Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

AC - NHỚ

17 Tháng Bảy 20151:41 SA(Xem: 38590)
  • Tác giả :
AC - NHỚ

 

NHỚ
nhớ

...

''Tôi xa Biên Hòa năm lên mười tám khi vừa biết thương
đôi tay ngọc ngà như vương như vấn ai đong thật đầy
Biên Hòa ơi giờ biết ra sao bây giờ... ''


Cái tuổi... đủ khôn lớn để ghi nhớ những ngày hạnh phúc hồn nhiên của mình bên bờ sông Đồng Nai... Mơ màng, lãng đãng...

... Dấu chân của bầy học trò con gái, Khiết Tâm , Ngô Quyền... cùng tiếng cười trong trẻo đã trải dài từ đường Nguyễn Hữu Cảnh, đường Trịnh Hoài Đức, đường Quốc lộ I, đường Hàm Nghi...  Những con đường quen thuộc như từng góc cạnh ở nhà...
...Đêm về không gian yên ắng, nỗi buồn nhè nhẹ, miên man hay hoài niệm, yêu dấu, nhớ về quê mẹ một Biên Hoà hiền hòa nơi mình lớn lên chỉ có hai mùa mưa-nắng.

Nơi ấy nắng đổ lửa rồi chợt mưa, chợt buồn chợt vui ... Biên Hoà đỏng đảnh như cô gái trẻ mới lớn. Biên Hoà hiền hòa mà giản dị lắm. Mưa và nắng cũng vội vàng. Bởi Biên Hoà phải nối hai bờ thương nhớ. Nơi hai quê hương, đứng mỗi bên bờ nhớ, bờ thương đong đầy kỷ niệm. Quê Mẹ từng thề hẹn rồi lạc mất nhau giữa hai đầu đơn côi.

Biên Hòa nóng. Mang hơi thở ẩm ướt của mưa giông. Những nốt thăng trầm trong các bản tình ca về Biên Hoà có lẽ chỉ nên viết trong những đêm tí tách, nghe mưa gõ nhịp trên bậc thềm, mái ngói đầy lá me rơi. Cũng là những lúc đêm Biên Hòa tĩnh mịch nhất trong những ồn ào náo nhiệt của ban ngày, thâm trầm nhất trong những thăng trầm triền miên. Hóa ra Biên Hòa cũng biết buồn…Biên Hòa rạng sáng.

Biên Hòa nơi đã cùng bè bạn từng rất vui. Một Biên Hòa đã từng ước mơ và sống trọn vẹn. Nơi có bàn tay hiền hòa của Mẹ, ánh mắt nghiêm khắc mà đong đầy thương yêu của Cha, đã dìu dắt, nắm chặt đưa mình len lỏi qua những phố xá đông đúc người xe.

Chiều chiều cùng bè bạn ngồi trên những chiếc xe đạp, PC hay Honda vi vút qua những con đường dài, đưa tay giữ làn tóc xõa bay như muốn nắm chặt những yêu thương mong manh như sợ bị cuốn mất theo cơn gió mơn man.
Bởi đã có đôi lần nghe ai đó nói rằng:

Cuộc đời như hơi thở 
không nên hít hơi dài 
khi buồng phổi đã căng
trăm năm là hữu hạn, 
sao không sống thật sâu!

Sáng ra, dụi mắt, góc trời nào đó có ai vừa lặng lẽ đi. Biên Hòa chưa sang đông. Chiều muộn nơi mình ở yên ắng , ngồi một mình nhâm nhi tách trà nóng nồng nàn hơi thở của mùa hè như vấn vương sợ những làn khói mỏng manh bay mất. Ngắm nhìn ánh chiều đổ đầy trên vai, nhớ về nơi xa xăm, nơi ấy không rộn ràng… qua đôi mắt những người thân nơi đó buồn lạ. Nỗi buồn hoang hoài khi bước giữa hai nỗi nhớ, những hàng cây ven đường rụng lá bay bay trong làn gió se dịu, man mác mà người ta hiếm khi cảm nhận được giữa lòng thành phố về đêm.

Ngôi trường, ta đã tìm thấy nhau, giữa sân trường đông đúc. Ta gặp nhau một cách rất đỗi tự nhiên, bằng sách vở, bằng ánh mắt, bằng nụ cười, bằng những tiếng khua lộp cộp của những đôi guốc mộc trước cửa lớp, trong sân trường, từng góc phố cùng những bản tình ca. Và thế là ta gọi nhau bằng hai tiếng “ bạn bè ”. Những câu chuyện mông lung như chưa từng bao giờ im lặng, chưa từng có đoạn kết. Ngay lúc đó nhận biết rằng có một điều gì thay đổi đang diễn ra trong bản thân mình, một cảm giác bắt đầu dẫu là rất nhỏ bé thôi. Kể cả trong ý thức lẫn vô thức, bạn và mình đều hiểu rõ... tình cảm đối với nhau bắt đầu đong đầy...

Nơi ấy, nơi mình từng sống chuyển mùa thật nhẹ, chỉ như cái tích tắc giữa hai đầu hạ-động mà bạn bè thường hay đùa: “Thu Biên Hoà đấy !” Chợt nhận ra có thể giờ này nơi ấy đã giao mùa, thu Biên Hòa đâu có trĩu nặng như lòng người…
Những khi được trao và nhận những thương yêu bình thản giữa lòng thành phố đông đúc.


Rồi cơn mưa đầu tháng Tư chợt đến. Biên Hòa vẩn còn nồng, ấm như hơi thở Mẹ, cơn mưa rả rích kéo dài đến quá giửa tháng tư thì Biên Hoà trở nên thâm trầm, hoang mang, nhìn vào ánh mắt cha buồn vời vợi xa xăm, Biên Hòa những con người tựa vào nhau nhìn mặt trời lặn dần sau những ngôi nhà thấp thoáng, nhấp nhô của thành phố bên dưới và âm thầm tựa bên nhau chờ đợi một điều gì đó chưa thể biết...

Nhắm mắt, nhớ về một thời đã qua. Về một Biên Hòa yên ắng, lãng mạn. Về một Biên Hòa nặng tình giữa mùa lá bay cùng bè bạn. Về một Biên Hòa đã để lại sau lưng cùng bao kỷ niệm. Nếu ngày mai là một giấc mơ, sẽ mơ về một nơi xa lắm, thật giản dị. Giản dị như sự thật, như bốn mùa, như mưa-nắng. Rất thơ và tình giữa một Biên Hòa khác-của ngày hôm qua, bộn bề lo toan và tất bật mưu sinh.
Một Biên Hòa trong trẻo giữa những tạp âm cuộc sống. Ôi! cứ mãi như vậy khi nhắm mắt. Có một nơi như thế, nhưng là một Biên Hòa dĩ vãng…

Ngày ra đi tóc thề đã tung xõa. Biên Hoà cũng đổi thay, mình đã khác và người cũng đã khác. Nhưng vẫn tin có một Biên Hoà chân phương tồn tại trong ký ức và cả trong sâu thẳm mỗi chúng ta hiện tại Chỉ cần cố tìm Sẽ thấy. Vậy sao Biên Hòa của chúng ta bây giờ cứ mãi cô đơn ?…!

 

A.C

02 Tháng Chín 2023(Xem: 3853)
đã xưng tội trong mùa chay nhưng vẫn luôn phạm tội vì đường trần còn tơ vương khanh tướng, giữa chốn vô thường chỉ là tạo vật. Chúa và Phật phải chọn ai đây chỉ cầu mong còn có những cơn mưa…
28 Tháng Tám 2023(Xem: 3664)
Tọa lạc ở chợ BH ngay giữa ngã ba đường Lê văn Lễ và Cô Giang, vào những thập niên 1960-1970s, Tứ Lợi là tiệm tạp hóa lớn do người Hoa làm chủ, chuyên bán sỉ và lẻ đủ loại nhu yếu phẩm
26 Tháng Tám 2023(Xem: 3469)
Có bao giờ chúng ta chân thành xin lỗi cha mẹ chưa? Một câu xin lỗi xuất phát từ trái tim sám hối. Một câu hỏi mà bây giờ đứng cận con đường sinh tử ta hỏi lại mình .
22 Tháng Tám 2023(Xem: 3352)
Trong mùa tựu trường năm nay, người giáo già như tôi không khỏi trăn trở khi nghĩ đến những cháu nhỏ ở Việt Nam ngày nay bao giờ sẽ hưởng được một nền giáo dục dân tộc
17 Tháng Tám 2023(Xem: 3269)
Bài học của tôi là thế đó. Tôi đã tự nhủ với mình đừng làm gì khác hơn vui chơi mà vẫn bị sụp hầm. Từ nay tôi sẽ mắt sáng như sao, thật cảnh giác để không bao giờ lọt bẫy mấy tên hacker kia nữa.
12 Tháng Tám 2023(Xem: 3391)
Tôi viết bài này như một lời chia tay, chưa biết ai là kẻ thắng cuộc, ai là kẻ thua cuộc. Hẹn kỳ World Cup bốn năm tới với nhiều hứa hẹn mới.
11 Tháng Tám 2023(Xem: 4120)
Xin vĩnh biệt người thầy đáng kính của nhiều thế hệ và chúc thầy an bình thanh thản nơi cõi vĩnh hằng sau khi đã hoàn thành sứ mạng cao cả của một lương sư.
11 Tháng Tám 2023(Xem: 3571)
Vậy đó, tự bao giờ mà chúng ta, những bạn bè quen biết từ lâu, bỗng dưng nghi ngờ cảnh giác lẫn nhau? “Hiện đại là hại điện” đấy thôi, mọi sự phát triển luôn kèm theo những bất cập, những sơ hở hiểm nguy,
11 Tháng Tám 2023(Xem: 3816)
Một nén hương lòng để tưởng nhớ đến Dì Sáu - một bà tiên giữa đời thường trong lòng tôi. Nguyện cầu cho Dì được an nghỉ đời đời trong tình yêu của Chúa, nơi Dì suốt đời nương tựa và dâng lên niềm tin tuyệt đối.
11 Tháng Tám 2023(Xem: 4406)
Do có năng khiếu về âm nhạc, giỏi về nhạc lý, Ba tôi được tuyển chọn làm giáo sư âm nhạc của trường trung học Ngô Quyền từ những năm 1960…
05 Tháng Tám 2023(Xem: 4061)
Tôi gấp sách lại vì đã đọc đến chữ cuối… và tôi nhớ lại tôi trong cái đêm cuối thăm thẳm, thinh lặng, tôi lên sân thượng nhà tôi và bật khóc một mình.
29 Tháng Bảy 2023(Xem: 3240)
Những năm sau này, ván đã đóng thuyền, tôi vẫn theo chồng về quê Biên Hoà, nhìn dòng sông chảy, nhìn lục bình trôi, tôi nói với chàng “dòng sông này vẫn là dòng sông Định Mệnh,
28 Tháng Bảy 2023(Xem: 3035)
Chính nhờ những người dám đứng ra gánh vác ngà voi như vậy, mà những người như chúng ta mới có cơ hội được đến gặp lại những người thân quen,
20 Tháng Bảy 2023(Xem: 5784)
Tham dự buổi Picnic hôm nay, gồm cựu học sinh NQ, thân quyến và một số thân hữu của Anh Phẩm, Chị Lynh khóa 6, vốn có cảm tình đặc biệt với NQ,
12 Tháng Bảy 2023(Xem: 8926)
chuyến đi Mũi Đôi - Cực Đông lần này rất ý nghĩa với tôi. Rằng thế giới này dù đảo điên hỗn loạn đến đâu, vẫn còn nhiều lắm những người trẻ tuổi có tri thức có ý thức, cư xử tử tế ...
02 Tháng Bảy 2023(Xem: 3118)
Ta về họp mặt trường Ngô Quyền Để nghe vừa nhớ lại vừa thương Website gửi đến người muôn ngã Nhớ lại một thời ta vấn vương
28 Tháng Sáu 2023(Xem: 9617)
Suy cho cùng “trong nguy rồi cũng có cơ…” mà, ông bà xưa đã dạy vậy rồi. Chuyến đi Mỹ vừa qua của tôi có 16 ngày, thì vợ chồng bạn Trần Thanh Châu đã “cưu mang” tôi hết 9 ngày.
28 Tháng Sáu 2023(Xem: 5870)
Trong chỗ riêng tư, tôi chia xẻ những tâm tình với Bùi Giáng, với Phạm Công Thiện trong sự ngậm ngùi về số phận không may dành cho họ.
18 Tháng Sáu 2023(Xem: 3089)
Ngày mai là ngày Father's Day, tôi nhớ ba tui quá nên viết bài này. Đứa con gái ông yêu thương đã là một bà già, nhưng có lẽ dưới mắt ông tui mãi mãi là con gái nhỏ ông yêu thương chiều chuộng.
17 Tháng Sáu 2023(Xem: 3511)
Việc gắn bó gần gũi với chợ LB ngay từ hồi niên thiếu đã cho tôi một miền ký ức ngọt ngào khó quên dù đã nhiều năm sống xa quê hương.