Danh mục
Số lượt truy cập
6,061,555

Thêm - KHI CHA TÔI KHÓC

14 Tháng Sáu 201212:00 SA(Xem: 134601)
Thêm - KHI CHA TÔI KHÓC


Khi Cha tôi khóc

 

anh_mat_cha-large-content


Cha tôi ngồi đó, trong buổi chiều nắng mờ nhạt. Cái bàn như được che phủ dưới tàn của cây vú sửa. Ông lặng lẽ ngồi chống càm mắt nhìn ra một khoảng không thật xa. Đôi mắt ông thật buồn. Đôi lông mày cau lại, nhăn nhúm . Thỉnh thoảng ông thở dài, rồi ngữa người ra sau thành ghế.

 Tôi núp bên hòn non bộ nhìn ông. Tôi nghe như tim mình ngừng đập. Tay tôi run lên vì tôi sợ. Tôi chưa thấy bao giờ ba tôi ngồi lặng lẽ đơn độc như vậy. Tôi như thấy được sự đau khổ thất vọng tận cùng của ba tôi. Ông là một người cha nghiêm khắc. Ông chưa bao giờ lộ cho chúng tôi thấy sự đi xuống của ông. Lúc nào ông cũng oai vệ, đường hoàng và thể hiện một con người quả cảm, từng trải và che chở mọi người.

Nhưng hôm nay ông ngồi đây, lặng lẽ trong buổi hoàng hôn. Cái áo thun ba lỗ và cái quần short hàng ngày trông ông trẻ trung năng động, mà sao hôm nay tôi thấy nó rộng thùng thình, tội nghiệp làm sao. Ba tôi bỗng ngẩng đầu lên với tay cầm ly rượu và kê lên môi uống cạn. Ba tôi uống rượu? Một việc hy hữu chưa từng xãy ra trong gia đình tôi. Tôi lại thấy ông rót tiếp và uống cạn. Dưới ánh sáng buổi chiều vàng nhạt tôi bắt gặp hai dòng nước mắt ông lăn dài. Những giọt nước mắt ông cố kìm hãm mà bây giờ rơi xuống, lặng lẽ ,chậm chạp. Đôi gò má ông và đôi môi ông rung lên nhè nhẹ. Ba tôi đã khóc! Tôi sợ quá, tôi thương ba tôi quá! Tôi muốn đi tới ôm lấy ông mà hai chân tôi ríu lại. Ba ơí!

Đó là hình ảnh của ba tôi những năm lâu lắm rồi. Những giọt nước mắt của ông rơi xuống thầm lặng và đau khổ. Những giọt nước mắt đó đã đi vào tâm trí của tôi không bao giờ phai mờ.

Ba tôi thất học từ nhỏ vì ông nội tôi mất sớm. Ông bỏ học để phụ bà nội tôi lo cho chú tôi còn nhỏ. Năm 15 tuổi ông theo người dì bỏ xứ vào nam lập nghiệp. Rời xa làng An Nhơn nghèo khổ. Ông có lời thề “Chỉ về làng khi đã giàu có” . Một thân côi cút nơi xứ người, ba tôi vất vả, gian lao làm đủ mọi nghề để kiếm sống. Dành dụm tiền gữi về giúp mẹ cất nhà cửa khang trang và nuôi em ăn học . Ông bảo má tôi về quê rước bà nội tôi vào Nam phụng dưỡng. Nhà cửa , đất đai để lại cho chú Út của tôi. Ba tôi vì nghèo khổ không được học hành đến nơi đến chốn. Cho nên tâm niệm đời ông là phải cho con ăn học thành tài. Ông thường nói với chúng tôi-“Cái gì ba cho mấy con cũng sẽ hết. chỉ có chữ nghĩa và kiến thức sẽ tồn tại và nuôi sống các con”. Do vậy, ba tôi quyết cho các anh tôi ăn học. Ông kỳ vọng các con sẽ làm nở mày nở mặt ông. Thế nhưng anh tôi không có duyên với thi cữ. Mấy lần thi đều rớt. Năm đó anh tôi từ thành phố trở về sau kỳ thi Tú tài. Cả nhà ra đón anh với ánh mắt và nụ cười dò hỏi. Anh nhìn qua một lượt và tuyên bố “Con đậu rồi”. Thế là ba tôi kêu má tôi bắt gà làm thịt tổ chức một bữa liên hoan. Sau tiệc, ông dẫn cả nhà đi xem cải lương. Một việc mà ông chưa bao giờ làm. Tin anh tôi thi đậu lan nhanh cả xóm làng. Gặp ai cũng chúc mừng ba tôi vì trong thời buổi đó, dân quê thường thất học. Anh tôi vội vã lên thành phố và khi báo đăng chính thức danh sách học sinh thi đậu thì không hề có tên anh . Ba tôi như bị hụt hẫng, đau đớn như con chim bị trúng đạn. Bao nhiêu uy tín bị chôn vùi. Ông nghiến răng, nuốt giận vào lòng khi bị con mình lường gạt. Ông lặng lẽ như một chiếc bóng đi về không nói một lời. Và buổi chiều hôm ấy ba tôi đã lặng lẽ ngồi khóc một mình.

 Anh tôi trốn biệt trên thành phố không dám về nhà. Không phải anh cả gan dám lường gạt ba tôi. Nhưng trước đôi mắt đầy hy vọng của cả nhà anh không thể nói mình thi rớt. Anh biết lỗi của mình và anh cũng biết mình vô duyên với bằng cấp, nhưng không dám xin ba tôi bỏ học. Bẳng hơn tuần lễ âm thầm suy nghĩ ba tôi quyết định lên thành phố đem anh tôi về. Tìm việc cho anh làm và kiếm vợ cho anh.

Câu chuyện đã xưa lắm rồi. Cả ba tôi và anh tôi đều đã mất. Nhưng mỗi khi nhớ về ba tôi. Tôi lại nhớ những giọt nước mắt của cha già.

Phải rồi! người đàn ông cương nghị đó thà chết chứ không rơi nước mắt. Ba tôi thường nói với các anh và em trai tôi. –“Làm đàn ông không thể khóc. Khóc là để cho đàn bà con gái”. Thế nhưng người có thể làm vỡ nát trái tim người đàn ông duy nhất chỉ có con cái. Con cái đối với cha mẹ là bảo vật. Bảo vật thì rất quý. Mà đã quý thì ta hết sức gìn giữ và yêu thương, đem cất dấu vào trái tim nồng nàn và yếu đuối. Ba tôi cũng không thoát khỏi sự huyền vi của tạo hoá, nên người đã một lần âm thầm rơi lệ vì con.

Ba ơi! Mùa lễ Father’s Day lại về. Nhìn hình ba trên bàn thờ. Con lại nhớ những giọt nước mắt ngày xưa. Làm cha mẹ không ai không một lần rơi nước mắt vì con cái. Giọt nước mắt ngày xưa của ba dội vào trái tim con đau đáu cho đến bây giờ. Chúng con xin lỗi đã nhiều lần làm ba không vui, nhiều lần làm ba trằn trọc, suy tư cả đêm. Đã nhiều lần ba nhìn lên bầu trời đầy hỏa châu mà lo cho con, cho rễ đang bôn ba ngoài chiến trận. Thương ba nhiều lắm, ba ơi! Ba là cây cổ thụ cho chúng con nương náu, bám víu .

 Ba ơi! Tháng 6 lại về. Mùa bóng đá Âu châu đã khai mạc, con vô vàn nhớ ba trong chiếc áo trọng tài ngày nào. Hãy theo dõi các trận đấu nghe ba. Hôm qua Đức đã thắng lớn rồi đó. Ba mê nhất là Đức, còn con lại thích lối đá của Ý. Hai cha con hai lập luận nhưng cùng một giao điểm là mình cùng mê bóng đá.

Ba ơi! Vui lên đi ba, cùng con la lớn. Sút… … Vô…

Con gái của ba.

Thêm

 

 

28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 76)
Xin cúi đầu tri ân Tiên Tổ Những Anh Hùng Liệt Nữ Việt Nam Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan Xương máu thành phù sa bồi đắp.
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 97)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 269)
Mưa rơi trên lá vàng thu Tiếng mưa như tiếng mẹ ru thuở nào Giọt thánh thót, giọt nghẹn ngào Tràn dâng nỗi nhớ, lời ca dao buồn
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 216)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 217)
Nguyện cầu Trời, Phật, ơn trên...? Làm cho thế giới trở nên An Lành.. Cản ngăn kẻ ác tung hoành. Giúp người yêu nước hoàn thành ước mơ.
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 279)
Một nén hương lòng tiễn đưa nhau Tử sinh tái hợp có gì đâu Cánh hoa phiền muộn giờ khép lại Phiến lá sầu chìm giữa mưa ngâu.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 664)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 360)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 359)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 364)
Từ ấy đông Biên Hòa trở lạnh Trăm năm sông vẫn mịt mờ sương Lối quen sao đường về lạc hướng Người ơi người quanh quất buồn tênh.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 327)
Năm nay bầu bán thật là buồn Virus giờ này chẳng chịu buông Xã hội hô hào binh với chống Gia đình tranh chấp ghét và thương
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 652)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 414)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 361)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 340)
Hóa mã... cô cười vui tợn nhỉ? Thành ngưu... cậu nhảy thích ghê mà! Bù cho thuở nọ... ta còn bé Chỉ chộ hình ma đã khóc òa!
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 358)
Đêm Halloween đốt hương em thủ thỉ Ma năm nay không xin kẹo "Trick or Treat Ba ngày tới bầu Tổng Thống định kỳ Mà kết quả sao lần này đáng sợ.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 462)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 384)
Căn nhà như chiếc áo rách toang Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang Tôi thân các cháu chờ người cứu Xin trời thương xót kiếp cơ hàn.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 621)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 559)
vẫn cằm vuông. vẻ cương nghị nét phong trần, theo thời gian, phủ dầy vai áo chiếc chemise carreaux thầy thường mặc như một chọn lựa dấn thân ngày tuổi trẻ cho tuổi trẻ lần cuối cùng tôi gặp lại thầy, đã quá tám năm...
18 Tháng Mười 2020(Xem: 476)
Thế đành... dang dở... âu đành thế Thôi vậy... ngậm ngùi... cũng vậy thôi Bạn hỡi! Hãy quên đi bạn hỡi Đời vui như thuở mới vui đời!
10 Tháng Mười 2020(Xem: 669)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 642)
Thôi nhé! Nghìn thu em ngủ yên Nỗi đau chị không muốn khêu thêm Tiễn em bàn phiếm buồn rưng rức Những dòng chữ viết cũng ưu phiền.
09 Tháng Mười 2020(Xem: 639)
Thôi thì trước mặt sông sâu Lá xuôi dòng nước biệt sầu thế gian Đẹp thay chiếc lá thu vàng Bềnh bồng trên nước thênh thang giữa trời...
04 Tháng Mười 2020(Xem: 778)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 790)
Dĩ vãng chợt về ta đứng lặng. Chuyện của ngày xưa, thu của Thu. Ta đến giữa mùa thu lá vàng. Ta đi màu sắc vẫn ngập tràn. Giữ mãi trong tim vàng, tím, đỏ Như giữ một thời đã sang trang.
30 Tháng Chín 2020(Xem: 746)
Người đi vượt chốn ba đào Mùa thu ở lại ngắm sao nguyên cầu Thời gian cõi tạm bao lâu? Mùa thu ở lại ngậm sầu lá rơi! Mong người đến chốn đúng nơi Thành tâm chung sức giúp đời an yên
24 Tháng Chín 2020(Xem: 848)
Trăng viễn xứ trở về trên bến đợi Lòng thuyền xưa rời bến đã lâu rồi Trăng viễn xứ mờ mờ trên bến cũ Lòng thuyền nào đã chứa nửa vầng trăng?!