Danh mục
Số lượt truy cập
4,914,560

Lữ Công Tâm _ Chiếc Lá Mùa Đông.

28 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 57428)
Lữ Công Tâm _ Chiếc Lá Mùa Đông.

 

Chiếc Lá Mùa Đông

 

 

* Bài viết cho linh hồn thầy Nguyễn Phong Cảnh, một tinh thần đáng học hỏi cho toàn thể hội viên Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền Biên Hòa. 

 

 

Cơn gió Santa Ana trái mùa mang nhiều hơi nóng xoáy mạnh từng chập lên những hàng cây sau nhà, làm cho những chiếc lá mùa Đông rơi vội vàng trên thảm cỏ xanh. Lòng tôi vẫn còn bồn chồn, xúc động sau cuộc đi thăm thầy Cảnh ở bịnh viện Fountain Valley trở về.

Theo thói quen khi ngồi vào bàn làm việc, tôi mở trang web của trường Ngô Quyền. Bấm vào mục tin buồn, thầy Dương Hòa Huân, tổng giám thị, đã ra đi trong tháng tư năm vừa qua, đến tháng tám tới lượt thầy Nguyễn Minh Mẫn. Như có một cái gì bất an khi tôi nghĩ đến thầy Cảnh. Thầy vừa là một người thầy của ngôi trường ngày xưa và cũng là một người bạn rất tích cực trong những công tác xây dựng cho hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền ngày nay. Những câu nói bông đùa của một người trong cơn bệnh với một tinh thần đầy lạc quan là mình sẽ bình phục sớm để dự tiệc tất niên của hội Biên Hòa và cùng tôi nhấp ly cà phê sáng nơi quán Tài Bửu ở góc đường Magnolia và Bolsa. Tôi đã nhìn thầy với một sự lo ngại trong căn bệnh của thầy, nhưng thầy đã nói tiếp, “Cô Huệ còn đẹp lắm, thầy chưa chịu chết đâu!” Linh cảm của tôi trong thời kỳ còn tại quân ngũ, thường những người sắp mất, họ hay có những câu nói rất tỉnh táo và tôi xem như là điềm gở, nhưng cũng cố an ủi thầy mau lành bệnh để tiếp tục những sinh hoạt vui vẻ của hội mình.

Một tuần sau đó, ngày 4 tháng Giêng 2006, một buổi chiều buồn lúc 6 giờ 30, những cú phone liên tục của bạn bè cùng trường là thầy đang hấp hối ở phòng 298. Tôi vội vàng đến ngay bệnh viện nhưng đã trễ. Thầy ra đi thật an bình trong những tiếng kinh cầu của nhiều bạn hữu cựu học sinh Ngô Quyền và những người thân đang vây quanh thầy trong lúc lâm chung. Tôi cố tập trung nhìn thầy thật kỹ, gương mặt như đang ngủ, như có một giọt nước mắt nào còn đọng lại giữa hai hàng mi khép kín. Tôi cố gắng ghi lại những hình ảnh thật còn sót lại sau cùng của thầy vì tôi biết rằng sắp tới đây khi họ di chuyển thầy ra nhà quàn, có nhìn lại được thầy thì gương mặt đã đổi thay bởi những sửa chữa của nhân viên phục vụ nhà quàn !

Thầy nằm đó trong tiếng cầu kinh phát ra từ cái máy phát thanh ở đầu giường. Linh hồn thầy đang ở đâu? Hãy cùng tôi về thăm lại ngôi trường xưa, nơi đã gắn liền với hơn một phần ba đời thầy, với phấn trắng bảng đen và trên bục gỗ giảng bài của lớp học, với những công thức toán hay những nan đề phức tạp, thầy đã từng hướng dẫn biết bao nhiêu học trò. Không một đáp số nào mà không giải được, chỉ có bài đáp số “số mạng” là thầy chịu bó tay phải không thầy!

Dòng tư tưởng của tôi bỗng trôi bềnh bồng chảy ngược về nguồn, bên xác thầy tôi thấy lại ngôi trường xưa, lúc đó là vào thập niên 60 lúc mà lực lượng Mỹ đổ bộ mạnh nhất vào Việt Nam. Cuộc sống của người dân Biên Hòa đầy xáo trộn, trường tôi lúc đó chỉ có hai dẫy lầu, đối diện với cổng trường là quán cà phê Phương Anh và quán Hoa Tình Thương, nơi điểm hẹn của những mối tình đầu học trò cho đến bây giờ cũng… chưa thành duyên nợ. Bước vào cổng trường, bên trái là phòng thí nghiệm, bên phải là dãy phòng học của trường bán công Trần Thượng Xuyên. Trung tâm sân trường là cột cờ, nơi mà mỗi buổi sáng thứ Hai, nam sinh phải mặc đồng phục quần trắng áo trắng thay vì thường ngày là quần xanh áo trắng, và nữ sinh phải là áo dài xanh thay vì áo dài trắng, nghiêm chỉnh chào quốc kỳ và hát quốc ca. Anh chị nào mà giỡn mặt thì biết tay của thầy Hiệu Trưởng Phạm Đức Bảo. Lớp tôi À2 vào thời đó có những tên tuổi mà bây giờ cũng rất là thân thuộc với hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền ở hải ngoại như: Phan Kim Phẩm, Trương Kiến Xương, Lê Văn Tới, Đỗ Cao Thông, còn bên B1 thì toàn là những tay phá phách có hạng như: Võ Hải Dương, Lê Văn Thành, hai anh em sinh đôi Phùng Minh Đức và Phùng Minh Đạo. Lớp của tôi thì ở trên lầu, chúng tôi thường có cái thú từ trên cao có thể nhìn xuống sân trường ngắm các cô nữ sinh Ngô Quyền trong tà áo trắng tung tăng như những đàn bướm lượn trong buổi trưa hè.

Tôi bỗng chợt nhớ đến một bài viết về “Chất Nữ Sinh” của anh Lâm Thạch Sanh, cựu học sinh Ngô Quyền, trong giai phẩm Xuân vẫn còn gây những ấn tượng trong tôi cho đến bây giờ. Anh có bộ óc tưởng tượng rất là phong phú cho những cô nữ sinh thời ấy như những chất hóa học, đó là chất nữ sinh. “ Chất nữ sinh thường rất cứng trong những cuộc biểu tình, nhưng rất dễ tan trong rạp xinê”.

Còn biết bao nhiêu là kỷ niệm trở lại trong ký ức của tôi khi nghĩ đến mái trường thân thương cũ, đến tình thầy trò. Tôi còn nhớ đến từng cá tính những người thầy, mỗi người một đặc điểm như thầy Hiệu Trưởng Phạm Đức Bảo trong sân trường luôn luôn với trang phục áo tay ngắn để lộ những bắp thịt rắn chắc, những tay học trò lì lợm phá phách đến mức nào thấy thầy cũng phải kính sợ. Cũng như những câu chuyện dí dỏm về vợ chồng thầy Mai Kiến Phúc. Thầy là người đỗ thủ khoa từ đại học sư phạm, bù lại cô Nguyễn Thị Kim Còn vợ của thầy thì lại đỗ đội bảng. Thời ấy, giờ học của thầy Phúc rất là khuôn khổ, học sinh nào đi trễ chừng năm phút thì sách vở sẽ bay ra cửa. Thầy là người thầy dạy Lý Hóa ở đệ nhị cấp mà chúng tôi rất khâm phục, vì khi thầy bước vào lớp chúng tôi chưa bao giờ thấy thầy mang theo sách để giảng bài, kể cả những lúc thầy đọc những bài toán lý hóa, dường như cũng nằm sẵn trong óc thầy mà ra. Rồi đến thầy Lâm Tấn Văn, đôi môi lúc nào cũng mọng đỏ như thoa son, cùng với phấn trắng bảng đen, thầy giảng những bài sinh vật học, mà không cần sách vở mang theo, sau bài giảng học sinh cảm thấy hình như mình đã thuộc bài rồi. Rồi hai anh em thầy Nguyễn Thất Hiệp và Nguyễn Bát Tuấn, hai anh em ruột thịt đã cùng dạy chung một trường. Thầy Thân Trọng Hưng trong những bài giảng văn thao thao bất tuyệt, thầy viết chữ Hán như rồng bay phượng múa…Còn nhiều thấy nữa mà tôi không kể hết ra được!

Thầy Cảnh thấy không? Trường xưa còn đó mặc dù có nhiều đổi thay của thời cuộc, nhưng may mắn thay trường vẫn còn mang tên của vị anh hùng Ngô Quyền. Các bạn cũng như các thầy cô đang chuẩn bị cho hội trùng phùng 50 năm ngày thành lập. Trường. Vui biết bao cho lần hội ngộ kỳ này, khắp thế giới hội tụ về đây để kỷ niệm khiến tôi không khỏi bùi ngùi nghĩ đến thầy. Ba lần trong bốn tháng, năm vừa qua, mở lại trang web, ba người thầy cũ đã ra đi vĩnh viễn. Đời người thật ra mong manh đến thế sao? Có phải cũng như những chiếc lá vàng mùa Đông, chỉ cần một cơn gió nhẹ có thể rơi rụng bất cứ lúc nào!

Mười một giờ ngày 17 tháng Giêng năm 2006 nơi nhà quàng số 5 Peak Family, sau hồi kinh siêu độ mà hầu hết những cựu học sinh Ngô Quyền và các bạn đồng nghiệp cùng tụng đọc cho thầy, anh Tô Anh Tuấn cùng với Ban Chấp Hành. đã thay mặt cho hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền đọc lời tiễn biệt Thầy. Bài đọc đã tuyên dương, ca ngợi thầy Nguyễn Phong Cảnh, khi nhắc nhớ đến hàng ngàn chs Ngô Quyền đã từng là học trò của thầy sẽ không bao giờ quên công lao của một nhà giáo tài giỏi, tận tụy với nghề nghiệp và  nhất là tấm lòng thương yêu học trò bao la của Thầy. Hội Ái hữu chs Ngô Quyền sẽ không bao giờ quên những đóng góp tâm sức của Thầy trong những ngày đầu đầy gian khó để thành lập và phát triển Hội cho đến ngày nay

Tôi đã nghẹn lời và chảy nước mắt, đã không nói hết được những gì mà tôi muốn nói với thầy trong bài cảm tưởng sau cùng để thay mặt cho hội Biên Hòa đưa tiển Thầy.

Nắp áo quan từ từ đóng lại, cửa trần gian của thầy cũng đã đóng lại vĩnh viễn từ đây! Nhưng cũng là lúc ở bên kia, cõi bình an của thầy đã rộng mở. Thầy đang ở một thế giới không có nợ nần, xung đột, không có hận thù, chiến tranh, cũng như cô Huệ, người bạn đời của Anh đã thương tiếc cho Anh những lời sau cùng, “Anh hãy an tâm ra đi vì người thân của Anh ở lại đã có bạn bè giúp đỡ”.

Cơn gió mùa Đông thổi mạnh, bên quan tài buồn, tôi cùng Mai Trọng Ngãi, Đỗ Hữu Phương, Tô Anh Tuấn, và vài người nữa tay nắm chặt quan tài như cố giữ lại những hình ảnh sau cùng, trên đường di chuyển quan tài qua nhà hỏa táng, biết chắc rằng chốc lát nữa đây những hình ảnh cuối cùng này và cả cái thân xác tạm bợ này rồi cũng sẽ trở thành tro bụi mà thôi!

Thôi thì “Cát bụi hãy trở về với cát bụi. Tro tàn hãy trở về với tàn tro”. Cái triết lý “Sắc tức thị không, không tức thị sắc”, chí lý lắm thay! Nếu thầy có sống khôn chết thiêng, thì phù hộ cho những người còn ở lại có được một tâm hồn bình an, và cho hiệu đoàn Ngô Quyền luôn luôn vững mạnh, biết đoàn kết và tha thứ cho nhau trong tình huynh đệ! Chào vĩnh biệt người thầy và cũng là người đồng hương đầy thân thương.

 

                                                                        Cali mùa Đông 2006

                                                                          LỮ CÔNG TÂM

 

 

 

22 Tháng Chín 2018(Xem: 83)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 58)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 215)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 161)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 128)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 943)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 406)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1018)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 300)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 440)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 521)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 638)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 532)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 551)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 638)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 755)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 908)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 867)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1030)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1204)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1591)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 752)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 795)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 1166)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 1206)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1698)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1408)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 854)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...