Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Bùi TuyếtMai - NHƯ MÂY...

05 Tháng Hai 20163:21 CH(Xem: 22256)
Bùi TuyếtMai - NHƯ MÂY...


Nh
ư Mây ...

nhu may    

Những cụm mây dìu nhau trôi trong màu nắng rạng chiều. Bầu trời thênh thang lối ngõ, không biết những cụm mây ấy có dìu nhau đến được chốn về, hay lạc lối tan rơi ở khoảng không nào giữa những ngõ trời mênh mông ấy?

Như mây. Bước thời gian vẫn êm trôi… không lối. Không lối, nên không nẽo quay về!

 

Tóc cũng theo màu chiều, nhạt dần, mà lòng còn xanh như trẻ thơ, nên đôi khi vẫn tin vào những chuyện xưa cổ tích, đứa trẻ nhắm mắt thiệt thà ước mơ, mong tìm thấy lại lối ngõ lẫn khuất đâu đó, mà những bước thời gian qua, đang ẩn mình…

 

Mơ ước. Rồi ngơ ngẩn. Biết bao nhiêu nẽo dọc đường ngang đan nhau giữa đời, vậy mà cái lối ngõ xưa kia (trẻ thơ nên cứ tin dại khờ) tìm hoài không ra!

 

***

Như mây. Khoảng nhớ trong tôi cũng thênh thang ngàn lối, và tôi đã bao lần (tự nguyện) chùng lòng lạc bước trong mớ ký ức dùng dằng vì chưa hoài niệm ra một điều gì đó, mà bỗng dưng nỗi nhớ đành đoạn lãng quên!

 

Chợt chạnh lòng. Đành đoạn gì ở đây! Chỉ là tuổi đời chồng chất nên ký ức chìm sâu, cái tuổi mọi thứ bắt đầu chậm dần, nhưng chậm thì chậm, cảm xúc vẫn đầy nguyên như thuở còn bím tóc cài nơ, khi nhớ ra được một kỷ niệm ngỡ đã bị thời gian lôi đi mất!

 

***

Như mây. Từng cụm dìu nhau trên bầu trời kia, trôi lang thang khi tụm khi rời. Tôi cũng loanh quanh lẫn thẫn (đúng nghĩa tuổi già) vướng víu nhớ lại điều này không ra, lại lan man nhớ xọ qua điều khác. Kỷ niệm mà! Vụn vặt thôi, nhưng đã gọi tên là kỷ niệm, với tôi, là tất cả. Nó có nghĩa là quê nhà, là ba là má, là anh chị em tôi lớn lên chung một bầu sữa mẹ, là hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn... 

 

Kỷ niệm, là những dãy bồn bông nở rộ rực nắng vào lúc 10 giờ trong sân trường Nữ Tiểu Học, có các cô giáo đầu đời tôi vẫn nhớ, cô Nữ, cô Tư, cô Chơn, cô Xuyến, cô Duyên, nơi tôi khoanh tay non nớt há miệng ê a theo nhịp thước khẻ của cô bài ca dao dạy làm người, "Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra...", nơi dạy cho tôi lần đầu tập cầm kim thêu thùa mũi bính mũi cành cây, nơi tôi mỗi ngày cúi xuống trang giấy thơm ngát tuổi học trò, cây viết lóng ngóng trong ngón tay nhỏ xíu còn cứng còng khi viết chữ O tròn vo, mà méo xẹo...

 

Kỷ niệm là ngôi trường Khiết Tâm, với bài kinh đọc đầu giờ, "lạy Cha cho chúng con biết chăm chỉ học hành, và rèn luyện tư cách chúng con...", là dãy hành lang chạy dài qua nhiều cửa lớp (và cửa lớp nào làm tôi thẹn thùng mỗi bước chân qua?). 

 

Kỷ niệm trong tôi có cả những cánh gió ùa vào khi cánh cỗng trường mở toang chiều tan học, gió như cũng vui mừng đùa giởn làm những vạt áo dài nhẹ thênh, bay lơ đãng... là lũ bạn thời trung học chất đầy trong "lưu bút ngày xanh" với những tình cảm chứa chan của tuổi bắt đầu mơ mộng, rồi trang lưu bút sẽ được kết thúc thiệt thà bằng hai câu thơ (nếu có tặng hình), "thương nhau mới tặng ảnh này. Xin đừng xé bỏ đau lòng bạn thân"...

 

Và là nơi của tôi ngày hôm qua. Nơi tôi ngo nghoe ọ ẹ cất tiếng chào đời, nơi dắt tay tôi lớn lên, cũng là nơi tôi thả tay rời đi... Nên làm sao tôi đành bỏ tôi... cho đành?

 

***

Như mây. Bay dạo chơi lơ lững ngó xuống vườn bông ở đầu chợ Biên Hòa. Vườn bông được quay quanh bằng những sợi xích đòng đưa nối nhau bằng những cột sắt thấp, khoảng dài chỉ từ đầu chợ ở ngã tư Phan Chu Trinh đến đối diện phòng ngủ Diên Hồng thôi. Nói vậy chứ, vườn bông ngày ấy cũng đủ mướt mồ hôi cho lũ trẻ tụi tôi thênh thang chạy chơi, vườn bông kéo dài từ tiệm uốn tóc Thu Thủy, uốn tóc Thẫm Mỹ, nhà bác Sáu Mì, ngân hàng Đông Phương, nhà in Hiệp Thành, đến nhà (tôi nhớ nhà này đẹp nên thơ lắm) có một cô giáo dạy ở trường Nguyễn Du, cho đến tiệm uốn tóc Thùy Hương chứ ít sao?  

 

*** 
Vườn bông chiều về, nắng tắt. Mấy chị lớn dắt em nhỏ ra vườn bông đút cơm, mấy cô chú lớn tuổi ngồi đọc báo trễ kiếng xuống tận chóp mũi. Tôi, em tôi và mấy đứa ở xóm khác cười vui hĩ hã, với đủ thứ trò chơi thuở ấy, mộc mạc thôi, với một đống dây thun gặp đâu cũng lượm, rồi ngồi bệch ra đất duỗi thẳng chân, móc sợi thun vào hai ngón cái bàn chân, ngồi mê mãi thắt cho dài đủ để chơi nhảy dây, nhảy lèo, nhảy cao... với bịt hột me có khi được cho tiền mua ăn, có khi đi lòng vòng tìm lượm để dành đầy bịch, rồi rũ nhau ra vườn bông chơi bún hột me (bún đã tay, có hôm đầy thêm, có hôm xị mặt vì bún thua, chỉ còn le que dúm hột), với những lon sửa bò méo mó thảm thương, vì trò chơi tạt lon tơi bời của đám nhóc tì tụi tôi ngày ấy...  Tôi nhớ có lần Út, em tôi ngồi chơi đòng đưa trên dây xích nối với hai cột sắt, không hiểu sao dây xích bị đứt, em tôi té chống tay xuống đất nên bị gãy tay. Ba má tôi mỗi tuần phải đưa Út xuống Sài Gòn thay bó bột, tôi đều đi theo, và vì thấy em tôi bị vậy, nên má mua nhiều đồ ăn ngon cho Út, và hồi đó tôi khoái muốn chết (dù em mình đang bị gãy tay) vì được ăn ké với em mình. 

 

***
Như mây. Nương theo cánh gió ham chơi, tôi băng ngang đường để sang nhà mấy đứa bạn ở đối diện phía bên kia, nó là nhỏ Dung con bác Chín Sanh, là bé Tư bạn tôi rất tội nghiệp, vì mẹ mất sớm, là nhỏ Mai, nhà có lò bánh mì (tỏa thơm dọc cả con đường, mỗi khi bánh mới ra lò). Tôi hớn hở băng ngang đường sang chơi cùng tụi nó, mà không để ý, nên bị xe đụng. Tôi nhớ mình nằm gọn dưới lòng xe, mơ hồ là tiếng la khóc của má, và tôi cũng nhớ mình đau nhiều lắm khi tỉnh dậy. Lần đó tôi đã nằm một chỗ trên giường rất lâu... Và dĩ nhiên, cũng giống như lần em tôi bị té gãy tay, má tôi mua nhiều đồ ăn ngon cho tôi, nhưng lần này vì chính mình bị đau, nên tôi không khoái chí chút nào...

 

***
Như mây. Cuốn trôi tôi nhớ xọ qua xe bán kem Esquimo của nhà bác Sáu Mì, cứ mỗi lần chị Nghĩa hay Danh (con bác Sáu) giỡ nắp tủ để  lấy kem bán cho khách, là tôi ghé mặt vào cho hơi lạnh phà ra phủ mát mặt mình, chỉ có vậy thôi, mà khi đó nghe sướng rên trong lòng, chưa kể đến chuyện hôm nào được má cho tiền chạy ù ra mua kem, thèm muốn chết mà chỉ dám thè lưỡi liếm hoài cây kem cho đến hết, vì con nhỏ tôi ngày ấy nghĩ rằng, ăn kem như vậy thì sẽ ăn được nhiều hơn, cây kem sẽ lâu hết hơn. 

Ôi, cái vòm trời thơ dại ngày ấy... đâu rồi ... đâu rồi!

 

***

Như mây. Biên Hòa quê tôi thênh thang ngày ấy. Biên Hòa rong chơi mưa nắng hai mùa của con nhỏ tôi ngày ấy, đâu rồi! 

 

***
Như mây. Trôi dìu dặt về căn nhà cũ đậu lại trên mái ngói thẩm rêu, chỉ là hoài niệm thôi, mà tôi thấy như đang cố co mình cho trọn vào vòng tay giơ ra, ôm quàng lấy tôi ngồi vào lòng võng với ba đang nằm đong đưa trên đó. Ba ơi, con ham chơi thơ dại, nên cứ nhấp nhổm và vụt khỏi lòng ba, vì ngoài kia, mấy trò chơi bên hè đang rũ rê con... 

 

Nếu bây giờ được ba ôm con như ngày cũ, con sẽ nằm bình yên bên ba, để được ba ôm con thật lâu, ba con mình sẽ nằm à ơi theo cánh võng đong đưa. Đứa trẻ thơ nấp ở trong tôi mơ ước dại khờ, nếu với tay vói được đám mây xanh lang thang khắp cùng trời đất kia, tôi xin được nương về qua lối cũ, để được ngủ ngon trong tay quạt mát của má giữa giấc trưa nồng, rồi khi dụi mắt thức dậy, má sẽ vẫn để dành cho dĩa bánh đúc tròn trĩnh trắng phau điểm lấm tấm tôm chấy đỏ cam... 

 

Trời! chỉ là ước mơ thôi, mà sao tôi nghe được cả vị béo thơm mềm mại, cả cái vị mặn ngọt của chén nước mắm trong vắt với li ti ớt bằm nhuyễn trôi lơ thơ trong chén (cái này tôi chỉ tưởng tượng cho đẹp vậy thôi, chứ còn nhỏ má hông cho ăn cay)... 


***

Bất giác, nhắm mắt ngậm ngùi, cố nuốt thật sâu... Nhớ ba quá, nhớ má quá. Xin mơ là mây trôi về ngày tháng cũ, che mát cho ba một đời hiền lành nhọc nhằn dong ruỗi. Xin mơ là mây bay về ôm choàng dáng má liêu xiêu chiều về bóng ngã, mơ được hôn lên đôi bàn tay nhăn nheo năm tháng, đôi bàn tay ru nôi nuôi nấng đám con từ thuở thơ dại đến khôn lớn ra ràng, rồi lại tiếp tục gầy guộc giơ ra khuya sớm chăm bẳm lũ cháu nội ngoại vừa mới chào đời... 

 

Làm sao có tình yêu nào trong đời này lớn hơn thế nữa?

 

Rưng rưng, rưng rưng con nhỏ tôi hôm nay, nghẹn lòng, "... Rồi vài mươi năm sau đi qua trần thế. Con cõng mẹ về, con cõng mẹ về thiên thai...  Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai ngồi khóc bên trời. Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai mẹ bỏ con rồi. Mẹ để con mồ côi...  Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai ngồi khóc bên trời. Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai mẹ bỏ con rồi... Mẹ đành rời xa, rời xa con rồi... Cuối đời là trò chơi. Trò chơi lên trời..." 


***
Những cụm mây dìu nhau trôi trong màu chiều chạng vạng. Khoảng trời đêm cuối năm thênh thang lối ngõ, không biết những cụm mây ấy có dìu nhau đến được chốn về, hay lạc lối tan rơi ở khoảng không nào giữa những ngõ trời mênh mông ấy?

 

Cuối năm rồi. Cái cảm giác bóc tờ lịch cuối cùng ra khỏi giá lịch luôn làm tôi ngậm ngùi. 

 

Cái thả tay cho rơi tờ lịch vào sọt rác, càng làm tôi ngậm ngùi hơn!

Như mây. Tôi đang thả rơi tôi. Luôn luôn, mỗi năm một lần, cái ngày cuối cùng này tôi thả rơi mình chìm sâu không cưỡng lại. Không có đời thường nào réo gọi tôi được. Tôi rơi day dứt. Tôi rơi chìm lĩm. Ngộp thở, vào chữ xưa nghĩa cũ của câu "chôn nhau cắt rún"...  

Tôi rụng về nguồn!

 

Bùi TuyếtMai  

*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức:
CÕNG MẸ ĐI CHƠI - Trần Quế Sơn sáng tác - Quang Linh trình bày


 



19 Tháng Mười Một 2023(Xem: 2049)
Trước năm 1975, ở miền Nam bộ môn cải lương rất được mọi người ưa thích. Những nghệ sĩ cải lương nổi tiếng rất được quần chúng hâm mộ và các bầu gánh săn đón.
17 Tháng Mười Một 2023(Xem: 6053)
Chuyến đi xa nhất đời người, phải chăng là chuyến cuối cùng?… Riêng đối với anh chị em cựu hđs.BH chúng tôi, dẫu có đi thật xa rồi cũng sẽ trở về.
13 Tháng Mười Một 2023(Xem: 6407)
Trong suy nghĩ riêng tôi, chết không đồng nghĩa với sự mất mát, mà chỉ tạm thời vắng xa hình bóng người thân. Buồn là tất nhiên rồi, nhưng tôi nghĩ cần chuẩn bị trước
12 Tháng Mười Một 2023(Xem: 2541)
Tình cảm của các anh chị cựu học sinh hướng về Thầy Cô hiện tiền cũng như đã quá vãng trên tinh thần “Giáo dục là thâm ân” thật đáng trân trọng và ngưỡng mộ.
04 Tháng Mười Một 2023(Xem: 5718)
Đặc biệt lần này thầy được đón tiếp trọng thể do 2 nhóm cựu học sinh NQ Bắc và Nam Cali kết hợp tổ chức tại nhà hàng Chez Christina - Milpitas vào đêm Thứ Bẩy 21 tháng 10 năm 2023.
04 Tháng Mười Một 2023(Xem: 4357)
Hơi sớm một chút cho mùa lễ Tạ ơn ở Mỹ, nhưng chưa bao giờ thừa, có được niềm tự hào đi theo suốt cả cuộc đời là nhờ công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy.
04 Tháng Mười Một 2023(Xem: 2840)
Cuối tháng 8 và vào đầu tháng 9 năm nay tôi có đi cruise kéo dài hai tuần của hảng MSC (Mediterranean Shipping Company) để thăm các đảo thuộc vùng Caribbean.
04 Tháng Mười Một 2023(Xem: 2815)
Lật bật mà thời gian tôi đã sống ở Canada “ xứ lạnh tình nồng” gần bằng thời gian tôi sỉnh ra, trưởng thành, học hành, dạy học, đi lính và đi tù “cải tạo” ở Việt Nam.
23 Tháng Mười 2023(Xem: 3157)
Mọi người đều không tránh khỏi Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Không có ngoại lệ, đời là thế. Đừng sợ hãi hay ưu tư khi bạn trở bệnh. Hãy sắp xếp trước mọi việc và sẵnsàng ra đi
21 Tháng Mười 2023(Xem: 3214)
tôi đã không có cơ hội nào thực hiện cái lời hứa ấy. Sau này, gặp lại được hai dì cùng lứa tuổi dì Xinh tỵ nạn sang đây. Họ đã không biết gì về số phận dì Xinh nữa.
21 Tháng Mười 2023(Xem: 3291)
“…Em yêu phút giây này Thầy em, tóc như bạc thêm Bạc thêm vì bụi phấn đã cho em bài học hay Mai sau lớn nên người .Làm sao, có thể nào quên?
06 Tháng Mười 2023(Xem: 3147)
Những tiến bộ điện tử giúp ích con người nhiều mặt nhưng cũng có mặt chúng làm thui chột trí óc và thể chất của chúng ta tỉ như làm chúng ta lười suy nghĩ
23 Tháng Chín 2023(Xem: 3419)
Có những nhà văn mà phong cách trí thức cũng như tình người để lại trong tôi những dấu ấn sâu sắc đến khó quên.
23 Tháng Chín 2023(Xem: 3583)
Kể từ đó tôi đã có hướng nhìn rõ hơn về tương lai của mình là khi lớn lên tôi phải trở thành một nhà giáo, đó là một mơ ước mà tôi phải cố gắng biến nó thành hiện thực.
23 Tháng Chín 2023(Xem: 3458)
sau gần nửa thế kỷ tồn tại qua những thăng trầm biến động của thời cuộc, rạp KH vẫn còn hiện hữu mãi trong ký ức của người dân BH xưa về một thời huy hoàng tráng lệ ...
23 Tháng Chín 2023(Xem: 3292)
giáo chức sĩ quan biệt phái tức là những thầy giáo do lệnh tổng động viên đã phải nhập ngũ một thời gian trưỡc khi được “biệt phái” về dạy học lại cũng phải đi “học tập cải tạo”.
12 Tháng Chín 2023(Xem: 3373)
Chúng ta “ăn để mà sống” hay “sống để mà ăn”? Tôi vẫn nghĩ rằng, mọi người đều phải trải qua cả hai giai đoạn kể trên, khi còn trẻ sung sức thì “sống để ăn”, và khi tuổi về xế chiều thì “ăn để sống”.
12 Tháng Chín 2023(Xem: 3156)
Xin ghi nhận như một lời chia sẻ về một nhà văn lớn đã khuất. Tôi nghĩ viết một nhà văn lớn không bao giờ là thừa, dù thời đã qua.
10 Tháng Chín 2023(Xem: 3357)
Mất một chiếc vớ kể như mất cả đôi, chẳng thể mang một chiếc nhảy lò cò mọi nơi. Còn một thúng vớ lẻ bạn đang nằm thương nhớ kẻ bạc tình thì sao?
10 Tháng Chín 2023(Xem: 3457)
Bây giờ chúng ta đã ở ngưỡng cửa của mùa thu. Ngày xưa, rất nhiều nhạc sĩ của ta đã cảm xúc cái mùa lành lạnh với lá vàng rơi rụng nhưng rất lãng mạn này và đã cho ra những tuyệt tác để đời.