Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn Thị Thêm - TÔI VÀ THỜI ĐẠI A CÒNG (@)

Thursday, August 17, 202310:42 PM(View: 3678)
Nguyễn Thị Thêm - TÔI VÀ THỜI ĐẠI A CÒNG (@)
TÔI VÀ THỜI ĐẠI @.jpg tựa

Khi đọc bài viết của nhà văn Kim Loan " HIỆN ĐẠI ...HẠI ĐIỆN" tôi chợt muốn viết câu chuyện của mình. Câu chuyện của người không còn trẻ, tiếp cận và sử dụng những những phát minh vượt bậc của thời đại mới.

Khi tôi mới qua Mỹ tôi đã tròn mắt với những cầu freeway nhiều đường lượn vòng vĩ đại. Tôi hết sức ngạc nhiên với cái cửa garage tự động mở ra khi xe em tôi về tới. Tôi tiếc hùi hụi với chén, dĩa, muỗng, nĩa ăn một lần rồi vất vào thùng rác. Hình ảnh TV màu và những video mượn từ thư viện về hay quá là hay. Lại nhớ VN cả xóm một vài cái TV đen trắng. Những ngày phim truyền hình hay hoặc mùa World Cup, tất cả mọi người ngồi ngoài sân mắt dán mắt lên hình ảnh. Thỉnh thoảng màn hình giựt giựt nhiễu sóng, một tên trèo lên nóc nhà xoay xoay cái ăng ten.

 

Tôi đã từng mê phim bộ. Chờ đợi phim mới về thuê liền để coi phần hấp dẫn tuần trước dở dang. Thú thật bộ phim "Hoàn Châu Các Các" hot vô cùng trong thời gian đó. Tôi thâu những phim đầy nước mắt của Quynh Dao do Lưu Tuyết Hoa đóng, phim Võ Lâm kiếm hiệp ....những cuốn tape thâu 6 tiếng coi mệt nghỉ. Tôi vừa chăm mẹ chồng, đi chợ, nấu ăn và may gia công tại nhà. Đêm đêm khi mọi người yên giấc tôi còn miệt mài trên bàn máy. Có khi may hư đồ phải tháo sửa, tôi thức gần như sáng đêm. Đó là thời gian phim làm bạn và tôi thâu lại để khi nào rảnh thì xem hoặc cho mượn.
Theo sự tiến bộ không ngừng, tape Video lỗi thời. Một thùng đầy những cuốn tape video thâu 6 tiếng bị tôi quăng vào thùng rác. DVD chiếm lãnh thị trường. Tiếc cũng đành chịu vì không thể sử dụng.

 

Hồi đó có cái phone cùi bắp là đã mừng lắm lắm. Nhà toàn xài phone để bàn. Bây giờ phone để bàn chả ai dùng vì đa phần ai cũng có Iphone. Nhất là phone để bàn thường gọi vào quảng cáo. Nó reo lên đang ở ngoài vườn chạy vào mệt muốn đứt hơi. Chụp vội phone để nghe, thì ra quảng cáo. Thiệt là vừa thở vừa tức.

 

Dần dần Phone gọi được về tới VN. Mừng quá là mừng hè nhau đi mua thẻ gọi. Lúc đó Nguyễn ngọc Ngạn chắc cũng hốt mớ bạc. Rồi tới đường line phone viễn liên của ông Nam Lộc...Chao ơi! một thời mua thẻ, bấm số viễn liên. Đang nói xôm tụ phone tự dưng tắt tịt vì ...thẻ gọi hết tiền.

 

Thế rồi gọi phone có thể thấy hình người bên kia. Trời ơi! chuyện không tưởng như coi phim Tây Du Ký mà có thiệt trên đời này. Đó là phát minh mà tôi trân trọng nhất. Vì khi ba tôi mất tại VN, chúng tôi không thể về thọ tang. Dùng Facetime chúng tôi cùng bên VN làm lễ phục tang một lượt. Cùng đại gia đình bên VN dâng cơm cúng cho cha. Cùng được quấn khăn tang vàng lên đầu khi thầy bên kia làm lễ. Được cùng đại gia đình lạy ba tôi theo lời hướng dẫn của thầy trụ trì nơi chùa ba tôi đã xuất gia.

 

Khi con trai giơ cái Iphone nó dùng tay mở banh ra chữ to cho tôi đọc, nó quẹt lên xuống cho tôi coi hình tôi phục những phát minh này vô cùng. Tôi dặn nó đi chợ mua đồ. Tại chợ nó rà cái phone trên kệ hàng hỏi má chọn cái nào, hiệu nào, đúng chưa, tôi lại phục sát đất.

Tôi bây giờ cũng quen rồi với những phát minh hiện đại. Như con tôi mua xe Tesla để chạy, gắn solar trên nóc nhà để tiết kiệm tiền điện. Có con robot chạy tới chạy lui hút bụi. Con tôi đi làm có thể theo dõi mọi diễn tiến xung quanh, trong nhà và điều khiển bằng phone. Nhất là nhà có cô bé tàng hình bảo gì  cũng vâng lời. Mở đèn, mở TV, hỏi thời tiết, mở nhạc. Ôi! Nhân vật vô hình của thời đại mới.

Và rồi bà già nhà quê như tôi cũng ôm Iphone, ghiền cái Desktop, mê phim trong Netflix, cũng có Intagram cũng vô Zoom, Facetime chít chát bạn bè. Tôi hòa mình vào những tiện nghi. Nhưng tôi, người không còn trẻ còn rất lạc hậu. Tôi chưa theo kịp nhịp điệu đi lên kinh hoàng của thời đại @. Tôi  cũng có nhiều cái  dỡ khóc dỡ cười.

 

IPHONE

Thời đại "A Còng" ai cũng có trong tay một cái Iphone. Lên lầu ...mang theo. Xuống lầu ...mang theo. Ra vườn...mang theo. Nó như cục nợ đời mà không có nó là không được. Con người từ già tới trẻ đều phải quy phục nó, trả tiền hàng tháng cho nó  và bị nó chi phối. Không có nó, khó lòng sinh tồn trong biển người vô cùng khủng khiếp này.

Mỗi ngày, mỗi giờ  ta ôm nó theo không rời một tí nào. Email, Facebook, Youtube, Instagram, Messages.... và nhất là giấy tờ hồ sơ cá nhân, ngân hàng hay cổ phiếu nằm trong đó. Mất nó là toi đời. Lạc đó tìm cho bằng được. Ăn cơm ta cũng vừa nhai vừa ôm nó. Vào giường chưa ôm vợ hay chồng ta cũng ôm nó xem nó có nhắn gửi gì ta không? Sáng sớm mở mắt ra là đưa tay tìm nó ở đâu để coi giờ, xem tin nhắn. Nó reo lên, ta vội vàng bấm vào dù đang ở đâu, với ai ..( Có khi còn đang làm lễ ở nhà thờ hay ở chùa. Thật là đắc tội với đấng tối cao.)

Cha mẹ kêu ta còn chần chừ, nó kêu lên ta phải mở ra và tập trung vào nó. Ôi! Đời này của ta sao ràng buộc với nó kinh hoàng như thế. Nó làm chủ ta hay ta làm chủ nó?

 

Có lần tôi dứt khoát cho nó nín thở.....một ngày. Tôi off phone và nhứt định hôm nay tôi phải gồng mình chiến thắng ác ma. Vâng! tôi ghiền nó như chồng tôi ghiền thuốc lá. Như sâu rượu không thể cầm lòng khi chai đế trước mặt. Như ...đêm tân hôn mà chú rể nhìn cô dâu. Một ngày tôi có thể ăn ít, ngủ ít, bỏ tập thể dục, nhưng tôi không thể không ôm cái Iphone. Đó là tôi chưa kể cái desktop là tri kỷ có một không hai  "Người Bạn Tình Thế Kỷ".

 

Hôm đó tôi bỏ "NÓ" vào ngăn kéo và cương quyết hôm nay không đụng vào máy lẫn Iphone. Tôi ra làm vườn, tôi nấu ăn và tôi mở máy may may đồ. Nhà tôi con gái đi làm, con rể đi làm và cháu ngoại đi học xa. Tôi ở nhà một mình. Làm chủ tình hình. Làm vua một cõi. Thế nhưng, thời hiện đại đâu phải dễ dàng. Đâu phải mình muốn nghỉ chơi nó nó tha cho mình đâu.

Khoảng trưa có tiếng bấm chuông. À cái này mấy đứa con tôi dặn đi dặn lại bao nhiêu lần rồi.

- Ở nhà một mình má cẩn thận, ai bấm chuông đừng mở. Nguy hiểm lắm.

Em tôi cũng dặn:

- Ở nhà một mình chị đừng mở cửa người lạ. Nếu em có tới em sẽ gọi phone trước.

Cho nên bà già cù lần lửa như tôi ai bấm chuông mà không biết trước tôi không hề mở cửa. Phone reo mà không hiện lên tên họ có trong phone bạ là tôi không nhận...cho chắc ăn. Cho nên chuông reo thì mặc chuông reo. Tôi tỉnh bơ không mở cửa đi ra vườn sau.

Một hồi lâu con gái tôi về mở cửa ra, em tôi ào vào nhà. Tôi đang ngồi gọt xoài ăn một mình tự thưởng thức. Nó hét lên:

- Má! Sao má không bắt phone.

Tôi nhìn nó đang giận lẫn lo sợ, em tôi gương mặt hoảng hốt

- Má để nó trên phòng.

- Sao cậu bấm chuông má không mở cửa?

- Má sợ người lạ.

- Má ơi là má! Cậu gọi má muốn cháy máy. Cậu gọi con ở chỗ làm. Con gọi má biết bao nhiêu lần không thấy má trả lời. Cậu sợ má có chuyện gì chạy tới nhà bấm chuông má không mở cửa. Gọi phone má cũng không bắt. Cậu tính báo cảnh sát rồi. Con phải bỏ làm chạy về nhà.....

Nó nói mà nước mắt rưng rưng lẫn tức giận, tay vẫn còn run. Tôi nhìn nó, nhìn em tôi muốn á khẩu. Tôi đi lại ôm lấy con tôi, em tôi ...

- Má xin lỗi, chị xin lỗi...

Đó thấy chưa. Đâu phải không dùng Iphone là tốt đâu. Thời đại này không dùng Iphone thì xảy ra lắm cái rắc rối. May là em tôi không báo cảnh sát. Tôi hứa với con tôi là má biết rồi, ở nhà má sẽ mở phone.

Nhưng tôi là một bà già hay quên. Để phone trên lầu, ra vườn không mang theo. Đem phone vào nhà bếp thì lên lầu ngồi bấm máy hay nghe nhạc. Em tôi biết bao lần gọi phone tôi không bắt, phải gọi con gái tôi để hỏi thăm. Bây giờ nó gắn luôn máy trong nhà. Muốn biết tôi đang làm gì, có ở trong nhà hay không nó chỉ cần ở chỗ làm bấm phone nó. Bà già tôi đi tới đi lui, ăn uống...nó đều thấy rõ ràng. May quá tôi không hề dẫn "bồ già" về nhà nên không bị nó bắt tại trận. Ha ha ha...

 

FACE BOOK

Rất nhiều người mở Facebook. Tôi cũng vậy. Mà nói cho ngay, tôi không hề tự mình mở. Là hai thằng con tôi đi học, đi lính xa nhà nó mở cho tôi. Thường mỗi lần đi chơi hay có việc gì nó bỏ hình lên Facebook share với các bạn. Hình bỏ vào FB dễ dàng, rất mau, bỏ bao nhiêu tấm cũng được. Quay video dài mấy phút FB cũng OK. Đang đi chơi muốn khoe cảnh đẹp bấm livestream là mọi người nhận được nhào vào comment, bắn tim love... love... Facebook là chỗ kết nối, chia sẻ, mặc sức comment và là một nơi lưu trữ hình ảnh cá nhân và bạn bè rất tiện lợi.

Con tôi nói:

- Gửi hình vào Email cho má nhiều lắm hơn 4 tấm là nó không chuyển. Con mở FB cho má, hình ảnh con và các cháu má vào đó xem và theo dõi tụi con.

Thế là từ đó tôi có FB để chơi. Đúng thật là chơi rất vui,  gặp biết bao gương mặt thân quen mà lâu... lâu lắm tôi không liên lạc. Tôi cũng cẩn thận chỉ kết bạn với gia đình và bạn bè thật thân. FB cho tôi ngồi viết và làm thơ mì ăn liền. Gửi hình cho bạn, cho học trò, cho gia đình, con cái để bớt cái buồn ngồi nhà mình ên chán chết. Facebook cũng cho tôi những group với nhóm Cựu Học Sinh Trung Học Long Thành, Biên Hòa Quê Tôi, Văn Chương Miền Nam để nghe người Biên Hòa lật lại trang sử đẹp đẽ của quê hương. Messenger của Facebook cho tôi nói chuyện với gia đình bên VN miễn phí dễ dàng không cần phải qua một hệ thống nào rườm rà, rắc rối. Cho nên em chồng tôi ở VN con cho một cái Iphone mới cáu, nhưng chỉ để gọi phone và để vào Messenger Facebook nói chuyện. Mà vui lắm Facebook chỉ có một cái hình và tên người chủ.

Thực lòng Facebook tiện lợi trăm bề. Là nơi người ta gửi gắm tình cảm,  chia sẻ buồn vui, khoe sắc đẹp xưa và nay, sự thành công trong cuộc sống, gia đình con cháu, những chuyến đi chơi xa hay chia sẻ một bản nhạc hay mình yêu thích. Facebook cũng là nơi trao đổi văn chương, lập trường chính trị...Facebook cũng rất tốt nhắc nhở ngày sinh nhật, hình ảnh những năm về trước. Thỉnh thoảng FB cũng giúp khách hàng tự làm sliceshow với hình ảnh của mình hoặc những câu vui vui đoán số mệnh. Tóm lại FB là nơi không phân biệt giàu nghèo, già trẻ, cứ vào đó tung tăng như mình đi dạo công viên, đi biển hay gặp gỡ bạn bè. Cứ như vậy FB là niềm vui bình dân nhất cho biết bao người trên thế giới.

 

Facebook vui và tiện lợi như vậy đó nhưng đừng tưởng bở. Có Facebook cũng phải biết đường chơi và hết sức cẩn thận, nếu không sẽ bị hacker đột nhập. Khi đó nạn nhân sẽ mất trắng trang FB. Tin tặc sẽ dùng tên tuổi nạn nhân để lập mưu kế gạt tiền bạn bè của người bị hại. Chúng ta nên nghĩ FB là trang mạng để giải trí liên kết bạn bè. Chúng ta không tin vào những lời kêu gọi mượn tiền hay mua đồ của người thân trên FB.  Nếu thấy nghi có gì đó hơi lạ từ người gửi tới thì đừng trả lời mà hãy gọi lại người thân xác định rõ để khỏi phải mất cả chì lẫn chài.
Đừng quá hào hứng mà post vào FB những điều mình mình cần phải bảo mật. Thí dụ đi chơi xa, ra tới phi trường Livestream hình ảnh tại đó và vô tình cho biết cả gia đình cùng đi. Coi chừng khi về nhà kẻ gian đến dọn đồ đi không còn gì hết. Đừng gửi vào FB địa chỉ, số phone hay số tài khoản ngân hàng. Đừng dại dột mở đường cho hươu chạy.

 

Facebook với người chơi cho dzui như tôi thường không biết rõ mánh khóe của những tay hacker. Những hacker chuyên nghiệp bàn tay như phù thủy đủ trò mánh lới lừa gạt để kiếm ăn. Những bài học để đời của chính tôi là những gì tôi muốn chia sẻ với các bạn hôm nay. Mặc dù đã hết sức đề phòng nhưng thú thật tôi đã có lần mất toang trang FB cá nhân của mình.

Anh Hùng khóa 8 Ngô Quyền làm một chuyến về VN cùng gia đình. Anh  về VN và hẹn gặp một số bạn trong nhóm từ Mỹ cùng về thăm. Anh gặp chị Ba Hương, Hồng, Luận, Đạo, và một số Ngô Quyền mình trong nước. Cà phê cà pháo vui như mở hội. Chụp hình post vào email chúng tôi cùng nhau ì xèo tán gẫu.

Một buổi sáng tôi nhận Messenger của anh Hùng. Anh nói tôi bầu dùm đứa cháu đang thi một chương trình ở VN. Tôi cứ nghĩ là thật vì anh Hùng mới về VN và cách nói chuyện tếu tếu vui vui của phe ta. Tôi cảnh giác hỏi vài điều về anh, anh trả lời đúng và hình ảnh đứa cháu thật dễ thương. Thế là ma đưa lối, quỷ dẫn đường tôi bấm vào bình chọn. Trên đó hỏi vài điều cá nhân để xác định đúng là mình bình chọn. Một vài giây mất cảnh giác tôi bấm enter và ngay lúc đó tôi biết mình đã bị hack.
Tôi tắt máy ngay lập tức. Nhưng đã muộn Facebook tôi đã bị họ chiếm mất rồi. Hình ảnh trang đó vẫn còn nhưng tôi không thể vào được. Trang FB tôi đã có một người khác làm chủ. Như ngày xưa nhà của gia đình tư bản đã vào tay nhà nước.

Thế là một loạt con cháu, bạn bè, học trò bị tôi mời mua đồ, mượn tiền, nhắn gửi nhiều kiểu. Tôi đã nhiều lần dặn dò người nhà lẫn bạn thân là tôi sẽ không bao giờ nhờ cậy hay dính dáng tới tiền. Nhưng tình thương mến thương, em dâu tôi nhẹ dạ mất một số tiền và mất luôn trang FB của em ấy.

Con nhỏ bạn thân nhất của tôi từ thời tiểu học ở VN, thấy tôi vào Messenger nhờ nó chuyển tiền cứu trợ gấp. Hôm sau tôi sẽ trả lại liền vì chuyến đi đã bắt đầu. Tên hacker không biết tôi mới vừa chuyển tiền nhờ nó giúp cho người nghèo. Nhỏ bạn biết tỏng ngay là tin tặc đột nhập. Nó ỷ mình cũng chịu chơi nên thay vì đá ra hay không trả lời, nó bèn hỏi như người dính bẫy. Nó hỏi tên họ, số tài khoản để chuyển tiền và dông dài một hồi. Cuối cùng nó nói sẽ gọi công an điều tra. Ngay lập tức FB nó bị sập, tất cả thông tin bị xóa. Nhưng điều ngạc nhiên là sau đó nó không thể nào kết nối được với tôi cũng như tôi không thể vào trang FB của nó, dù hai đứa đều mở trang FB mới. Cho thấy những tay hacker rất giỏi về vi tính.

 

Mới đây tôi cũng bị một cú choáng váng trong FB của mình. Trong Ngô Quyền ai cũng biết anh Ma Thành Tâm, tức "Tâm Xe Be" trong FB. Tôi gọi anh là Tư Tâm vì anh nằm trong danh sách Gia Đình Tam C của chúng tôi. (Trong đó có Hai Thôi, Ba Oanh,Tư Tâm, Năm Phương, Sáu Bích,  Bảy Thêm, Chín Xoàn...) Nói như vậy để biết chúng tôi là anh em một nhà rất thân và tin nhau.

Buổi sáng hôm đó tôi đang làm điểm tâm. Bỗng tiếng phone reo theo dạng Messenger Facebook. Tôi đã định không mở vì bận tay. Nhưng cháu tôi lại lấy phone đưa cho tôi và nó vào bếp tự mình làm phần điểm tâm của nó. Tôi nhìn ra tín hiệu của anh Tâm Xe Be. Tôi thấy anh đứng trước sân, sau lưng là hàng rào xanh mướt chẳng biết là cây gì. Anh đang nói gì đó không nghe tiếng, tay quơ quơ, hai mắt hí hí vì nắng chói thật là buồn cười. Máu tiếu lâm của tôi nổi dậy, tôi mở ra tính chọc quê anh, tôi làm dấu nói là tôi không nghe. Bỗng có tiếng một người trẻ nói vào xưng là cháu anh Tâm đang giúp anh Tâm sửa Iphone đã bị hư. Tôi cũng cảnh giác hỏi vài điều về anh Tâm về Ngọc Huệ, cậu ta trả lời được và đưa hình anh Tâm đang nói chuyện với tôi lần nữa. Vẫn không nghe được anh Tâm nói gì, nó nói cô gọi cho chú Tâm xem thử phone đã sửa được chưa. Tôi mất số anh Tâm nên không thể gọi. Nó nói hay cô cho cháu xin số của cô, cháu lấy phone chú Tâm gọi thử cô xem phone đã work chưa. Qua lại một hồi tôi thấy lạ, chỉ là hình anh Tâm nói y chang nhau. Tên này nói giọng miền Bắc, lại không đọc được mẫu tự tiếng Anh. Tôi nghi hacker nên đọc số tùm lum và vội vàng ra ngay.

Tôi gọi Ngọc Huệ hỏi xin số phone anh Tâm để xác minh. Phone Ngọc Huệ không bắt. Tôi gọi Tâm Lữ . Đúng lúc nhóm anh Tâm đang cà phê cà pháo. Tâm Lữ chuyển phone qua Tâm Ma, tôi hỏi anh có phải vừa gọi tôi qua FB không? Anh nói Facebook anh vừa bị hack. Chín Xoàn cũng vừa gọi anh để kể chuyện này. Chiêu trò y chang như của bảy Thêm. Thì ra hai đứa tôi đều trong tầm ngắm của hacker. Ngọc Huệ gọi lại và tôi cho biết FB anh Tâm đã bị hack. Em nói sẽ báo với mọi người cảnh giác.

Tôi mở lại Facebook nhưng hình như FB có vấn đề. Tôi gọi lại Tâm hỏi cách mở trang FB mới. Tâm cũng mù tịt và chuyển cho một anh bạn chung bàn hướng dẫn cho tôi.

Tôi đang loay hoay thì cháu tôi hỏi thăm và nó lấy Iphone của tôi giải quyết. Tôi thấy nó bấm vào google tìm gì đó, sau đó nó vào Yahoo mail của tôi, hỏi tôi mật khẩu mới để thay đổi Password trong FB. Trong vòng 5 phút nó đã khôi phục lại Facebook của tôi mà không cần tôi phải mở trang FB mới.

Bài học của tôi là thế đó. Tôi đã tự nhủ với mình đừng làm gì khác hơn vui chơi mà vẫn bị sụp hầm. Từ nay tôi sẽ  mắt sáng như sao, thật cảnh giác để  không bao giờ lọt bẫy mấy tên hacker kia nữa.

Đây là bài thơ vui vui về Facebook
 
Em đừng tin những gì trên Facebook
Hãy tin anh người đang cận kề em
Anh nói thật lòng không có lem nhem
Người thật, việc thật không hề nói láo.
 
Em đừng tin cái thằng cha bốn sáu
Mặt đẹp trai trắng trẻo thật soái ca
Bởi vì nó có đôi mắt gian tà
Hình trên Facebook chắc là năm hai sáu tuổi .
 
Nó nói có xe, có nhà, người sáu múi
Xe cà tàng chết máy cũng là xe
Nhà ư? Cái cầu xí cũng được gọi là nhà
Áo sáu múi họ bán đầy ngoài chợ.
 
Em đừng tin có ngày em đổ nợ
Gặp mặt rồi em tá hỏa cho xem
Như anh đây lấy hình học Ngô Quyền
Thời trung học làm hình trong Facebook.
 
Em có biết bà già hơn năm chục
Lấy hình trên Facebook lúc ba mươi
Vừa trẻ trung rất đẹp lại rất tươi
"Người con gái chưa một lần xuất giá."
 
Ôi Facebook nơi dẫy đầy gian trá
Em đừng tin đừng dại dột yếu lòng
Chỉ một enter trang Facebook đi đoong
Nhóm tin tặc sẽ hoành hành tung chưởng.
 
Ta không thể can em vào "Facebook"
Nhưng em ơi đừng quá vội tin người
Thế giới này đầy gian trá em ơi!
Hãy thực tế để sống vui, sống khỏe.
 
 
Nguyễn thị Thêm

 

 

Saturday, May 11, 2024(View: 344)
Nghĩ đến đây bà lại nhớ Việt Nam quá, nhớ hai thằng con trai và mấy đứa cháu nội. Bà không được vui dù bà biết hôm nay bà phải đi đến sở di trú để thi nhập quốc tịch.
Saturday, May 11, 2024(View: 519)
Hoa phượng đã rất gần gũi với chúng ta từ những ngày còn cắp sách đến trường. Và dường như trong sâu thẳm tâm hồn, mỗi người đều mang những hồi ức đẹp của tuổi học trò,
Saturday, May 11, 2024(View: 575)
Người ta nói: làm thầy thuốc sai lầm thì giết chết một người, làm chính trị sai lầm thì giết một thế hệ nhưng làm văn hoá sai lầm thì giết cả muôn đời.
Tuesday, April 30, 2024(View: 857)
Những ngày trống vắng ở trại tỵ nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là ...
Tuesday, April 30, 2024(View: 586)
Đó là món nợ vật chất, còn cái nợ tình thân, Đức dìu tôi vào bờ biển Thái năm nào, và những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi của nhóm tàu 41 người, làm sao trả cho hết!
Sunday, April 28, 2024(View: 878)
Được tham dự buổi họp mặt cuối tuần thật vui và ý nghĩa, tôi xin cảm ơn các anh chị em trong ban tổ chức (Anh Liệu, Kim Hường, Quỳnh Thư, Chị Tâm, chị Hảo …)
Tuesday, April 23, 2024(View: 873)
Thế là gia đình tôi đã tham gia vượt biên đủ cả đường biển và đường bộ, ngoài ra còn đi chính thức bằng đường bay.
Monday, April 22, 2024(View: 701)
Vào tháng ba và đầu tháng tư năm nay, tôi đã đi du lịch 28 ngày bằng đường thủy và đường bộ. Chuyến đi kỳ này gồm hai giai đoạn:
Monday, April 22, 2024(View: 798)
Về đến nhà với nỗi lo âu tột cùng, suốt ngày hôm đó, 30 tháng tư hình như tôi không có một hạt cơm trong bụng, tôi như người thất thần,
Monday, April 22, 2024(View: 1190)
Mong sao tiếng dạ lời thưa sẽ tiếp tục được duy trì và sẽ không trở thành một thứ “Cổ Ngữ” hoặc là hàng hiếm trong tương lai.
Monday, April 22, 2024(View: 843)
Tôi không khóc trong những ngày 30/4 sao được khi biết mình và mọi người sẽ không bao giờ tìm lại được những ngày tháng hạnh phúc như trước ngày 30/4/75
Friday, April 12, 2024(View: 1138)
lúc ấy tôi còn trẻ lắm so với phần lớn các đồng nghiệp của tôi ở trường Ngô Quyền. Do đó tôi kết bạn với hai người bạn đồng lứa với tôi là anh Trần Văn Phúc dạy sử địa và Nguyễn Phi Long dạy toán.
Thursday, April 11, 2024(View: 880)
Tôi thích hai chữ “Xóm Đạo” từ thuở biết yêu “thơ” vào những năm đầu bậc trung học. Bài thơ có hai chữ “Xóm Đạo” tôi đọc dầu tiên là bài “Tha La Xóm Đạo” của tác giả Vũ Anh Khanh
Wednesday, April 10, 2024(View: 928)
Tháng Tư lại về, nỗi buồn len lén con tim. Thương lắm người vì ngày này mà chịu nhiều khổ nạn tai ương, tủi nhục ngút ngàn, biết bao gia đình ly tán chia lìa, ngậm ngùi chua xót.
Wednesday, April 10, 2024(View: 1210)
Từ tháng 4/1975 đến nay, đã gần nửa thế kỷ rồi, nhưng mỗi lần đến tháng tư, tôi cứ hay trăn trở và hồi tưởng lại những sự kiện xảy ra sau thời khắc lịch sử ấy.
Sunday, March 31, 2024(View: 1709)
Mỗi khi nghĩ về quê hương xứ sở, tôi lại luôn có nhiều cảm xúc và hoài niệm đẹp về những bữa cơm gia đình thơm ngon và đậm vị yêu thương như vậy.
Sunday, March 31, 2024(View: 1113)
Hoàn cảnh của Ukraine hiện nay gần giống như VNCH ngày xưa khi mối bận tâm của Mỹ đặt vào cuộc chiến ở Trung Đông. Nhưng may mắn thay tên đao phủ thủ
Sunday, March 31, 2024(View: 1110)
Bây giờ, tuổi đã nhiều, cuộc sống đã ổn định, tôi có thể tìm cho mình những bộ áo quần vừa ý, hợp thời, may cắt khéo léo. Tôi có điều kiện tìm hiểu trang phục thích hợp.
Sunday, March 31, 2024(View: 1169)
Năm nào cũng vậy, người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài, dù đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều nhớ đến ngày tết âm lịch thường được gọi là tết Ta để phân biệt với tết Tây.
Wednesday, March 20, 2024(View: 2068)
Cuộc vui kéo dài mãi cho đến bốn giờ chiều mọi người mới lưu luyến chia tay ra về mang theo hình ảnh của buổi họp mặt ấm cúng trong tình đồng hương Biên Hòa, đồng môn Ngô Quyền