Đó là lời mời của Trần Thanh Châu, người bạn chung lớp 12B3 trung học Ngô Quyền - Biên Hòa (nk 1974-1975) của tôi, sau ba tuần lễ tôi rời nước Mỹ…
@ Thanh Châu giải cứu binh nhì…
Nhận tín hiệu SOS của Mai Quan Vinh:
- Diệp Hoàng Mai bệnh rồi, nó ở lại trại không tiện. Ông đón nó về nhà ông đi…
Trần Thanh Châu hồi đáp ngay trong tíc tắc:
- Ok, tôi đến đón Mai ngay bây giờ…
Bị tắt tiếng không nói năng chi được, tôi khoát tay hối Vinh trở về đất trại. Vinh có vẻ bất an khi để tôi lại một mình, rút quyển sổ tay tôi trấn an ngược:
- Đợi được, yên tâm…
Vinh còn nhiệm vụ với Trại họp bạn Thẳng Tiến XII vừa khai mạc, không thể bàn giao trực tiếp “bệnh nhân Hoàng Mai” cho Trần Thanh Châu được.
Lá thư tình thứ hai tôi gửi Hà Mai Trâm, bà xã của Châu:
- Sorry Trâm, chị Mai bệnh không nói chuyện được. Cho chị một món ăn có nước (cháo, phở, mì gói…) mỗi ngày, em cứ đi làm. Ở nhà chị tự xử, cảm ơn Trâm…
(hình trần thanh châu)
Chuyển hành lý của tôi lên xe, Thanh Châu thong thả lái xe trực chỉ San Diego:
- Mai ở chơi nhà mình bao lâu cũng được, nhưng mình ngỡ tuần sau Mai mới đến nên chưa kịp dọn phòng cho Mai…
Lại rút số tay, tôi ghi vội:
- Tự dọn được, yên tâm…
Trên đường về, Châu đánh thêm chiếc chìa khóa nhà:
- Đề phòng lúc Mai cần ra ngoài, mà vợ chồng mình đi vắng…
Bạn đưa thì tôi cất giữ, chứ cái “công cụ” giao tiếp duy nhất của tôi đang bị hỏng hóc trầm trọng, tôi còn đi đâu được nữa?!... Những ngày sau đó, tôi chỉ có thể “bút đàm” với hai bạn mà thôi.
@ Công chúa trên tầng cao, vai diễn bất ngờ…
Những ngày dưỡng bệnh tôi “chiếm lĩnh” nguyên tầng lầu nhà bạn, không làm bất cứ việc gì ngoài chuyện ngủ với ăn rồi uống thuốc. Vẫn thói quen dậy sớm, nhưng tôi lười lĩnh quấn mình trong chăn “nướng” đến chín vàng, đôi khi khét lẹt… Trong cái lạnh dìu dịu buổi ban mai San Diego, tôi nằm lắng nghe thông reo chim hót rất ư… thú vị. Nhắm mắt tôi tưởng tượng, mình đang an dưỡng trên cao nguyên thơ mộng ở quê nhà…
Mặt trời thức giấc, cũng là lúc tôi trở dậy đón tia nắng đầu ngày. Pha tách café hòa tan nóng ấm, tôi bước ra ban công tận hưởng không gian trong trẻo lúc bình minh. Ngôi nhà đồi của bạn tôi thoáng mát yên bình, rất lý tưởng cho… người cao tuổi như tôi nghỉ dưỡng. Tôi thích thú với đám thú hoang hồn nhiên thân thiện: nào sóc, nào thỏ, chim cút, quà quạ… thi nhau rượt đuổi quanh đồi, đàn chim tung cánh bay cao rồi xà xuống thấp, tí tách tha mồi mà bạn tôi hay để dọc triền đồi mời chúng đến chơi...
Ngày nào Trâm cũng chuẩn bị sẵn món ăn cho tôi trước khi đi làm, đến bữa tôi chỉ hâm nóng lại để lót dạ rồi uống thuốc. Trâm chu đáo đến mức, em để trong ngăn mát tủ lạnh đầy ắp sữa tươi, nước trái cây các loại “bồi bổ” cho bạn của chồng. Trái cây trong bếp lúc nào cũng sẵn, toàn món tôi có thể thay cơm: cam, nho, dâu, lê, chuối, táo… trừ hai món mít và sầu riêng thì tôi thôi, bởi tôi lo mắt đổ ghèn tương thêm khổ. Trâm chân tình và tử tế, nên tôi không chút khách khí với vợ của bạn mình.
Trao chìa khóa nhà, coi như Châu giao hẳn căn nhà thênh thang cho tôi tự tung tự tác. Thường thì vợ chồng bạn đi vắng cả ngày, đến lúc hai bạn trở về thì tôi đã cù bị thức ăn nước uống lên… chuồng. Thời may, vai diễn không mong đợi của tôi kéo dài chỉ năm ngày là dứt hẳn. Dẫu vậy bác sĩ Google vẫn khuyên tôi hạn chế… hót, để không làm dây thanh quản tổn thương thêm.
Vợ chồng Thanh Châu ngõ ý đưa tôi đi thăm bè bạn bất cứ lúc nào, ngay khi tôi vừa bình phục. Thế nhưng tôi lại lười gặp gỡ mọi người, tuy đã khỏi bệnh nhưng tôi có chuyện trò gì được đâu nà? Thôi thì thôi vậy, tôi tiếp tục tá túc nhà bạn đợi ngày trở lại quê nhà. Cùng với bà xã của Thanh Châu, tôi chỉ dạo quanh phố Bolsa chọn mua vài món về làm quà cho con và cháu nội.
@ Trong “nguy” sẽ có “cơ” mà…
Ngoại trừ các nước thuộc khối Schengen, các quốc gia khác không bắt buộc phải có bảo hiểm du lịch trong hồ sơ xin cấp visa nhập cảnh. Nhưng đề phòng bị “sứt chìa gãy gọng” hoặc đau bệnh bất ngờ, nên khi đặt vé bay đi nước ngoài là tôi mua luôn gói bảo hiểm du lịch với số ngày tương ứng. Mua chỉ để yên tâm thôi, chứ thuở đời nào ai mong “sinh sự chuyện” để nhận bồi thường của hãng bảo hiểm du lịch đâu nà? Mà cũng không ai điên đến mức bay từ Biên Hòa đến San Diego để nghỉ dưỡng như tôi, đúng là chỉ dân Biên Hòa thứ thiệt (?!...) mới bất bình thường như thế.
Ngẫm nghĩ tôi cảm thấy cũng hơi… ngộ, bởi lần nào tôi gặp trouble trên đất Mỹ thì bạn Châu cũng là người giải cứu. Nhưng hai lần trước, Châu có thời gian chuẩn bị do tôi còn đủ “tỉnh táo” xác định ngày giờ để Châu đến đón ở sân bay. Còn lần này thì, Châu đi giải cứu bạn già trong tình huống thiệt… bất thình lình. Thế mà bạn tôi vẫn quay xe, ngay lập tức vượt quãng đường xa “giải cứu bạn già” bất kể lịch trình đảo lộn.
Suy cho cùng “trong nguy rồi cũng có cơ…” mà, ông bà xưa đã dạy vậy rồi. Chuyến đi Mỹ vừa qua của tôi có 16 ngày, thì vợ chồng bạn Trần Thanh Châu đã “cưu mang” tôi hết 9 ngày. Cứ tưởng rằng tôi “Xui là xui quá! Xui là xui ghê...” nên không kịp nghĩ rằng tôi “Hên lắm lắm!...” luôn. Mà một trong “những cái hên” của chuyến đi Mỹ vừa qua, là tôi có cơ hội chiêm nghiệm câu nói sâu sắc của ông bà xưa, rằng “chỉ khi hoạn nạn mới thấu hiểu chân tình…” là như thế nào. Thiệt là, thấm thía quá đi thôi!...
Tôi cũng tin chắc rằng, tất cả chúng ta phải cám ơn thời đại khoa học kỹ thuật phát triển, trái đất này bỗng nhiên nhỏ bé, người ta gần nhau hơn, dù ở bất cứ nơi nào vẫn có thể “gặp” nhau, nói chuyện với nhau
Trước năm 1975, ở miền Nam bộ môn cải lương rất được mọi người ưa thích. Những nghệ sĩ cải lương nổi tiếng rất được quần chúng hâm mộ và các bầu gánh săn đón.
Trong suy nghĩ riêng tôi, chết không đồng nghĩa với sự mất mát, mà chỉ tạm thời vắng xa hình bóng người thân. Buồn là tất nhiên rồi, nhưng tôi nghĩ cần chuẩn bị trước
Tình cảm của các anh chị cựu học sinh hướng về Thầy Cô hiện tiền cũng như đã quá vãng trên tinh thần “Giáo dục là thâm ân” thật đáng trân trọng và ngưỡng mộ.
Đặc biệt lần này thầy được đón tiếp trọng thể do 2 nhóm cựu học sinh NQ Bắc và Nam Cali kết hợp tổ chức tại nhà hàng Chez Christina - Milpitas vào đêm Thứ Bẩy 21 tháng 10 năm 2023.
Cuối tháng 8 và vào đầu tháng 9 năm nay tôi có đi cruise kéo dài hai tuần của hảng MSC (Mediterranean Shipping Company) để thăm các đảo thuộc vùng Caribbean.
Lật bật mà thời gian tôi đã sống ở Canada “ xứ lạnh tình nồng” gần bằng thời gian tôi sỉnh ra, trưởng thành, học hành, dạy học, đi lính và đi tù “cải tạo” ở Việt Nam.
Mọi người đều không tránh khỏi Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Không có ngoại lệ, đời là thế. Đừng sợ hãi hay ưu tư khi bạn trở bệnh. Hãy sắp xếp trước mọi việc và sẵnsàng ra đi
tôi đã không có cơ hội nào thực hiện cái lời hứa ấy. Sau này, gặp lại được hai dì cùng lứa tuổi dì Xinh tỵ nạn sang đây. Họ đã không biết gì về số phận dì Xinh nữa.
Những tiến bộ điện tử giúp ích con người nhiều mặt nhưng cũng có mặt chúng làm thui chột trí óc và thể chất của chúng ta tỉ như làm chúng ta lười suy nghĩ
Kể từ đó tôi đã có hướng nhìn rõ hơn về tương lai của mình là khi lớn lên tôi phải trở thành một nhà giáo, đó là một mơ ước mà tôi phải cố gắng biến nó thành hiện thực.
sau gần nửa thế kỷ tồn tại qua những thăng trầm biến động của thời cuộc, rạp KH vẫn còn hiện hữu mãi trong ký ức của người dân BH xưa về một thời huy hoàng tráng lệ ...
giáo chức sĩ quan biệt phái tức là những thầy giáo do lệnh tổng động viên đã phải nhập ngũ một thời gian trưỡc khi được “biệt phái” về dạy học lại cũng phải đi “học tập cải tạo”.
Chúng ta “ăn để mà sống” hay “sống để mà ăn”? Tôi vẫn nghĩ rằng, mọi người đều phải trải qua cả hai giai đoạn kể trên, khi còn trẻ sung sức thì “sống để ăn”, và khi tuổi về xế chiều thì “ăn để sống”.
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.