Danh mục
Số lượt truy cập
5,949,791

NghiemHai - MỘT ĐÊM KHÓ NGỦ BÊN NGUYỄN TẤT NHIÊN.

03 Tháng Năm 201312:00 SA(Xem: 21987)
NghiemHai - MỘT ĐÊM KHÓ NGỦ BÊN NGUYỄN TẤT NHIÊN.

MỘT ĐÊM KHÓ NGỦ BÊN NGUYỄN TẤT NHIÊN.


ntn_-_vi_toi_lon_cham_-tn_127-1-large-content 

 

 Tôi đã biết Nguyễn Tất Nhiên từ thuở học NQ. Nhiên học trên tôi hai lớp và đã cùng uống café với nhau trong quán Hai căn đầu chợ Biên Hòa, từ thuở tôi bắt đầu yêu bài hát: ''Vì tôi là linh mục. Không mặc áo nhà dòng. Nên suốt đời hiu quạnh. Nên suốt đời lang thang…''. Nhiên thì cứ cười hồn nhiên bên ly café không đường, không nói không rằng khi tôi cứ chọc ghẹo và hỏi han về bài thơ.

 Tôi chỉ thật sự chơi với nhà thơ vài tháng ngắn ngủi sau 30.04.75. Có lẽ do tôi không hợp với Nhiên chăng? Thường lang thang ngoài đường và thường cùng nhau ăn món bột chiên đầu đường gần nhà Nhiên vào những ngày ấy. Khi xong thì thả bộ kiếm café cóc ngồi tán dóc. Nhiên ít khi nhắc đến những bài thơ của mình, chỉ cười nếu tôi nhắc đến hay đọc lên vài câu thơ lõm bõm thuộc. Cảm nhận của tôi về Nhiên là sự hiền lành xuề xòa, là cái tánh ngông nghênh của thi sĩ và nụ cười thành tiếng hồn nhiên rộng mở. Tôi còn nhớ Nhiên chỉ nói nhiều khi có dự tính về bài thơ mới mà thôi và tôi chỉ biết ngồi nghe mà không biết mô tê gì vì tôi cũng chỉ mới chập chững yêu thơ. Cái món mà tôi đã từng thậm ghét khi còn ngồi trên ghế nhà trường vì tôi thấy khó làm và khó ''nhai''?

 Một buổi chiều nọ, Nhiên đột nhiên hỏi: “Về nhà mày chơi nha và ngủ lại?” Tôi hơi ngạc nhiên và ok thôi và chỉ thực sự về nhà sau khi lang thang khắp chốn đến tối. Ngồi xích đu trước sân, tôi muốn hỏi thăm Nhiên chuyện ngày xưa. Chuyện Nhiên yêu người chị gái chung xóm tôi giờ đã qua Mỹ, nhân vật chính trong ''Thà như giọt mưa''. Nhiên chỉ nói bâng quơ và cười lãng tránh. Tôi không dám hỏi nữa vì tôn trọng. Chỉ ghẹo Nhiên bằng câu nói: “Ông yêu người ta không được thì thôi, sao ông còn viết bài văn nói này nói nọ đến gia đình người ta như thế, để xảy ra chuyện không hay sau này? Chuyện đánh nhau ngay sân cột cờ trường NQ mà tôi chứng kiến từ đầu đến cuối, từ trên lan can lớp học giữa ông với người bạn thân ở xóm là em trai của chị ấy?”. Nhiên vẫn như không, vẫn mở nụ cười rộng hoác thánh thiện như trẻ thơ!

 Mợ tôi đã nhường lại cho chúng tôi ngủ trên chiếc giường chân cây, lót 2 bản nẹp thanh giường rộng bản, đã mua từ xa lắc xa lơ. Vẫn còn giữ 4 cọc treo mùng bằng cây vuông, đặt bên trong nhà giữa kê sát tường. Nhà tôi vốn chật hẹp với tròm trèm 4m bề ngang. Định giăng mùng nhưng Nhiên nói cuốn lên cho mát. Tôi ôm gối ngủ say vì đã 11g30 khuya. Thỉnh thoảng tỉnh giấc vì tiếng động bên cạnh, hé mắt vẫn thấy Nhiên nằm ườn hí hoáy viết thơ trên những tờ giấy học trò mà Nhiên xin tôi trước khi ngủ. Từ đó đến nửa đêm, tôi thức giấc nhiều lần và vẫn thấy Nhiên như thế, tôi nhắc nhở nên đi ngủ nhưng Nhiên ậm ừ. Đành để đèn sáng cho Nhiên thỏa ý và dặn khi ngủ nhớ tắt. Tôi chỉ sợ Mợ la tôi thôi! Nhưng chiều Nhiên một lần cũng chẳng sao.

 6g30 sáng, Mợ tôi đã dựng chúng tôi dậy vì đã quen thế. Nhìn qua Nhiên thấy chàng đang ngủ phải lồm cồm thức giấc. Tội nghiệp cho chàng với giấc ngủ ít ỏi. Những tờ giấy vo viên rải đầy quanh chỗ nằm. Chỉ còn sót lại vài tờ rải rác còn nguyên vẹn. Nhiên gom toàn bộ bỏ vào sọt rác, đọc lại vài lần những tờ giữ lại, ngẫm nghĩ và chợt xé tan tành thành nhiều mảnh nhỏ. Tôi định ngăn nhưng không kịp: “Sao lại xé? Cả một đêm không ngủ để viết mà?”. Nhiên trả lời: “Không thích thì tao xé.” Ok thôi, quyền tự do mà nhưng tôi chợt tiếc cho bài thơ nào đấy đang nằm trong sọt rác, tôi tiếc luôn vì khi đi chơi về thì Mợ tôi đã đổ ra xe thu gom rác rồi. Dự tính muốn biết Nhiên viết bài thơ ra sao đã không thành. Thơ đã vo viên, nát vụn và mất hút. Nếu ngày đó tôi đừng ngại Nhiên thì có lẽ tôi đã giữ được phác thảo của một bài thơ, đã như thành hình nhưng tác giả thì ''xử trảm''. Có thể nó đã là kỷ niệm của tôi với Nhiên sau khi chết. Và biết đâu các bạn cũng sẽ biết bài thơ ấy nói lên điều gì! Những ngày sau, khi gặp lại tôi tò mò hỏi viết gì? Nhiên cứ lại cười và vả lả.

 Những năm đầu thập niên 90, về chơi quê vợ. Đang đu đưa võng sau bữa cơm tối. Chợt nghe tin từ đài VOA: “Nhà thơ VN Nguyễn Tất Nhiên đã tự tử chết bên Mỹ”. Một cảm giác khá bàng hoàng đến nhanh. Tôi cũng đã biết Nhiên ra nước ngoài từ lâu, đã nghe tin lập gia đình và có con cái. Tưởng Nhiên đã an phận. Tưởng Nhiên mãi làm thơ. Nào ngờ? Mong bài này Nhiên đọc được trên Thiên đàng, để như vẫn còn có người bạn NQ Biên Hòa ngày xưa tưởng nhớ đến, để thay cho nén hương trầm hướng về cố thi sĩ tài hoa bạc mệnh và để nhớ về một đêm khó ngủ, khó quên.

NghiemHai

24 Tháng Giêng 2009(Xem: 63462)
  Qua những hình ảnh, các bài viết của thầy cô bạn bè, chúng ta đang thấy lại từng khuôn mặt, dáng hình, tính cách của các ân sư, đưa chúng ta trở về con đường phát triển của mái trường xưa. Qua đó, câu nói “Cơm Cha-Áo Mẹ-Công Thầy” càng mang ý nghĩa sâu đậm hơn!
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 62169)
Dẫu cho ngày tháng có phôi pha, buồn vui dù ít hay nhiều đều là những kỷ niệm đẹp của một thời áo trắng…Hy vọng những cuộc tương ngộ, trùng phùng của ngày hôm nay sẽ nhắc nhở chúng ta một quá khứ ươm bằng mật ngọt, và mãi cầu mong một tương lai đến cho vừa đẹp lòng người.
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 69332)
  Có những sự việc tình cờ suy gẫm lại hình như được sắp xếp sẵn. Y và tôi ngồi cạnh nhau, từ ngày học Thất 2 cho đến khi ra trường. Ban đầu tôi rất ghét cái tính thật thà   thẳng tánh của Y, vì nó dám nói rằng trường tiểu học Trần Quốc Tuấn ở Tam Hiệp, nơi tôi đi học, chưa hề nghe nói đến. Trái lại Y là học sinh giỏi của trường Nữ Tiểu Học Biên Hòa .
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 61267)
Học sinh Ngô Quyền ngày xưa, lưu lạc bốn biển năm châu, với đời sống rất riêng của mỗi người, nhưng hình như chúng tôi vẫn có một tập hợp giao, giống nhau ở chỗ chúng tôi vẫn kính trọng và biết ơn tất cả các thầy cô như từ thuở nào, chúng tôi còn nhỏ dại, ngồi ở ghế học trò của trung học Ngô Quyền.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 62591)
Thật ra, nói bạn tôi là bà mai không đúng mà cũng không sai. Không đúng vì làm gì có chuyện Ngọc Dung giới thiệu tôi với anh Nhiên. Nhưng không sai vì nếu không chơi thân với Dung thì không chắc tôi vướng lụy lưới tình...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 55363)
  Để tưởng nhớ Anh Nguyễn Phong Cảnh và  chia sẻ nỗi buồn với chị Ma thị Ngọc Huệ,  cựu học sinh Ngô Quyền .  
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 55110)
  Những thằng bạn ấy bây giờ ra sao rồi nhỉ? Mới chỉ có hơn ba mươi năm, lớp Tứ Bốn giờ đây có bạn sắp sữa hồi hưu, có bạn đã làm ông nội, ông ngoại, có bạn đã vĩnh viễn ra đi, nhìn lại mình, mái tóc muối đã có phần nhiều hơn tiêu.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 59510)
         Ngày vui sao qua mau!   Cuộc vui rồi cũng đến lúc chia tay. Những ngày qua, bọn chúng tôi như sống lại thuở học trò vui vẻ, vô tư không chút gì vướng bận. Có lẻ không ai phủ nhận thiên đường học sinh trong mỗi chúng ta ai cũng có...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 56709)
    Ảnh xưa nhìn thật đâu ngờ, Thầy, Cô, Bạn cũ bây giờ nơi đâu ?
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 56310)
  Đến rồi đi, đó là lẽ vô thường sống động nhất của tạo hoá không dành một biệt lệ cho ai.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 54117)
  “Hãy đến với nhau một lần vì sợ rằng sẽ không còn được thấy nhau nữa” .  
20 Tháng Giêng 2009(Xem: 26512)
         Xin vĩnh biệt anh…người bạn đời 37 năm!
20 Tháng Giêng 2009(Xem: 58186)
Mừng Vui Hội Ngộ Ngô Quyền Cựu Chúc Nhau Giai Lão Bách Niên Lưu.
20 Tháng Giêng 2009(Xem: 25337)
Cảm xúc ghi lại sau ngày họp mặt gần nửa tháng.   Có dịp lắng lòng nhìn lại việc đã qua.
20 Tháng Giêng 2009(Xem: 55763)
Mười năm trên đất Mỹ Dẫu có nhiều cuộc vui Nhưng tận cùng nỗi nhớ Vẫn ngậm ngùi chưa nguôi.
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 59851)
ĐÓN mấy Đông qua nơi đất khách, CHÀO Xuân tuổi hạc mãi dần cao, NGÀY tháng trôi nhanh vẫn ước ao HỘI ngộ cùng nhau sẽ có ngày, TRÙNG dương bão nổi gây ngăn cách.... PHÙNG thời sẽ giúp gặp cố tri
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 61229)
Hãy cho Tôi lại ngày xưa ấy Tôi sẽ là Tôi của dạo nào, Để nhìn Em khuất sau khung cửa, Để làm lưu bút, mỗi Em ghi .  
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 32119)
  Ngày ấy chúng con là những học sinh lớp Đệ Thất B1, chúng con là những đứa bé vừa hơn 10 tuổi, và đến nay đã 50 năm nhưng hình ảnh Thầy Cô không thể xóa nhòa trong trí chúng con.
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 52472)
Thắm thoát mà thời gian qua nhanh thật. Tôi tưởng như mới ngày nào đây thôi, bọn chúng tôi còn vô tư vui vẻ với những niềm vui bất tận của tuổi học trò ngây thơ...
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 57752)
Ai thắp trong tôi niềm tin tuổi dại Tin ngày mai đường ngọc mát chân son.
17 Tháng Mười Hai 2008(Xem: 63054)
Những kỷ niệm đời xin mãi như ngọn nến hồng của ngày sinh nhật cứ thắp sáng lên để làm tươi thắm thêm tuổi đời chẳng còn được là bao!
16 Tháng Sáu 2008(Xem: 32258)
Images/upload/IMG_3784_s.jpg
26 Tháng Năm 2008(Xem: 16309)
Thắm thoát đã gần 9 năm kể từ ngày hội ngộ Ngô Quyền lần đầu tiên vào ngày 25 tháng 03 năm 1995 tại nhà hàng " Ánh Hồng " thành phố Westminster.