Danh mục
Số lượt truy cập
5,057,657

Đỗ Công Luận - NHỮNG MÙA XUÂN TRONG ĐỜI ĐỖ

02 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 108699)
Đỗ Công Luận - NHỮNG MÙA XUÂN TRONG ĐỜI ĐỖ

NHỮNG MÙA XUÂN TRONG ĐỜI ĐỖ


new-year-2010-8-content

 

Chiều 29/12, mình gửi mail happy new year lên group cho các bạn. Chỉ còn 2 ngày nữa là sang năm 2011, bọn mình tròn 60 tuổi. Lúc 20h30, mình mở group 372, nhận được tin Phan Trần Thắng, thiếu uý thương phế binh TĐ 7 dù, đã ra đi hồi 17h 25 phút, do Thái Huỳnh và Trung Thuận đưa tin. Bạn mình thiếu 2 ngày nữa để bước qua tuổi 60 tây, hơn 1 tháng nữa bước qua tuổi 61 ta, trở lại một vòng tuần hoàn của cuộc đời. Bất chợt mình ngẫm nghĩ lại cuộc đời mình. Mình lấy giấy bút ra, tính sổ cuộc đời, 60 mùa xuân mình đã trải qua, có vui buồn lẫn lộn.

Mùa xuân đầu tiên, mình còn bé quá nên chẳng biết và nhớ gì. Mình tưởng tượng, lúc đó mình đang trong vòng tay mẹ, hai tay ôm bầu sữa căng tròn của mẹ. Hồi đó, gia đình vất vả, xã hội còn khó khăn, làm gì có sữa bột như mấy đứa cháu ngoại bây giờ. Con gái út của mình, sanh 1980, lúc đó cố gắng lắm mình mới cho cháu uống duy nhất 1 lon Similac của Liên Xô. Khi mình được vài tháng tuổi, giao mình ở nhà cho các chị trông nom, mẹ lại quảy đôi gánh tảo tần ra chợ, lội bộ đi về từ chợ Biên Hòa đến Chợ Đồn. Mình được 6 tuổi, ba đứa em nữa lần lượt ra đời. Đôi vai của mẹ lại gầy guộc hơn. Đôi gánh của mẹ laị trĩu nặng hơn. Năm 1958, chợ Bửu Hòa dời về điạ điểm hiện tại, đối diện nhà mình. Các chị đã lớn, ba má quyết định mở cửa hàng tạp hóa taị nhà. Ba vẫn đi làm ở trường Bá Nghệ. Lứa tuổi của mình lúc đó chỉ biết ăn và học. Đúng nghĩa ăn học. Mình trông mau tết đến để mặc quần áo mới và có tiền lì xì. Chú Bảy của mình lúc đó đi lính không quân, đóng ở sân bay Biên Hòa. Cả gia đình chú ở trong khu gia binh. Chỉ có 2 ngày giỗ nội và mấy ngày tết là chú về thắp nhang nhà thờ họ tộc và thăm anh chị cùng các cháu. Sáng mồng một tết, chị em mình và mấy đứa em họ, đã lóng ngóng chờ nhận những tờ tiền mới từ tay chú, để gọi là lấy lộc đầu năm. Lúc đó chánh quyền sở tại cho"xã cảng" ba ngày tết. Chợ không họp, các sòng bạc, bầu cua cá cọp, bông vụ... mở đầy trước sân chợ. Mình khoái nhất là đánh vụ, kế đến là bầu cua cá cọp. Đánh vụ, nếu đặt cửa chánh, trúng được nhiều lần số tiền đặt cược. Nếu đánh ngang hoặc vuốt sẽ trúng ít hơn. Khi nghe tiếng con vụ ngã, mình đoán được cửa nào. Thấy mấy người lớn tuổi đánh dồn về một cửa, mình bắt chước đánh theo. Dù sao người lớn tuổi cũng kinh nghiệm hơn. Có năm, sáng mùng một tết mình đã nhẵn túi. Mình giả vờ về phụ ba bán hàng để "chỉa" chút đỉnh gỡ gạc. Mấy ngày tết cửa hàng chỉ mở cửa bán buổi sáng. Có hôm thắng lớn mình laị có những giây phút huy hoàng. Ngay ở ngã tư Chợ Đồn có tiệm LÂM KINH TRÀ GIA của chú tàu .

- Tiểu nhị, cho một chai kem sođa sữa đá hột gà. Thêm một tô hủ tiếu mì đặc biệt. Cho mấy cái bánh ngọt ăn laséc nữa.

Từ mồng 4 tết trở đi, mình theo các chị, các cô chú đi chơi ở Bửu Long, sở thú hoặc về quê ngoại ở Bình Dương. Mùng 7 tết bắt đầu đi học lại. Lúc đó, chú út của mình thương mình nhất. Đi học nghề sửa xe ở xa, tết về nhà, chú mua cho mình cái xe hơi chạy bằng dây thiều. Chú út và anh hai mình sanh cùng một năm, năm dần. Bây giờ chú út bị tai biến, đi đứng khó khăn, mình vẫn thường đến thăm viếng chú.

Những năm lên đệ nhất cấp, mình lại thích ngồi sòng cắt tê với mấy chú, người lớn tuổi, để ăn ké cá cược. Mấy ngày tết, gia đình cũng cho thoải mái không cấm cản. Tết năm 1968, xuân Mậu Thân, cái tết dài lâu trong đời. Năm đó, VC tấn công vào Biên Hòa theo hai mặt trận chính. Từ hướng nhà máy cưa, miễu Ba Làng, men theo đường rầy xe lửa, ga Biên Hùng để đánh vào trại Bạch Đằng, tức trung tâm yểm trợ của tiểu khu. Nhà của Thọ Huỳnh Hiệp, Kỳ lùn nằm trong vùng chiến sự đó. Hướng Đông Bắc, sư đoàn 5 VC từ chiến khu Đ, qua sông Đồng Nai, theo hướng Vĩnh Cửu đến Hóc Bà Thức, Đồng Lách để đánh vào sân bay Biên Hòa và căn cứ dã chiến của Mỹ. Thọc sâu xuống, VC đánh vào bộ tư lệnh quân đoàn 3, khu vực phố chợ Phúc Hải thành bãi chiến trường. Người bác họ của mình phải đưa gia đình sang lánh nạn ở Chợ Đồn. Lúc đó phía nam sông Đồng Nai, vùng Chợ Đồn Tân Vạn như không có chuyện gì xảy ra. Có những trưa chiều mình ra bến sông, nhà chị Thưởng, vợ của Vân 313, nhìn về hướng Biên Hoà, Hố Nai. Những chiếc B57, A37 chao mình xuống bỏ bom. Những cột khói bốc lên cao. Những ngày tết năm đó kéo dài hết giữa tháng giêng, mình theo xem các chú, các bác đánh cắt tê, từ sàn nhà chú tám đến căn gác xếp của bác hai mình. Trường học vẫn chưa mở cửa. Chiến sự kết thúc, bọn mình phải đi học quân sự một tháng. Lại phải đi dọn dẹp, công tác xã hội ở Đồng Lách Hố Nai. Lại bắt đầu có sự lo âu. Mình đã trưởng thành, biết suy tư, biết theo dõi thời cuộc.

Mùa xuân 1973, lần đầu tiên mình ăn tết xa nhà, dù khoảng cách từ quân trường đến nhà khoảng hơn 10 cây số. Sau khi đi chiến dịch trở về, rồi hiệp định Paris ký kết, rồi tết đến. Lệnh cấm trại 100%. Trước tết gia đình thăm nuôi tiếp tế lương thực bánh mứt. Mình vẫn cảm thấy có cái gì thiếu thốn. Thiếu người thân, thiếu bè bạn. Em Liên đã đi lấy chồng. Những đêm gác tuyến, trời không trăng sao, gió đông lành lạnh, không bút mực nào tả hết nỗi buồn da diết đó, dù rằng đó là những ngày xuân. Mùa xuân chỉ đến trong khuôn viên mấy cây số vuông, bên trong những hàng rào phòng thủ. Bên ngoài pháo vẫn nổ vang.

Tháng 12/73, sau khi hết phép , mình trở lại đơn vị. Tiểu đoàn dã chuyển quân lên Cầu Kè. Mình được rú về bộ chỉ huy TĐ làm SQ truyền tin, không còn ở ĐĐ 4, không còn nắm giữ trung đội 2 thân thương. Hạ Sĩ Liên, Mai Văn Liên, bằng tuổi chú Tám mình, vẫn xưng em ngọt sớt.

- Em nấu cơm rồi, mời chuẩn úy dùng

Anh em thằng Tới, Được nhà ở Cầu Quan, anh rể em vợ, đứa chết đứa bị thương trước đó mấy hôm. Trung úy Bình, Huỳnh Quang Bình, đại đội trưởng bị thương một lượt với tụi nó đang nằm viện ở Cần Thơ. Chuẩn úy Trần Hồng, khóa 4B 72 Đồng Đế về sau mình lên nắm ĐĐ phó. Chiến trường đang bị khuấy động, đã có những cuộc đụng độ, dù rằng lệnh ngưng bắn vẫn còn hiệu lực. Không có từ hành quân, mà chỉ có hoạt động an ninh lãnh thổ. BCH/TĐ vào đóng ở đồn lớn ấp Bến Cát. Mùa xuân laị về. Những cánh đồng đã gặt hái xong còn trơ góc rạ. Những luống dưa hấu bên sau căn cứ đã bắt đầu cho trái no tròn. Những cây xoài bên vườn nhà ai, xa xa, đã bắt đầu trổ hoa kết trái. Trên ấp người dân đã mổ heo bán tết. Đơn vị mình ban ngày vẫn đi tuần tra, tiếp tế. Ban đêm, co cụm trong căn cứ, trong những chiến hào để phòng thủ. Mùa xuân thứ hai mình lại xa nhà, nhưng lần này lại xa hơn, ba trăm cây số đường xe. Ở quê, trong vùng chiến sự, nếu không có bánh mứt, dưa hấu, mình đầu biết rằng đó là những ngày Tết. Vẫn có tiếng súng nổ. Những đứa trẻ vẫn vui đùa trong bộ quần áo nhạt màu. Nếu có chiến sự, họ laị gồng gánh quần áo, nồi niêu.... cho xuống xuồng rồi bơi ra sông Hậu về hướng Phong Nẫm, Sóc Trăng để lánh nạn. Người Miên vẫn đi lễ chùa, chắc họ cầu cho quốc thái dân an?

Ngôi nhà của họ chỉ có mái tranh vách tre. Bộ phên tre làm giường. Nếu khá hơn có thêm chiếc tủ thờ và bộ ghế trà ở giữa nhà. Thương người dân quê mình quá. Căm ghét chiến tranh quá. Mùng năm tết, mẹ già laị lặn lội vào căn cứ thăm mình. Một mùa xuân xa xứ. Buồn.

 Tháng 6-1975 mình vào trại Phú Lợi. Đêm giao thừa xuân 1976, cán bộ tập họp cả trại lên hội trường để nghe đọc thơ chúc tết. Cả hội trường, mấy trăm con người, im phăng phắc. Tiếng muỗi vo ve vẫn còn nghe rõ. Chắc anh em cùng chung tâm trạng, nghĩ về thân phận, gia đình vợ con bên ngoaì bị đối xử thế nào? Gần đến giao thừa, súng nổ ăn mừng rền vang. Dây điện bị trúng đạn đứt xuống, cúp điện. Cả hội trường, cả trại chìm ngập trong bóng tối. Như bóng đêm đang phủ trùm lên cuộc đời cuả những con người thất baị. Lời chúc tết trên loa vang lên. Lúc đó tâm trạng của mày thế nào hả Lê Thành Tươi?

Xuân 1977, mình ăn tết ở Trảng Lớn. Căn cứ này rộng lớn, xung quanh mìn cóc còn nhiều. Mình ngại nên xin vào đội tăng gia. Sáng cuốc đất tưới rau. Chiều thu hoạch rau xanh cho đội. Ban ngày, quanh quẩn trong mấy trăm mét vuông đất canh tác. Đêm về sinh hoạt với mấy trăm anh em trong lán trại, dưới ánh đèm mờ. Thêm một mùa xuân buồn xa xứ trôi qua.

Tháng 4/1977, mình về laị cuộc sống đời thường. Xuân 1978, cái tết hạnh phút nhất, bên gia đình vợ đẹp con xinh. Sau tết 78, thêm một cháu gái ra đời. Gần tết 1980, một công chúa nữa tiếp tục ghi tên vào sổ gia đình. Thời gian đó mình đi làm công nhân lao động phổ thông. Để không bị đưa đi kinh tế mới, để không bị dòm ngó, để được ngẩng cao đầu trong xã hội mới, để làm laị cuộc đời mới. Xuân 1981 mình bắt đầu ra kinh doanh mua bán. Lại vật lộn với cuộc sống. Gần đến giờ giao thừa mà chưa tắm rữa xong, nhà cửa chưa dọn dẹp, trang trí để đón chào chúa Xuân. Bù laị, mình có niềm vui hạnh phúc.

Đến mùa xuân thứ 59, xuân Canh Dần 2010 niềm vui laị nhân gấp bội. Sáng mùng một tết, ba công chúa, ba phò mã, ba cháu ngoại đến chúc tết .

- Chúc cho ba sống lâu trăm tuổi. Chúc ông ngoaị Trường Thọ.

- Đúng rồi, ba phải sống trăm tuổi. Vì ông nội con đã 95 tuổi, ba phải thọ hơn ông nội. Con hơn cha là nhà có phước.

Xuân Tân Mão 2011 sắp đến. Mình có niềm vui là đã tìm laị được anh em thời ở quân trường. Đồng đội cũ lúc ở chiến trường gian kh . Những anh em cùng trang lứa, đánh mất tuổi thanh xuân do thời cuộc. Tìm được nhau khi mái tóc đã pha sương. Những bức điện thư viết cho nhau, những hình ảnh trao cho nhau, những lần sum họp thấm tình huynh đệ. Thế là mình hạnh phúc và mãn nguyện. Rồi laị có nỗi buồn. Phan Trần Thắng đã ra đi thanh thản. Một cuộc rong chơi rồi cũng kết thúc. Một giọt nước mắt cho mày. Một nén nhang cho mày. Một lời cầu nguyện cho mày. Xin hãy ngủ yên. Bên kia bờ đaị dương xa thẩm anh em vẫn nhớ đến mày.

 

Đỗ Công Luận - cựu HS NQ khóa 8

 

 

13 Tháng Mười 2018(Xem: 427)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 1298)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
06 Tháng Mười 2018(Xem: 510)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 414)
Chú thật là thương, thương ông nội vô cùng. Chú không còn thấy nhớ nhà mà lại thích được ở đây cùng ông nội hàng ngày tụng kinh lễ Phật.
04 Tháng Mười 2018(Xem: 470)
Chào mặt trời ngủ yên. Chào cuộc đời rất hiền. Chào bầy chim về tổ Ta ngồi lại tập... thiền
04 Tháng Mười 2018(Xem: 1375)
Có ai động lòng bước qua đường? Dù chỉ cảm xúc tỏ tình thương. Một chút đau buồn trong tâm trí, Để còn XÓT XA cho QUÊ HƯƠNG!
28 Tháng Chín 2018(Xem: 512)
Thế là sau mấy ngày suy nghĩ, ba chú đồng ý đem con lên chùa làm thị giả cho ông nội. Chú Thảo rời gia đình từ lúc đó.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 426)
Nhỏ yêu ơi! Nhớ em chất ngất. Nước mắt nhớ thương mằn mặn Biển ngàn thu.
28 Tháng Chín 2018(Xem: 1274)
Thu nhớ, Thu mong, của vạn lòng, Bao giờ Thu hết nỗi hoài mong. Cho hồn Thu vơi sầu tê tái Thu ấm bao lòng, có được không?
22 Tháng Chín 2018(Xem: 498)
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ "NGUỒN THẬT" của tác giả Phong Châu. Một chàng rể khóa 5 của Ngô Quyền chúng ta.
21 Tháng Chín 2018(Xem: 624)
Đêm vắng lạnh, chỉ một mình mình viết Những vần thơ gửi đến kẻ miền xa Như ngày xưa anh đi lính xa nhà Giờ thật sự vợ lính thành góa phụ
20 Tháng Chín 2018(Xem: 1318)
Thoáng phút giây, rồi... không nhung nhớ, Gác sau lưng, vứt bỏ những ưu phiền . Quê Mẹ qua rồi bao nỗi đau thương, THANH BÌNH đến: an vui hạnh phúc.
15 Tháng Chín 2018(Xem: 566)
. Văn hóa VN mới sẽ bắt đầu lại từ những đứa bé học những hình vuông, hình tròn, hình tam giác hôm nay sao? Thật là đau lòng cho chữ Việt.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 586)
Tử biệt, sinh ly Đau thương tê dại. Cầu nguyện người ra đi Chúc lành người ở lại. Một nén tâm hương. Tưởng niệm. Ngậm ngùi. God Bless America.
14 Tháng Chín 2018(Xem: 1425)
Đà Lạt, cao nguyên của ngàn thông, Trăm hoa tô điểm đẹp muôn lòng. Sáng, chiều bảng lảng màu sương phủ, Lòng nào du khách chẳng hoài mong.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1199)
Rằm tháng 8 anh buông tay thanh thản. Trung thu này em làm lễ giỗ đầu. Ba lần Trung Thu bao kỷ niệm khắc sâu. Để nhớ mãi người đi không trở lại.
07 Tháng Chín 2018(Xem: 1434)
THANH BÌNH- Trăng khuyết lại đầy, Rồng mây gặp hội NON SÔNG thái bình. NƯỚC NON hết cảnh điêu linh, NHÂN DÂN an lạc SƠN HÀ vinh quang.
01 Tháng Chín 2018(Xem: 631)
Thằng bé con. Đập con heo đất Vào ngày cúng Phật. Thắng hội Vu Lan. Ngày Lễ huy hoàng Tạ ơn Cha Mẹ... Nhưng thật quý báo. Tâm thành kính dâng. Tâm hồn trong ngần. Trái tim thánh thiện
26 Tháng Tám 2018(Xem: 762)
Rồi cũng sẽ có một ngày, vào lễ Vu Lan, con cháu sẽ quỳ xuống như ta bây giờ mà cầu nguyện cho ta. Lúc ấy trong tâm tưởng chúng, tất cả những gì tốt hay xấu mà ta đã làm sẽ hiện
25 Tháng Tám 2018(Xem: 850)
Hoa dâng má là mai vàng trước cổng Là ngọc Lan thơm ngát quyện mùi hương Là hoa cà phê trắng xóa ở khắp vườn Là vạn thọ rực rỡ vào dịp Tết.
24 Tháng Tám 2018(Xem: 983)
Cánh Phượng xưa đã khô trong trang vở Nhưng trong tôi thương nhớ vẫn còn nguyên Giữa sân trường một mình tôi lặng lẽ Nhặt cho mình cánh hoa Phượng vừa rơi.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 821)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
04 Tháng Tám 2018(Xem: 925)
Em bất chợt, thấy anh trong bức ảnh Ngôi trường xưa và anh đứng một mình. Con nhỏ Hoàn lén chụp một tấm hình "Mần răng mà nói!" Thời giáo sinh nghịch ngợm.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 955)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1122)
Và như thế, thiên nhiên luôn thách đố Trốn nắng CALI gặp lại nóng ARIZONA Núi tiếp núi, cảnh tuyệt diệu bao la Tôi tận hưởng một mùa hè đáng nhớ
26 Tháng Bảy 2018(Xem: 1217)
Thôn Vĩ đêm nay, ở lại đây, Tìm: “Bến Trăng, nhìn hoa bắp lay”, Chợ Đông Ba, mai mình ra sớm, Sông Hương mơ màng, HUẾ MỘNG MƠ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1280)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1414)
Bốn bốn năm vẫn không quên mùa hạ Chùm phượng hồng đang day dứt trên cao Tôi hái xuống mặc dâng trào cảm xúc Tình đầu đời nghĩ lại cũng nôn nao