Danh mục
Số lượt truy cập
4,799,131

Bùi Tuyết Mai - BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

07 Tháng Tám 201510:48 CH(Xem: 9068)
Bùi Tuyết Mai - BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

Bạn Cũ Trường Xưa 



KhiếtTâm

Đó là hôm thứ 6, một ngày cuối của tháng 7 mùa hè, tụi tôi đã cười ngã nghiêng bên nhau, nắm lấy tay nhau, dựa đầu vào nhau. ôm choàng lấy nhau... Thôi thì đủ kiểu, thì đó, mấy tấm hình mở ra cùng chụm đầu với nhau ngắm nghía, rồi dằn qua dỗi lại: "sao mày chụp tao hình này xấu quá" , "sao chỉ có tao ôm mày, mà không có hình nào thấy mày ôm tao?", "sao hình này mày ngồi xa tao quá ?"  Và... "Còn hình này nghĩ gì, sao bỗng dưng tụi mình buồn vậy?".

Tất cả đã trỗi dậy ấm áp yêu thương trong ngôi nhà chị của bạn tôi, tụi tôi đứng ngồi đi lại, vòi chị cái này, ới chị cái kia... thấy chưa, chị đâu còn là chị riêng của bạn tôi nữa, mà là chị của tụi tôi, chị ngó từng đứa tụi tôi cười vui hí hửng trong nhà, ngó tụi tôi chun mũi hít mùi bơ ngát thơm tan chảy trên bếp, ngó tụi tôi suýt xoa những trái nho mướt tròn mọc níu nhau thành chùm quấn quýt, giống như tụi tôi bây giờ...                                                
*******

Như một dây leo vụt lớn trong lời ước thì thầm của đứa trẻ, từng nhánh leo kỷ niệm đang nằm yên đâu đó vụt trở mình mọc nhanh trườn dài trong mỗi ký ức, lôi tuột tụi tôi trở về cái tuổi 14, 15... Tụi tôi cười hỉ hả dành kể nhau nghe cả đám đội nắng mùa hè chở nhau qua quán chè của ông sáu Mỹ, mồ hôi ướt đầm, bỗng nghe thoảng mát bờ lưng khi có cơn gió êm đi lạc giữa mùa hè... Có nghe không nữa kìa, giai điệu rộn rã của bài Jingle Bells, bọn mình cùng nắm tay nhau quay múa theo từng lời ca điệu nhạc thánh thót ngân vang... vui quá, hồi đó tụi mình vui quá!

Đang vui là vậy, thoắt cái bọn tôi dựa vai nhau hỏi, vậy chứ tụi bây còn nhớ không cái bục gỗ của lớp học mình, những lúc quên học bài bị thầy cô gọi lên, cứ đứng im tẽn tò mà bàn chân thì cứ dí dí mãi vào bục gỗ, làm như bục gỗ giống cây đèn thần Aladin, cứ cà vào nó thì chữ sẽ ra vậy. Tôi khều thêm ra một nhành kỷ niệm, tụi bây ơi, còn nhớ những khung cửa sổ mở nghiêng của lớp học mình không, ngó ngược mắt xuống là thấy ngọn cây bàng tỏa bóng, giờ ra chơi tụi mình cúi lượm mấy trái bàng khô màu nâu đất rơi đầy...

Lòng chợt nhiên thảng nhớ, rồi thầm vui với từng đứa bạn cũ được gọi lại tên, dù tụi nó không ở cạnh bên lúc này, dù thật lòng có những tên bạn tôi đã chìm sâu xuống vùng ký ức, nhưng tôi vẫn còn kia, những gương mặt thơ ngây trong tấm hình chụp chung cả lớp, mà tôi vẫn gìn giữ theo mình hơn 40 năm.

 *******

Sao bỗng dưng tôi như nghe rõ ràng tiếng kêu lạo xạo của lớp sỏi xanh sân trường dưới bàn chân tôi dẫm nhẹ. Có phải tôi đang được bước đi trong ngày xưa, giữa ngôi trường cũ của tôi, phải thật vậy không? 
Chỉ là nhớ quá! 

Nhớ con dốc chạy dài mỗi ngày đến trường, bọn tôi đi ngang qua trường Trần Thượng Xuyên, Ngô Quyền, Kỹ Thuật, Trịnh Hoài Đức... Lại nhỏ bạn tôi, dưng không giắc ngang xương một nhánh nhớ bất ngờ, sao bây giờ tao thèm ly chè đậu đỏ bánh lọt quá, tụi bây còn nhớ xe bán đậu đỏ bánh lọt đó không, ở giữa trường Kỷ Thuật và Trịnh Hoài Đức đó, những hôm không có giờ học, đám mình ngồi ngậm ngon mùi đậu xanh đậu đỏ ngọt bùi, nhai đá bào rào rạo trong miệng mà nghe mát lạnh trong từng góc chân răng. 
                                            
*******

Những nhành dây leo nhớ cứ vậy mọc dài, trườn mãi...                                  
Tôi nhớ dãi nắng sớm mai đậu trên vai mỗi ngày theo tôi đến lớp, đi ngang qua mấy anh chàng ngồi vắt vẽo trên bờ tường của trường Kỹ Thuật, đợi đám học trò con gái đi qua huýt sáo đuổi theo làm bước đi vướng víu. Tôi nhớ cái cảm giác ngại ngùng và tưởng như tiếng huýt sáo đó thả ra đậu mãi trên lưng, không thèm rơi xuống... 

Nhớ cái hàng quán nhỏ nằm ở cuối góc sân trường, giờ ra chơi nhao nhao tiếng mấy cô cậu học trò tranh nhau mua hàng í ới . Nhớ tiếng rung chuông chiều tan học giữa tiếng ì ầm mang theo những ánh chớp lóe sáng một góc trời, nhớ sân trường ướt át mưa rơi, nên cứ phải men theo dãy hành lang tới chỗ để xe nằm ở góc trái bên cỗng trường đi vào, tôi nhớ cái loay hoay của mình  tìm cách lau khô yên ngồi của chiếc xe đạp bị ướt mèm ngã nghiêng trong bãi...

Có mấy chiếc xe lam đậu ở bên đường, chờ đám học trò ngồi đủ một chuyến xe, người tài xế đặt một bàn chân lên pedal nhún người lên xuống và rồ rồ tay ga vài cái, là tiếng máy xe lam nổ nghe tành tạch, có vậy thôi đó, mà nhiều khi làm tôi nhớ đến hụt lòng.
Và tôi nhớ ngậm ngùi con gió thổi ngược dốc đường về trong những chiều tan học, gió làm phất phơ vạt áo, gió làm tóc xỏa ngang vai bay ngang triền má, vài sợi vô tình nằm giữa môi thơm... 

                                                                                   ******

Trong không gian hồn nhiên đầy ấp ủ này, mỗi đứa đều chạy đuổi theo miền ký ức của riêng mình, nhưng nói vậy thôi chứ riêng sao được mà riêng, kỷ niệm của tụi mình chắt chiu níu nhau dây nhằng rễ nhợ, riêng sao cho được mà riêng?
                                          
*******

Miên man. Thời gian vẫn miên man. Khoảnh khắc trôi qua ngay tức thì đã là quá khứ, và tôi lại chăm chút cho khu vườn của riêng mình nhành kỷ niệm vừa được ươm trồng. Đừng cười tôi. Sao tôi vẫn tin rằng, nếu ân cần thì nhành kỷ niệm sẽ lớn cây kết đầy nụ nhớ, đơm sai trái yêu thương. Vì thế, tôi xin được sống tròn đầy trong từng khoảnh khắc rồi sẽ trở thành quá khứ này, tôi và cả các bạn tôi sẽ chỉ đi qua, mà không có một vé khứ hồi nào để có thể quay trở lại trên con đường đã bỏ ngược ở phía sau...

Đến một lúc, tôi chợt nhận ra rằng, không có gì là vô nghĩa trong cuộc đời này, dù cho nó có vẻ như tình cờ, nhưng thật ra, không có gì là tình cờ cả. Giữa bao nhiêu triệu triệu con người, có những người đi cả đời cũng chỉ lướt qua nhau. Lại có những người được gặp nhau, được trò chuyện cùng nhau, được là bạn của nhau, và hơn tất cả là có được kỷ niệm cùng nhau, là một ký ức của nhau... 
Sao lại có thể là tình cờ?
Tất cả là sắp đặt của duyên phận.  
“Và tôi, lại là người rất tin vào duyên phận!”
                     
August 07, 2015
Bùi Tuyết Mai    
tìnhban     
    
04 Tháng Tám 2018(Xem: 282)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 282)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 436)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 290)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 649)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 622)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 492)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 469)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 592)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 669)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 667)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 634)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 938)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1109)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 646)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 398)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 475)
Giờ... Ta đi, cách biệt Sông rồi, Thôi nhé! Cam đành kiếp nổi trôi. An bài, số kiếp đành chịu vậy, Yêu Sông, Ta thương nhớ đầy vơi.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 630)
Đại hội trường ta năm nào cũng để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay ngày đại hội được các thầy cô về rất đông vui cùng học trò. Những tà áo dài trắng làm đẹp thêm sân trường và gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 549)
Kinh hoàng thâm độc âm mưu. Thương dân, thương đến thiên thu nước nhà Nỗi lòng dân Việt phương xa. Ơn trên xin giúp sơn hà Việt Nam.
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 629)
“Kỳ Viên”, khu đất rộng mênh mông, Thanh tịnh, an vui, như cõi Non Bồng. PHẬT đến nơi đây, 24 mùa lá rụng, 24 mùa thay lá, Độ chúng sanh.
08 Tháng Sáu 2018(Xem: 753)
Cho tôi giữ những nụ hồng tươi sáng Của mùa Xuân nẩy lộc để ươm chồi Trong ước mơ và hy vọng lên ngôi Chào tháng sáu, niềm vui trong mong đợi.
08 Tháng Sáu 2018(Xem: 767)
Ráng chiều nhượm đỏ LÂM TỲ NI, Từ giã mà lòng luôn khắc ghi. Đất PHẬT, một lần mình đã đến, Để về, lòng mãi luôn bận suy.
30 Tháng Năm 2018(Xem: 716)
Cảnh nghèo đâu đâu... cũng giống nhau! Cũng xơ xác, cũng những niềm đau! Cũng cùng quần quật, qua năm tháng Chén cơm, manh áo... đủ không nào?!
25 Tháng Năm 2018(Xem: 817)
70 năm, kiếp má hồng Người xưa khuất núi, hết mong tương phùng Nắng chiều mờ nhạt mông lung Tóc pha màu muối, tình chung một đời.
25 Tháng Năm 2018(Xem: 778)
Bóng chiều đã ngả, cuối trời xa, Đêm ru thật êm, ánh trăng ngà. Tắm mát lòng người, về đất Phật, Quên nỗi nhọc nhằn, những ngày qua.
24 Tháng Năm 2018(Xem: 630)
Tôi vẫn nghe, lòng muốn say Lời yêu chưa nói đã chia tay Chiều nay nhớ quá người em nhỏ Chỉ thấy sân trường cánh phượng bay
19 Tháng Năm 2018(Xem: 865)
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018(Xem: 706)
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.