Danh mục
Số lượt truy cập
5,783,526

Dong Trinh - CÁI MÁY MAY CỦA MÁ TÔI

26 Tháng Bảy 20192:06 SA(Xem: 890)
Dong Trinh - CÁI MÁY MAY CỦA MÁ TÔI

CÁI MÁY MAY CỦA MÁ TÔI

may may


Má nói:

- Anh Ba con bao nhiêu tuổi là cái bàn máy may này bấy nhiêu năm đó con!

Má vừa ngồi may áo dài cho tôi để chuẩn bị vô lớp đệ thất trường Nghĩa Phương, vừa nói chuyện. 

Đó là cái máy may của gia đình tôi. Đầu máy màu đen, có chữ Singer và lấm tấm vài cái bông nho nho xung quanh cùng màu như mạ vàng, được đặt trên một cái bàn, có hai hộc nhỏ hai bên để đựng thước dây, kéo, phấn vẻ màu xanh, hồng. Còn có hộp đựng kim, suốt chỉ và mấy ống chỉ đủ màu. Một hộp nút bằng nhựa nhưng má tôi kêu là nút ốc, dùng để kết vô áo sơ mi. Mấy vĩ nút bóp nhỏ li ti hiệu ba số 5 sáng ngời. 

Phía dưới, cái bàn đạp bằng sắt màu đen, xích lên trên một chút, phía bên mặt là cái bánh xe cùng màu với bàn đạp, có sợi dây trân nối với vòng tay quay trên đầu máy, cũng cùng một phía bánh xe. 

Sau khi may xong, mình kéo dây trân dưới bánh xe ra, dở đầu máy bật ngược ra sau, mở cái miếng cây trên mặt bàn ra, rồi lật đầu máy xuống thùng, đậy cái nắp bàn lại, gọn gàng, sạch sẽ.

Tôi để ý thấy cứ mỗi lần đổi qua đường may khác, thì tay má để lên cái vòng tròn nhỏ chỗ đầu máy, kéo nhẹ xuống, chưn má đạp lên bàn đạp thì cây kim bắt đầu chạy lên chạy xuống miếng vải, đường chỉ trắng đều đặn, thẳng hàng.

Má kể tiếp:

-Hồi nhỏ, cậu Ba con vốn là thợ may, đã dạy cho má biết may áo quần. Sau đó, má với dì Sáu con xuống Sài Gòn ở với ông bà Năm là cậu mợ của má để bà Năm dạy má với dì Sáu học nấu ăn, làm bánh, thêu thùa, đan móc... ông Năm thì dạy má mấy bài học luân lý xưa. Ông Năm khó lắm, phải nói năng lễ phép, đi đứng dàng hoàng mới được. 

Sau khi ba cưới má thì má về Thủ ở. Má có chị Hai con rồi tới anh Ba con. Sanh anh Ba con không bao lâu thì ba mua cho má cái máy này để may áo quần cho cả nhà đỡ tốn tiền đặt ở tiệm.

Con biết hôn, cái máy này nó đi ta bà dữ lắm đó...

Nghe má nói tới đây, tôi ngạc nhiên quá, mở lớn hai con mắt ra ngó má. Cái máy may tuy rằng có bốn chưn và bánh xe nhỏ để dễ đẩy nhưng mà nó đâu có biết đi, sao má nói nó đi ta bà dữ lắm? 

Như hiểu ý tôi, má cắt nghĩa:

-Mua cái máy này được mấy năm, thì một bữa nọ có gánh hát Hoài Dung-Hoài Mỹ về đây. Chú Phước là Đại Uý Cảnh sát tên Nguyễn Huỳnh Phước, chú là soạn giả Nguyễn Huỳnh của gánh mà cũng là chồng của cô đào Hoài Dung. Chú là bạn thân với ba con nên hễ gánh hát về đây là vợ chồng chú ghé nhà mình chơi. Lần đó, thấy má cũng đang ngồi may áo cho chị Hai con, chú nói áo quần của đào kép lôi thôi quá mà hỏng có máy để sửa. Ba con nghe vậy lập tức nói:

-Nếu chú cần thì đem về đoàn xài đi, chừng nào xong thì đem lại cho nhà tui.

Chú Phước nghe nói mừng quá, lật đật kêu xe ngựa chở tuốt xuống rạp Trần Trung ở đầu chợ dưới.

Tôi ngắt lời má:

-Ủa? Má đương may mà chú mượn rồi má làm sao?

Má tôi chậm rãi nói:

-Thì má may bằng tay, lâu hơn nhưng mà cũng được, còn gánh hát họ cần may áo cho đào kép hát để kiếm tiền thì thôi mình giúp được cũng nên giúp chứ con.

Rồi má tôi nói cái máy không chỉ ở rạp hát mấy ngày, mà nó ta bà khắp nơi cả năm mới quay về.

Ở nhà không bao lâu, tới gánh Minh Chí về. Trong gánh có cô đào Tô Huệ là vợ của chú Hai Trĩ , bạn thân của ba tôi. Nhà chú ở sát sân banh Cộng Hoà. Mỗi lần dẫn mấy tụi này đi coi đá banh, ba đều ghé nhà chú. Chú và cô Ba Tô Huệ có đứa con gái tên Thu Phong trạc tuổi tôi, sau này là vợ của nam nghệ sĩ tài danh Diệp Lang.

Nhắc lại chuyện gánh hát Minh Chí lúc bấy giờ. Lần nào cũng vậy, hể về Thủ là cô Ba (chúng tôi gọi cô Tô Huệ là cô Ba) đều ghé nhà thăm ba má tôi.

Rồi cũng áo quần đào kép, gánh nghèo không có tiền mua bàn máy may, một lần nữa, má tôi lại vui vẻ mà cũng bùi ngùi, tiễn em ca sĩ (Singer) đầu đen trong nhà tụi này lên xe ngựa, theo chưn mấy cô chú giang hồ đó đây khi lục tỉnh, lúc tuốt ngoài Trung đèo heo hút gió, cả năm trời phiêu lãng, cô nàng mới chịu quay đầu về.

Nàng Singer giờ đây không còn xinh đẹp như xưa sau bao tháng ngày dong ruổi nắng mưa, khi ăn quán, lúc ngủ đình, hồi thì ngồi chễm chệ trên chiếc Camion xập xình kèn trống cùng tiếng hát của Minh Chí mỗi lần xuống giọng xàng xê nghe mùi tận mạng, hồi thì bập bềnh trên chiếc tam bản để đi tới mấy vùng quê sông nước, cùng góp phần làm đẹp trong những chiếc áo hào nhoáng đủ màu sắc cho đào kép đem tiếng hát, lời ca, đem niềm vui cho dân chúng đó đây.

Má tôi làm bạn bên cô nàng không được bao lâu thì tới dượng Hoàng Mai là em rễ của dượng Sáu tôi cần mở tiệm may nhưng không tiền mua máy. Má tôi lại xiêu lòng, cho ông mượn vô thời hạn, cho đến khi nào ông có tiền mua máy khác thì mới trả lại.

Cũng may, ông mướn tiệm sát vách nhà tôi nên mỗi lần cần may vá gì thì tôi đem qua cho ông làm giúp. (lúc bấy giờ tôi cũng đã hơn mười tuổi).

Đâu được chừng hơn một năm, ông chưa đủ tiền mua máy khác thì xập tiệm vì ế khách quá. Ông là thợ xưa, không có khả năng chạy theo thời trang nên phải đóng cửa, dọn nhà đi chỗ khác sanh sống.

Lần này, em Singer đã bị trầy vi, tróc vảy khá nhiều. Màu đen tuyền bóng loáng đã sờn, dây trân bị đứt nối hai ba chỗ, mặt bàn trầy trụa tùm lum.

Má tôi hơi buồn khi thấy lại dung nhan tàn tạ đã bắt đầu tới với em nhưng cũng mừng vì đứa con yêu đã quay về bên cạnh. Má lại tiếp tục may cho chúng tôi từng cái áo, cái quần trong lúc rảnh rang.

Tôi, anh Thọ và Dũng bắt đầu vọc vô cái máy. Tôi đem đồ cũ ra cắt may làm áo cho con búp bế nhỏ có mái tóc quăn màu vàng óng, có hai mắt nhắm mở, cái miệng cười thấy mấy cái răng trắng tinh,môi son đỏ thắm, thiệt đẹp của anh Minh, bạn anh Sáu tôi tặng cho tôi.

Dũng với anh Thọ thì tập lên lai quần. Riêng mấy chị tôi thì khỏi nói, ai cũng may khéo như má tôi vậy đó. Lâu lâu, kẹt chỉ, rối nùi, gãy kim... tôi lại kêu má ơi um sùm. Tức thì má tới coi, tháo chưn vịt, tháo suốt chỉ ra, vô dầu, lau chùi... máy chạy êm ả như thường.

Rồi  nạn đại hồng thủy kéo tới, tháng tư năm 1975 gia đình tôi bị lấy sạch từ nhà cửa đến tất cả tài sản trong nhà. Nàng Singer yêu dấu dĩ nhiên là cũng cùng chung số phận.

Bọn người vô danh tánh đeo băng đỏ trên cánh tay tự xưng là cách mạng 30, tóm thâu hết tất cả đồ đạc của toàn dân trong cư xá, đem chất đống trong ngôi biệt thự ngay đầu ngõ, họ ngồi xung quanh ăn nhậu, hét hò ăn mừng chiến thắng. Chúng tôi, những nạn nhân vô cớ, cứ đứng chầu chực ngoài cửa, đợi tên nào say thì năn nỉ để xin lại, được món nào mừng món nấy. Thật là phi lý vô cùng nhưng lúc đó, chúng tôi đang yếu thế, đành tức tối mà chịu lép. 

Tôi cùng Dũng cũng bắt chước dân trong xóm, nài nỉ riết, một thằng chắc xiêu lòng nên gật đầu chỉ ngay cái bàn máy may. Thiệt tình mà nói, so với các món khác thì lúc bấy giờ cái máy đã cũ, giá trị vật chất chẳng đáng là bao nhưng tôi đã nói, chúng chịu trả lại món nào tụi tôi cũng mừng. Lập tức, tôi và Dũng chạy vô, mỗi đứa một đầu, vừa khiêng vừa chạy từ cư xá Ngô Quyền về sân Patin, đối diện bên hông nhà thờ, nơi chúng tôi được ba má chồng của chị tôi cho tạm trú, trong khi chờ tìm được chỗ ở khác.

Cái nàng Singer này coi vậy mà sao nặng quá, chị em tôi khiêng chạy mà thở hì hục, mệt, mõi tay quá, nhiều lần muốn rớt xuống đất mà vẫn cứ rán giữ cho chặt, chạy cho lẹ vì sợ họ đổi ý, đòi lại. 

Đem bàn máy về, mừng thì mừng nhưng rồi cũng thành vô dụng. Lúc bấy giờ, chỗ ở không có, viễn ảnh đói nghèo đang hiện ra trước mắt, tiền đâu mà mua vải may mặc? Thôi thì cứ để một xó đó.

Từ từ, áo quần, chén kiểu ...còn sót lại sau khi bị cướp, cũng lần lượt theo nhau ra chợ trời để đổi lấy gạo mục, khoai khô đắp đỗi qua ngày. Vậy mà, hỏng hiểu vì sao không ai trong nhà nghĩ đến chuyện đưa Singer ra bán mình nuôi chủ, dù lúc đó, chúng tôi đã có những ngày bị đói meo, không một hột cơm dằn bụng. Chắc má tôi nghĩ dầu sao Singer cũng là kỷ vật duy nhất của ba tôi còn sót lại, nên má muốn giữ nó coi như để tưởng nhớ đến ba, đã cả đời tận tụy với vợ, với bầy con của ba.

Cái máy cứ nằm yên một góc trong nhà, cho đến năm 1984, trước khi rời khỏi quê hương, với số tiền bán nhà ít ỏi, má mua cho mỗi đứa hai bộ đồ, còn má thì chỉ vài xấp vải để may quần áo mặc đi đường.

Lúc đó, má tôi đã bị mù hết một mắt, đã bảy mươi ba tuổi, vậy mà má vẫn tự cắt may cho mình. Phải chăng má muốn lần cuối cùng được gần bên Singer, trước khi chia tay vĩnh viễn?

Tính đến ngày rời khỏi Việt Nam, cái máy may đã gắn bó với gia đình tôi bốn mươi bảy năm. Một thời gian khá dài, vậy mà nó vẫn còn tốt vì má tôi chăm sóc cẩn thận lắm. 

Trước ngày đi, má tôi bịn rịn cho lại người cháu của ba tôi để vừa coi như là vật kỷ niệm và cũng để chị có may đồ cho các con.

Chưn ướt chưn ráo tới Mỹ được một tháng thì tôi sanh Bình. Không đi làm, con nhỏ, tiền bạc eo hẹp. 

Tôi không đủ khả năng sắm áo quần ở tiệm cho các con, chỉ toàn đi garage sale mua lại đồ cũ cho tôi và cả mấy đứa nhỏ.

Một bữa cuối tuần nọ, Khánh, em trai kế chở chúng tôi đi chợ trời (Flea market) cho biết, nơi đây cũng buôn bán như bên mình, những cái sạp gỗ có mái che bằng nylon, hoặc để ngay phía sau xe truck. Thôi thì thượng vàng hạ cám, đủ thứ, áo quần, máy móc, bánh kẹo, trái cây, rau cải, chó mèo, chim chóc...tiếng rao hàng inh ỏi, người qua kẻ lại nhộn nhịp vui lắm. Tôi tò mò đi ngó từng gian hàng, có nhiều món rẽ rề, muốn mua mà anh Hai ($) không cho phép. Chợt mắt tôi sáng lên khi thấy có cái đầu máy may màu xanh nước biển lợt nằm bên cạnh mấy cái radio cassette cũ. Tôi đứng lại ngắm nghía, lòng nghe một chút cảm xúc khi ngó thấy chữ Singer trên máy....thấy để giá mười đồng, tôi làm gan trả năm đồng. Ông Mỹ đội nón rộng vành như mấy anh chàng cao bồi Texas dáng người dềnh dàng, làm tôi hơi run, nhưng giọng nói nhỏ nhẹ và nụ cười thân thiện của ông làm tôi bình tĩnh lại ngay. Ông nói: -You người Việt Nam phải không? Ok tôi bán you giá đó dù sáng nay đã có người hỏi mua tôi tám đồng, vì tôi là một cựu chiến binh Hoa Kỳ, đã từng phục vụ trên quê hương you ba năm.

Nghe ông nói, tôi mừng quá trời, hỏi thăm ông vài câu, rồi lật đật trả tiền như sợ ông đỗi ý. Khương, con trai tôi khệ nệ giúp tôi bưng máy ra xe. Về tới nhà, tôi nôn nao, lật tới lật lui coi cái bàn máy tuy là đồ cũ nhưng nước sơn vẫn còn đẹp và rất sạch, chứng tỏ chủ nhân nó đã giữ gìn nó kỹ lắm. Nhìn thấy chữ Singer, tôi chợt nhớ đến cái bàn máy may năm nào của má, nó đã cho ra đời không biết bao nhiêu áo quần trong gia đình chúng tôi, nó đã góp phần làm đẹp cho các nghệ sĩ một thời, nó đã một thời gian giúp dượng Hoàng Mai có công việc để mưu sinh.

Tôi chưa bao giờ sử dụng bàn máy may điện nên cứ lúng ta, lúng túng, xoay tới, xoay lui. Thời may, anh Thọ tôi đi công chuyện vừa về tới. Thấy tôi cứ nhăn mặt, nhíu mày, anh lại coi và gắn dây điện vô ổ, tay thử ấn nhẹ lên mô tưa. Tiếng rè rè nhỏ nhỏ vang lên, cây kim chạy đều đặn. Tôi mừng quá xá cỡ, đi kiếm cái áo cũ, để lên rồi đạp chưn lên cái bàn đạp nhỏ xíu ...Ội nhẹ nhàng làm sao! Đùờng chỉ ngay ngắn từ từ xuất hiện, thật đẹp. Có điều nó may lẹ quá, đến nổi tôi hết hồn hết vía, buông chưn ra thiệt lẹ. Anh Thọ tôi nói:

-Chưa quen nên đạp cái motor nhẹ thôi.

Tôi lại tập lần nữa, cho đến khi thiệt là thuần thục. Từ đó, thỉnh thoảng đi chợ, thấy vải rẽ, có khi chỉ năm mươi xu một yard, tôi lại mua về may áo quần cho má và mẹ con tôi.

Đang xài ngon trớn, cũng cả hơn hai năm, bỗng một ngày kia, nó trở chứng, anh Thọ tôi làm cách nào cũng không được. Thôi thì tiếc rẽ cũng đành đem bỏ ra thùng rác. 

Tôi đã bắt đầu ghiền may. Hết áo quần đến màn cửa, khăn trải bàn, mền, gối...Cái máy năm đồng theo tôi được hơn hai năm trời đã bỏ tôi thì tôi quyết lòng kiếm cái khác.

Lại đi chợ trời, garage sale lục lạo. Không có cái nào vừa ý mà giá cũng cao, anh Thọ tôi biểu mua đại máy mới, anh đứng tên mua giùm, mỗi tháng trả năm chục đồng.

Hôm đem về, tôi vui qua chừng khi nhìn cái máy may màu trắng như sửa với tên New Home đỏ sậm.

Máy này của Nhựt sản xuất giá khá cao, làm được nhiều việc lắm như là kết nút, làm khuy, thêu đủ các mủi...

Từ ngày có cái máy này, hầu như tôi không bao giờ mua sắm quần áo cho tôi và Bình nữa. Một cái áo đầm chỉ tốn hai ba đồng vải mà thôi.

Hồi nhỏ, má may áo quần cho cả nhà, giờ qua đây, mắt má đã mờ, tôi lại may cho má từng mạnh quần tấm áo, trong lòng dâng nên một niềm vui khó tả mỗi khi nhìn thấy má mặc những bộ đồ đó chính con gái má may.

Một hôm, tai nạn nghề nghiệp xãy ra, làm tôi một phen hết hồn, hết vía. Chẳng là trong lúc đang may, tôi hỏng biết sao lại thả hồn theo mây gió, máy đang chạy ngon trớn trên tấm vải màu trắng điểm mấy nhánh bông dã quỳ vàng nhỏ nhỏ, bỗng nhiên, một tiếng ‘cụp’ , ngón tay trỏ của tôi đau điếng. Giựt mình, ngó xuống... trời ơi là trời..,máu từng giọt nhỏ ra chảy trên vải như tô điểm cho mấy cánh bông vàng, cây kim gãy hai, cắm thẳng từ móng xuyên qua tới mặt sau ngón tay. 

Tôi điếng hồn, chụp cái điện thoại kêu cho Dũng, em trai tôi nhà ở kế bên. Dũng tới, tôi đưa ngón tay có cây kim xuyên qua, cho Dũng coi. Dũng lập tức nói:

-Hỏng được, hỏng được, phải đi nhà thương, lẹ lên tui chở đi.

Tôi tuy đang đau dữ dội nhưng vẫn cố bình tĩnh nói:

-Không sao, lấy cây kềm nhổ ra giùm đi!

Dũng cứ khăng khăng không chịu, tôi thì cứ kèo nài và cuối cùng thì thằng em chịu lấy kềm, run run léo cây kim ra. Tôi thì cứ hối:

-Nhổ cho mạnh ra đi..

Dũng kéo một cái thiệt lẹ, lôi cây kim gãy ra, máu cũng phun theo...

Vậy mà tôi vẫn không tởn, vẫn tiếp tục may vá, coi đó là một niềm vui trong đời của tôi.

Độ hai mươi lăm năm sau, bữa kia, cần may mấy cái áo gối, tôi vô phòng đẩy cái bàn nhỏ có cái máy may để ở trên. Ra gần tới phòng khách, chưn bàn bị vướng miếng thảm nhỏ ngay cửa, máy may rớt xuống đất một cái rầm, nằm bẹp dưới đất. Tôi hết hồn, bưng lên, đem để lên bàn cắm điện, đạp thử moteur...im ru bà rù, không nhúc nhích. Tôi rán riết cả tiếng đồng hồ, vẫn không động đậy! Thôi rồi, cái máy may của tôi!

Xách xuống tiệm sửa, hôm sau, người ta kêu cho tôi biết một bộ phận gì đó bị bể, muốn sửa thì vừa công vừa món đồ thay phải năm trăm đồng! ( Cái máy này tôi mua tới một ngàn ba trăm đô la hai mươi lăm năm trước).

Thôi, dù có thương tiếc mấy cũng đành bỏ, tôi rất sợ xuất ra một số tiền lớn, sửa xong thì lại có thể đẻ ra món khác hư nữa thì khổ.

Sau này, Bình mua cho tôi một cái bàn máy khác, cũng là Singer nhưng không mắc, chỉ hơn hai trăm. 

Bây giờ Bình đã có gia đình riêng tư, không còn mặc áo quần tôi may nữa. Tôi thì cũng không cần thiết may sắm thêm. Cái máy mới này tôi rất ít khi dùng tới, chỉ để đó may lại đường chỉ đã sút, sửa lại cái quần hơi dài...

Tôi lại nghe nhớ da nhớ diết cái máy may của má. Năm nay nếu còn tại thế, anh Ba tôi đã tám mươi hai và cái Singer ngày nào cũng tám mươi hai! Không biết giờ này bà cụ đầu đen ra sao, một cục sắt vụn, rỉ sét nằm bù lăn bù lóc đó đây hay cũng tan nát mục rữa theo thời gian? Dầu sao đi nửa, thì nàng Singer thuở nào của chúng tôi cũng đã góp phần không nhỏ để cống hiến cho gia đình chúng tôi, cho mấy gánh hát, cho một gia đình nghèo khó những niềm vui , những ích lợi trong cuộc sống. 

Fort Smith, 06-30-2019
Dong Trinh

Nguồn: https://vvnm.vietbao.com
18 Tháng Hai 20207:28 CH(Xem: 71)
Tôi đã đi qua nhiều nơi trên thế giới nhưng không nơi nào giống như Quê Hương Ba Miền của tôi. Tuy không có những công trình vĩ đại được xây dựng bởi mồ hôi nước mắt và cả mạng sống của biết bao nhiêu người dân
18 Tháng Hai 202012:24 SA(Xem: 102)
Ông ơi sắp bảy mươi rồi (*) Còn ra bến nước ông ngồi mần thơ Thơ gì như tỉnh như mơ Viết ra mấy chữ rồi chờ… người like
15 Tháng Hai 202011:11 CH(Xem: 153)
Biết đâu trận đại dịch Virus Corona sẽ biến đổi được bàn cờ thế giới như vụ nổ nhà máy nguyên tử Chernobyl Lamm tan rã toàn bộ thế lực cộng sản Liên Sô và Đông Âu.
15 Tháng Hai 202010:51 CH(Xem: 79)
Tháng Hai là tháng đặc bìệt trong năm chỉ có 28 ngày, nhưng tháng Hai năm nay 2020 lại có 29 ngày. Cho nên những người được sinh vào ngày 29 tháng Hai năm nay, phải đợi đến năm 2024 mới được ăn mừng sinh nhật
15 Tháng Hai 202010:06 CH(Xem: 112)
Phụ nữ được sinh ra để làm đẹp cho đời, xây dựng cuộc sống, giúp ích cho xã hội. Hãy sống trọn vẹn bằng tình yêu cho gia đình và mạnh dạn bước ra khỏi những bi quan và đau khổ.
15 Tháng Hai 202010:00 CH(Xem: 79)
Nhìn theo anh vời vợi Nước mắt nhòa rưng rưng. Gió tìm về bên cỏ Như ngày xưa tuổi nhỏ Chưa biết buồn bâng khuâng.
11 Tháng Hai 20202:36 SA(Xem: 146)
Hôm nay, còn là mùa Xuân, nhắc lại vài nét tập tục và vài món ăn mang tính đặc thù của miền sông nước Biên Hòa ..
10 Tháng Hai 202010:36 CH(Xem: 163)
Phố phường tràn ngập khẩu trang Người đâu chẳng thấy, chỉ toàn Ninja Mốt Thời Dịch Corona Biết người, chẳng biết có là ai quen.
08 Tháng Hai 202012:42 CH(Xem: 157)
Điểm nóng nhứt vẫn là chuyện Trung Cộng phải tử chiến với con virus Corona đang lan tràn khắp nước Tầu.
06 Tháng Hai 20203:34 CH(Xem: 1066)
Super Bowl LIV là một trong những trận chung kết hay nhất trong lịch sử 54 năm của Super Bowl, mang về hạnh phúc chờ đợi đúng nửa thế kỷ của Missourians,
06 Tháng Hai 202012:37 SA(Xem: 65)
Tết vẫn đây sao mùa vội qua Cố thoa má phấn mặn mà chút thôi. Tô thêm một tí son môi. Mộng mơ hoa bướm chờ người vu vơ
05 Tháng Hai 20207:28 CH(Xem: 179)
Có khi ta thấy Huyễn (sự thay đổi) bằng mắt thường, có khi không thấy được Huyễn bằng mắt, mà chỉ nhận ra bằng trí huệ.
02 Tháng Hai 20201:15 SA(Xem: 124)
Nếu năm rồi chúng ta chưa có cơ hội cho nhiều hơn nhận, chưa trao hoặc không trao nụ cười cho ai cả thì trong năm mới chúng ta thử thay đổi cách sống để cuộc đời thêm nở hoa, bạn nhé!
01 Tháng Hai 20206:39 CH(Xem: 189)
Qua nạn dịch này, ai cũng thấy rõ Trung Cộng chính là một đại hoạ cho loài người vì là nơi phát xuất những mầm mống đưa tới hủy diệt nhân loại.
29 Tháng Giêng 20201:43 CH(Xem: 196)
Bài này là một bài phiếm chủ ý vui xuân, nên có những từ ngữ có thể thiếu nghiêm túc, nhưng vì tôn trọng cổ văn, người viết để nguyên
26 Tháng Giêng 20201:09 SA(Xem: 312)
Gió bay lạc cánh hoa đào, Thềm lan oanh hót, vàng gieo lối quỳnh, Mưa hồng, liễu biếc long lanh, Nghe em, xuân đã dạo quanh hiên nhà.
26 Tháng Giêng 20201:00 SA(Xem: 250)
“Cung Chúc Tân Xuân” đến mọi nhà Đầu Xuân xin chúc bạn gần xa Năm mới an khang đầy thắng lợi Tân niên gia đạo vui Thái Hòa
26 Tháng Giêng 202012:44 SA(Xem: 242)
Kiều Oanh & Lệ Hằng Cung Chúc Tân Xuân đến tất cả bạn hiền đón Xuân Canh Tý an lành, hạnh phúc.... Sang năm mới luôn được dồi dào sức khỏe....
22 Tháng Giêng 20204:53 CH(Xem: 213)
Về phía giới bình luận gia Tây Phương thì đã có quan điểm cho rằng nạn dịch viêm phổi Corona nay có thể là một thử thách sinh tử cho nhà độc tài Tập Cận Bình nói riêng...
21 Tháng Giêng 20201:48 SA(Xem: 408)
Để đạt được hạnh phúc ngoài đời hay trong đạo, Đức Phật đã trao cho chúng ta hai chiếc chìa khoá. Chúng ta chọn Hạnh phúc nào thì tra đúng chìa khoá vào cửa căn nhà Hạnh phúc đó.
21 Tháng Giêng 202012:18 SA(Xem: 370)
Nhờ nắm bắt được bí mật này của loài chuột đồng mà ông tôi bẫy hết bầy chuột này đến bầy chuột khác từ cánh đồng làng của mình sang đến các làng lân cận.
20 Tháng Giêng 20201:28 SA(Xem: 384)
Tôi chợt nhớ những lá tre bỏ quên trong quyển sách, còn nằm yên trong phòng khách. Dường như có một sắp đặt nào đó rất thi vị, vì chiếc lá tôi mới ép vừa ‘đúng tuổi’** cho một cái gài sách tuyệt vời…
18 Tháng Giêng 202012:12 SA(Xem: 351)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: CUỐI CÙNG TÔI VÀ EM – Nhạc Phạm Chinh Đông Tác giả trình bày
17 Tháng Giêng 20204:42 CH(Xem: 417)
Tết đã đến rồi chúc mọi nhà Năm nay con chuột được thay ca Chít chít báo tin kho đầy lúa Gạo đã đầy lu ăn thả ga. "Hai Không Hai Mươi "năm "Chuột Vàng" 60 năm chờ đợi đã sang trang.
17 Tháng Giêng 20202:23 SA(Xem: 252)
Sao nhớ qúa những ngày xa xưa đó Ngồi quây quần cạnh bếp lửa bập bùng Bên nồi bánh chờ cho Giao Thừa tới Vẳng đâu đây nhạc Xuân hát tưng bừng
17 Tháng Giêng 202012:35 SA(Xem: 231)
Đêm đông lạnh, hồn cô đơn khắc khoải Mộng đầu đời dàn trãi những tàn phai Xa quê hương canh cánh nỗi u hoài Chừng Xuân đến đào mai vừa hé nụ!...
17 Tháng Giêng 202012:26 SA(Xem: 266)
Nắng Xuân nay, gió mùa bấc tới Ký ức hồi tung bới tình xưa Hồn ai vướng víu ngoài khung cửa Kìa Xuân! Mùi trầm thoảng hương đưa
16 Tháng Giêng 202012:08 SA(Xem: 620)
mai này thân Thầy sẽ về với cát bụi, nhưng mãi mãi Thầy vẫn là tấm gương sáng, là ngọn đại đăng soi đường dẫn lối cho chúng con trên bước đường tu tập.
14 Tháng Giêng 20202:23 SA(Xem: 230)
Cái chết của Tướng Soleimani không phải chỉ làm rúng động xứ Iran đến nổi lãnh tụ tối cao Khamenei và bộ hạ phải khóc ròng mà còn ảnh hưởng cả bàn cờ thế giới.
13 Tháng Giêng 20202:37 SA(Xem: 413)
CHÚC lành phúc đáo niên lai MỪNG vui khi được an may hạnh tồn NĂM sau giàu mạnh thêm hơn MỚI là hồng phúc báo ơn tiên hiền.
01 Tháng Giêng 202012:24 SA(Xem: 427)
Kính chúc Thầy Cô, quý đồng hương, cùng bạn bè một năm mới luôn được dồi dào sức khỏe. Thân tâm an lạc
31 Tháng Mười Hai 201911:51 CH(Xem: 398)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Tờ Lịch Cuối Năm - Thơ: Kiều Mộng Hà - Nhạc: Ái Hoa Hòa âm: Võ Công Diên Trình bày: Diệu Hiền Video by: Dĩ Vãng Buồn
31 Tháng Mười Hai 20193:51 CH(Xem: 566)
đôi mắt nào của Chúa ở trần gian hãy phán đoán tâm hồn tôi, thánh thiện đôi mắt nào tuyệt vời linh hiển hãy tò mò thêm chút nữa, tình tôi!
29 Tháng Mười Hai 201911:12 CH(Xem: 1123)
Xin hãy cùng đến dự Đại Nhạc Hội "Xuân nhớ Người Thương Binh VNCH" vào ngày 5 tháng 1 để cùng góp bàn tay trả món nợ lớn,
28 Tháng Mười Hai 201910:46 CH(Xem: 543)
Giòng sông thương nhớ ấy Trôi hoài trong tìm ta Sóng tình yêu thơ dại Vỗ mãi đến cuối đời
28 Tháng Mười Hai 201910:42 CH(Xem: 2293)
VŨNG TÀU- Kỷ niệm xa dần rồi, Như áng mây chiều luôn mãi trôi. Dẫu có đổi thay qua năm tháng , TÌNH QUÊ ƠI! Vẫn nhớ trong đời.
23 Tháng Mười Hai 201910:58 CH(Xem: 721)
Một năm sắp hết. Xin gửi đến tất cả những người thân yêu của tôi: Gia Đình, Thầy Cô, Bạn chung trường, chung lớp, bạn ảo trên khắp thế giới mà tôi chưa một lần biết mặt lời cám ơn trân trọng
23 Tháng Mười Hai 20191:00 CH(Xem: 598)
Nhiều thứ quá để mang ơn và nhớ ơn. Xin cầu chúc tất cả những người thân quen trong đời luôn được vui, khỏe và bình an cho mùa Xuân này và nhiều mùa Xuân sau nữa.
23 Tháng Mười Hai 20194:18 SA(Xem: 427)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: MÙA SAO SÁNG – Nhạc Nguyễn Văn Đông – Hoàng Oanh trình bày Kiều Oanh thực hiện youtube
23 Tháng Mười Hai 20194:04 SA(Xem: 4211)
Sáo vui vui khi nghĩ rằng, cô giáo Đinh Thị Hòa – cựu giáo sư trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa xưa – chắc chắn sẽ cảm động khi biết được, mấy đứa học trò già vẫn nhớ hoài người thầy năm xửa năm xưa…
23 Tháng Mười Hai 20193:24 SA(Xem: 383)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: BÀI THÁNH CA BUỒN - Nguyên Vũ - Trung Chỉnh trình bày Kiều Oanh thực hiện youtube
23 Tháng Mười Hai 20193:23 SA(Xem: 628)
Cứ ngỡ là không gì ngăn được Tình yêu đắm đuối của chúng mình Vậy đó mà bỗng dưng ly biệt Nhẹ nhàng như cánh gió lênh đênh.
23 Tháng Mười Hai 20193:05 SA(Xem: 402)
Thông reo đèn sáng tỏ ngay Nhà thờ vọng đổ ngân dài hồi chuông Bệ cao tượng Chúa đau buồn Nhân sinh đầy rẫy nhiễu nhương hận thù.
22 Tháng Mười Hai 20193:15 SA(Xem: 2321)
Từng hồi chuông đổ mừng Chúa vang, Muôn vì sao sáng thật rỡ ràng. Đêm Thánh Vô Cùng lan Trần Thế, Tôi thả hồn về đất Chúa thênh thang
21 Tháng Mười Hai 201911:48 CH(Xem: 244)
Còn tờ lịch cuối cùng rơi Giao thừa đến hẹn gọi mời tân niên Chào đưa sầu lắng muộn phiền Năm cùng tháng tận du miền viễn phương
17 Tháng Mười Hai 201912:36 SA(Xem: 535)
Với riêng tôi, thơ Du Tử Lê là “những con chữ như người”: nó là những bóng/hình của Du Tử Lê, những con chữ lầm than mà ông đã cưu mang bằng máu và lệ của chính mình.
16 Tháng Mười Hai 201911:54 CH(Xem: 4216)
Kinh ngạc thay, với một ghe cả ngàn lần nhỏ hơn, cả triệu lần mong manh hơn tàu lớn nầy mà sao ghe có thể vượt qua được những sóng gió của biển cả. Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối
16 Tháng Mười Hai 20193:38 SA(Xem: 615)
Giáng Sinh là niềm vui và hạnh phúc. Xin cám ơn đất trời, cám ơn nước Mỹ, cám ơn tình người, tình quê hương, tình nhân loại. MERRY CHRISTMAS. CHÚC MỪNG GIÁNG SINH ĐẾN VỚI TẤT CẢ CÁC BẠN.
16 Tháng Mười Hai 20193:37 SA(Xem: 656)
Trời Cali mùa đông mưa bay May không có tuyết rơi mỗi ngày Để tôi thương quá người homeless Cảm ơn nước Mỹ rộng vòng tay.
16 Tháng Mười Hai 201912:23 SA(Xem: 2309)
Vài nét đan thanh: cảnh quê nhà, Gợi lòng lưu luyến, mảnh tình xa. Còn chút gì không? Hồn Quê đó, Cho tuổi nhàn du, thả mênh mông.
13 Tháng Mười Hai 20199:59 CH(Xem: 4364)
cho dù anh chuyển “nơi cư trú” không thèm thông báo – nhưng không bõ công hai cựu hđs.Bh cứ đi “theo lối này” của một trò chơi Hướng Đạo, để cuối cùng cũng gặp được và thắp nhang viếng thăm Gấu hăng – thầy giáo Đinh Hữu Quyến.
13 Tháng Mười Hai 20199:21 CH(Xem: 524)
Tối vui tình nghĩa đậm đà Đời mong như ý mãi là tình thân Đừng cho ghế vắng trống lần Cảm ơn bằng hữu có lần gặp đây
12 Tháng Mười Hai 201911:53 CH(Xem: 372)
Hôm nay người dân Hồng Kông chính thức làm kỷ niệm một nửa năm dám đứng dậy phản kháng chống Trung Cộng. Đây cũng là dịp để nhìn lại sự kiện tranh đấu kéo dài kỷ lục rất hy hữu này.
12 Tháng Mười Hai 201910:01 CH(Xem: 517)
Vậy là cứ tạm cho là tôi có hai ngôi nhà. Trong ký ức để nhớ, để sống. Ngôi nhà thời thơ ấu với gia đình cha mẹ, anh chị em..Ngôi nhà thứ hai là một ngôi nhà nhỏ đẹp nơi xứ lạ.
12 Tháng Mười Hai 20198:52 CH(Xem: 328)
Đi đâu cũng nhớ mái trường Cõi lòng ngan ngát làn hương điệp vàng Nhớ trò ánh mắt hiền ngoan Từng dòng mực tím tập trang dại khờ
07 Tháng Mười Hai 20192:46 SA(Xem: 4677)
Sáo cùng nhóm bạn café 12B3 sẽ còn tiếp tục thăm và viếng Thầy Xưa vào bất cứ thời gian nào có thể, bởi đối với nhóm cựu hđs. Biên Hòa và nhóm bạn café 12B3 của Sáo thì 365 ngày trong năm đều là Ngày Nhà Giáo...
06 Tháng Mười Hai 20198:33 CH(Xem: 849)
Nhìn bầy Én lưon trên trời, Tai nghe chim hót tuyệt vời biết bao? Bên hoa bướm lưọn xôn xao Buâng khuâng thương nhớ dạt dào Xuân xưa.
05 Tháng Mười Hai 201911:57 CH(Xem: 422)
Cám ơn sự gắn bó Tình nghĩa và thương yêu Tuổi đã về xế chiều Tình bạn thêm sức sống Đàn ngỗng tung đôi cánh Mình cho nhau nụ cười Sống đẹp đến cuối đời Bình An và Hạnh Phúc
05 Tháng Mười Hai 20195:53 CH(Xem: 736)
Năm 2020 sẽ có "New Dubai Festival" tin chắc Dubai sẽ có nhiều mới lạ hơn cho người thăm viếng. Vườn hoa sẽ mở cửa và sẽ không còn thấy những cần cẩu dọc ngang khắp mọi nơi.
05 Tháng Mười Hai 20192:16 SA(Xem: 464)
Khi buồn em đến với dòng sông Nhìn nước chảy bình an thanh thản Ngắm hàng cây nghiêng trong gió lộng Nhớ con đò đưa khách sang sông.
04 Tháng Mười Hai 201910:44 CH(Xem: 472)
Gió đông lại gọi mùa sang Còn trong ký ức hai hàng nến giăng Quay vòng đã bốn bảy năm Người ơi, còn có Gọi Thầm Xuân Phai...
01 Tháng Mười Hai 201911:19 CH(Xem: 484)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: CHỈ LÀ THƯƠNG NHỚ - Nhạc Phạm Chinh Đông Tác giả hòa âm, trình bày
28 Tháng Mười Một 201912:50 CH(Xem: 2474)
Mưa chiều, kỷ niệm cuốn trôi theo, Thị trấn phồn hoa hay xóm nghèo. Góc phố rộn ràng, thôn vắng vẻ , Dâu bể trong đời, luôn mãi mang theo.
26 Tháng Mười Một 20197:42 CH(Xem: 289)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: Happy Thanksgiving November 28, 2019 Kiều Oanh thực hiện youtube
25 Tháng Mười Một 20193:48 SA(Xem: 545)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: CHIỀU VÀNG – nhạc Nguyễn Văn Khánh – Hà Thanh trình bày Kiều Oanh thực hiện youtube
25 Tháng Mười Một 20193:48 SA(Xem: 777)
Tạ Ơn Thầy Cô biết bao nhiêu cho đủ. Con xin kính chúc Thầy Cô sức khỏe khang an và gia đình hạnh phúc. Nguyện ơn trên gia hộ cho các Thầy Cô yêu dấu của con.
24 Tháng Mười Một 20195:21 CH(Xem: 655)
Con viết lên đây hai chữ Tri Ân Tạ ơn Thầy đã dạy con chữ viết Để bảo vệ và giữ gìn tiếng Việt Đơn giản rõ ràng. Không để mất Thầy Ơi!
24 Tháng Mười Một 20191:32 SA(Xem: 366)
Nói tóm lại, kết quả của cuộc bầu cử Hồng Kông quả là là một "cơn sóng thần" vĩ đại và có thể báo hiệu một biến chuyển quan trọng nhất trong lịch sử Hồng Kông.
24 Tháng Mười Một 201912:24 SA(Xem: 335)
Tui sẽ bầu cho người đã làm được việc cho dân cho nước qua những thành quả rõ ràng minh bạch trên giấy trắng mực đen. Let the results speak for themselves everyone. Talk is cheap.
23 Tháng Mười Một 20193:21 CH(Xem: 748)
Mẹ đi xa chỉ một lần Là lần sau cuối cách ngăn ngậm ngùi Một lần tiễn Mẹ trong đời Mất đi phương hướng lạc hoài trong đêm!
20 Tháng Mười Một 201911:15 CH(Xem: 2525)
Ra đi sao vẫn mãi riêng mang, Gởi đến Em bao tiếng thở than! Nhờ gió đưa lời về nơi ấy, Để cùng nhớ nhau những ngày tàn.
20 Tháng Mười Một 201910:53 CH(Xem: 626)
Thời gian bay lẹ ai ngờ? Tuổi vàng còn khỏe từng giờ vui đi Vài hàng gửi bạn cố tri. Hẹn nhau họp mặt những khi Thu về.
19 Tháng Mười Một 201910:45 CH(Xem: 504)
Mỗi ngày con thêm lớn khôn Không gì bù đắp công ơn cao dầy Một sàng học một chữ hay Rừng thưa biến hóa rừng cây muôn trùng. Khổng Trình một nếp nhà chung Khuê Lâu Văn Các đã từng sáng soi
16 Tháng Mười Một 20191:07 SA(Xem: 532)
Người từ trăm năm…, lúc này đây tôi hiểu ra câu hát ấy, câu hát về những đời người đã cũ, về những ngày vui mơ hồ còn đọng lại trong tôi như những giấc mơ ngọt ngào không bao giờ tắt hẳn.
16 Tháng Mười Một 201912:55 SA(Xem: 591)
Sáng ngày ngồi uống cà phê Dòng sông thương nhớ trở về ngày xưa Ba thằng tóc trắng bạc thưa Nhìn sông nước chảy bao mùa đầy vơi.
16 Tháng Mười Một 201912:05 SA(Xem: 578)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: GÃ CUỒNG THƠ YỂU MỆNH - NGUYỄN TẤT NHIÊN Nguyễn Thái Phương thực hiện youtube
15 Tháng Mười Một 20191:45 SA(Xem: 577)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: NHẶT LÁ VÀNG – Nhạc HOÀNG TRỌNG – MAI HÂN trình bày Kiều Oanh thực hiện youtube
14 Tháng Mười Một 20192:48 CH(Xem: 807)
Vì xa nhau nên bà mãi nhớ Tiếng ghi ta theo gió bập bùng Trôi theo bà như là duyên nợ Cũng bởi vì bà vẫn yêu ông.
12 Tháng Mười Một 20192:52 CH(Xem: 2797)
Dẫu thắm thiết, chỉ là đang mộng, Có đến rồi đi, khó níu chần chờ. Thực một lần bằng ngàn cuộc mộng mơ, Thầm mong đến: dẫu tình hờ, ảo vọng.
08 Tháng Mười Một 20199:30 CH(Xem: 1094)
Về tới khách sạn đã hơn 10 giờ đêm. Chúng tôi phờ phạc về phòng. Tắm rửa và lên giường, ngủ say không biết trời trăng mây nước. Một ngày tại Dubai nhiều mới lạ. Ngày mai thêm một hành trình mới : DUBAI CITY TOUR
08 Tháng Mười Một 20199:26 CH(Xem: 697)
Ta chạy trốn em. Như thoát cơn phong vũ Giữa đất trời đày đọa thân ta Họa do tâm mà ra Nợ nần ngàn kiếp xin tha phút này.
07 Tháng Mười Một 201910:30 CH(Xem: 450)
Biết đâu Trung Cộng quá tàn ác mất lòng Trời và lòng Dân như Liên Sô nên lịch sử thế giới có thể tái diễn lại và Hồng Kông chính là “ngòi nổ” làm sụp đỗ Đế Quốc Trung Cộng.
04 Tháng Mười Một 201910:32 CH(Xem: 516)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: HUẾ MỘT LỜI HẸN CHƯA THÀNH - Thơ Trần kiêu Bạc – Hồng Vân diễn ngâm Kiều Oanh thực hiện youtube
04 Tháng Mười Một 20198:48 CH(Xem: 550)
Tuy nhiên, một chuyến du lịch Âu Châu sẽ cho chúng ta khám phá những công trình kiến trúc cỗ cũng như được biết lối sinh hoạt của người dân ở cựu lục địa này
02 Tháng Mười Một 20199:21 CH(Xem: 579)
Vui buồn lẫn lộn. Kỹ niệm không mờ phai... Ngày 2 tháng 11 hàng năm cũng được dành cho Chiến Sĩ Trận Vong. Xin có bài thơ chia sẻ...
02 Tháng Mười Một 201912:32 SA(Xem: 588)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: KHỐI TÌNH THU – Thơ Kiều Oanh– Nhạc nền BUỒN TÀN THU – nhạc sĩ Văn Cao Kiều Oanh thực hiện youtube
01 Tháng Mười Một 20199:06 CH(Xem: 825)
Ngày lễ Halloween, khi những con ma giả lũ lượt đi xin kẹo, cười giỡn trên đường. Tôi đốt nhang trên bàn thờ Phật, bàn thờ gia tiên rưng rưng nước mắt nguyện cầu.
27 Tháng Mười 201912:59 SA(Xem: 472)
Đó chính là biểu tượng của cuộc tranh đấu tự do dân chủ tại Hồng Kông với tấm lòng kiên trì đầy hy vọng ...
27 Tháng Mười 201912:19 SA(Xem: 1925)
THU- Đêm qua nơi đây lạnh nhiều, Lạnh ngoài trời không đáng bao nhiêu. Nỗi lạnh Tâm Hồn mới đáng kể, Rung cả khung trời, buồn hắt hiu!
27 Tháng Mười 201912:04 SA(Xem: 582)
Lại về Lễ Hội Hóa Trang Halloween đó rộn ràng chốn nơi Quỷ ma yêu quái rợn người Đêm vui khoảnh khắc cuốn trôi ưu phiền.
21 Tháng Mười 20199:59 CH(Xem: 874)
Tiếng khóc đầu mẹ cha nhớ mãi. Rời xác thân con cái ghi tâm Mưa từ hơi nước lên không Ta từ ngàn kiếp trầm luân trở về.
18 Tháng Mười 201911:35 CH(Xem: 646)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: HOA HỒNG MÙA VU LAN – Nhạc Phật Giáo – Mai Thiên Vân trình bày Kiều Oanh thực hiện youtube
18 Tháng Mười 201912:20 SA(Xem: 751)
Tôi bỗng ngộ ra một điều ngộ nghĩnh: Đâu phải chỉ có mấy ông nhà thơ, mấy ông nhạc sĩ mới nhuộm buồn được mùa Thu,
17 Tháng Mười 20195:07 CH(Xem: 1068)
Tiễn Anh xin gửi đôi lời. Tới người bạn học của thời xa xưa. Ngoài song Thu lạnh gió mưa. Trời thay Ta khóc tiễn đưa bạn vàng...
15 Tháng Mười 201912:24 SA(Xem: 643)
Tàu rời bến và trực chỉ ga Strasbourg của vùng Alsace Lorraine, nơi nhiều lần đổi chủ giữa Pháp và Đức. Chúng tôi tới ga Paris de l’Est lúc 8:30 tối
15 Tháng Mười 201912:15 SA(Xem: 586)
Đưa tay đón giọt nắng chiều Tháng mười hoa cúc nâng niu hương thừa Áo vàng lụa mỏng tình thưa Ai như em mới sang mùa bước qua.
13 Tháng Mười 20196:21 CH(Xem: 1228)
Đời là thế, thời gian là thế. Ta xa em, đông lạnh đến rồi Ta khóc mãi trên rừng băng giá. Mùa thu ơi! ta khóc ...tuyết rơi.
13 Tháng Mười 20196:00 CH(Xem: 951)
Đừng lo! Mùa thu sẽ đến. Một mùa thu thật tuyệt vời cho những người biết sống biết yêu thiên nhiên và có một tấm lòng.
12 Tháng Mười 20197:59 CH(Xem: 974)
Đôi dòng ghi lại ân tình. Dù bao năm tháng bóng hình không quên. Lòng luôn nhớ cả họ tên. Chiều vui hạnh phúc ngồi bên Thày Trò...
10 Tháng Mười 201910:13 CH(Xem: 1017)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "TIẾNG THU" - Thơ Lưu Trọng Lư - Phạm Duy phổ nhạc - Hợp Ca Lệ Thu & Khánh Ly Kiều Oanh thực hiện youtube