Danh mục
Số lượt truy cập
4,790,380

Nguyễn Thị Thêm - HÀNG XÓM Ở MỸ

17 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 25364)
Nguyễn Thị Thêm - HÀNG XÓM Ở MỸ


Hàng xóm ở Mỹ




Sáng nay dậy sớm, tôi ra phòng khách uống ly nước lọc ấm. Nhìn ra ngoài cửa sổ. Một chú chim con tập chuyền nhảy từ cành này sang cành khác. Đôi cánh nhỏ đập mạnh và chao đảo. Thương lắm.

Ngoài sidewalk một ông già trong xóm đi bộ ngang qua. Ngày nào cũng vậy. Từ khi tôi về ở nơi này, ông ta mỗi sớm đều đi bộ, hai tay cầm hai cái tạ nho nhỏ. Ông bước những bước dài vững chắc, tự tin.

Cái xóm này không có những nét nhớ đời như cái xóm của Cầu Ông Trữ nơi tôi ở trước khi đi qua Mỹ. Nhưng vẫn có tình người và những cái thân quen.


blank
Có ông Bob đối diện trước nhà. Ông rắn chắc, to con, hàm râu thật dầy. Mỗi khi bước ra gặp tôi đều giơ tay lên vẫy vẫy. Ông Bob hiện ở với bà vợ sau. Bà trước sau khi ly dị đã dẫn con theo. Nên ông coi hai thằng nhóc nhà tôi như những đứa con đã đi xa.

 Hồi hai thằng nhóc tôi còn nhỏ, ông kêu tới nhà chơi rồi chỉ cho coi nào gà, vịt, chim và những chậu cây ông trồng tiếp nối. Ông kêu thằng lớn của tôi, mỗi sáng hay chiều sau giờ học qua đây tưới cây cho mấy chậu bông, hoặc kiểng ông ương. Thằng anh được trả tiền ăn quà. Thằng em cũng mon men theo. Ông lại giao cho thằng em cái cào và cái thùng rác, bảo có rác thì cào rồi bỏ vào thùng. Thế là hai thằng nhóc có việc vừa làm vừa chơi vừa có tiền tiêu vặt. Sau tôi thấy không nên lợi dụng lòng tốt của ông nên kêu các cháu ngưng làm. 


Ông làm thầu cho một toán thợ cắt cỏ. Mỗi sáng là xe rời cổng đem theo đồ nghề, xế chiều xe về lại. Những người thợ cắt cỏ lại lái xe riêng về nhà họ. Vườn nhà ông rất rộng, trồng rất nhiều cây trái sai oằn. Ông không ăn nên thấy rụng đầy đất. Sân cỏ nhà ông thì khỏi nói cắt tém gọn gàng, xanh mướt.
Có một dạo khá lâu nhà ông bị cháy. Xe cứu hỏa vào dập lửa mà vợ chồng ông không có ai ở nhà. Con chó cưng của ông bị chết cháy rất tội. Con chó thật to, giống như một con bê. Có lần ông đã dẫn nó đi tranh tài về chó. Hai vợ chồng ông khóc lóc thảm thiết và hai thằng con tôi cũng khóc hết mấy ngày.

 Bây giờ nhà ông đã xây lại to hơn, rộng hơn và có chỗ để chơi văn nghệ. Cứ cuối tuần là xe tiếp nối xe đậu kín hai bên đường. Những cặp vợ chồng Mỹ đem theo cả ghế dựa, những thanh niên mang theo nhạc cụ . Từng nhóm lần lượt tới nhà và âm nhạc rền vang tới 11 giờ khuya. Không ai phàn nàn về âm thanh ồn ào. Mọi người trong xóm cũng xề xòa để cho ông Bob vui ca hát.

 Đối diện bên mặt nhà tôi là hai vợ chồng ông Lee & Lorrain. Ông Lee thương hai thằng nhóc tôi như con của họ. Bởi ông Lee có một thằng con bằng tuổi Duy ở bên vợ cũ của ông ta. Ông nhìn hai nhóc nhà tôi từ lúc học mẫu giáo đến bây giờ có vợ có con. Mỗi Giáng sinh ông đều gửi cho nhà tôi một hộp bánh và tấm thiệp. Hộp bánh ngọt lừ chả ai ăn nổi, nhưng không dám từ chối vì sợ ông buồn.

Ông Lee hư một trái thận. Lúc tôi mới dọn đến ông gầy nhom, xanh dờn vì trong thời gian chờ người hiến tặng. Sau khi được thay thận, ông thay đổi hoàn toàn. Khỏe mạnh, hoạt bát và tích cực làm những gì ông chưa thực hiện.
Nhà ông chỉ có hai vợ chồng già, nhưng ông mua hai chiếc mô tô phân khối lớn rất đắc tiền. Cứ cuối tuần là xe nổ ầm ầm đưa hai ông bà phóng ra xa lộ.
Ông tâm tình với con tôi:
-Từ nhỏ tao ao ước được phóng mô tô. Nhưng không có. Bây giờ kể như Chúa cho sống thêm, nên phải sống hết mình.

Ông Lee thích đi dạo mua đồ Garage sale. Ông kể có khi ông trúng được mấy món đồ cổ có giá trị. Ông tặng cho thằng lớn của tôi khi thì ông Phật, khi thì những đồng tiền VNCH xưa. Khi thì mấy đồng xu tiền cũ trên thế giới. Có cái gì ông nghĩ rằng liên hệ đến văn hóa VN ông lại mua và đem biếu.

Mỗi khi sum họp gia đình tôi hay mời vợ chồng ông Lee. Ông rất mê thức ăn VN. Quà Giáng Sinh đôi khi tôi cuốn biếu ông một hộp chả giò. Ông rất thích. Hoặc giã ông nấu được món gì lạ. Ông kêu thằng con tôi khoe. Thế là hôm sau cậu cả nhà tôi cũng loay hoay xuống bếp.
blank Hôm đám cưới cháu Duy, ông cứ suýt xoa chiếc áo dài tôi mặc khen là rất đẹp. Đám cưới cháu Đạt, tôi cũng mời hai vợ chồng ông. Ông rất thích thú và ngạc nhiên về một đám cưới vui vẻ, lịch sự, thân tình. Thức ăn vừa ngon vừa nhiều, so với đám cưới Âu Mỹ chỉ có một dĩa với khúc cá, miếng thịt bò hay một lát thịt gà.
Những người bạn láng diềng của tôi gần 20 năm gần gũi. Mặc dù bận rộn ít giao tiếp, chuyện trò nhưng rất thân tình. Mỗi khi có việc gì thì họ đều chạy sang hỏi thăm và tỏ ý muốn giúp đỡ.

blankVây mà tôi sắp từ giã họ, từ giã cái sân nho nhỏ trước nhà, hàng cây ăn trái phía sau tôi trồng và chăm chút. Giã từ cái park với những dãy ghế râm mát, những kỷ niệm vui đùa với con và cháu. Từ giả đường vòng xóm sạch sẽ thân thiện. Những buổi sáng dẫn ông chồng đi bộ. Hay khúc đường tôi hay chạy bộ khi ông xã tôi còn khỏe. Cái xóm nhỏ yên ắng hiền lành. Mấy chục năm không hề có một tiếng cãi nhau hay tranh luận to tiếng.

Dường như đã thành người nhà dù màu da có khác, tiếng nói có khác, phong tục có khác mà sao thật quyến luyến vô cùng.

Thì ra: "Bà con xa không bằng láng giềng gần" ông bà ta nói hay thật, chí lý thật.

Nguyễn thị Thêm

04 Tháng Tám 2018(Xem: 257)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 267)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 406)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 281)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 643)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 604)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 467)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 447)
Làm lại học trò, hôm nay mừng lắm. Được chào cờ với áo trắng ngày xưa Đời còn lại bao nhiêu ngày nắng, ngày mưa. Xe đạp cũ đưa ta về ký ức.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 586)
Một mai về cõi cao thâm Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
19 Tháng Bảy 2018(Xem: 659)
Lại đây, Anh kể Em nghe kho tàng của biển, Huyền thoại xa xưa... truyền thuyết muôn màu. Đất ÔNG CHA, bao đời gây dựng, Hãy giữ trường tồn cho thế hệ cháu con.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 655)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
13 Tháng Bảy 2018(Xem: 619)
Ta về, xa lắm Ấn Độ ơi! Dẫu Ta với Ấn chung một bầu trời, Không hẹn, biết ngày nào gặp lại? “Tình nầy”, xin giữ mãi đừng phai.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 891)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 1088)
Thiện căn, gieo hạt sáng ngời Ơn Thầy tạc dạ, suốt đời không phai Tuổi cao ... còn lại không dài Sáng gương mô phạm, Ơn Thầy Vinh Danh.
07 Tháng Bảy 2018(Xem: 603)
Ta muốn ra ngoài, nhìn trời cao rộng. Hít thở khí trời, chân bước tung tăng Ta muốn như em, được cười được nói Được sống làm người trong cõi nhân gian
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 390)
Tiếng ve kêu hạ nhớ dáng thầy Bốn mươi năm lẻ chuyến đò đưa Ngẩn trông cánh hoa dầu ngày ấy Theo gió tình xoay mất dấu xưa...
06 Tháng Bảy 2018(Xem: 466)
Giờ... Ta đi, cách biệt Sông rồi, Thôi nhé! Cam đành kiếp nổi trôi. An bài, số kiếp đành chịu vậy, Yêu Sông, Ta thương nhớ đầy vơi.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 622)
Đại hội trường ta năm nào cũng để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay ngày đại hội được các thầy cô về rất đông vui cùng học trò. Những tà áo dài trắng làm đẹp thêm sân trường và gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 539)
Kinh hoàng thâm độc âm mưu. Thương dân, thương đến thiên thu nước nhà Nỗi lòng dân Việt phương xa. Ơn trên xin giúp sơn hà Việt Nam.
21 Tháng Sáu 2018(Xem: 614)
“Kỳ Viên”, khu đất rộng mênh mông, Thanh tịnh, an vui, như cõi Non Bồng. PHẬT đến nơi đây, 24 mùa lá rụng, 24 mùa thay lá, Độ chúng sanh.
08 Tháng Sáu 2018(Xem: 734)
Cho tôi giữ những nụ hồng tươi sáng Của mùa Xuân nẩy lộc để ươm chồi Trong ước mơ và hy vọng lên ngôi Chào tháng sáu, niềm vui trong mong đợi.
08 Tháng Sáu 2018(Xem: 757)
Ráng chiều nhượm đỏ LÂM TỲ NI, Từ giã mà lòng luôn khắc ghi. Đất PHẬT, một lần mình đã đến, Để về, lòng mãi luôn bận suy.
30 Tháng Năm 2018(Xem: 705)
Cảnh nghèo đâu đâu... cũng giống nhau! Cũng xơ xác, cũng những niềm đau! Cũng cùng quần quật, qua năm tháng Chén cơm, manh áo... đủ không nào?!
25 Tháng Năm 2018(Xem: 805)
70 năm, kiếp má hồng Người xưa khuất núi, hết mong tương phùng Nắng chiều mờ nhạt mông lung Tóc pha màu muối, tình chung một đời.
25 Tháng Năm 2018(Xem: 746)
Bóng chiều đã ngả, cuối trời xa, Đêm ru thật êm, ánh trăng ngà. Tắm mát lòng người, về đất Phật, Quên nỗi nhọc nhằn, những ngày qua.
24 Tháng Năm 2018(Xem: 619)
Tôi vẫn nghe, lòng muốn say Lời yêu chưa nói đã chia tay Chiều nay nhớ quá người em nhỏ Chỉ thấy sân trường cánh phượng bay
19 Tháng Năm 2018(Xem: 848)
.... lòng nhân đạo và tri ân của con người. Thật là đáng quý. Cuộc sống vẫn rất đẹp nếu ta biết mở rộng tâm hồn để nhìn về mọi phía với sự lạc quan.
19 Tháng Năm 2018(Xem: 696)
Cảm ơn thi sĩ về Ánh sáng Ngôn ngữ một lần trong “xứ sở chiêm bao”, qua đó con đường cổ tích đi đến xứ chiêm bao ấy được khơi mở ra cho những ai có tâm và có sự chuẩn bị trước để bước vào.