Danh mục
Số lượt truy cập
5,230,471

Bùi TuyếtMai - NHƯ MÂY...

05 Tháng Hai 20163:21 CH(Xem: 8187)
Bùi TuyếtMai - NHƯ MÂY...


Nh
ư Mây ...

nhu may    

Những cụm mây dìu nhau trôi trong màu nắng rạng chiều. Bầu trời thênh thang lối ngõ, không biết những cụm mây ấy có dìu nhau đến được chốn về, hay lạc lối tan rơi ở khoảng không nào giữa những ngõ trời mênh mông ấy?

Như mây. Bước thời gian vẫn êm trôi… không lối. Không lối, nên không nẽo quay về!

 

Tóc cũng theo màu chiều, nhạt dần, mà lòng còn xanh như trẻ thơ, nên đôi khi vẫn tin vào những chuyện xưa cổ tích, đứa trẻ nhắm mắt thiệt thà ước mơ, mong tìm thấy lại lối ngõ lẫn khuất đâu đó, mà những bước thời gian qua, đang ẩn mình…

 

Mơ ước. Rồi ngơ ngẩn. Biết bao nhiêu nẽo dọc đường ngang đan nhau giữa đời, vậy mà cái lối ngõ xưa kia (trẻ thơ nên cứ tin dại khờ) tìm hoài không ra!

 

***

Như mây. Khoảng nhớ trong tôi cũng thênh thang ngàn lối, và tôi đã bao lần (tự nguyện) chùng lòng lạc bước trong mớ ký ức dùng dằng vì chưa hoài niệm ra một điều gì đó, mà bỗng dưng nỗi nhớ đành đoạn lãng quên!

 

Chợt chạnh lòng. Đành đoạn gì ở đây! Chỉ là tuổi đời chồng chất nên ký ức chìm sâu, cái tuổi mọi thứ bắt đầu chậm dần, nhưng chậm thì chậm, cảm xúc vẫn đầy nguyên như thuở còn bím tóc cài nơ, khi nhớ ra được một kỷ niệm ngỡ đã bị thời gian lôi đi mất!

 

***

Như mây. Từng cụm dìu nhau trên bầu trời kia, trôi lang thang khi tụm khi rời. Tôi cũng loanh quanh lẫn thẫn (đúng nghĩa tuổi già) vướng víu nhớ lại điều này không ra, lại lan man nhớ xọ qua điều khác. Kỷ niệm mà! Vụn vặt thôi, nhưng đã gọi tên là kỷ niệm, với tôi, là tất cả. Nó có nghĩa là quê nhà, là ba là má, là anh chị em tôi lớn lên chung một bầu sữa mẹ, là hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn... 

 

Kỷ niệm, là những dãy bồn bông nở rộ rực nắng vào lúc 10 giờ trong sân trường Nữ Tiểu Học, có các cô giáo đầu đời tôi vẫn nhớ, cô Nữ, cô Tư, cô Chơn, cô Xuyến, cô Duyên, nơi tôi khoanh tay non nớt há miệng ê a theo nhịp thước khẻ của cô bài ca dao dạy làm người, "Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra...", nơi dạy cho tôi lần đầu tập cầm kim thêu thùa mũi bính mũi cành cây, nơi tôi mỗi ngày cúi xuống trang giấy thơm ngát tuổi học trò, cây viết lóng ngóng trong ngón tay nhỏ xíu còn cứng còng khi viết chữ O tròn vo, mà méo xẹo...

 

Kỷ niệm là ngôi trường Khiết Tâm, với bài kinh đọc đầu giờ, "lạy Cha cho chúng con biết chăm chỉ học hành, và rèn luyện tư cách chúng con...", là dãy hành lang chạy dài qua nhiều cửa lớp (và cửa lớp nào làm tôi thẹn thùng mỗi bước chân qua?). 

 

Kỷ niệm trong tôi có cả những cánh gió ùa vào khi cánh cỗng trường mở toang chiều tan học, gió như cũng vui mừng đùa giởn làm những vạt áo dài nhẹ thênh, bay lơ đãng... là lũ bạn thời trung học chất đầy trong "lưu bút ngày xanh" với những tình cảm chứa chan của tuổi bắt đầu mơ mộng, rồi trang lưu bút sẽ được kết thúc thiệt thà bằng hai câu thơ (nếu có tặng hình), "thương nhau mới tặng ảnh này. Xin đừng xé bỏ đau lòng bạn thân"...

 

Và là nơi của tôi ngày hôm qua. Nơi tôi ngo nghoe ọ ẹ cất tiếng chào đời, nơi dắt tay tôi lớn lên, cũng là nơi tôi thả tay rời đi... Nên làm sao tôi đành bỏ tôi... cho đành?

 

***

Như mây. Bay dạo chơi lơ lững ngó xuống vườn bông ở đầu chợ Biên Hòa. Vườn bông được quay quanh bằng những sợi xích đòng đưa nối nhau bằng những cột sắt thấp, khoảng dài chỉ từ đầu chợ ở ngã tư Phan Chu Trinh đến đối diện phòng ngủ Diên Hồng thôi. Nói vậy chứ, vườn bông ngày ấy cũng đủ mướt mồ hôi cho lũ trẻ tụi tôi thênh thang chạy chơi, vườn bông kéo dài từ tiệm uốn tóc Thu Thủy, uốn tóc Thẫm Mỹ, nhà bác Sáu Mì, ngân hàng Đông Phương, nhà in Hiệp Thành, đến nhà (tôi nhớ nhà này đẹp nên thơ lắm) có một cô giáo dạy ở trường Nguyễn Du, cho đến tiệm uốn tóc Thùy Hương chứ ít sao?  

 

*** 
Vườn bông chiều về, nắng tắt. Mấy chị lớn dắt em nhỏ ra vườn bông đút cơm, mấy cô chú lớn tuổi ngồi đọc báo trễ kiếng xuống tận chóp mũi. Tôi, em tôi và mấy đứa ở xóm khác cười vui hĩ hã, với đủ thứ trò chơi thuở ấy, mộc mạc thôi, với một đống dây thun gặp đâu cũng lượm, rồi ngồi bệch ra đất duỗi thẳng chân, móc sợi thun vào hai ngón cái bàn chân, ngồi mê mãi thắt cho dài đủ để chơi nhảy dây, nhảy lèo, nhảy cao... với bịt hột me có khi được cho tiền mua ăn, có khi đi lòng vòng tìm lượm để dành đầy bịch, rồi rũ nhau ra vườn bông chơi bún hột me (bún đã tay, có hôm đầy thêm, có hôm xị mặt vì bún thua, chỉ còn le que dúm hột), với những lon sửa bò méo mó thảm thương, vì trò chơi tạt lon tơi bời của đám nhóc tì tụi tôi ngày ấy...  Tôi nhớ có lần Út, em tôi ngồi chơi đòng đưa trên dây xích nối với hai cột sắt, không hiểu sao dây xích bị đứt, em tôi té chống tay xuống đất nên bị gãy tay. Ba má tôi mỗi tuần phải đưa Út xuống Sài Gòn thay bó bột, tôi đều đi theo, và vì thấy em tôi bị vậy, nên má mua nhiều đồ ăn ngon cho Út, và hồi đó tôi khoái muốn chết (dù em mình đang bị gãy tay) vì được ăn ké với em mình. 

 

***
Như mây. Nương theo cánh gió ham chơi, tôi băng ngang đường để sang nhà mấy đứa bạn ở đối diện phía bên kia, nó là nhỏ Dung con bác Chín Sanh, là bé Tư bạn tôi rất tội nghiệp, vì mẹ mất sớm, là nhỏ Mai, nhà có lò bánh mì (tỏa thơm dọc cả con đường, mỗi khi bánh mới ra lò). Tôi hớn hở băng ngang đường sang chơi cùng tụi nó, mà không để ý, nên bị xe đụng. Tôi nhớ mình nằm gọn dưới lòng xe, mơ hồ là tiếng la khóc của má, và tôi cũng nhớ mình đau nhiều lắm khi tỉnh dậy. Lần đó tôi đã nằm một chỗ trên giường rất lâu... Và dĩ nhiên, cũng giống như lần em tôi bị té gãy tay, má tôi mua nhiều đồ ăn ngon cho tôi, nhưng lần này vì chính mình bị đau, nên tôi không khoái chí chút nào...

 

***
Như mây. Cuốn trôi tôi nhớ xọ qua xe bán kem Esquimo của nhà bác Sáu Mì, cứ mỗi lần chị Nghĩa hay Danh (con bác Sáu) giỡ nắp tủ để  lấy kem bán cho khách, là tôi ghé mặt vào cho hơi lạnh phà ra phủ mát mặt mình, chỉ có vậy thôi, mà khi đó nghe sướng rên trong lòng, chưa kể đến chuyện hôm nào được má cho tiền chạy ù ra mua kem, thèm muốn chết mà chỉ dám thè lưỡi liếm hoài cây kem cho đến hết, vì con nhỏ tôi ngày ấy nghĩ rằng, ăn kem như vậy thì sẽ ăn được nhiều hơn, cây kem sẽ lâu hết hơn. 

Ôi, cái vòm trời thơ dại ngày ấy... đâu rồi ... đâu rồi!

 

***

Như mây. Biên Hòa quê tôi thênh thang ngày ấy. Biên Hòa rong chơi mưa nắng hai mùa của con nhỏ tôi ngày ấy, đâu rồi! 

 

***
Như mây. Trôi dìu dặt về căn nhà cũ đậu lại trên mái ngói thẩm rêu, chỉ là hoài niệm thôi, mà tôi thấy như đang cố co mình cho trọn vào vòng tay giơ ra, ôm quàng lấy tôi ngồi vào lòng võng với ba đang nằm đong đưa trên đó. Ba ơi, con ham chơi thơ dại, nên cứ nhấp nhổm và vụt khỏi lòng ba, vì ngoài kia, mấy trò chơi bên hè đang rũ rê con... 

 

Nếu bây giờ được ba ôm con như ngày cũ, con sẽ nằm bình yên bên ba, để được ba ôm con thật lâu, ba con mình sẽ nằm à ơi theo cánh võng đong đưa. Đứa trẻ thơ nấp ở trong tôi mơ ước dại khờ, nếu với tay vói được đám mây xanh lang thang khắp cùng trời đất kia, tôi xin được nương về qua lối cũ, để được ngủ ngon trong tay quạt mát của má giữa giấc trưa nồng, rồi khi dụi mắt thức dậy, má sẽ vẫn để dành cho dĩa bánh đúc tròn trĩnh trắng phau điểm lấm tấm tôm chấy đỏ cam... 

 

Trời! chỉ là ước mơ thôi, mà sao tôi nghe được cả vị béo thơm mềm mại, cả cái vị mặn ngọt của chén nước mắm trong vắt với li ti ớt bằm nhuyễn trôi lơ thơ trong chén (cái này tôi chỉ tưởng tượng cho đẹp vậy thôi, chứ còn nhỏ má hông cho ăn cay)... 


***

Bất giác, nhắm mắt ngậm ngùi, cố nuốt thật sâu... Nhớ ba quá, nhớ má quá. Xin mơ là mây trôi về ngày tháng cũ, che mát cho ba một đời hiền lành nhọc nhằn dong ruỗi. Xin mơ là mây bay về ôm choàng dáng má liêu xiêu chiều về bóng ngã, mơ được hôn lên đôi bàn tay nhăn nheo năm tháng, đôi bàn tay ru nôi nuôi nấng đám con từ thuở thơ dại đến khôn lớn ra ràng, rồi lại tiếp tục gầy guộc giơ ra khuya sớm chăm bẳm lũ cháu nội ngoại vừa mới chào đời... 

 

Làm sao có tình yêu nào trong đời này lớn hơn thế nữa?

 

Rưng rưng, rưng rưng con nhỏ tôi hôm nay, nghẹn lòng, "... Rồi vài mươi năm sau đi qua trần thế. Con cõng mẹ về, con cõng mẹ về thiên thai...  Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai ngồi khóc bên trời. Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai mẹ bỏ con rồi. Mẹ để con mồ côi...  Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai ngồi khóc bên trời. Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai mẹ bỏ con rồi... Mẹ đành rời xa, rời xa con rồi... Cuối đời là trò chơi. Trò chơi lên trời..." 


***
Những cụm mây dìu nhau trôi trong màu chiều chạng vạng. Khoảng trời đêm cuối năm thênh thang lối ngõ, không biết những cụm mây ấy có dìu nhau đến được chốn về, hay lạc lối tan rơi ở khoảng không nào giữa những ngõ trời mênh mông ấy?

 

Cuối năm rồi. Cái cảm giác bóc tờ lịch cuối cùng ra khỏi giá lịch luôn làm tôi ngậm ngùi. 

 

Cái thả tay cho rơi tờ lịch vào sọt rác, càng làm tôi ngậm ngùi hơn!

Như mây. Tôi đang thả rơi tôi. Luôn luôn, mỗi năm một lần, cái ngày cuối cùng này tôi thả rơi mình chìm sâu không cưỡng lại. Không có đời thường nào réo gọi tôi được. Tôi rơi day dứt. Tôi rơi chìm lĩm. Ngộp thở, vào chữ xưa nghĩa cũ của câu "chôn nhau cắt rún"...  

Tôi rụng về nguồn!

 

Bùi TuyếtMai  

*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức:
CÕNG MẸ ĐI CHƠI - Trần Quế Sơn sáng tác - Quang Linh trình bày


 



20 Tháng Mười Một 2018(Xem: 613)
Cám ơn mái trường thân yêu Ngô Quyền đã cho chúng tôi đến học và kết chặt mối dây liên kết bạn bè. Kính chúc các Thầy Cô và các bạn một ngày lễ Tạ Ơn Vui Vẻ, An Lành và thật Hạnh Phúc
13 Tháng Mười 2018(Xem: 1086)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 1836)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
06 Tháng Mười 2018(Xem: 930)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 796)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 1006)
Chào mặt trời ngủ yên. Chào cuộc đời rất hiền. Chào bầy chim về tổ Ta ngồi lại tập... thiền
04 Tháng Mười 2018(Xem: 2021)
Có ai động lòng bước qua đường? Dù chỉ cảm xúc tỏ tình thương. Một chút đau buồn trong tâm trí, Để còn XÓT XA cho QUÊ HƯƠNG!
28 Tháng Chín 2018(Xem: 907)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 881)
Nhỏ yêu ơi! Nhớ em chất ngất. Nước mắt nhớ thương mằn mặn Biển ngàn thu.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1733)
Thu nhớ, Thu mong, của vạn lòng, Bao giờ Thu hết nỗi hoài mong. Cho hồn Thu vơi sầu tê tái Thu ấm bao lòng, có được không?
22 Tháng Chín 2018(Xem: 957)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 1246)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 1871)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 988)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 1032)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 1831)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1931)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1925)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 967)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 1165)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 1279)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 1456)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 1293)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 1489)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1436)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1558)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 1627)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1867)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.