Danh mục
Số lượt truy cập
5,824,046

Nghiêm Thái Bình - CÒN THƯƠNG DỐC TRÁI NGÔ QUYỀN

14 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 42195)
Nghiêm Thái Bình - CÒN THƯƠNG DỐC TRÁI NGÔ QUYỀN

CÒN THƯƠNG DỐC TRÁI NGÔ-QUYỀN


 

ngoquyenxua--large

 Không là ngày xửa ngày xưa, mà cũng lâu lắm rồi, tôi chắc mẩm đệ Tam, năm học mà bọn học sinh lười lười tụi tôi rỉ tai nhau "xả hơi, chơi xả láng" dành sức năm sau bắt đầu cho hai cuộc nước rút tú tài. Niên học đó tôi lại chọn "xả hơi,chơi xả láng" không theo cái cách thông thường như chúng bạn: Tôi mải mê lẻo đẻo theo Thúy lúc tan học, rồi lan man mộng tưởng, lơi việc sách đèn. Tổng cộng không biết bao nhiêu lần, theo sau lưng Thúy, có tuần bữa đực, bữa cái, có khi khổ sở suốt tuần, đành phải đi bên này mắt ngó bên kia. Nhưng chắc chắn một điều, hôm nào muốn làm cái đuôi của Thúy, lúc nào tôi cũng cẩn thận ngó ngang ngó dọc, ngó trước ngó sau, không thấy tiềm ẩn hiểm nguy, mấy thằng bạn học quỉ sứ không nghi ngờ và dấu hiệu để ý, đại khái là có cơ hội cảm thấy tương đối an toàn, tôi mới dám làm chuyện "kinh thiên", lũ bạn mà biết được, không tha tôi đâu, tụi nó biết, rồi cả lớp biết, rồi...! Bởi vậy, trong bụng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ có ai đó kể cả Thúy biết chuyện này, Thúy mà biết, thể nào cô hàng xóm cũng biết, rồi xóm biết, rồi..! Ngài ngại đủ điều, kẻ toan tính luôn có tật giật mình. Kỹ lưỡng như thế, vậy mà....

 Tôi biết mặt và tên Thúy trong một lần vào đầu năm học, tôi đem cuốn tập của cô hàng xóm học cùng lớp với Thúy, lỡ để quên ở nhà, đi học ngang qua, bà mẹ í ới gọi và nhờ đưa giúp dùm. Trường Ngô Quyền, Biên Hòa có hai dãy, cô hàng xóm học dưới tôi hai lớp và ở dãy sau, khác dãy lớp tôi. Tôi đi tìm và vừa bước khỏi cầu thang, có lẽ nhờ gần nhà từ thời bé tí, dù nay đã qua tuổi chơi năm mười cùng nhau, tôi vẫn dễ dàng nhận ra cái dáng cô hàng xóm đang đứng nghiêng nghiêng lưng lại phía tôi ở phía xa xa, khấp khởi mừng thầm, khỏi phải vào lớp đưa, điều mà tôi đang ngài ngại. Cô ta đứng khoanh tay nói chuyện với một cô bạn ở ngoài hành lang giữa dãy, cô bạn thấp hơn độ vài phân, có vẻ nhỏ nhắn gọn gàng đúng dáng liễu yếu đào tơ, lại gần nữa gần nữa, gương mặt trắng trẻo, nét từa tựa trái soan, đôi mắt to đen nhánh, mái tóc xõa vai, toàn những thứ tôi mơ, tôi ước, buộc lòng tôi phải chú ý. Tôi tiến lại sát hai người, loáng thoáng nghe xưng hô biết tên là Thúy, cô hàng xóm lúc đó mới thấy tôi, hơi trố mắt ngạc nhiên. Tôi đưa quyển tập lí nhí "Bác gái gởi", một tiếng"cám ơn nha!"đáp lại, tôi bẽn lẽn cười đờ-mi, cả hai đều mỉm cười chào nhẹ lại nụ cười ngường ngượng của tôi. Tôi nhẹ nhõm cả người, về lại lớp mà lòng lâng lâng.

 Chiều hôm đó tan học tôi cố tình chờ Thúy trước cổng trường, mãi một lúc trong vài chiếc áo trắng dàn ngang ra cổng, tôi thấy Thúy tách ra đi riêng bên trái dốc đường, tôi hơi ngạc nhiên, vội băng qua lề phải dốc, vẫn dõi nhìn theo. Quan sát lề trái dễ mà, có mấy ai đâu, chỉ lưa thưa vài ba áo dài trắng, vài ba bộ đồng phục trắng xanh lẻ tẻ. Lề phải thì đông lắm! tôi nhìn xuống cuối dốc, chao ôi! đông thật đông, bướm trắng xen lẫn ong xanh xanh trắng trắng trải dài như là trẩy hội, đẹp lắm, thích lắm, nhưng tâm trí đâu mà ngắm bây giờ! Thúy cuốc bộ chậm rãi, chiếc cặp da trĩu nặng bên tay phải đến tội nghiệp, tiếc nhất là mái tóc, tôi thích những mái tóc ngang vai tung bay lả lướt theo gió hơn là nằm gọn lỏn, bị khuất phục dưới chiếc nón lá thấy ghét, Thúy đi về phía cuối dốc, dáng điệu khoan thai uyển chuyển đến mê hồn, tôi sợ Thúy bất ngờ tẻ vào những con hẻm dọc theo dốc đường rồi mất dấu, nên không dám rời mắt, đến cuối dốc Thúy rẽ vào đường lộ nhựa bên trái, đường vào ga xe lửa, tôi thở phào, biết hướng nhà Thúy rồi! Thì ra nếu đi bên này Thúy phải băng qua băng lại hai lần. Người đâu đã đẹp duyên dáng mà lại thông minh dữ vậy. Trời ơi!

 Thế rồi! cứ thế, có thời cơ thuận lợi lúc tan học, tôi lầm lủi theo sau nàng, cái mộng mơ thèm muốn yêu và được yêu của tuổi dậy thì, nữ thập tam nam thập lục mà lỵ! Tôi 17 rồi! Cũng chỉ dừng lại khoảng cách 7-8 mét phía sau Thúy mà thôi! Nhát như cáy suốt bốn mùa, lâu lắm có dịp nào, nhiều đứa con trai vô tình đi sau Thúy, tôi mới có dịp nhích lên "ngắm" Thúy gần hơn. Tóc Thúy bị chiếc nón lá che khuất phần đỉnh đầu, màu không đen tuyền, hơi hung hung hoe vàng, nhưng vẫn cảm nhận đẹp lắm! Vẫn còn thấy những sợi tơ mềm mại, óng ả, mượt mà. Có lần trời chiều mát dịu, hình như muốn mưa về đêm, gió thổi hơi mạnh,Thúy không đội nón lá nữa, mà kẹp quai vào bàn tay phải xách chung với chiếc cặp táp. Tóc Thúy được tự do bay nhảy, uốn lượn đủ chiều, thỉnh thoảng hất tung lên, lộ chiếc gáy trắng ngần, tôi nhìn mà mê mẩn. Tối đó, về anh chàng thư sinh mặt búng ra sữa, cù lần hết mức, chỉ mơ được một lần hôn phớt...cái gáy nàng mà thôi!

 Tôi luôn tìm cách theo sau Thúy như vậy cho đến gần cuối niên học, để ý lúc sau này Thúy thỉnh thoảng hay cúi xuống sửa giày sửa guốc, và sẵn dịp ngoái nhìn phía sau thường ngày hơn, sau cái nhìn như vậy, bước chân Thúy đặt xuống nền đất lỗ chỗ đá vẫn nhẹ nhàng, nhưng sao tôi có cảm giác Thúy không còn tự nhiên như trước nữa, thậm chí thỉnh thoảng giống như chân này muốn đá đá chân kia. Con chim bé nhỏ ướt sũng cánh, đang run rẩy trước mặt cậu bé tinh nghịch, tôi có ý nghĩ vậy! chứ thực ra không biết có lần nào Thúy thấy và còn nhận ra tôi không? Thúy ơi! Nếu Thúy còn nhớ mặt mũi thằng này, nói với Thúy một điều, tôi không phải cậu bé tinh nghịch đâu Thúy ạ! Tôi mến Thúy thật tình mà! nghĩ vậy! Chứ nào dám nói ra. Những hôm có ánh mắt Thúy hướng về phía sau là tôi chột dạ, ngày kế tiếp đố dám đi bên trái, tan học tôi tắp song hành theo người bạn nào đó đi lề bên kia mấy hôm liền, cho nghi ngờ tan biến, rồi lại tiếp tục đeo đuổi cuộc hành trình chắc còn dài lắm, nhưng không sao cả! đường sẽ êm như nhung và rắc đầy hoa hồng. Chuyện theo Thúy trên con đường vào nhà ga, chưa bao giờ xảy ra và chưa bao giờ có ý nghĩ dám cả. Tôi không rẽ trái theo, mà đi thẳng qua mấy bàn bi da phía trước mặt, không có ngoái lại nữa là, vờ như chuyện mình tan học về, đi lề trái cho tiện vì đã lỡ hẹn bạn bè đánh bi da mà thôi! Tôi cứ cho là "chước" độc, cả bạn, cả Thúy nếu có nghi chẳng bao giờ ngờ được đâu!

 Vậy mà... không thoát khỏi cặp mắt cú vọ của tên bạn Trí sún.

 Trí sún ngồi chung bàn với tôi, cách một người bạn nữa, trong lớp anh ta phá ghê lắm! nhưng tôi vẫn thân với hắn, Trí có tài làm đỏ mặt như bị sốt lúc nào cũng được, hầu như thầy cô nào cũng bị anh ta lừa khi đã cố tình muốn xuống phòng y tế xin thuốc uống, để rong chơi hay trốn học luôn. Thầy cô cho phép, lớp bụm miệng cười hinh hích, còn anh ta được sổ lồng, nhe "hàm răng càng dế" vẫy vẫy tay. Một hôm Trí xin tôi tấm hình, nói là dán vào lưu bút, sau đó sẽ chuyền từng người viết vào, năm sau ba Trí đổi về tỉnh khác nên chắc phải chia tay lớp. Thấy anh ta xin một vài bạn nữa, tôi cũng cảm động về lục cặp lấy trao Trí tấm hình 4x6 mới nhất.

 Chiều hôm đó, tôi nhớ khoảng vài ngày nữa nghỉ hè, lòng buồn buồn nghĩ ngợi cái cảm giác xa vời ba tháng, thời gian quá dài làm sao thấy Thúy được? Tôi quyết định theo sau Thúy luôn mà chẳng cần ngó Đông ngó Tây nữa, tôi đi nhanh bên lề trái để cố kịp giữ kịp khoảng cách 7-8 mét như thường lệ, gần tới mục tiêu đã định, có một người ngoái cổ ra sau, nhe "hàm răng càng dế". Ôi chao! Trí sún! Tôi nào dám vượt qua Trí, hắn biết thì sao? đành phải đi ngang hàng với anh ta nói chuyện. Trí lạ lắm? không tía lia như ngày thường, tôi thấy anh ta vừa đi, vừa trét hồ phía sau tấm hình của tôi, hơi ngạc nhiên nhưng tôi nghĩ đơn giản Trí dán vào lưu bút rồi đưa mình viết, nên không hỏi gì. Bỗng anh ta nói nhanh,"mày thích con nhỏ đó! theo riết thấy mệt quá! Để tao giúp mày". Tôi ngơ ngác, chưa kịp phản ứng, Trí ba chân bốn cẳng như hối hả chuyện gì, ngang chỗ Thúy tay phải hắn đập nhẹ chiếc nón lá như vô tình va phải, tôi thấy hắn dừng lại lí nhí, chắc xin lỗi, xong rồi vù chạy tiếp. Mắt tôi hoa lên và tim đập thình thịch khi xa xa nhìn thấy cái ô vừa vuông vừa chữ nhật, tấm hình tôi đang ngự trị trên nón lá Thúy. Tôi sợ điếng cả hồn! vội cúi xuống giả bộ sửa giày, lúc ngước lên Thúy đã đi xa hơn, may quá! chắc Thúy không biết. Tôi bước ra chen giữa dòng xe đạp đang đổ dốc ào ào, mặc kệ vài tiếng thắng két két vang lên, chạy vội qua lề đường bên kia.

 Tối hôm đó tôi cứ loay hoay không tìm được lối thoát nào cho chuyện xảy ra ban chiều, Trí thì phải chửi rồi, lại sợ hắn giận rêu rao cả lớp, thôi! vừa trách nhẹ vừa năn nỉ. Còn Thúy? về nhà làm gì bỏ chiếc nón lá xuống mà không thấy? Tôi thầm van vái tấm hình không kịp dính chặt, rớt xuống dọc đường. Nếu mai thấy Thúy không tỏ thái độ khác thường, hoặc chưa "méc" lại cô hàng xóm, mình "trốn"luôn vài ngày là đến hè!

 Ngày hôm sau vào lớp, không thấy Trí đâu, đinh ninh còn mấy ngày nữa, hắn cũng vào liên hoan cuối niên học với lớp. Nhưng không, kỷ niệm cuối cùng tôi và Trí sún là vậy đó! Sau này nghe nói anh ta đã theo cha mẹ về học ở một tỉnh lỵ miền Tây.

 Ba ngày cuối niên học, ra khỏi trường, tôi ù ra xe lam đi về, tôi nghĩ ngợi miên man, rủi giáp mặt Thúy có nước độn thổ. Mấy ngày liên tục, không thấy cô hàng xóm nói năng gì, tinh thần tôi dần cũng ổn định, bớt mông lung căng thẳng. Tôi đã lớn dần theo năm tháng những suy nghĩ của mình, nhất là ngày tháng hè không gặp Thúy, đúng là cá nhân tôi, những rung động tuổi mới lớn, tình cảm một chiều dễ tan, dễ xẹp lép như bọt xà phòng, nó không có những kỷ niệm từ hai phía níu kéo và trộn lẫn vào đời mình, nhớ thì có nhớ nhưng không ray rứt, và hình như nhạt nhạt dần dần. Tôi đang thèm được có người thương thương nhớ nhớ mình mà! Tôi tự nhủ đầu năm học phải lập "kế hoạch" với Thúy, coi tình hình không thuận lợi thì rút lui, đã đến năm thi, năm nay học lình xình bị la mắng quá xá! Cũng thấy nhục nhục.

 Nhưng "kế hoạch" chẳng thấy định hình, nhưng nếu có cũng không bao giờ thực hiện được. Đầu năm học mới, cả tuần tôi không thấy Thúy đi học, lại hơi hơi sốt ruột, chả lẽ đi hỏi cô hàng xóm,"lạy ông tôi ở bụi này sao?", nhà Thúy tôi cũng chả biết, tôi ôm thắc mắc và những suy nghĩ vu vơ mãi, mà không tìm được câu trả lời, lâu ngày quen dần dần và từ từ giảm nhiệt theo năm tháng. Thi cử, lính tráng, tù tội, vượt biên không thành, lại cố hòa theo nhịp sống mới, mưu sinh vất vả, rồi lấy vợ, lo con... đủ thứ chuyện trên đời, lần lần cuốn hút cả những lãng mạn, bay bổng tuổi thiếu thời, tôi quên hẳn Thúy, cho đến một ngày tôi... gặp Vũ.

 Vũ dưới tôi một lớp, hai thằng quen nhau vì những hoạt động thể thao cho nhà trường, Vũ cũng thuộc dạng"ngôi sao"của đội bóng đá, nên ngày xưa tôi và Vũ cũng hơi thân thiết và rất nhiều kỷ niệm vui buồn. Cái nội ô thành phố này tuy nhỏ mà lại bao la, thời gian dài quanh quẩn nơi chốn này, vậy mà tôi không hề gặp Vũ. Đợi đến khi anh bạn quen cả hai mời tiệc cưới gả con gái đầu lòng, tôi và Vũ mới gặp và nhận ra nhau, dễ chừng cũng mười mấy năm rồi!. Chúng tôi bắt tay nhau thật chặt, tôi hẹn Vũ xong tiệc này tôi và Vũ gặp riêng địa điểm khác hàn huyên, Vũ gật đầu.

 Chúng tôi vào quán cà-phê cạnh bờ sông, gió hiu hiu dễ chịu. Tôi hỏi thăm Vũ, vỡ òa nhiều điều, Vũ dạy học chung trường với anh rể tôi, có dự đám cưới mấy cháu tôi, nhưng cơ duyên chưa cho tôi và Vũ gặp lại. Chực nhớ nhà Vũ cùng chung con đường với Thúy, tôi hỏi thăm. Vũ nói biết Thúy chứ! Nhà Thúy cách độ mươi căn nhà, vào sâu phía trong ga. Gia đình chuyển ra Nha Trang sinh sống từ lâu, hình như đầu năm đệ tứ Thúy không còn học Ngô-Quyền nữa. Tôi buột miệng, đúng rồi, hèn chi! Rồi kể tiếp Vũ nghe chuyện làm cái đuôi của Thúy ngày nào, Vũ cười lớn nói tưởng tôi mê sân banh thôi! Tôi nói cầu thủ họa sĩ vẽ bằng chân, nhạc sĩ chẳng dùng tay mà, cũng biết ướt át lắm chứ. Vũ khen, hay! hay! Vũ nói muốn liên lạc với Thúy không? Nghe nói Thúy vẫn một mình, Vũ có số của anh ruột Thúy, hồi còn ở xóm hai đứa chơi thân, nhưng lâu quá không gọi cho nhau. Tôi gật đầu đồng ý nói Vũ xin số Thúy đi, còn độc thân mà, có số hôm nào gọi ghẹo Thúy chơi. Vũ bấm máy cho anh Thúy, tôi nghe tiếng lí nhí đáp lại,hình như tiếng nhạc hơi ồn, Vũ cầm máy ra chỗ khác. Khoảng gần 10 phút sau Vũ trở lại bàn, vẻ mặt hơi đăm chiêu. Vũ nói Thúy bị ung thư, bà cô mới đưa vô Sài Gòn mấy ngày nay để tiếp tục vô hóa chất đợt khác, tôi sững sờ giây lát, hỏi thêm vài câu Vũ đều chưa rõ. Vũ nói lát về điện thoại hỏi cho kỹ lại, không biết thì thôi, biết phải đi thăm. Tôi nói sáng mai nhé! rồi nhắn hẹn giờ Vũ ghé.

 Vũ chở tôi ra phía cổng sau bệnh viện gửi xe, Vũ nói cô của Thúy dặn đi ngõ này. Chúng tôi leo hết cầu thang, rẽ trái thì tới phòng hóa trị ung thư của khu ung bướu. Cô của Thúy đón chúng tôi và nói giờ này Bác sĩ đang khám nên không cho ai vào phòng, khi nào BS cần sẽ cho gọi người thân. Tôi nhìn vào bên trong qua song cửa không biết Thúy nằm giường nào, chỉ thấy những bao đen trùm nhửng chai thuốc lớn nhỏ như những chai nước biển, ống dây chuyền cũng bị bao lại. Sao lại màu đen? Màu đen là màu tang tóc, tôi thoáng nghĩ có thêm chiếc đầu lâu và hai chiếc xương người bắt chéo vào những chiếc bao đen kia, là lời cảnh báo khu vực tử thần, thoáng rùng mình tôi không dám nghĩ tiếp. Không khí im im lạnh lẽo, u uất. Tội nhất nhìn bệnh nhân, thùng thình trong bộ quần áo xanh màu đọt chuối, ai cũng ốm xanh xao, chắc thuốc hành, đau đớn lắm! Toàn chất độc tiêm thẳng vào người mà! nghe nói có nhiều bệnh nhân không chịu đựng được, đành bỏ cuộc nửa chừng. Tôi thoáng thấy lẫn trên những gương mặt buồn rười rượi, ánh mắt cũng còn lóe lên ngắn ngủi, có lẽ bản năng sinh tồn thỉnh thoảng trổi dậy chăng?. Tôi hỏi Thúy nằm giường nào, cô của Thúy chỉ tay phía giường xa xa bên phải cửa ra vào. Thúy mặc quần áo bệnh nhân đang ngủ, lọt thỏm trên tấm nệm trải drap màu xanh, treo tòn ten một bình thuốc cũng được bao đen, mái tóc ngày nào được bới gọn và kẹp lại. Tôi thắc mắc, bà cô Thúy giải thích Thúy mới chớm bị ung thư trực tràng đã phát hiện ngay, bác sĩ nói phác đồ điều trị cho thuốc nhẹ nên không rụng tóc, trường hợp bệnh Thúy xác suất di căn hiếm lắm, nhưng cũng phải hóa trị triệt để, đề phòng tế bào ung thư còn lẩn khuất, BS dặn đi dặn lại, quan trọng là sức mạnh tinh thần, sự vui tươi lạc quan yêu đời, tránh sầu bi chiếm 50% hiệu quả điều trị bệnh. Hôm nay vô thuốc lần cuối cùng, đủ sáu đợt rồi, nên Thúy có vẻ thấm mệt hơn mọi lần, chiều nay đưa Thúy về nhà bà con gần đây nghỉ dưỡng, chắc có thể ngày mốt về lại Nha Trang. Tôi nghe thấy thương thương và thoáng mừng cho Thúy, tôi chợt đùa với chính mình để xua đi cảm giác ngột ngạt của bệnh viện, giá bây giờ Thúy đang là của tôi, tôi dám trèo non, xuống biển nếu điều này làm cho Thúy vui vui.

 Cô điều dưỡng ra thông báo thân nhân được vào thăm 15phút, để giữ sức khỏe bệnh nhân, mỗi giường bệnh chỉ được đứng cùng lúc tối đa hai người, không được nói chuyện lớn tiếng, bà cô Thúy tình nguyện ở ngoài. Tôi và Vũ bước đến cạnh bên Thúy, cô ta vẫn ngủ say, chắc Thúy mệt, dĩ nhiên gương mặt Thúy cũng thay đổi theo năm tháng nhiều, Thúy ốm và xanh xao, nhưng vẫn giữ được nét đẹp thanh tao từng làm ngây ngất tôi một thời. Hai tôi đứng lặng yên bên Thúy một hồi, chắc cả hai đều cùng suy nghĩ, mong cho Thúy sớm bình phục. Cũng khoảng 10 phút trôi qua, tôi nói nhỏ Vũ, thôi! Vậy đủ rồi, để yên Thúy nghỉ. Vũ móc túi lấy bao thơ để nhè nhẹ dưới gối Thúy, tôi cũng bắt chước theo, Vũ nói sao không đề tên? Tên làm gì? Thúy có biết là ai đâu? Vũ cầm lấy bao thơ của tôi, rút viết ra ghi vội, giở gối, chồng lên bao thơ Vũ. Mắt Thúy vẫn nhắm nghiền. Tôi đưa tay vẫy vẫy chào Thúy, tiếc tiếc chưa nhìn thấy đôi mắt đen tròn ngày nào. Chúng tôi ra chào cô cũa Thúy ra về, không quên nhắn nhủ hai tấm lòng đang đặt dưới gối của Thúy.

 Thế rồi thỉnh thoảng tôi hỏi Vũ về sức khỏe của Thúy, Vũ nói có hỏi anh Thúy nói cũng tương đối khả quan,có vô tái khám trong SàiGòn vài lần rồi! Tôi cũng hơi buồn buồn nghĩ sao Thúy không ghé Biên Hòa một lần. Rồi cuộc sống hối hả khiến tôi cũng quên những chuyện như thế này mất tiêu.

 Thời gian cứ thế trôi qua, tôi nhớ sáng chủ nhật nào đó Vũ gọi điện nói tôi ra quán bờ sông hôm trước uống cà-phê. Tôi dựng xe bước vào trong quán, Vũ đã ngồi sẵn từ trước. Tôi kéo ghế ngồi đối diện Vũ. Trong túi áo trên của Vũ tôi thấy tấm thiệp dạng đám cưới, con Vũ còn bé mà, chắc người nhà, Vũ muốn mời mình cho vui. Vũ rút ra đưa tôi thật, Thúy báo tin đám cưới đó! Thúy có gọi điện xa xôi quá, sợ phiền mấy anh, thông cảm Thúy báo tin thôi! Tôi hỏi ai đưa vậy? Thúy báo tin nhiều người trong xóm lắm, bác gần nhà đưa qua. Tôi nhìn chữ viết tay viết đúng tên họ tôi, rất đều và đẹp, nhưng hơi lạ thiệp của tôi sao lại dán lại, thắc mắc hỏi Vũ, anh ta cũng không biết. Tôi phải mượn kéo của quán cắt cho ngay ngắn, vừa kéo tấm thiệp báo tin ra khỏi, rơi theo tấm hình rồi miếng giấy trắng nhỏ. Tôi không kềm được "hình tôi! hình tôi! đúng rồi! đúng rồi! mười tám năm rồi! Vũ ơi". Vũ còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, tôi lật miếng giấy trắng ra đọc, nét giống y chang chữ viết thiệp "Anh ơi! Thúy lấy chồng, xin trả lại anh "kỷ vật"ngày xưa". Hàng chữ nhảy nhảy, bay bay, múa múa, nhợt nhạt rồi nhòe nhòe dần dần. Tôi lẩm bà lẩm bẩm "Trí sún ơi! Tao ngàn lần xin lỗi, xin lỗi và cám ơn mày".

 Vũ ngạc nhiên lắm, nghĩ tôi sao vậy? tôi biết, nhưng để định tâm, định thần tôi kể lại Vũ nghe. Còn mấy cô nhân viên trong quán đang trố mắt nhìn, chắc chắn nói tôi man-man.

 

 nghiêm thái bình

13 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 35404)
Hứa thì hứa với lòng mình nhưng rồi viết vẫn viết khác và lời hứa bay đi, café, mưa và căn nhà ngói đỏ lúc nào tôi cũng thấy như ẩn như hiện trong các truyện ngắn và truyện dài của Nguyễn-Xuân Hoàng.
11 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 16559)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MỘT MÙA ĐÔNG - Ca sĩ Xuân Sơn - NHÀY VUI MÙA ĐÔNG - Ca sĩ Kim Anh Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube - Sầu viễn xứ, ngày mùa Đông lạnh tới San sẻ nhau những cay đắng ngọt bùi
09 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 28287)
(*Cảm tác từ bài thơ TẠ TÌNH của Tưởng Dung... em tặng chị...! )... xin hãy chỉ nốt cho em, bài học cách nào để uống viên thuốc thời gian, cho em buông lơi được, cho em quên được, cho em chết mất được một nửa trái tim mình đã thuộc về anh...
06 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 27170)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: NHỚ VẦNG TRĂNG KHUYA - Thơ HOÀNG ÁNH NGUYỆT -Nhạc BẰNG GIANG - Tiếng hát THÙY AN - Đỗ Trần thực hiện Youtube
06 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 16523)
Còn thương con dốc Ngô Quyền. Ngồi nghe kỷ niệm qua miền tuổi thơ. Dốc xưa ai đứng đợi chờ. Thời gian sao cứ hửng hờ bước qua. Bây giờ, em của người ta...
06 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 37119)
(lan man theo “Không Còn…” của Tưởng Dung ... Nghi ôm đầu gục xuống bàn. Hai vai nàng rung lên. Âm thanh của những tiếng nấc như tiếng thì thầm, tắc nghẹn:” bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?”
05 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 30649)
Tôi hay tin trễ, Thầy Trần Văn Tài qua đời không lâu, sau ngày tôi tình cờ gặp lại Thầy ở Trảng Bom. Những dòng chữ muộn màng này, thay nén nhang thơm tôi và các bạn lớp 10B4 năm xưa kính nhớ Thầy.
01 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 36494)
* Xin đính chính đây không phải là bài viết của Giáo sư, Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ mà là của một tác giả khác cùng tên. Xin thành thật cáo lỗi cùng tác giả và Thầy Nguyễn Xuân Hoàng. (Ban Điều Hành WebNQ)
30 Tháng Mười Một 2013(Xem: 19339)
Chút lòng gửi tới bạn bè Mọi người vui lắm được nghe tiếng Hoàng Ngạc nhiên khi thấy Bạn Vàng Từ xe bước xuống NGỠ NGÀNG khó tin
30 Tháng Mười Một 2013(Xem: 25078)
Người phải đâu là ngọn nến trời đêm? Sao ta mãi chờ hoài trong bóng tối. Người đã đến và chợt đi rất vội. Lời tạ tình sao không nói người ơi!
30 Tháng Mười Một 2013(Xem: 39931)
Viết về anh cũng như tôi đang nhớ tới những kỷ niệm đầu tiên của tôi với cây bút. Bài viết ngắn này cũng ngắn ngủi như mối giao tình (chưa hề gặp mặt nhau) của hai anh em mình...
29 Tháng Mười Một 2013(Xem: 34923)
Con gái Ba đây chỉ muốn nói với Ba lòng biết ơn Ba đã nuôi dạy con khôn lớn, đã yêu con bằng tình yêu không điều kiện, đã để lại cho con một di sản tinh thần vô cùng quí báu.
29 Tháng Mười Một 2013(Xem: 25288)
Lễ Tạ Ơn là một dịp để gia đình họp mặt, những người đi làm xa nhà đều trông đợi vào ngày này để cùng về nhà xum họp, quây quần bên bữa cơm gia đình.
27 Tháng Mười Một 2013(Xem: 25044)
Những bức thư chưa bao giờ gửi Vẫn còn nguyên mùi mực thơm hương dẫu ngày tháng mờ xa diu vợi gợi nhớ mùa trăng tuổi tròn thương
21 Tháng Mười Một 2013(Xem: 24850)
Lá cứ rơi trên đường xưa đưa đón Cỏ âm thầm hát khúc hẹn hò nhau Thương nắng chiều đổ nghiêng nghiêng vành nón Hoàng hôn rơi lãng đãng vẫy tay chào .
21 Tháng Mười Một 2013(Xem: 37232)
Nguyễn Chí Thiện và Nguyễn Đắc Kiên. Hai nhà thơ. Hai thế hệ- Hai hoàn cảnh một từ trong cảnh tù đầy 27 năm cộng lại tại miền Bắc- một trong hoàn cảnh đất nước đã độc lập với tư cách nhà báo-.
20 Tháng Mười Một 2013(Xem: 25159)
Khi nghe nói con đang trên đường đến Bà mĩm cười lau nước mắt rưng rưng. Giọt lệ vui vì bà đã biết rằng Tim bà đã... thuộc về con đấy nhé.
18 Tháng Mười Một 2013(Xem: 29268)
(Khoảnh khắc nghĩ về Nhà văn NXH). Có phải Người Đi Trên Mây ? Nghe không gió hỏi mộng trầy bởi sao ! Thưa rằng mộng vốn chiêm bao Theo hư vô nhặt trái sầu rất xanh.
16 Tháng Mười Một 2013(Xem: 26569)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: GIẤC MƠ TÌNH- Thơ HOÀNG ÁNH NGUYỆT -Nhạc BẰNG GIANG - Tiếng hát THÙY TRANG Đỗ Trần thực hiện Youtube
16 Tháng Mười Một 2013(Xem: 26151)
Bên tôi bây giờ mới là khuya thứ sáu Thứ bảy…tôi còn cả ngày mai Em cứ yên tâm vui với buổi chiều Hôm nay có lỡ, mai vẫn còn thứ bảy…
15 Tháng Mười Một 2013(Xem: 29582)
Mù sương phố núi mù sương Nhịp buồn hút gió hồn nương núi rừng Chuyện linh hồn với bản thân Bàn tay thượng đế mộ phần chiêm bao
14 Tháng Mười Một 2013(Xem: 26189)
Riêng Nguyễn Thế Hùng, đây là lần gặp lại sau 43 năm, khi bè bạn rời ghế học của trường trung học Ngô Quyền, để bước chân vào giảng đường đại học.
09 Tháng Mười Một 2013(Xem: 28668)
Cái ranh giới giữa hiện tại và quá khứ nhỏ quá, mỏng quá, nhanh quá, nhanh còn hơn một cái chớp mắt. “Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.”
09 Tháng Mười Một 2013(Xem: 27275)
Không còn gì giữ lại, Ngoài khắc khoải đau thương. Giờ chia cách đôi đường làm sao biết bóng em tìm bóng anh đến cuối đời, có gặp?
08 Tháng Mười Một 2013(Xem: 28945)
Dù biết rằng vui mừng có giới hạn nhưng đau khổ vô bờ bến. Ước chi… ước chi…sương đã tan và nắng đã lên ở cuối đường.
07 Tháng Mười Một 2013(Xem: 35069)
Gửi em chút nắng mùa Đông. Sưởi cho ấm trái tim hồng ngủ quên. Bên anh mưa bão chưa yên. Bao giờ biển nối đất liền, hỡi em.!.!.!
07 Tháng Mười Một 2013(Xem: 24653)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Ngàn Thu Áo Tim- nhạc Hoàng Trọng- lời Vĩnh Phúc- Thái Thanh trình bày Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
02 Tháng Mười Một 2013(Xem: 26048)
Nếu như sông không có lục bình hoa tím Thì cô bé ngày xưa chẳng biết hẹn hò Viết những bài thơ giữ vô vàn kỷ niệm Về cầu Ghềnh, cù lao Phố nối bờ vui.
01 Tháng Mười Một 2013(Xem: 36498)
Biết cùng ai chia sẻ sự suy nghĩ riêng mình, chỉ biết nhìn lên bầu trời âm u bên kia đồi, để rồi ước mong, mong một ngày nắng lên...
31 Tháng Mười 2013(Xem: 18314)
Chợt buồn soi lại dòng tâm Trần gian, trong đục thăng trầm bể dâu Ngỡ ngàng mất nửa đời nhau Dìm thân trong giấc chiêm bao lạ thường
30 Tháng Mười 2013(Xem: 18838)
Đừng trách chi thu nỗi hận lòng! Vô tình thu chẳng biết người mong. Cảnh trần thay đổi luôn như thế! Xin chớ vương mang mãi ngóng trông.
25 Tháng Mười 2013(Xem: 9763)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: LÁ THƯ - Nhạc Đoàn Chuẩn - Từ Linh - Ca sĩ Lan Ngọc Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
25 Tháng Mười 2013(Xem: 15808)
Vậy mà cũng chính là mày đã đôi lần băn khoăn về chuyện có khi cái bóng của Nguyễn-Xuân-Hoàng-ngoài-văn-chương đã phần nào làm khuất lấp cái văn-chương-Nguyễn-Xuân-Hoàng.
25 Tháng Mười 2013(Xem: 52299)
Cảm ơn tình bạn anh cho tôi, như cánh diều bay êm ả trên những tầng mây khi tụ khi tan, khi gần khi xa, như có như không, một tình bạn chân thật, giản dị,...
24 Tháng Mười 2013(Xem: 16866)
Em hát ca tôi gởi niềm rung động Chút tâm tư theo giọng hát mơ màng “Hương xưa” còn lan tỏa khắp không gian Bởi “Hoài cảm” vẫn chưa hồi kết thúc
23 Tháng Mười 2013(Xem: 9755)
Hôm qua thoáng đọc một bài thơ, Ai đó đã trách "Mảnh trăng hờ " Lại bảo rằng trăng không tha thiết, Chắc người chưa tỉnh hãy còn mơ,
17 Tháng Mười 2013(Xem: 34001)
Mỗi lần tan học, ở các lớp cuối Trung học, chắc là cũng có các em học sinh mới lớn ngâm nga "em tan trường về anh theo Ngọ về" như chúng tôi...
16 Tháng Mười 2013(Xem: 23034)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: ''KHÓC MẸ'' - Hồng Vân diễn ngâm Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
14 Tháng Mười 2013(Xem: 38522)
Xem lịch mới biết hôm nay là ngày đầu thu. Từng mùa thu đến, từng mùa thu đi. Đến rồi đi, đi rồi lại đến như bao kiếp người luân lạc trên dòng đời chảy miên man.
14 Tháng Mười 2013(Xem: 20650)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Thuyền Trăng" Anh Bằng sáng tác; Mỹ Thể trinh bày Kiều Oanh Trịnh thực hiện youtube
14 Tháng Mười 2013(Xem: 17363)
Tôi sẽ thấy mùa thu tôi bỗng lạ. Nắng và mưa thành những điệp khúc vô chừng. Và tôi cũng thấy đất trời thênh thang từng giòng sông thu rất cũ. Lững lờ trôi đi, trôi đi mà sao vẫn quanh đây?
14 Tháng Mười 2013(Xem: 18110)
Tay ôm hoa mộng bao lần trần gian mấy nỗi xót thân phận người đừng hờ hững nữa Thu ơi Thu nay thương nhơ một trời Thu xưa
12 Tháng Mười 2013(Xem: 28281)
Tôi lại nghĩ. Chỉ có mấy quyễn sách long bìa, rách gáy, tôi còn không nở vứt đi, thì làm sao tôi có thể yên tâm mĩm cười bỏ cái thân nhục dục này xuôi tay nhắm mắt. Thì ra, nói một chuyện mà thực hành không phải dễ dàng.
11 Tháng Mười 2013(Xem: 37879)
VÌ EM LÀ NỖI NHỚ - Nhạc và Lời: Ngô Càn Chiếu - Hòa âm: Ngô Càn Chiếu - Ca sĩ trình bày: Ngô Càn Chiếu Vì em là nỗi nhớ Là Sài gòn nắng ấm bình minh Bên phố phường rôn rã thanh âm Là ngựa xe trong ngày đang đến
05 Tháng Mười 2013(Xem: 20120)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: TRÁI TIN MÙA THU - thơ Trần Kiêu Bạc - Hình ảnh Lê Nguyên - Ngọc Thiên Hoa phổ nhạc - Ca sĩ Tố Hà
04 Tháng Mười 2013(Xem: 20933)
Kiều Oanh cảm tác theo nhạc phẩm "Mùa Thu Ru Em'' của nhạc sĩ Đức Huy. *Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Liên Khúc "Ru em mùa Thu", sáng tác Đức Huy-Ngọc Lan & Ái Vân
03 Tháng Mười 2013(Xem: 42773)
Nhớ anh, tôi thèm đọc một cuốn sách. Tôi tìm chữ, tìm tôi cũ trong những ngày tháng miệt mài viết bài gửi cho anh. Những ngày thân thiết vô cùng. Những ngày của chữ, của Văn …
03 Tháng Mười 2013(Xem: 32518)
Có làm cha làm mẹ, tôi càng biết quý trọng, mang ơn và thông cảm những nỗi khó khăn của những người đã ra công dạy dỗ mình và giờ đây là con cái mình từ truyền trao kiến thức cho tới uốn nắn tính tình.
02 Tháng Mười 2013(Xem: 50308)
Biết được tin tức thầy, em mừng rỡ lắm. Gặp được thầy lại càng vinh hạnh hơn. Bàn chân "trần" của thầy chắc có lẽ cũng dừng chân nơi bến đỗ "trung học Ngô Quyền" để cùng đồng liêu theo dõi nhịp thở của học trò.
28 Tháng Chín 2013(Xem: 37821)
Thì ra tôi đã già rồi. Già thật rồi nên cứ loay hoay nhìn về quá khứ. Hãy cho tôi một nụ cười. Nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ
27 Tháng Chín 2013(Xem: 25770)
Có phải trăng này trăng của ta Của mùa trăng cũ mới vừa qua Hay là cũng đã thành trăng mới? Hờ hững nhìn ta nét lạnh lùng
27 Tháng Chín 2013(Xem: 24209)
Nụ hôn tỏa ngát mùi trinh bạch Suối lệ nồng hương vị ngọt ngào Siết chặt vòng ôm hơn chút nữa Giật mình, sực tỉnh... giấc chiêm bao!
27 Tháng Chín 2013(Xem: 25678)
Đom đóm tặng lũy tre già xào xạc Cả trời sao lấp lánh ngọn hào quang Tre dang vòng tay đón ngàn đốm sáng Chào đêm thu lồng lộng ánh sao tan..
27 Tháng Chín 2013(Xem: 25019)
Đời trôi với những vần thơ Sông trôi hết những ngu ngơ cuộc đời Nếu còn sót lại một lời Xin cho tôi cám ơn trời vì em…
21 Tháng Chín 2013(Xem: 27594)
Bao giờ ta gặp nhau Kể chuyện tình mưa ngâu Tàn theo mùa Thu tím Tan rồi giấc mộng đầu Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Áo Tím Mùa Thu"- nhạc Nguyên Vũ - Thái Châu trình bày
21 Tháng Chín 2013(Xem: 45216)
Tựa Đề: HÌNH NHƯ NẮNG VỪA PHAI Nhạc&Lời: Phạm Chinh Đông Hòa Âm: Tuấn Ngọc Ca Sĩ: Hương Giang
21 Tháng Chín 2013(Xem: 26350)
thu bây giờ không là thu ngày trước Bởi mẹ già khô nước mắt từ lâu Cô gái nguyên trinh, trong trắng thuở nào Tim đã chết như mùa Thu đã chết
20 Tháng Chín 2013(Xem: 26466)
Tôi viết vần thơ lên áo em gió thu bay nhẹ áo em mềm để thơ quấn quýt theo tà áo và để lòng tôi thương nhớ thêm
20 Tháng Chín 2013(Xem: 40272)
Phùng Quán vịn vào câu thơ mà đứng vững. Mình dựa vào tình thương của mọi người, nghiến răng, đứng lên mĩm cười với số phận. Cám ơn tình bạn, cám ơn thương yêu và thông cảm.
14 Tháng Chín 2013(Xem: 42099)
Phải chăng nhà văn không có tuổi. Nhà văn chỉ có già đi và chết. Nhà văn không đếm cái khoảng thời gian sống. Thời gian của một nhà văn là ý nghĩa những dòng chữ họ viết ra.
14 Tháng Chín 2013(Xem: 40062)
(Viết hôm các bạn của nhật Báo Người-Viêt và Diễn Đàn Thế Kỷ đi thăm Nguyễn Xuân Hoàng) Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là mình có thể chết bất cứ lúc nào.
14 Tháng Chín 2013(Xem: 25441)
Các Em vì "nghĩa" quên mình, Gian nan vất vả cho tình chúng ta. Các Em là những bó hoa, Là mùa "Xuân thắm" thiết tha mong chờ.
13 Tháng Chín 2013(Xem: 35571)
Mùa Thu sắp về đây. Thu về với lá vàng, với gió heo may và cây trái bắt đầu chín. Mùa Thu cũng là mùa thu hoạch. Mùa Thu đẹp lắm, rừng Thu bát ngát lá vàng rơi
11 Tháng Chín 2013(Xem: 26628)
Thôi xin Bạn cho ta lòng trắc ẫn Xin cho ta bày tỏ chỉ một lần Và xin nhận nơi đây lời giao cảm Đa tạ người đã hiểu được lòng ta .
06 Tháng Chín 2013(Xem: 63453)
Cái sung sướng lúc tốt nghiệp không phải là được đi dạy, làm giáo sư cho bằng thoát khỏi sách vở mà chúng như những kinh kệ vô nghĩa nhàm chán..
05 Tháng Chín 2013(Xem: 36401)
Ta cứ muôn đời làm tình nhân Dù cho xa cách nhưng thấy gần Tình ta xanh mướt không tàn úa Chồng vợ làm gì phải không anh?
05 Tháng Chín 2013(Xem: 47712)
Việc bán thơ của Suskin xem ra phù hợp với văn hóa sống nhanh, sống vội, muốn gì được nấy, nhanh như người ta bấm máy truyền hình hoặc vào mạng internet.
05 Tháng Chín 2013(Xem: 32381)
Có cơ hội thì bạn bè gặp nhau vì quỹ thời gian chúng ta chẳng còn nhiều. Xin cám ơn những người bạn trên net của tôi, đã cho tôi niềm vui trong cuộc sống.
05 Tháng Chín 2013(Xem: 20279)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Thu Nghiêng & Trái Tim Bên Trái Chờ Thu (Thơ Trần Kiêu Bạc) - Hồng Vân diễn ngâm.
31 Tháng Tám 2013(Xem: 19769)
Tìm thấy được trên hoa râm tóc bạn Một vầng mây áo trắng tuổi học trò Những chiều xưa dốc Ngô Quyền lãng đãng ...
31 Tháng Tám 2013(Xem: 21942)
Tựa Đề : NHÁNH MÙA XUÂN TÔI Nhạc & Lời : Phạm Chinh Đông Hòa Âm : Tuấn Ngọc Ca Sĩ : Hương Giang
31 Tháng Tám 2013(Xem: 62201)
Ông trở thành một “ông già quét chợ” một cách tự nhiên như vậy đó, tự nhiên như khi ông từ đâu không biết đã đến cái chợ làng này…
30 Tháng Tám 2013(Xem: 24479)
Từ anh xa lánh cõi trần Vầng trăng viễn xứ lê thân dãi dầu Đời còn có nghĩa gì đâu Thu qua mấy độ vẫn nhầu nhớ thương
30 Tháng Tám 2013(Xem: 21405)
Mến tặng chị Quỳnh Hương Hoàng Ánh Nguyệt (San Jose) Nhân ngày giỗ anh Hoàng Ngọc Thái
23 Tháng Tám 2013(Xem: 22894)
Ca sĩ: Duy Linh - Nhạc & Lời: Ngô Càn Chiếu - Hòa âm: Ngô Càn Chiếu - Mẹ đi đã biết bao năm Tìm bao đứa con xa xăm Tìm bao đứa con âm thầm Ra đi khắp chốn muôn phương
23 Tháng Tám 2013(Xem: 59328)
Phần tôi, kể từ khi bắt đầu va chạm cuộc sống, tôi khám phá ra rằng con người ta không thể nào sống mà thiếu người khác được.
23 Tháng Tám 2013(Xem: 38568)
Bọn học trò chúng tôi thuở ấy ngưỡng mộ anh lắm. Anh có dáng dấp một trí thức… Tây. Anh đã là nhà văn nổi tiếng trong văn giới và quần chúng, lại là một giáo sư Triết,
21 Tháng Tám 2013(Xem: 20343)
Không phải là vĩnh biệt Không phải là chia xa Nhưng ghế ngồi vẫn trống Nhưng vẫn ta với ta
16 Tháng Tám 2013(Xem: 23805)
Hoa hồng trắng từ nay cài lên áo Biết khi nào mới cảm thấy quen đây? Hoa hồng đỏ xa rồi tầm tay với Hơn bao giờ, thèm gọi tiếng “Mẹ ơi! ”
15 Tháng Tám 2013(Xem: 38152)
Chỉ một ngày vắng mẹ căn nhà đã quạnh quẽ buồn. Bàn tay mẹ là đôi đũa diệu kỳ biến ra cơm ngon canh ngọt, là ngọn gió mát lành ru giấc ngủ cho con… Vậy mà… Vũ Hạ mới ngần ấy tuổi đầu đã mất mẹ.
13 Tháng Tám 2013(Xem: 47020)
Với những phương tiện tân tiến nhất của thế kỷ thứ 21, một người con như ông Scott đã nói lời từ biệt người mẹ trong những giây phút cuối cùng trước khi hơi thở của bà tắt hẳn
13 Tháng Tám 2013(Xem: 71072)
Đôi khi bất chợt gặp lại, mùi hương nồng ấm của thứ dầu gió này có thể giúp ta dăm ba giây phút sống lại những kỷ niệm xa xưa, để tâm hồn dịu đi đôi chút giữa cuộc sống xô bồ.
10 Tháng Tám 2013(Xem: 21609)
Dấu tình giờ đã đi xa Đời trôi mây gió cũng là đời trôi Giờ ai có nhớ đến tôi ? Mà sao tôi mãi không thôi nhớ người
09 Tháng Tám 2013(Xem: 41202)
Kể từ hôm ấy, hạnh phúc do sự lắng nghe đem lại, đối với tôi, đã là một kinh nghiệm có thật trong đời rồi đó bạn ơi.
09 Tháng Tám 2013(Xem: 24463)
Những trang sầu hận của người Khiến cho…một kẻ bùi ngùi cảm thông Xin người thoải mái… phiêu bồng Cho thơ nhẹ cánh chín tầng trời cao…
09 Tháng Tám 2013(Xem: 22108)
Bán mảnh linh hồn cành liễu thắm Cho nguồn hạnh phúc suối đào tươi Trái tim nhỏ bé ta dành lại Tha thiết trao riêng chỉ một người
09 Tháng Tám 2013(Xem: 28554)
Và cứ thế, hàng năm rằm tháng bảy Me lo toan ngày ''Đại Lễ'' cúng dường Vu Lan về càng se sắt lòng con Mùa báo hiếu mà con không còn mẹ
03 Tháng Tám 2013(Xem: 52616)
Tựa Đề : HÌNH NHƯ LÀ TÌNH YÊU Nhạc & Lời : Phạm Chinh Đông Hòa Âm : Đỗ Hải. Ca Sĩ: Duy Thiên
02 Tháng Tám 2013(Xem: 71840)
Từ tình cảm nầy tôi tự nguyện vững lòng tiến bước tiếp tục mang niềm vui cho mọi người suốt hơn 12 năm qua. Xin được cám ơn lòng bao dung tha thứ của Thầy Cô và đồng môn.
02 Tháng Tám 2013(Xem: 33317)
Có một lúc nào đó bạn nghĩ về các loại hoa và tự hỏi mình giống như loại hoa nào chưa? Mỗi người phụ nữ theo tôi có thể ví mình như hoa dù mình chỉ là một người bình thường.
31 Tháng Bảy 2013(Xem: 47260)
Theo triết lý của bài thơ thì sinh và tử chỉ là một trò chơi đuổi bắt. Chia tay hôm nay nhưng sẽ gặp lại ngày mai. Gặp lại trong những dạng khác nhau của cuộc sống
27 Tháng Bảy 2013(Xem: 10290)
Vẽ lại dùm tôi và bình tâm cân nhắc Ngồi lại với nhau, hòa nhã chuyện cơ đồ. Đừng tranh chấp đôi co Mà xóa đi vết đỏ trên bản đồ nước Việt.
24 Tháng Bảy 2013(Xem: 24186)
Mưa Adelaide có bao giờ thấm đất! Chỉ đủ làm ướt tóc gái Hội An Nhớ thì nhớ nhưng đừng tìm ai nhé Áo trắng xưa nay đã nhạt phai màu.
24 Tháng Bảy 2013(Xem: 24791)
ta bây giờ sáu mươi có lẻ bước đường đời xa lắc xa lơ tháng Bảy về, Hè bỗng ngu ngơ bạn thân hỡi, người còn có nhớ?
24 Tháng Bảy 2013(Xem: 23519)
Tôi cũng quên rồi một nỗi đau, Quên đi xuân đến, hạ qua mau, Quên đi lòng đã qua cơn bão, Tình đã trôi theo gió bốn mùa.
22 Tháng Bảy 2013(Xem: 72219)
Đó là cái đẹp của tình thương yêu. Luật tự nhiên của cái đẹp là sự truyền bá. Truyền bá tình thương yêu là ảnh đích của tinh thần Hướng Đạo.
20 Tháng Bảy 2013(Xem: 50053)
Đêm bây giờ dài vô tận, anh bảo thế. Đêm mùa đông ở đây còn dài nhiều hơn nữa. Khi nào trống trải hãy cố nhớ đến lời em nói
20 Tháng Bảy 2013(Xem: 17048)
Chiều ngày 3 tháng 7, khoảng 60 chs NQ từ nhiều tiểu bang của Mỹ cùng nhau dự họp mặt ở "ngôi nhà bồ tát" của chs NQ K8 Cao Thị Chung (và anh Huỳnh Kiệt)
19 Tháng Bảy 2013(Xem: 27103)
Giữ tình bằng những vần thơ Hâm tình trong những giấc mơ dịu dàng Mang tình về với suối vàng Hương tình bay tới thiên đàng ước mơ
18 Tháng Bảy 2013(Xem: 25510)
Hải âu gọi bạn... tim nhàu nát Cánh nhạn tìm ai... mắt mỏi mong Gío lạnh phất phơ tà áo lụa Tay gầy nhặt hạt lệ xanh trong