Danh mục
Số lượt truy cập
5,060,211

Thơ Nguyễn-Xuân Hoàng - NỤ HÔN - THE KISS

04 Tháng Bảy 20147:26 SA(Xem: 1492)
Thơ Nguyễn-Xuân Hoàng - NỤ HÔN - THE KISS


NỤ HÔN


anh làm bộ không biết cầm lấy tay em
lời thú chưa trao tình yêu đã nhận
nxh

i held your hand pretending obliviousness
love unuttered, yet love avowed
npn

Hơn mười năm trước đây, tôi dịch một bài thơ ngắn của Jaques Prévert đăng trên Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng để tặng hai người bạn như sau:

L’Automne

Un cheval s’e'croule au milieu d’une alleé
Les feuilles tombent sur lui
Notre amour frissonne
Et le soleil aussi.
(Jacques Prévert, trích từ Paroles, 1958)


Thu

Một con ngựa ngã quị giữa một đường hẻm
Lá rụng trên nó
Tình yêu chúng ta rung rẩy
Và mặt trời cũng thế.

Sau khi bài được đăng vài ngày, tôi nhận được một email nhắc tôi rằng chữ ‘alleé‘ dịch là ‘đường hẻm’ không được chuẩn, nên dùng ‘đường mòn… đường nhỏ… hay tiểu lộ…‘ thì chính xác hơn. Nội dung email rất chuẩn mực và chừng mực, chia sẻ mà không chỉ trích, nhắc nhở mà không khoe khoang. Cuối email ký tên Nguyễn Xuân Hoàng.

Đó là giao ngộ trực tiếp đầu tiên và duy nhất giữa Nguyễn Xuân Hoàng và tôi. Nhưng ấn tượng của tôi với ông thì thật là đậm sâu. Cho tới hôm nay.

Và từ tri ngộ đậm sâu đó, hơn mười năm sau, tôi thử thách mình, dịch bài thơ Nụ Hôn của ông qua tiếng Anh, và gửi tặng chính tác giả - Thay một lời chào, và một lời mời, ông mau trở lại cuộc chơi ngôn từ đa dạng đa đoan…

Nguyễn Phước Nguyên

Nụ hôn

Hãy cho anh biết em muốn gì
có phải những cụm mây trắng trôi trên trời mà em thường nhắc?
có phải con đường hoa hồng mà mỗi chiều chúng mình vẫn đi qua?
có phải nụ cười mà anh đã cho em lần đầu?
hay những lời kỳ lạ mà anh đã gửi trong lá thư tình thứ nhất?
anh sẽ tặng em.

Hãy nhìn thẳng mắt anh và đừng lắc đầu như thế
nói cho anh biết em cần gì
vụng nước có sâu anh sẽ đứng ở giữa
vai anh làm cầu cho em bước qua
đời có ghét em anh sẽ chia ra một nửa
hai đứa mình cầm tay lướt qua
trời có mưa to em cứ yên tâm ngồi trong nhà
anh sẽ một mình ướt xối tới thăm em
anh còn giúp em gì được nữa không em?
em chớ cười anh hoài như thế

Dù mái tóc anh có những sợi trắng rất sầu
khi anh chưa đầy ba mươi tuổi.
anh cũng sẽ tặng em những mùa xuân còn lại
hôm nay đã là một chin sáu năm
chúng mình còn có thể sống thêm năm mươi năm nữa
năm mươi năm năm mươi mùa xuân
anh sẽ tặng em năm mươi triệu lần
bởi em vẫn lắc đầu chối mãi những gì anh tưởng mình sẽ có
nên anh rất ngại ngùng
khi phải đem tặng em những đêm dài không ngủ của quê hương mình
những đêm dài sặc sụa chiến tranh
ở đó súng nổ trong lòng mỗi người
súng nổ âm vang trong từng cơn mộng mị
súng nổ liên miên nên anh không làm sao có thể nghĩ
ngoài ra còn có em.

Em nhớ chăng hồi chúng mình mới quen nhau
bữa nói chuyện lần đầu chìm trong tiếng súng
anh làm bộ không biết cầm lấy tay em
lời thú chưa trao tình yêu đã nhận
nhưng mỗi đêm tiếng súng cứ làm anh thức giấc
và tự hỏi thầm
liệu chúng mình đã thật thương nhau chăng?

Dẫu sao anh cũng sẽ tặng em
như Trần Dạ Từ đã tặng cho người yêu
tiếng plastic nổ ở một khu phố nào đó
cùng với tiếng khóc của một bà mẹ vô danh
và những giọt máu chảy ròng xuống một ống cống dẫn nước của thành phố.

Anh cũng sẽ tặng em những cánh tay đã rời khỏi thân
những con mắt đã lọt khỏi tròng
những xác chết không tên không tuổi
đã ngã xuống cho chúng mình sống
và sau cùng là nỗi hôi tanh của chúng ta.

Còn tiếng nổ của những quả bích kích pháo
nổ từng giây trong đầu anh và em
nổ từng giây trong thớ thịt trong trái tim
trong xương máu trong cuộc đời đau đớn
anh sẽ tặng hết cho em.

Anh cũng sẽ tặng em những nón sắt và những lưỡi lê cận chiến
những ngôi nhà cháy nát vì bom
những ruộng những nương lúa gục tre còm
những dòng lệ khô đem buồn lên mắt
những chua xót tù đày
những đớn đau dằn vật
và nhục nhằn của kẻ đầu thai.

Và sau hết còn lại những cuộn dây kẽm gai
anh xin tặng em bằng cách quấn em vào đó
kèm với nụ hôn cuối cùng này
nghe em?

The kiss

Let me know your wish
is it the floating white clouds above you often mentioned?
is it the rose-lined path we strolled each evening?
is it my first smile at you?
or is it the peculiar phrases in my first love letter to you?
all, my gifts to you.

Look directly into my eyes and shake not your head
tell me what you need
in the middle of the deep lagoon i will stand
my shoulder, your bridge to cross
i will split all the hatreds you bear
we will skitter over them, holding hand
in the deluge just wait calmly inside
i will come to you alone, drenched
can I help you with whatever else?
laugh not at me the way you always do

Though my hairs sadly stranding white
even when I am yet thirty.
i will bequeath to you my remaining springs
today is already nineteen sixty five
we may live another fifty years
fifty years, fifty springtimes
fifty million times i will confer all to you
since you will perpetually shake your head, refusing all i imagined i would have
so i would become very timid
when I must give you all the sleepless nights of our homeland
the long nights choked of war
where gunfires blazed in our cores
gunfires echoed in every dream
gunfires boomed ceaselessly, barricading you
from my thoughts.

Do you recall when we first met
our conversation drown in gunfires
i held your hand pretending obliviousness
love unuttered, yet love avowed
but gunfires made my nights insomnious
and i questioned myself
are we surely in love?

Nonetheless, i will give you
as a poet gifted his beloved
the sound of bomb blast at some part of town
with the wail of a nameless mother
and the rivulets of blood coursing down the city sewers.

I will also entrust to you arms that were severed
eyes that were gouged
corpses without names
lifeless, so we can live
and finally, our stenches.

Moreover, the artillery barrages that
incessantly explode in your head and mine
in each fiber of our body in our hearts
in our fleshes and bones in our afflicted lives
all, i gift to you.

I will as well give you the helmets and the bayonets
the napalm-incinerated house
the parched pastures the withered rice fields
the barren tear ducts that saddened the eyes
the imprisoned bitterness
the agonizing torments
and the wretchedness of being reborn.

And lastly, all that’s left are the rolls of concertina wire
which i will wrap you in as (like) a gift
enclosing this last kiss of mine
you want?