Danh mục
Số lượt truy cập
5,507,613

Nguyễn thị Thêm- QUỲNH HƯƠNG

25 Tháng Tám 201710:58 CH(Xem: 4024)
Nguyễn thị Thêm- QUỲNH HƯƠNG
Quynh Huong

Sáng hôm nay một chậu quỳnh treo trên sà ngang patio rớt xuống bể tan tành.

Những nhánh quỳnh xơ xác văng đi khắp nơi.

Đất trong chậu tung tóe trên nền xi măng.

Con chó Lucy giật mình sủa inh ỏi.

Tôi chạy vội xuống lầu. Ông chồng tỉnh giấc nằm mở mắt ra kinh ngạc.

Mở cửa nhà sau, tôi nhìn chậu hoa mà thương.

Nghe tiếng lọc cọc, âm thanh nạng gỗ gõ đều đặn trên nền nhà khô khan. Con gái tôi cũng đã xuống để xem chuyện gì xảy ra.

Hai mẹ con nhìn nhau buông tiếng thở dài.

Chậu quỳnh này là quà em Kim Loan Nguyễn Trần tặng tôi nhân dịp tôi được giải thưởng danh dự "Viết về Nước Mỹ" năm 2015.  Em Loan bận không đến được để chúc mừng, nên gửi Ngọc Dung tặng gọi là chia vui.

 

Chậu quỳnh đã được tôi nâng niu chăm chút. Nhưng vùng Riverside nắng nóng. Con tôi lại mua nhà gần núi, hướng nhà đón nhận ánh nắng chói chang cả sáng lẫn chiều. Sân trước hứng trọn nắng buổi chiều. Sân sau đón nắng buổi sáng. Cây cối khô khan không trồng trọt dễ dàng. Tôi treo chậu quỳnh trên một nhánh cây che bóng mát sân sau. Nhưng rồi con rễ cho cưa bỏ cây này. Chậu quỳnh lại được tôi dời đi một chỗ khác.

Hoa quỳnh nở được một mùa rồi từng nhánh lần lượt bị cháy vàng, khô khốc tội nghiệp.

Năm vừa rồi, con gái tôi mướn thợ làm một cái patio che phía sau cho đỡ nóng. Tôi sang qua một chậu khác và treo lên sà ngang. Tôi hy vọng quỳnh phát triển tốt tươi, hoa rũ xuống và nở đẹp cho đời vui.

Nhưng tôi đã sai, năm nay nóng nhiều, buổi sáng nắng hực hực từ mái nhà xuống, từ ngoài đưa vào. Quỳnh của tôi như một người con gái lấy nhầm người chồng bội bạc, héo hắt tội nghiệp. Một loài hoa dễ thương xinh đẹp đã không tìm được người chủ chăm chút đúng mức. Hoa yếu đuối và không xum xuê như tôi mong đợi. Sáng nay không hiểu sao cả chậu hoa lại rớt xuống vỡ tan. Những chậu còn lại trên sà ngang chắc cũng rất buồn.

 

Con gái tôi chống nạng đứng nhìn. Tôi dự định dọn dẹp thì con rễ bước ra nói :

-Má để con làm cho. Má vào nghỉ ngơi đi. Tay má còn đau.

Chậu hoa hôm nay chắc vô phương cứu rồi.  Một sinh mệnh đã phải chịu số phận của mình. Nếu tay tôi không có vấn đề, tôi sẽ giữ lại  những nhánh tươi và tìm cách sang qua một chậu khác. Nhưng con rễ làm thì sẽ dọn sạch sẽ không thương tiếc. Đành chịu.

 

Cám ơn Kim Loan và xin lỗi em chị đã không giữ được chậu hoa em tặng. Mùa phát giải VVNM năm nay đã diễn tuần trước. Tôi được giấy mời nhưng không đi tham dự. Một phần không thể bỏ ông chồng cho ai. Một phần ngày đó tôi bận tiễn gia đình con trai về lại đơn vị.

Hôm qua một bưu phẩm vừa gửi tới. Ngạc nhiên tôi lẩm bẩm: "Ai gửi gì cho mình vậy? " Mở ra thì ra quyển tuyển tập "VIẾT VỀ NƯỚC MỸ mùa thứ 18 năm nay" Không lẽ mình có bài được chọn đăng?" Tôi nghĩ thầm và tìm vào trang mục lục. Thì ra tôi có bài đăng thật. Diệu Hương, Tường Vi cũng có bài được chọn đăng. Mỗi năm Ngô Quyền mình đều góp mặt trong tuyển tập này. Cũng là một điều vui.

Cám ơn Việt Báo đã gửi tặng. Cám ơn các bạn đã đọc những bài viết của chúng tôi

 

Tôi biết mấy tuần nay những người bạn trong gia đình Ngô Quyền và Ái Hữu Biên Hòa cũng  muốn biết vì sao tôi vắng mặt trên Web nhà. Xin cám ơn các bạn đã Email thăm hỏi và chia sẻ.

Tôi do đỡ ông xã quá nhiều lần trong những ngày anh ấy không được khỏe nên cánh tay bên phải của tôi có vấn đề. Đây không phải là lần đầu tôi bị như vậy. Ngày xưa khi mẹ chồng còn sống, một lần đỡ bà tôi nghe một cái cụp và phần xương vai và cánh tay bị đau kinh khủng. Lần đó ngoài uống thuốc tôi còn phải đi BS hàng ngày để trị liệu.  Vết thương kéo dài cũng cả tháng mới thuyên giảm.

Lâu nay  khi săn sóc ông xã, tôi cũng hay bị đau một bên cánh tay như vậy. Nhưng lần này nặng hơn. Cả một phần bả vai bị đau nhức. Cánh tay cũng vậy. Cơn đau kéo đến như có một vòng xoắn tựa chuột rút chạy dọc theo cánh tay, đau không chịu được. BS bảo tôi bị tổn thương về bắp thịt và dây thần kinh từ vai xuống tới bàn tay. Bà BS cho thuốc uống để giảm đau và cho thuốc an thần để ngủ. Tôi uống thuốc cử tối và cả ngày hôm sau cứ dật dờ. Vừa đau, vừa mệt, tôi cảm nhận rõ ràng mình quả thật đã già. 

 

Con gái tôi do bị té sau vườn nên bị nứt xương bàn chân phải bó bột. Cháu lên lầu, xuống lầu phải lết từ từ từng nấc thang. Đi thường phải chống nạng nên không thể lo cho ba thay mẹ.

Không biết là hên hay xui mà cánh tay giở chứng đúng lúc hai đứa con trai lấy phép về thăm gia đình. Hai thằng con thấy mẹ đau nhức thức cả đêm không ngủ. Chúng thay tôi săn sóc cho ba và quyết định đưa mẹ đi gặp BS gấp.

Lâu nay các con ở xa. Mỗi lần về thăm viếng chỉ thấy ba già yếu, bệnh đau nhưng chưa thật sự chăm sóc tỉ mỉ. Mấy ngày mẹ đau tay, các con đỡ ba lên xuống lầu, lo cho ba tiêu tiểu, ăn uống, chúng mới thấy việc săn sóc cho một người bệnh thật không phải dễ dàng.

 

Một tuần nghỉ phép, tất cả các con đã trở về đơn vị, tôi phải tiếp tục chăm sóc cho chồng. Mặc dù chưa hoàn toàn trở lại bình thường, nhưng  hôm nay nhờ uống thuốc tôi đã khá nhiều, có thể ngồi viết những dòng này. BS bảo tôi nên giữ gìn sức khỏe của mình. Cánh tay nó đã có tì vết sẽ trở lại thường xuyên khi làm việc quá sức.

 

Tôi có giống như chậu quỳnh bị rớt kia không? Một chậu hoa đã không đem lại niềm vui và nét đẹp cho người, cho đời. Một chậu hoa đã  già cỗi vô dụng.

Hay chậu quỳnh kia giống như ông xã tôi đã không được chăm sóc đúng mức. Tôi đã không làm hết bổn phận mình lo cho chồng tốt hơn. Cả tháng nay ông ăn uống không được. Ăn vào cứ sặc và lười ăn. Uống sữa cũng không được nhiều. Cảm giác ngon miệng không tồn tại. Mỗi lần ngồi đút cho ông ăn là cả tiếng đồng hồ. Soup nấu nhừ rồi xay nhuyễn, đút từng muỗng nhỏ mà ông nuốt không vô.

 

Tôi nhìn chồng mà nghĩ cho mình mai kia. Ôi tuổi già bệnh hoạn sao mà buồn quá vậy. Mỗi ngày đỡ chồng lên xuống, người anh ấy như chịu cái lực khôn cùng của trái đất, trì cả thân thể không cho ngồi dậy. Hai chân cứ dán chặt xuống nền nhà. Lưng cứng còng thẳng đơ mỗi sáng . Khi đứng thì người cúi cong người xuống như mang trên lưng cả một gánh nặng cuộc đời. Miệng nói không ra tiếng, nước miếng như  từ trong cơ thể chảy ra làm khô gầy thân xác.

 

Mỗi buổi sớm mai thức dậy, tôi nhìn anh ấy để tặng một nụ cười và một bàn tay.  Mừng một ngày mới bình an, vẫn còn hiện hữu bên nhau. Vẫn còn có thể săn sóc và nhìn mặt trời lên cao chói lọi.  Nắm tay nhau dìu đi từng bước. Không phải là những bước thật mềm đầy yêu thương của thời son trẻ. Mà là những bước run run cho người khỏi té. Là những tựa nương của tuổi về già.

 

Quỳnh hương sẽ không còn trổ hoa thơm ngát, cũng không còn khoe sắc thắm tươi. Nhưng kỷ niệm vẫn còn và in dấu trong tôi.

Không biết rồi đây chiếc ghế ngoài công viên có còn in bóng hai mái đầu tóc bạc ngồi bên nhau. Hay chỉ lẻ loi một mình đối diện ánh trăng dần khuyết trên bầu trời vắng vẻ. Dù sao đó là định luật của đất trời. Sinh mạng và cuộc sống mỗi người đã được ơn trên sắp đặt.

Mong tất cả khó khăn sẽ được giải quyết và đi đến những điều tốt đẹp nhất.

Hy vọng vẫn là điểm tựa cho con người, để mình còn có chút niềm vui.

 

Nguyễn thị Thêm.

26 Tháng Giêng 2018(Xem: 4101)
Quê nghèo mái lá đơn sơ Người ơi! Biết đến bao giờ về thăm Hai phương trời...quá xa xăm Mà đời thì: "Bến trăm năm" gần kề
26 Tháng Giêng 2018(Xem: 4240)
Chợ Tết Cali, đêm nay thật rộn ràng, Đường phố đông người, nô nức hân hoan. Bắt mắt đèn giăng, trưng bày mọi thứ, Chỉ thiếu tình quê, nỗi nhớ thôn làng.
26 Tháng Giêng 2018(Xem: 4942)
Gửi anh lời chào cuối Sót lại tuổi xế chiều Như một câu từ tạ. Xin “Vĩnh Biệt Tình Yêu”
19 Tháng Giêng 2018(Xem: 3510)
Nắng lên, nắng cháy quanh vòng ngực Nắng rớt phù sa trong mắt em Nắng đậu, trên bờ môi đỏ rực Em cười tan biến những ưu phiền
19 Tháng Giêng 2018(Xem: 5373)
Vượt qua đi em. Nỗi buồn hiện tại Tuyết sẽ tan dần vào sáng ngày mai Chị cũng như em. Một người ở lại. Đơn chiếc một mình ở tuổi tàn phai.
19 Tháng Giêng 2018(Xem: 8153)
Một chút riêng tư, tận đáy lòng, Một chút buồn, gợi nhớ mênh mông. Một chút tâm tình, chưa muốn tỏ, Một chút quà, trao mãi chưa xong.
12 Tháng Giêng 2018(Xem: 3656)
Khói lam chiều quyện theo mây la đà... Đèn khuya, bóng lẻ, mình ta Ngồi ôn kỷ niệm - Lệ nhoà mắt cay! Người buồn tóc cũng buồn lây!...
12 Tháng Giêng 2018(Xem: 3537)
Nâng ly sum họp, mừng Xuân đến Cầm đặc san Xuân, chúc Tết này Gặp thầy gặp bạn vui năm mới Tái ngộ đồng hương ngây ngất say.
12 Tháng Giêng 2018(Xem: 3549)
Chắc mai, Trăng về đến quê nhà? Mang lời nhắn gởi, kẻ phương xa. Vẫn còn ấp ủ: “tình xưa nghĩa cũ”, Dẫu biệt ly rồi, luôn thiết tha.
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 4880)
Theo dòng đời, vận nước nổi trôi... Còn gặp nhau đây, quý lắm rồi. Tình bạn mãi còn, không phai nhạt, Dẩu mai xa rồi... mỗi kẻ một nơi.
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 2769)
Đây là mùa Xuân đầu tiên của tôi nơi xứ người. Đêm nay tôi sẽ cùng mẹ lisa coundown mừng xuân mới. Mùa Xuân nơi đây, xứ sở hoa Anh Đào sẽ là mùa Xuân thần thoại của tôi.
06 Tháng Giêng 2018(Xem: 3463)
Chiều hôm nay. Nắng ngã màu quá lạ Có dáng em tóc xỏa của thuở nào "Đôi mắt mùa xuân" lấp lánh những vì sao Em hiện hữu? Hay men rượu đào ảo ảnh.
15 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 3414)
Chúc Thầy, chúc bạn, chúc Ngô Quyền. Web nhà phát triển mãi đi lên Văn, thơ, hình ảnh cùng trao đổi. Biên Hòa xứ Bưởi chẳng hề quên
10 Tháng Mười Một 2017(Xem: 4573)
Chuyện tử sinh, ta người sau, kẻ trước. Hãy bình tâm, đừng thương tiếc, buồn rầu. Lắng thương đau, chấp tay lại nguyện cầu. Anh thanh thản đi về nơi thanh tịnh.
03 Tháng Mười Một 2017(Xem: 2997)
Tôi đã đi qua rất nhiều nẻo đường, đã tiếp xúc nhiều người và đến nhiều địa danh khác nhau. Nhưng trong tôi vẫn hiện lên quê nhà ngày thơ ấu. Con sông Đồng Nai và những kỷ niệm của một thuở ngây thơ. Chúng tôi luôn rất hãnh diện là người Biên Hòa.
03 Tháng Mười Một 2017(Xem: 3097)
Halloween tháng đầu tiên đến Mỹ Halloween năm nay, người ra đi. Lễ ma tiễn biệt người đã khuất. Đốt nén hương trầm niệm A DI
21 Tháng Mười 2017(Xem: 3095)
Hãy yên lòng nghe anh. Hãy trở về nơi mình sẽ đến với một tâm hồn tự tại, thanh thản. Em chấp tay cầu nguyện. Em nhắm mắt lại và gọi tên anh. Lạy đức A Di Đà hãy tiếp dẫn hương linh anh về nơi an bình nhất.
21 Tháng Mười 2017(Xem: 3753)
Trong chiều thu lạnh và mưa. Buồn vui chia sẻ với "người trò xưa". Lời naò diễn tả cho vừa. Đôi dòng lệ nhỏ tiễn đưa Trai về.
20 Tháng Mười 2017(Xem: 10559)
Ta sẽ theo mây về với gió ngàn. Chút tro thân xác gửi thế gian. Biển rộng, trời xanh bay khắp chốn Hồn ta theo Phật. Ánh đạo vàng.
29 Tháng Chín 2017(Xem: 3119)
Hai bên nội ngoại gia phả nhà chúng tôi chỉ cách nhau hai bờ sông. Bên kia bờ sông là quê Nội: BÌNH LONG. Bên nầy sông là quê Ngoại: TÂN UYÊN.
29 Tháng Chín 2017(Xem: 3843)
Ngày về, cứ ngỡ rồi sẽ sang, Lời hứa, ngờ đâu đã lỡ làng! Thu về lạnh lẽo, đông càng buốt! Lẻo đẻo một mình... mãi lang thang!
28 Tháng Chín 2017(Xem: 7409)
Trong lòng tôi đẹp nhất những đêm trăng. Ánh sáng lung linh tuyệt vời tạo hóa Những huyền thoại bị lột tàn phá, Chỉ làm cuộc đời thêm trần trụi, xấu xa.
23 Tháng Chín 2017(Xem: 3539)
Thấy không anh mùa thu nên thơ quá Mau trở về kịp ngắm lá trở vàng Kịp đi giữa đường trăng lai láng đổ Kẻo suốt cuộc đời cứ mãi hoang mang.
22 Tháng Chín 2017(Xem: 4632)
Nếu, nếu thực sự có kiếp nầy và kiếp sau, tôi cầu nguyện cho anh tôi mãn nguyện tất cả hoài bão anh có từ kiếp anh mới vừa buông tay sang kiếp mới nhẹ nhàng sáng sủa.
22 Tháng Chín 2017(Xem: 4327)
Con đường nào? dừng lại bước đi! Bịn rịn chia tay, chẳng nói gì! Nàng đã khuất dần...trong tuyết mỏng... Thức giấc, mãi còn luống bận suy...!
22 Tháng Chín 2017(Xem: 3903)
Con đường dài tấp nập. Sao mình lại trống không. Thương một người ở lại. Đêm chắc dài mênh mông.
15 Tháng Chín 2017(Xem: 4290)
Thu phong, cho lá vàng rơi , Mắt Thu, là cả một trời nhớ nhung ! Tóc Thu, tơ liễu sầu ru , Dáng Thu, trăm ngã còn lưu dấu hài . Nhắn Thu, hãy đợi ngày mai ,
15 Tháng Chín 2017(Xem: 3480)
Em cười đôi má hây hây Gót sen nhí nhảnh, cỏ cây giật mình Người về bến vắng buồn tênh Tre buồn rũ xuống cho mềm nhớ nhung.