Danh mục
Số lượt truy cập
5,409,378

Thơ Nguyễn thị Thêm- CON ĐƯỜNG CỦA CHÚNG MÌNH

25 Tháng Tám 201711:20 CH(Xem: 3740)
Thơ Nguyễn thị Thêm- CON ĐƯỜNG CỦA CHÚNG MÌNH
con duong hai dua

CON ĐƯỜNG CỦA CHÚNG MÌNH
 
Anh đã từng đi, em cũng từng đi.
Những con đường gập ghềnh sỏi đá.
Phải đối diện thói đời nhiều gian trá
Đứng lại ngẩn ngơ, đau quá tuổi dại khờ.
 
Có con đường ươm những ước mơ.
Anh rượt đuổi hụt hơi không tới được
Con đường đó em không hề biết trước.
Nên suốt đời  rong ruổi  bóng của anh
 
Con đường đó không có màu xanh.
Thảm cỏ ngã màu vàng cháy bỏng.
Anh cô độc trong ước mơ hoài vọng.
Tương lai thời chiến tranh xa tít mù khơi
 
Anh bị tước tự do, mất quyền làm người
Sống oằn oại trong trại tù cấm cố
Em gồng gánh thăm nuôi, sống đời gian khổ
Ôm con vào lòng, nước mắt chan cơm
 
Anh đói khát, bệnh đau da bọc lấy xương
Bị kiểm thảo, biệt giam, những lời hù dọa.
Em cấy lúa, chăn trâu. Tóc cháy vàng như rạ.
Bị miệt thị, khinh khi, tàn tạ thảm thương
 
Tám năm anh về, tưởng hoa nở yêu đương.
Ta nối lại cuộc đời nhiều bão tố
Nhưng anh nhìn đâu cũng dối gian, hầm hố
Bạc đãi đời mình, giận luôn cả vợ con.
 
Em bơ vơ muốn tìm một con đường.
Có hai đứa và khung trời hạnh phúc.
Đêm từng đêm em khóc thầm rưng rức
Thương cho chồng và tủi phận riêng mình.
 
Mặc anh dỗi hờn, em vẫn cứ làm thinh
Lo cho mẹ, cho con, mong gia đình hạnh phúc.
Những lúc anh chán nản. Rượu say ngã gục
Em phơi nắng giữa trời để kiếm miếng cơm ăn.
 
Thời buổi nhiễu nhương, cuộc sống khó khăn.
Cái lý lịch ngụy quân, ngóc đầu lên không nỗi.
Ta đau đớn nhìn bầy con vô tội.
Tương lai chúng ra sao?  Câu hỏi quá nghẹn ngào.
 
Ta đã đến nơi đây, con đường mới bắt đầu
Một xứ sở đẹp tươi không hàng rào lý lịch.
Quăng quá khứ sau lưng, tạo gia đình hạnh phúc
Phụng dưỡng mẹ già và xây dựng cuộc đời
 
Nhưng nhát dao định mệnh không thể đổi dời
Anh ngã gục vô phương chống đở
15 năm trong vai trò người vợ.
Lẫn y tá gia đình, em xoay sở chăm lo
 
Con đường em đi nhiều gai góc quanh co.
Nhưng đứng vững nhờ các con hiếu thảo.
Em chấp tay. Xin trời ngừng giông bão.
Vì tuổi đã già không chịu nỗi nữa anh ơi!
 
Nguyễn thị Thêm.
20 Tháng Mười 2017(Xem: 9140)
Ta sẽ theo mây về với gió ngàn. Chút tro thân xác gửi thế gian. Biển rộng, trời xanh bay khắp chốn Hồn ta theo Phật. Ánh đạo vàng.
29 Tháng Chín 2017(Xem: 2786)
Hai bên nội ngoại gia phả nhà chúng tôi chỉ cách nhau hai bờ sông. Bên kia bờ sông là quê Nội: BÌNH LONG. Bên nầy sông là quê Ngoại: TÂN UYÊN.
29 Tháng Chín 2017(Xem: 3498)
Ngày về, cứ ngỡ rồi sẽ sang, Lời hứa, ngờ đâu đã lỡ làng! Thu về lạnh lẽo, đông càng buốt! Lẻo đẻo một mình... mãi lang thang!
28 Tháng Chín 2017(Xem: 6788)
Trong lòng tôi đẹp nhất những đêm trăng. Ánh sáng lung linh tuyệt vời tạo hóa Những huyền thoại bị lột tàn phá, Chỉ làm cuộc đời thêm trần trụi, xấu xa.
23 Tháng Chín 2017(Xem: 3142)
Thấy không anh mùa thu nên thơ quá Mau trở về kịp ngắm lá trở vàng Kịp đi giữa đường trăng lai láng đổ Kẻo suốt cuộc đời cứ mãi hoang mang.
22 Tháng Chín 2017(Xem: 4187)
Nếu, nếu thực sự có kiếp nầy và kiếp sau, tôi cầu nguyện cho anh tôi mãn nguyện tất cả hoài bão anh có từ kiếp anh mới vừa buông tay sang kiếp mới nhẹ nhàng sáng sủa.
22 Tháng Chín 2017(Xem: 3928)
Con đường nào? dừng lại bước đi! Bịn rịn chia tay, chẳng nói gì! Nàng đã khuất dần...trong tuyết mỏng... Thức giấc, mãi còn luống bận suy...!
22 Tháng Chín 2017(Xem: 3480)
Con đường dài tấp nập. Sao mình lại trống không. Thương một người ở lại. Đêm chắc dài mênh mông.
15 Tháng Chín 2017(Xem: 4043)
Thu phong, cho lá vàng rơi , Mắt Thu, là cả một trời nhớ nhung ! Tóc Thu, tơ liễu sầu ru , Dáng Thu, trăm ngã còn lưu dấu hài . Nhắn Thu, hãy đợi ngày mai ,
15 Tháng Chín 2017(Xem: 3163)
Em cười đôi má hây hây Gót sen nhí nhảnh, cỏ cây giật mình Người về bến vắng buồn tênh Tre buồn rũ xuống cho mềm nhớ nhung.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 2269)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Cánh Hoa Duyên Kiếp" - Nhạc Đoàn Chuẩn-Từ Linh - Ca sĩ: Lan Ngọc Kiều Oanh thực hiện youtube
08 Tháng Chín 2017(Xem: 3776)
Hoa đỏ , mang về tặng Mẹ yêu , Hạnh phúc bên nhau, thật mỹ miều Hoa trắng, mang đi ...buồn lặng lẽ.! Mộ chí Mẹ nằm, quá quạnh hiu !
08 Tháng Chín 2017(Xem: 2864)
Vĩnh biệt má yêu kính nhân từ của con. Con không khóc được dù con thương và yêu kính má vô cùng.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 2839)
... Con sẽ về bên cạnh má và sẽ có cây phương vĩ, nơi hai mẹ con mình sẽ gặp lại. Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 3060)
Em mong đêm qua mau. Con chở vào thăm viếng. Kỷ niệm ngày cưới đến. Chúc nhau trong nhà thương
02 Tháng Chín 2017(Xem: 4833)
Vu Lan năm nay, hoa trắng cài lên áo. Mẹ mất rồi. Tôi thành kẻ mồ côi. Lần đầu tiên đi chùa, chỉ một mình thôi Con cầu nguyện. Mẹ vãng sinh Cực Lạc Quốc.
25 Tháng Tám 2017(Xem: 3679)
Sinh mạng và cuộc sống mỗi người đã được ơn trên sắp đặt. Mong tất cả khó khăn sẽ được giải quyết và đi đến những điều tốt đẹp nhất. Hy vọng vẫn là điểm tựa cho con người, để mình còn có chút niềm vui.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 3487)
.Thức ăn đơn giản như cái tâm tha thứ, buông xả của bà Hoa. Bà đã ngộ ra sự vi diệu của luân hồi, nhân quả. Bà đang hướng tới những cái nhẹ nhàng, tươi đẹp của đất trời.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 3592)
Và thế đó khám bệnh xong về bận lắm. Giờ khuya rồi viết lại đọc cho vui. Một ngày phù du, thoắt cái đã qua rồi. Vui hiện tại, ngày mai rồi sẽ tính.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 3776)
Mùa Hè có những cơn mưa rất lạ Mưa rạt rào, ướt đẫm mảnh vườn khô Sân cỏ cháy, nhờ mưa tuôn tưới mát Mây nhạt nhòa, đang nắng, bất chợt mưa
31 Tháng Bảy 2017(Xem: 2652)
Nắng nhẹ vàng như màu mật Vương trên mái tóc lứa đôi Ngang qua…mặt hồ xao động Hương mùa thu lẫn bóng thơ bềnh bồng!
31 Tháng Bảy 2017(Xem: 3863)
Tóc rối, môi thơm; lời nồng say có thể Ví như em như lộc biếc của trời Rồi mây hồng theo ngọn gió xa xôi Đưa em đến và ra đi lặng lẽ
28 Tháng Bảy 2017(Xem: 3841)
Dân cao su nhọc nhằn như vậy đó. Da tái xanh vì thiếu ánh mặt trời Giọt mũ trắng tinh đổi bằng những mồ hôi. Thấm thía lắm. Cuộc đời dân phu cạo mũ
28 Tháng Bảy 2017(Xem: 2243)
Lâu lắm rồi tôi không trở về quê cũ. Nhưng tôi biết tất cả đã không còn như trong ký ức của tôi. Có lẽ tôi sẽ lạc lõng ngay trên quê hương mình. Ngay nơi mình sinh ra và lớn lên. Nhưng dù gì chăng nữa khi nhìn các cháu nội ngoại ngây thơ đùa giỡn tôi lại thấy hình bóng mình trong đó. Thật đáng yêu và vô cùng thánh thiện hồn nhiên.
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 3911)
Mắt nặng chĩu, buồn vương vương ngấn lệ Nhìn quê Hương mà thương xót ngậm ngùi Mang cô đơn, dấn thân người viễn xứ Trở về đây nghe chuông đổ “Chiều Tàn”
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 3989)
Vẫn một mình ...lội mãi thế sao ?! Sáng bên kia , tối qua bên nào ? Rồi có một ngày , bổng dưng thấy: Một góc ao buồn ,rời rã ...thân đau
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 3417)
Bụi bay mờ mịt con đường Mưa rơi giũ sạch buồn vương gót đời Tôi ngồi nhìn lại bóng tôi Bừng con mắt tỉnh khóc cười thiên thu...
22 Tháng Bảy 2017(Xem: 3792)
Và bây giờ ta không còn nhau nữa Người phương xa khắc khoải nhớ bờ gần Đồi cỏ xưa cùng bài ca chan chứa Đã trôi vào vùng xa lắc bâng khuâng.