu tôi có nghe vài người bạn kể rằng họ có xem một bộ phim Đại Hàn có tựa đề là “Bản Tình Ca Mùa Đông”. Tôi nghe rồi cũng bỏ qua chứ không quan tâm gì
Friday, March 1, 2024(View: 826)
Tôi cám ơn bác sĩ rồi theo con ra khỏi phòng mạch. Mọi sự vật trong toà nhà như sáng hẳn lên và rõ ràng, khi ra ngoài, tôi nắm lấy tay con gái, reo lên -Mẹ đã thấy được chiếc lá cây rung rinh trong gió… từng chiếc lá, không phải một khối xanh lay động như trước nữa.
Friday, March 1, 2024(View: 1044)
Trong tiếng Việt giàu đi với sang. Nhưng thời nay, giàu tiền thì nhiều nhưng mà sang thì không có mấy, đốt đuốc cũng khó tìm ra.Bởi sang nằm trong cốt cách, trong cách ứng xử, trong ngôn ngữ thể hiện,
Friday, March 1, 2024(View: 1124)
Cây ngọc lan nhân chứng cuối cùng của nhà xứ Tâng đã chứng kiến bao nhiêu cảnh vật đổi sao rời không còn nữa. Cảnh vật và con người trăm năm cũ nay chỉ còn là chuyện kể khúc còn, khúc mất mà thôi.