Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Ma Thị Ngọc Huệ - Tình Thầy, Nghĩa Bạn Trường Ngô Quyền.

20 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 36048)
Ma Thị Ngọc Huệ - Tình Thầy, Nghĩa Bạn Trường Ngô Quyền.

 

Hồi tưởng

Tình Thầy, Nghĩa Bạn Trường Ngô Quyền Biên Hòa.

 

                   *Xin dâng tặng hương hồn anh Nguyễn Phong Cảnh.

                                                Ma Thị Ngọc Huệ

 

            Những tưởng đem anh vào bệnh viện là để vô nước biển cho khỏe, vì anh ăn uống không được và vô cùng mệt mỏi. Nhưng không ngờ, bác sĩ lại báo tin anh đã bị ung thư gan vào giai đoạn chót!

            Như tiếng sét bên tai. Quá bất ngờ! Thật sửng sốt và vô cùng tuyệt vọng! Anh chỉ biết nhìn tôi một cách buồn rầu và lắc đầu nói: “Thôi tiêu rồi em ơi! chỉ tội nghiệp em!”. Tôi nhìn anh…chết sửng, mà không nói được lời nào.

Trước đó, ngay lúc đó, và những ngày tiếp theo, các Thầy, Cô và các bạn của tôi, lúc nào cũng túc trực với tôi bên giường bệnh của anh. Những ngày đó vì cuối đông nên trời rất lạnh, ai ai sau khi đi làm về cũng muốn nghỉ ngơi ở nhà cho ấm áp, trong khi đó Thầy Cô và các bạn của tôi không quản ngại trời lạnh lẽo, đường xá xa xôi…đã lặn lội đến bệnh viện để an ủi anh và giúp đỡ tôi!

Mặc dù đang trong cơn bệnh ngặt nghèo, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn thấy anh mĩm cười…có lẽ anh vui mừng vì thấy tôi được bạn bè giúp đỡ, không phải cô độc nơi đất khách quê người! Các Thầy Cô thì mang báo chí cho tôi xem, đem kẹo me cho tôi ăn cho đỡ buồn ngủ, còn các bạn thì thay phiên nhau đem thức ăn: khi thì nấu cháo, lúc mua bánh mì, phở, hoặc súp…đến cho tôi để có sức thức đêm chăm sóc cho anh.

            Có lẽ quá yên tâm, thấy không còn phải vướng bận lo lắng cho tôi nữa, nên anh đã vội vã ra đi, một cách thanh thản…sau bốn ngày được bác sĩ báo hung tin!

Tôi không bao giờ quên được những giờ phút mà anh thở hơi cuối cùng trên giường bệnh. Các Thầy Cô, các bạn cùng người thân trong gia đình tôi đều có mặt xung quanh, trong căn phòng không rộng lắm, khoảng 60 người đã cùng tôi chấp tay cầu nguyện cho anh, khi thấy anh thoi thóp thở và hơi thở đứt quãng từ từ, tôi thật sự điếng hồn và muốn ngất xĩu! Ngay lúc đó các bạn tôi miệng thì đọc kinh to lên, át cả tiếng khóc của tôi, những cái nắm chặt tay tôi, những cái ghì mạnh vai tôi như chuyền sức mạnh tiếp sức cho tôi, để tôi có thể đứng vững hơn khiến cổ họng tôi như tắt nghẹn, nước mắt tràn ra làm mờ cả mắt tôi, lúc đó tôi chỉ biết đọc kinh theo các bạn như một cái máy. Tiếng đọc kinh càng dồn dập và càng to hơn khi anh thở một hơi cuối cùng… nhẹ nhàng, thanh thản. Các bạn tôi vẫn tiếp tục đọc kinh, và vẫn ghì chặt lấy tôi quyết không cho tôi la khóc vì sợ anh luyến tiếc mà không siêu thoát được!

            Những ngày tiếp theo chắc sẽ là những ngày dài cô đơn trống vắng đối với những người khác khi có cùng một hoàn cảnh như tôi; nhưng với tôi thì ngược lại, vì tôi rất may mắn được Trời Phật thương nên ban cho tôi một tình thầy trò thật sâu đậm, một tình bạn bất diệt…và nhất định chỉ có được từ trong trường Trung học Ngô Quyền mà thôi!

Tôi xin tri ân và nghiêng mình cảm tạ những tấm lòng quý hiếm của quý thầy cô và những tình cảm thân thương của các bạn tôi cùng là các học sinh yêu quý của trường Ngô Quyền Biên Hoà.

 

Xin vĩnh biệt anh…người bạn đời 37 năm!

                          Tháng 6-2006

 

                                               

Tiễn biệt anh Nguyễn Phong Cảnh

 

(Bài đã được đọc trước lễ di quan).

* Thương tặng chị Huệ.

 

Anh nằm đó, còn chúng tôi đứng cạnh.

Trong tấc gang, mà cách biệt ngàn trùng.

Xa mất rồi, những yêu dấu mến thương.

Còn đâu nữa, những ngày xưa thân ái.

 

Tiễn anh đi, trời đất cũng lạnh căm

Giờ ly biệt, mấy ai không đau xót.

Gạt nước mắt, nén lòng đau như xé.

Bạn đời anh, lặng lẽ nuốt đau thương.

Cùng thân hữu, tiễn biệt anh lần cuối.

Tình thương đó chắc rằng anh đã hiểu.

Hãy ra đi, đừng vướng bận trần ai.

 

Tìm đâu nữa, còn tìm đâu thấy nữa.

Trong lát đây ngọn lửa sẽ bùng lên.

Thân tứ đại đã trở về cát bụi.

Nhưng anh linh cõi an lạc tìm về.

Cầu mong anh được siêu thoát nhẹ nhàng.

Thôi vĩnh biệt –vĩnh biệt anh mãi mãi.

                             Nguyễn Thị Hiền

                                             

 

29 Tháng Giêng 2009(Xem: 76779)
Từ chia tay ở Tân Mai, tôi không hề biết Th giờ ra sao? Cuộc chiến qua đi thật xa. Bao thăng trầm trãi xuống cho quê hương, cho đời người. Thì thôi, hãy là những lời cầu nguyện bình an cho nhau. Dẫu mai đời có thế nào?
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 73093)
Khi nắng đổ trên cành hoa phượng đỏ Là lúc mặt trời đòi đùa cợt mái tóc em Tuổi ngây thơ mắt môi xinh bỏ ngỏ Cuộc vui đùa chẳng phân biệt gái hay trai!
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 73829)
  “Muốn sang phải bắt cầu Kiều, Muốn con hay chữ phải yêu kính Thầy”  
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 73926)
( Tựa bài được đặt theo hai câu thơ của nhà thơ Vũ Đình Liên “ Người muôn năm cũ bây giờ ở đâu?” để thành kính thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến các Thầy Cô đã về với “hạc nội mây ngàn”, và các Cựu học sinh NQ đã vĩnh viễn “bỏ cuộc chơi”).
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 72655)
    Có lẽ mọi người đang thắc mắc tại sao lại gọi là đứa con nuôi của trường Ngô Quyền? Bởi vì hầu hết các học sinh được vào học bắt đầu từ lớp 6 và trưởng thành ở lớp 12 rồi vào đại học, nên được xem như con đẻ...
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 81043)
  Hôm nay “Hội Ngộ Trùng Phùng”, Thầy trò, bè bạn, vui mừng gặp nhau. Thỏa lòng mong ước bấy lâu, Tha phương hội ngộ cố tri Ngô Quyền.
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 72008)
    * Bài viết cho linh hồn thầy Nguyễn Phong Cảnh, một tinh thần đáng học hỏi cho toàn thể hội viên Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Ngô Quyền Biên Hòa.      
28 Tháng Giêng 2009(Xem: 73855)
Nếu dân ca được đặt lại khúc Mười Thương Mình sẽ hát Thương Trường Tôi Thứ Nhất Em sẽ hát Một Thương kỷ niệm một thời còn xanh ngắt Những thương nhớ khác nào cũng xếp thứ hai, ba …..
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 75328)
    Năm mươi ngọn nến, thắp lung linh, Sinh nhật trường ta thắm đượm tình.  
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 75525)
  Qua những hình ảnh, các bài viết của thầy cô bạn bè, chúng ta đang thấy lại từng khuôn mặt, dáng hình, tính cách của các ân sư, đưa chúng ta trở về con đường phát triển của mái trường xưa. Qua đó, câu nói “Cơm Cha-Áo Mẹ-Công Thầy” càng mang ý nghĩa sâu đậm hơn!
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 74203)
Dẫu cho ngày tháng có phôi pha, buồn vui dù ít hay nhiều đều là những kỷ niệm đẹp của một thời áo trắng…Hy vọng những cuộc tương ngộ, trùng phùng của ngày hôm nay sẽ nhắc nhở chúng ta một quá khứ ươm bằng mật ngọt, và mãi cầu mong một tương lai đến cho vừa đẹp lòng người.
24 Tháng Giêng 2009(Xem: 80492)
  Có những sự việc tình cờ suy gẫm lại hình như được sắp xếp sẵn. Y và tôi ngồi cạnh nhau, từ ngày học Thất 2 cho đến khi ra trường. Ban đầu tôi rất ghét cái tính thật thà   thẳng tánh của Y, vì nó dám nói rằng trường tiểu học Trần Quốc Tuấn ở Tam Hiệp, nơi tôi đi học, chưa hề nghe nói đến. Trái lại Y là học sinh giỏi của trường Nữ Tiểu Học Biên Hòa .
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 74067)
Học sinh Ngô Quyền ngày xưa, lưu lạc bốn biển năm châu, với đời sống rất riêng của mỗi người, nhưng hình như chúng tôi vẫn có một tập hợp giao, giống nhau ở chỗ chúng tôi vẫn kính trọng và biết ơn tất cả các thầy cô như từ thuở nào, chúng tôi còn nhỏ dại, ngồi ở ghế học trò của trung học Ngô Quyền.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 75832)
Thật ra, nói bạn tôi là bà mai không đúng mà cũng không sai. Không đúng vì làm gì có chuyện Ngọc Dung giới thiệu tôi với anh Nhiên. Nhưng không sai vì nếu không chơi thân với Dung thì không chắc tôi vướng lụy lưới tình...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 69321)
  Để tưởng nhớ Anh Nguyễn Phong Cảnh và  chia sẻ nỗi buồn với chị Ma thị Ngọc Huệ,  cựu học sinh Ngô Quyền .  
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 69091)
  Những thằng bạn ấy bây giờ ra sao rồi nhỉ? Mới chỉ có hơn ba mươi năm, lớp Tứ Bốn giờ đây có bạn sắp sữa hồi hưu, có bạn đã làm ông nội, ông ngoại, có bạn đã vĩnh viễn ra đi, nhìn lại mình, mái tóc muối đã có phần nhiều hơn tiêu.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 73724)
         Ngày vui sao qua mau!   Cuộc vui rồi cũng đến lúc chia tay. Những ngày qua, bọn chúng tôi như sống lại thuở học trò vui vẻ, vô tư không chút gì vướng bận. Có lẻ không ai phủ nhận thiên đường học sinh trong mỗi chúng ta ai cũng có...
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 71398)
    Ảnh xưa nhìn thật đâu ngờ, Thầy, Cô, Bạn cũ bây giờ nơi đâu ?
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 69336)
  Đến rồi đi, đó là lẽ vô thường sống động nhất của tạo hoá không dành một biệt lệ cho ai.
22 Tháng Giêng 2009(Xem: 66507)
  “Hãy đến với nhau một lần vì sợ rằng sẽ không còn được thấy nhau nữa” .  
20 Tháng Giêng 2009(Xem: 72080)
Mừng Vui Hội Ngộ Ngô Quyền Cựu Chúc Nhau Giai Lão Bách Niên Lưu.
20 Tháng Giêng 2009(Xem: 34802)
Cảm xúc ghi lại sau ngày họp mặt gần nửa tháng.   Có dịp lắng lòng nhìn lại việc đã qua.
20 Tháng Giêng 2009(Xem: 70174)
Mười năm trên đất Mỹ Dẫu có nhiều cuộc vui Nhưng tận cùng nỗi nhớ Vẫn ngậm ngùi chưa nguôi.
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 74359)
ĐÓN mấy Đông qua nơi đất khách, CHÀO Xuân tuổi hạc mãi dần cao, NGÀY tháng trôi nhanh vẫn ước ao HỘI ngộ cùng nhau sẽ có ngày, TRÙNG dương bão nổi gây ngăn cách.... PHÙNG thời sẽ giúp gặp cố tri
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 73067)
Hãy cho Tôi lại ngày xưa ấy Tôi sẽ là Tôi của dạo nào, Để nhìn Em khuất sau khung cửa, Để làm lưu bút, mỗi Em ghi .  
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 42151)
  Ngày ấy chúng con là những học sinh lớp Đệ Thất B1, chúng con là những đứa bé vừa hơn 10 tuổi, và đến nay đã 50 năm nhưng hình ảnh Thầy Cô không thể xóa nhòa trong trí chúng con.
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 65422)
Thắm thoát mà thời gian qua nhanh thật. Tôi tưởng như mới ngày nào đây thôi, bọn chúng tôi còn vô tư vui vẻ với những niềm vui bất tận của tuổi học trò ngây thơ...
19 Tháng Giêng 2009(Xem: 73673)
Ai thắp trong tôi niềm tin tuổi dại Tin ngày mai đường ngọc mát chân son.