Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

TuyếtMai Bùi - DẤU LẶNG BÊN ĐỜI

05 Tháng Mười Một 202112:47 SA(Xem: 6249)
TuyếtMai Bùi - DẤU LẶNG BÊN ĐỜI




                             
 Dấu lặng bên đời

dau lang bendoi

Nó và tôi vừa mới nói chuyện với nhau, nó như thì thầm, “mày viết gì đi, về tình bạn của tụi mình, về yêu thương tao mày còn mãi đến hôm nay...”  Nó vẫn như thì thầm, “mày không thấy sao, thời gian vời vợi hư không, lẫn khuất đâu đó mà đuổi miết theo tụi mình, ngoãnh lại tuổi già đã ở trên lưng… mày ơi, tình bạn tụi mình sẽ còn mãi dài theo năm tháng…”

 
Nó cứ, “mày ơi! mày ơi!”, đã vậy lại còn trêu ghẹo hoài ức tôi khi dăm bữa nửa tháng, lúc thì gửi hình ảnh của sân trường năm cũ, khi thì ảnh của lớp học năm nảo năm nao, có khi nó tìm được đâu đó ảnh chụp dãy hành lang lớp học kéo dài với hàng lan can mờ nhòe hoen ố, cánh cổng trường xưa sừng sững cao im lìm khép kín, lớp sơn hàng chữ “Trung Học Khiết Tâm” đôi chỗ đã bong tróc rĩ màu... và có lần tôi đã muốn rơi nước mắt khi nó gửi tôi hình cha hiệu trưởng Lê Hoàng Yến, trong cơn xúc động ùa về, tôi nhớ cả giọng nói của cha...
 
Và đâu phải chỉ có vậy, nó còn gửi này là bùng binh rạp hát Biên Hùng có năm ngã rẽ và có một con đường với con dốc thoai thoải kéo dài, chở từng vòng xe của nó và tôi ngày hai buổi đến trường, kia là ảnh những con đường ngắn dọc ngang với kẻ mua người bán ngược xuôi trong chợ Biên Hòa... Ôi! Ngôi chợ suốt thời thơ ấu có tôi ngồi xổm trên chiếc ghế thấp tè ngang mặt đất ăn nhin nhín chén chè đậu thơm ngon của chị Tươi bán hàng từ thời chị còn phụ với má mình, đến những buổi trốn giấc ngủ trưa chạy ù ra sạp báo của chị Giàu mãi mê đọc cọp từng trang cổ tích, sạp báo chị bày đủ thể loại truyện tranh nhiều màu sắc bắt mắt, gian hàng chị Giàu ở ngay bồn bông trước cửa chợ Biên Hòa đối diện nhà in Hiệp Thành, cũng gần ngôi nhà cũ tôi ngày ấy, gần xịt hà, ngày trước tôi chạy vèo cái là đứng trước gian hàng sách của chị rồi.


Và nữa, cả hình ảnh của nó, là nhỏ bạn tôi của năm tháng bây giờ đang cười tươi bên cây lộc vừng đơm bông đầy dây trước sân nhà, là bạn tôi với ánh mắt vợi xa xăm ai biết nó đang nhớ nghĩ đến điều gì? Nhớ thật nhớ quá, nhớ rưng rức lòng, nhớ những khi về thăm quê nhà buổi trưa nắng chang chang trên đầu vẫn cứ thích đạp xe thong dong đến nhà nó, hai đứa nằm bên nhau nhắc chuyện ngày xưa rồi thãng qua nói quanh nói quẫn chuyện đời, cứ thế nó và tôi dắt tay nhau nhàn du trong vùng ký ức triền miên cũ, và bây giờ chỉ bằng những lời vọng xa thì thầm, “mày viết gì đi, về tình bạn của tụi mình, về yêu thương tao mày còn mãi đến hôm nay... mày không thấy sao, thời gian vời vợi hư không, lẫn khuất đâu đó mà đuổi miết theo tụi mình, ngoãnh lại tuổi già đã ở trên lưng… mày ơi, tình bạn tụi mình sẽ còn mãi dài theo năm tháng…”  nó đã xô ngược tôi trở về ngày đó, của những tháng năm nào đó in dấu trong đời. 
 
Tôi nhớ cái dáng nhỏ nhắn của nó ngày xưa, nhớ từng nét chữ đẹp ơi là đẹp trải đều trên trang giấy học trò trong “Lưu Bút Ngày Xanh” của nó viết cho tôi mỗi khi hàng bông phượng bắt đầu rực đỏ góc sân trường, nhớ cái miệng nó hay cười và cười rất duyên (giờ nụ cười nó vẫn y nguyên như ngày cũ) nhớ mái tóc dài ngang lưng chừng, ngọn gió đùa vui thổi qua tinh nghịch, mái tóc dạt bay như thèm như muốn mà chưa phủ được hết bờ vai thơm của nó... 


Ngày tháng vẫn lặng trôi, tôi với tay gỡ trước tờ lịch mõng trên cuốn lịch đã dần cạn,  bỗng dưng tôi có cảm giác hối hả trong những ngày tháng còn lại của năm, tôi đang giống như nó, tôi cũng muốn trải lòng mình bằng những cung bậc cảm xúc… nhưng thật! tôi không biết bắt đầu từ đâu, tôi loay hoay với ngỗn ngang niềm nhớ trong lòng, tôi không biết diễn tả sao cho đủ cho đầy... Ôi, lũ tụi tôi của tháng ngày xa xưa ấy! Ôi, thương biết mấy cái thuở lần đầu khoác lên chiếc áo dài trắng tinh khôi để cũng lần đầu biết dịu dàng như tà áo bay mỗi lúc chiều tan học, để biết mơ mộng biết đợi chờ... Ôi! Suốt một thuở xuân xanh cùng nhau cho tới lúc từng đứa “theo chồng bỏ cuộc chơi...”  


Một chiếc lá vừa rơi lẽ loi lao chao vướng ngang bậu cửa, bên ngoài kia chiều đang xuống đậm dần, trời sắp tàn thu chớm đông mang về những cơn gió se lạnh, gió cũng trở nên hiu quạnh khi lướt qua lỡ mang theo đám lá rụng phủ vàng trên sân vắng, gió cũng mơn man niềm nhớ trong tôi, ăm ắp trong tôi là nỗi dạt dào… tôi muốn nói với nó rằng, có những chân tình như một dấu lặng trong dòng nhạc và khi được khảy lên vẫn ngân vang trong tĩnh lặng, nó không phải là một khoảng trống để lấp đầy, nó được nuôi dưỡng bằng tên gọi là “tình bạn”. 

Đâu cứ phải nói xa rồi thì sẽ mất, xa rồi thì sẽ quên, như nó và tôi, miệt mài xa, yêu thương nhau tưởng đã quên rồi, nhưng khoan, khoảng không gian vời vợi ấy bỗng trở nên diệu kỳ, nó lắng nghe và tôi cũng đang lắng nghe. Vâng! Chỉ cần lắng nghe, trong âm thanh im lặng của chân tình, nó và tôi nhận ra tình bạn này vẫn ấm áp êm vui.


Đừng nói dâu bể thời gian, có những điều thời gian phải nghiêng mình nương dựa. Nếu thiệt như ký ức phôi pha quên lãng chối từ, thì cái khoảng thời gian ấy cái không gian ấy, những khoảnh khoắc của năm tháng ấy của nó của tôi, của tất cả chúng ta… thì hỏi thời gian kia ơi, rồi sẽ biết neo giữ vào đâu?  
 
Thương quá ai ơi tôi không đủ chữ
Giảng nghĩa dùm tôi cái chữ ân tình!
 
TuyếtMai Bùi
 
                         
daulangbendoi

06 Tháng Hai 2010(Xem: 84516)
Tôi chỉ nhớ mong manh rằng buổi trưa hôm ấy đứng ở sân thượng với gói quầ n áo trong tay nhìn ra phía xa, ngọn đồi huyền bí của tôi nay chỉ còn là một bóng mờ, chập chờn sau những đám khói đen mù mịt.
30 Tháng Giêng 2010(Xem: 91510)
Vậy khi một nhà thơ, nhà văn nào đã qua đời, thì, làm ơn, nếu không vì nhu cầu nghiên cứu tiểu sử để tìm hiểu cặn kẽ về bối cảnh và điều kiện sáng tác của họ, xin đừng khai thác đời tư của họ để phục vụ cho bất kỳ một mục đích nào khác hơn là góp phần cống hiến cho đời ba điều thật đơn giản, nghe rất nhàm tai, nhưng vô cùng cao quý, đó là: Chân, Thiện và Mỹ.
25 Tháng Giêng 2010(Xem: 97947)
Tôi nhớ câu nói của một ông anh trong vùng tôi đang sống, rằng sau khi hoàn tất một công việc, bao giờ người ta cũng thấy hai túi áo chứa đầy những lời cảm tạ và những lời xin lỗi.
11 Tháng Mười Hai 2009(Xem: 95629)
Nhớ về quê hương, nhớ thời thơ ấu, dưới mái trường xưa, con đường ngập lá vàng rơi, nhớ chúng mình một thời rong chơi. Cuộc đời đổi thay, chúng ta mỗi người mỗi ngả, đối với tôi, đời sống thế nào? Ngày tháng phôi pha, xứ người xa lạ, lòng luôn ngóng về quê hương, nhớ từng nơi ngày đó chúng tôi đã đi qua, nhưng bây giờ cảnh cũ không còn và các bạn xưa cũng không còn, biết lưu lạc nơi nao?
18 Tháng Mười Một 2009(Xem: 100382)
Chỉ còn vài ngày nữa là thành phố Adelaide, nơi tôi đang cư  ngụ sẽ vẫy tay chào mùa đông để chính thức bước vào mùa xuân. Ngày đã trở nên dài ra và trời đã bắt đầu ấm áp trở lại.
18 Tháng Mười Một 2009(Xem: 94003)
Cầm tờ thư của cô tôi ấp nhẹ vào ngực. Ơi! cô giáo nhân ái còn hơn bà tiên trong thần thoại đã dang tay cứu tôi trong nhiều lần khốn khó. Thời gian đi qua thật lâu rồi nhưng tất cả những gì về cô tôi đều nhớ. Bảy năm trời lớn lên từ một mái trường nên mãi mãi ngôi trường Ngô Quyền thân yêu ấy là một ngăn nhớ êm đềm trong quả tim tôi.
12 Tháng Mười Một 2009(Xem: 97349)
Vậy là con bé út của tôi đã đi học được hai hôm. Mọi học khu đều đã khai giảng niên khóa mới từ đầu tháng 9 mà mãi tới giờ, đầu tháng mười một, con gái tôi mới “cắp sách” đến trường cũng bởi nó bị “lọt sổ”.
02 Tháng Mười Một 2009(Xem: 210457)
Mùa Thu, mùa của tình yêu, của nhớ nhung, lãng mạn và là… của em.
30 Tháng Mười 2009(Xem: 100964)
Đã vài năm qua, kể từ ngày lễ Halloween năm 2005, lúc nào bà Jenna cũng nhớ hình ảnh người giao pizza rất trẻ, chắc chưa đến tuổi hai mươi lúc đó, nhưng có thái độ chững chạc của một người đã đi hơn nửa cuộc đời, và có tấm lòng của một ông tiên trong những truyện cổ tích.
17 Tháng Mười 2009(Xem: 96075)
“Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một, như đường mía lau"
22 Tháng Bảy 2009(Xem: 92371)
Tôi như lang thang trên những con phố Biên Hoà, những con đường dẫn tôi đến sân trường cũ, ở đó lời Thầy Cô còn vang vọng, tiếng lao xao của bạn bè còn nghe rõ như in, tà áo dài ai trắng đến tinh khôi...
17 Tháng Bảy 2009(Xem: 75561)
Chuyến bay VN 7640 của Hàng Không Việt Nam cất cánh đúng 6 giờ 30 sáng ngày 13 tháng 9 năm 1994, trên đường bay đến Hong Kong. Trong đám đông thân nhân đang nhốn nháo vẩy tay trên sân thượng kia có đủ mặt bốn đứa con của chúng tôi, mặc dầu, qua cửa sổ máy bay, tôi không còn nhận ra chúng nữa.
04 Tháng Bảy 2009(Xem: 84611)
(Để tưởng nhớ thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, nhân ngày giỗ th ứ 15 của anh / tháng Tám, 2008) Giờ đây, dưới những tàn cây, bóng mát trong nghĩa trang này, tôi đến thăm mộ anh, thắp nén hương lòng hoài niệm về một thời quá khứ buồn nhiều hơn vui giữa chúng tôi, dù không biết rằng những việc làm trước kia đối với anh là đúng hay sai, nhưng tôi cũng muốn nói với anh lời tạ lỗi.
02 Tháng Bảy 2009(Xem: 76344)
Với lòng biết ơn của Cựu HS Ngô Quyền với những “người lái đò” xưa đã đưa chúng em đến bến bờ thành công Kính tặng Thầy Nguyễn Phi Long, kính tưởng nhớ Thầy Phùng Thái Toàn
25 Tháng Sáu 2009(Xem: 93594)
Việc thi cử ở nước ta đã có một truyền thống lâu đời truyền lại. Miền Nam sau này việc thi cử phần nào cũng tiếp nối cái tinh thần của truyền thống ấy. Thật vậy, nước ta đã có gần 20 thế kỷ dùng chữ Hán kể từ thời Bắc thuộc. Và 10 thế kỷ chữ Nôm đánh dấu thời kỳ tự chủ. Việc thi cử tính ra cũng được ngàn năm.
27 Tháng Năm 2009(Xem: 87049)
  Trong dịp kỷ niệm 50 năm thành lập trường, chúng ta quả thực rỏ ràng thấy được: Gốc cây trường trung học Ngô Quyền đã có nhiều cành ngọn và Nguồn trường xưa đã tỏa rộng khắp nơi.
16 Tháng Năm 2009(Xem: 58697)
“Một góc Thầy Trò” hôm nay mời bạn quay về quá khứ của Lớp Đệ Thất B1 (1956-1957), thế hệ học sinh đầu tiên của Trung học Ngô Quyền – với “chị cả ” Lương Thị Khá đ ang định cư ở Boston, Massachusetts.
15 Tháng Năm 2009(Xem: 77725)
Ở Việt Nam, mùa hè bắt đầu với những cành phượng đỏ nở rực cả góc trời, với tiếng ve kêu ra rả buồn xót xa, thì ở đây chỉ có hoa “jacaranda” và nắng ấm. Không biết từ bao giờ tôi đã yêu thích màu hoa “jacaranda”, thích ngang qua những con đường có trồng hoa rợp bóng, nhìn những cánh tím nhỏ li ti trải đầy trên đất, thêu từng mảng trên không, tôi cảm thấy dường như mình đang đi trong một giấc mơ.
14 Tháng Năm 2009(Xem: 75150)
Cha tôi cũng thường nói nhiều người trên đời này ưa làm anh hùng đến nỗi quên rằng mình có một bà mẹ. “Úi trời, làm anh hùng mà không có mẹ thì làm anh hùng mà chi!”
07 Tháng Năm 2009(Xem: 82270)
Kính mời Thầy Cô, mời anh chị, mời bạn cùng đọc thư của anh Trương Đức Hoàng để thấy tình nghĩa Thầy Trò (chắc đã trở thành “đồ cổ” ở Việt Nam hiện nay), và để tìm lại hinh ảnh “con dốc Ngô Quyền trần ai khoai củ” mà hầu hết chúng ta đã gò lưng đạp xe mỗi ngày để đến ngôi trường Trung học Ngô Quyền thân yêu, bây giờ chỉ còn trong trí tưởng…