Danh mục
Số lượt truy cập
4,910,061

Thơ Ngyễn Thị Thêm - BÀI THƠ CHO EM

07 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 4647)
Thơ Ngyễn Thị Thêm - BÀI THƠ CHO EM

BÀI THƠ CHO EM


65__baithochoem__them_nguyen-content 

Thầy viết bài thơ cho em,

Khi máy bay đã rời phi đạo,

Bỏ lại từng ô vuông, xoay tròn điên đảo,

Cũng như em, theo lốc xoáy đã bay cao.

Thầy: Ông già lỡ vận xuống đời,

Em: một thương gia gặp thời đang phất.

Em huyên thuyên với những áp phe nhà, đất

Những đô la và tiệc rượu thâu đêm.

Thầy lặng yên, lạc lõng muộn phiền.

Sao không nghe em nói về bạn nghèo, dân đói,

Thầy nhìn em bối rối,

Tan vỡ, nát vụn những niềm vui.

Ông thầy ngày xưa, đứng đó ngậm ngùi,

Nghe đắng chát bờ môi, tim thầy em bóp nát.

Em nói; “Vui lên đi thầy ơi!

Quê hương mình đổi mới,

Ngôi trường, con đường xưa đều khác hết phải không?

Lối giáo dục ngày nay, tất cả hòa đồng,

Thầy trò ngang nhau, không còn tôn ty, ngăn cách nữa,

Em say sưa chiến thắng,

Thầy nhìn em ngậm ngùi,

30 năm, vật đổi sao dời,

Thầy phiêu bạt xứ người, tìm tự do đã mất,

Em trưởng thành với mánh mun, đảo điên vật chất,

Em với thầy, hai lý tưởng khác xa nhau

Thầy chia tay em,

Như chia tay bảng đen phấn trắng,

Mái trường xưa và tất cả niềm vui

Hành trang hôm nay trĩu nặng, ngậm ngùi

Mang tâm sự u hoài của ông giáo già lỡ vận.

Giã biệt em,

Và quê hương yêu dấu

Tuổi đã cao,biết còn có ngày về?

Tấm xương tàn, theo gió gửi về quê,

Rãi tấm lòng hoài hương về non cao biển rộng.

Chào em, Người học trò bé bỏng.

Ngày xưa.

 

(Viết cho thầy tôi)

 NGUYỄN THỊ THÊM

15 Tháng Tám 2013(Xem: 45512)
… Và tôi chợt nghĩ ra các bạn tôi rồi một hôm cũng sẽ chợt khám phá ra chiếc ghế dành cho tôi trong buổi hẹn bên ly rượu ở một nơi nào đó sẽ không có tôi…
18 Tháng Ba 2013(Xem: 131780)
Tác phẩm Ngô Quyền Một Thời Để Thương Để Nhớ, không chỉ là một bộ sưu tập của những kỷ niệm đã theo chân những lữ khách Ngô Quyền khắp chân trời góc bể...
17 Tháng Ba 2013(Xem: 85870)
Dù rằng bây giờ con dốc Kỷ niệm trên đường đến trường Ngô Quyền hoặc dốc Cây Chàm đã bị bào mòn, không còn cao như xưa, nhưng trong từng ngăn ký ức đời mình thì “những kỷ niệm một thời học sinh Ngô Quyền” đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc nhất
17 Tháng Ba 2013(Xem: 38767)
Áo trắng xưa bây giờ sao gợi nhớ! Kỷ niệm êm, tình bạn lẫn tình yêu Áo trắng Trường Xưa, Thầy yêu kính Một góc trời thương nhớ bỗng trong ta.
17 Tháng Ba 2013(Xem: 67314)
Bạn bè tôi, người còn, người mất, kẻ ở lại, kẻ tha phương. Tôi vẫn ở đây, vẫn đi qua ngôi trường Ngô Quyền xưa cũ, giờ đã đổi mới hoàn toàn,
17 Tháng Ba 2013(Xem: 50819)
Xin các anh chị Khóa 13 miễn thứ cho tôi cái tội "phạm thượng" như kể trên của những ngày xưa thân ái... (không bao giờ có lại được nữa)!
28 Tháng Hai 2013(Xem: 4299)
một bức thư nhà trọn niềm thương nhắn người viễn xứ sống tha hương gửi chút hương lòng cho mây gió góp lại tâm tình của bốn phương
28 Tháng Hai 2013(Xem: 4610)
Anh từ xứ Huế đến Biên Hòa Chờ em tan học bước ngang qua Bài thơ anh gửi tình tha thiết Em giấu thương trong áo trắng tà
28 Tháng Hai 2013(Xem: 6901)
Thật hạnh phúc cho những đứa học trò trường Ngô năm nào, khi có dịp gặp lại thầy cô giáo một đời vất vả vì những thế hệ học sinh thân yêu…
28 Tháng Hai 2013(Xem: 5728)
Kể lại bạn nghe, không phải để nhắc đi nhắc lại chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi” của người làm báo online mà để thỉnh thoảng bạn cùng góp tay vào vác ngà voi với BBT để web nhà phong phú hơn.
28 Tháng Hai 2013(Xem: 5830)
Nếu ai hỏi tôi khoảng thời gian nào đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: khoảng thời gian cắp sách đến trường. Đó là những năm hạnh phúc nhất. Tuổi học trò thật vô tư, thật yêu đời và thật ngổ ngáo dễ thương.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 6155)
Xin chút nắng tưới hồn hoang cỏ úa Ký ức xanh trong trái tim hồng Nghìn sau nữa, giữa cuộc đời dâu bể Nước xa nguồn vẫn đổ về sông.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 5773)
xe chạy ngang Trường Ngô Quyền, tôi nhìn bâng quơ không chút ý niệm gì, tôi củng không bao giờ nghĩ đến ngày mình phải vào học ở ngôi trường to lớn và xa lạ kia.
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 4784)
Thế là phải đành nhìn ngôi trường thân thương của thời đi học trở thành những đống gạch ngổn ngang, còn chăng chỉ là ký ức về bảy năm sách-đèn-hoa-mộng với những ngày xanh cùng biết bao kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò…
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 5295)
Áo trắng giờ đã xa Trường Ngô Quyền Biên Hòa Nhớ mãi màu phượng đỏ Ký ức tháng ngày qua