Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

GS. Huỳnh Công Ân - THÁNG TƯ NGHE NHỮNG BẢN NHẠC BUỒN

22 Tháng Tư 20233:03 SA(Xem: 3517)
GS. Huỳnh Công Ân - THÁNG TƯ NGHE NHỮNG BẢN NHẠC BUỒN


THÁNG TƯ NGHE NHỮNG BẢN NHẠC BUỒN
 
Bút ký Huỳnh Công Ân

 

image002

 

Đã 48 năm qua, nhưng mỗi lần tháng tư đến lòng tôi vẫn chùng xuống, nỗi đau đớn, xót xa lại trở về. Những tháng tư đầu tiên sau năm 1975 đó là nỗi xót xa cho thân phận mình: chúng ta đang có một cuộc sống sung túc, hạnh phúc bỗng mất tất cả. Sau này, thời gian càng trôi qua thì nỗi xót xa càng tăng lên nhưng giờ đây đó không phải cho chính mình mà là cho cả dân tộc.

 

Biết bao giờ dân tộc mình mới tìm lại được tự do và hạnh phúc như người miền Nam trước năm 1975? Tất cả chỉ còn là kỷ niệm vì chúng ta đã mất tất cả như lời cố tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói: “đất nước còn: tất cả còn, đất nước mất:  mất tất cả”. 

 

Chúng ta đã mất Sài Gòn nên chúng ta không còn  những thời gian tuyệt vời: dạo phố Bô Na với đào, ngồi uống nước ở La Pagode với bạn hay vào rạp Mini Rex A  xem phim với người yêu…

 

Sài Gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời.

Sài Gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời.

Giờ còn đây, những kỷ niệm sống trong tôi.”

(Sài Gòn ơi, vĩnh biệt - Nam Lộc)

 

Trong cơn hấp hối của Sài Gòn, những người may mắn thoát đi được bằng phi cơ hay tàu thuỷ, khi đến trại tạm cư vẫn không quên những bạn đồng ngũ của mình còn ở lại đang ở trong những hoàn cảnh nghiệt ngã:

“Chiều nay có một người di tản buồn 

Gọi anh em còn ai hay mất ai 

Còn bao nhiêu thằng xông pha chiến khu 

Và bao nhiêu nằm trong những lao tù ! “

(Người di tản buồn - Nam Lộc)

 

Người ra đi biết mình khó có cơ hội trở về và nếu có trở về thì nơi chốn cũ đâu còn như xưa:

“Sài Gòn ơi, ta có ngờ đâu rằng

Một lần đi là một lần vĩnh biệt

Một lần đi là mất lối quay về

Một lần đi là mãi mãi thương đau.”

(Một lần đi - Nguyệt Ánh)

 

Khi miền Nam đã hoàn toàn rơi vào tay cộng sản, người miền Nam vẫn tìm cách ra đi. Và biết bao nhiêu chuyến đi đầy bất trắc, hiểm nguy, giữa ranh giới của tử sinh , những con tàu mong manh vẫn ra khơi:

“Đêm nay đêm tối trời anh bỏ quê hương

Ra đi trên chiếc thuyền hy vọng vượt trùng dương”

(Đêm chôn dầu vượt biển - Châu Đình An)

 

Rồi thời gian trôi qua, kiếp sống tha hương không làm phôi pha nỗi buồn  

nhớ về Sài Gòn:

“Đêm nhớ về Sài Gòn

Thấy phố phường buồn xưa chưa nguôi

Những con đường thèm đôi chân vui”

(Đêm nhớ về Sài Gòn- Trầm Tử Thiêng)

 

 

“Sài Gòn ơi,

Thôi hết rồi những ngày hát nhớ nhau

Nhớ Phạm Duy với tình ca sầu

mắt lệ rơi khóc thuở ban đầu

Còn gì đâu “

(Sài Gòn niềm nhớ không tên - Nguyễn Đình Toàn)

 

Ở quê người chúng ta không quên những người thân còn kẹt lại trong cuộc sống nhọc nhằn trong nước nên không quên gởi về cho họ những món quà:

 

“Em gửi về cho anh dăm bao thuốc lá
Anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay
Gửi về cho mẹ dăm chiếc kim may
Mẹ may hộ con quê hương quá đọa đầy”

(Một chút quà cho quê hương - Việt Dũng)

 

Dù ở đâu, Bắc Mỹ, Âu Châu hay Úc Châu, người Việt xa quê bao giờ cũng muốn quay về nơi chôn nhau cắt rún của mình dù là ở thành thị hay thôn quê nhưng ước mơ đó bao giờ trở thành hiện thực?

 

“Đến bao giờ trở về Việt Nam

Thăm đồng lúa vàng thăm con đò chiều hoang

Đường mòn quanh co ôm chân hàng tre thắm

Nghe gió chiều nhẹ đưa”

(Đường về quê hương - Lam Phương)

 

Huỳnh Công Ân

(Mùa Quốc Hận thứ 48)

 

29 Tháng Giêng 2009(Xem: 76192)
  Hỡi cô Cựu Nữ Sinh Ngô Quyền, hỡi cô bạn hàng xóm của tôi ơi!   Tôi rất cảm phục và trân quí cô.   Nếu giữa cô và tôi không có thứ tình cảm nào khác thì trong tôi sẵn có có một thứ tình keo sơn gắn bó với cô từ lâu, từ thời thơ ấu đến tuổi trưởng thành, kéo dài cho đến tuổi…sồn sồn bây giờ và tuổi già sắp tới, đó là tình bạn.   Còn cô thì sao?
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 76782)
Từ chia tay ở Tân Mai, tôi không hề biết Th giờ ra sao? Cuộc chiến qua đi thật xa. Bao thăng trầm trãi xuống cho quê hương, cho đời người. Thì thôi, hãy là những lời cầu nguyện bình an cho nhau. Dẫu mai đời có thế nào?
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 73830)
  “Muốn sang phải bắt cầu Kiều, Muốn con hay chữ phải yêu kính Thầy”  
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 73927)
( Tựa bài được đặt theo hai câu thơ của nhà thơ Vũ Đình Liên “ Người muôn năm cũ bây giờ ở đâu?” để thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến các Thầy Cô đã về với “hạc nội mây ngàn”, và các Cựu học sinh NQ đã vĩnh viễn “bỏ cuộc chơi”).
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 72671)
    Có lẽ mọi người đang thắc mắc tại sao lại gọi là đứa con nuôi của trường Ngô Quyền? Bởi vì hầu hết các học sinh được vào học bắt đầu từ lớp 6 và trưởng thành ở lớp 12 rồi vào đại học, nên được xem như con đẻ...
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 72009)
    * Bài viết cho linh hồn thầy Nguyễn Phong Cảnh, một tinh thần đáng học hỏi cho toàn thể hội viên Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền Biên Hòa.      
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 75531)
  Qua những hình ảnh, các bài viết của thầy cô bạn bè, chúng ta đang thấy lại từng khuôn mặt, dáng hình, tính cách của các ân sư, đưa chúng ta trở về con đường phát triển của mái trường xưa. Qua đó, câu nói “Cơm Cha-Áo Mẹ-Công Thầy” càng mang ý nghĩa sâu đậm hơn!
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 74212)
Dẫu cho ngày tháng có phôi pha, buồn vui dù ít hay nhiều đều là những kỷ niệm đẹp của một thời áo trắng…Hy vọng những cuộc tương ngộ, trùng phùng của ngày hôm nay sẽ nhắc nhở chúng ta một quá khứ ươm bằng mật ngọt, và mãi cầu mong một tương lai đến cho vừa đẹp lòng người.
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 80496)
  Có những sự việc tình cờ suy gẫm lại hình như được sắp xếp sẵn. Y và tôi ngồi cạnh nhau, từ ngày học Thất 2 cho đến khi ra trường. Ban đầu tôi rất ghét cái tính thật thà   thẳng tánh của Y, vì nó dám nói rằng trường tiểu học Trần Quốc Tuấn ở Tam Hiệp, nơi tôi đi học, chưa hề nghe nói đến. Trái lại Y là học sinh giỏi của trường Nữ Tiểu Học Biên Hòa .
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 74079)
Học sinh Ngô Quyền ngày xưa, lưu lạc bốn biển năm châu, với đời sống rất riêng của mỗi người, nhưng hình như chúng tôi vẫn có một tập hợp giao, giống nhau ở chỗ chúng tôi vẫn kính trọng và biết ơn tất cả các thầy cô như từ thuở nào, chúng tôi còn nhỏ dại, ngồi ở ghế học trò của trung học Ngô Quyền.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 75835)
Thật ra, nói bạn tôi là bà mai không đúng mà cũng không sai. Không đúng vì làm gì có chuyện Ngọc Dung giới thiệu tôi với anh Nhiên. Nhưng không sai vì nếu không chơi thân với Dung thì không chắc tôi vướng lụy lưới tình...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 69095)
  Những thằng bạn ấy bây giờ ra sao rồi nhỉ? Mới chỉ có hơn ba mươi năm, lớp Tứ Bốn giờ đây có bạn sắp sữa hồi hưu, có bạn đã làm ông nội, ông ngoại, có bạn đã vĩnh viễn ra đi, nhìn lại mình, mái tóc muối đã có phần nhiều hơn tiêu.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 73730)
         Ngày vui sao qua mau!   Cuộc vui rồi cũng đến lúc chia tay. Những ngày qua, bọn chúng tôi như sống lại thuở học trò vui vẻ, vô tư không chút gì vướng bận. Có lẻ không ai phủ nhận thiên đường học sinh trong mỗi chúng ta ai cũng có...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 69338)
  Đến rồi đi, đó là lẽ vô thường sống động nhất của tạo hoá không dành một biệt lệ cho ai.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 66510)
  “Hãy đến với nhau một lần vì sợ rằng sẽ không còn được thấy nhau nữa” .  
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 73069)
Hãy cho Tôi lại ngày xưa ấy Tôi sẽ là Tôi của dạo nào, Để nhìn Em khuất sau khung cửa, Để làm lưu bút, mỗi Em ghi .  
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 65423)
Thắm thoát mà thời gian qua nhanh thật. Tôi tưởng như mới ngày nào đây thôi, bọn chúng tôi còn vô tư vui vẻ với những niềm vui bất tận của tuổi học trò ngây thơ...
17 Tháng Mười Hai 2008(Xem: 76740)
Những kỷ niệm đời xin mãi như ngọn nến hồng của ngày sinh nhật cứ thắp sáng lên để làm tươi thắm thêm tuổi đời chẳng còn được là bao!