Danh mục
Số lượt truy cập
6,061,333

Nguyễn Thị Thêm - CÔ GÁI ĐẸP

10 Tháng Mười 20209:37 CH(Xem: 665)
Nguyễn Thị Thêm - CÔ GÁI ĐẸP
Cô Gái Đẹp 2



Cô gái đó có khuôn mặt không có có gì nổi bật. Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.

Khi con trai tôi nói, cuối tuần này con có khách đến nhà ở lại vài ngày. Chiều nay mình đến căn cứ để đón bạn con đi ăn tối rồi đưa về nhà. Tôi hỏi;

- Bạn con là nam hay nữ?

- Là nữ, cùng công tác bên Nhật với con.

- Vậy hả. Cô ta bây giờ công tác ở đâu?

- Cũng ở Texas nhưng ở San Angelo. Tuần này nghỉ bắt cầu dài ngày. Bạn con đến thăm  gia đình mình.

Buổi chiều gần giờ hẹn, con dâu tôi đã bắt đầu giờ dạy tiếng Anh trên internet không thể đi cùng. Con trai chở mẹ và ba đứa con bon bon trên đường. Ở băng sau, 3 đứa cháu đang hát líu lo. Xe chạy xuyên qua những cầu xa lộ San Antonio thật đẹp, rộng và mới. Một sự thay đổi thật nhanh. Chưa tới một năm tôi không trở lại đây mà thành phố đã có nhiều  mới mẻ. Nhiều con đường được mở ra, nhiều khu nhà được xây mới. Nhưng khí hậu tháng này ở San Antonio quả thật nóng khắc nghiệt. Tôi dân Cali mà chịu muốn không thấu. Những người ở vùng lạnh đến đây chắc sẽ chạy dài.

Xe  dừng ở đèn đỏ trước cổng căn cứ. Trước mắt tôi là một cây cầu dùng cho người đi bộ băng từ đường bên này qua bên kia rất rộng . Mặt tiền cây cầu có hàng chữ trên đẹp và rõ " Welcome to Lackland Air Force Base"  Dòng chữ phía dưới to và đậm nét hơn :" GATEWAY TO THE AIR FORCE".

Xe chạy vào trong, người lính gác cổng xét giấy tờ và đưa tay chào thật nghiêm túc. Những chiếc máy bay trưng bày đặt rải rác trong khuôn viên. Xe quẹo vào khu khách sạn dành cho quân nhân tạm thời lưu trú. Một cô gái đứng đó đang chờ. Cô ta cười thật tươi và ôm con trai tôi mừng rỡ. Thật tình, tôi rất ngạc nhiên khi gặp cô ta. Chiếc áo thun màu ngà ngà ngắn sát nách, quần sọt ngắn tưa ra như bị rách. Tóc cô ta quấn lên trên gần đỉnh đầu và cột bằng một sợi thun. Không trang điểm, không kiểu cách, cô ta chẳng có vẻ gì là một nữ thiếu tá của quân đội Hoa kỳ. Một cô gái đơn giản, bình dị và có nét mặt khá quyết đoán.

Con tôi chở mọi người đi ăn. Một bữa ăn thân mật và rất vui. Tôi chơi với mấy đứa cháu nội để hai người bạn có thời gian chuyện trò. Nghe họ nói chuyện và cười vang thích thú tôi cũng vui lây. Sự tự nhiên thoải mái trong tình bạn, tình chiến hữu khiến tôi có cảm tình với cô gái này. Sau bữa ăn con tôi trở lại căn cứ để cô gái lấy xe. 

Và thế suốt thời gian nghỉ cuối tuần cô ta đã là khách của gia đình con tôi. Một người khách rất dễ thương.

Cô ta là một bác sĩ quân y, một tay làm bánh ngọt khá chuyên nghiệp và một người thích phiêu lưu. Cô ta đã có những bức hình leo núi, trượt tuyết, trượt nước, nhảy dù, mang balô đi khắp nơi để tìm hiểu và khám phá. Nào Ý, Đức, Tây Ban Nha, Thổ Nhĩ Kỳ, Pháp, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ai Cập...Trong cô ta tiềm tàng một sức mạnh và một ý chí . Nụ cười tự nhiên tỏa sáng đã chinh phục trái tim tôi.

Nếu nói phụ nữ ngày nay lười biếng và không thích nấu ăn là bạn đã sai lầm. Cô gái nhỏ nhắn này làm bánh rất ngon. Cô ta còn muốn ra khỏi quân ngũ để mở tiệm  bánh để thỏa mãn sự đam mê. Mỗi khi tôi vào bếp làm một món ăn, cô ta nhiệt tình xin được tham gia, giúp đỡ và học hỏi. Cô ta ăn uống tự nhiên không kiểu cách cũng không sỗ sàng. Trong cô ta tôi bắt gặp một phần đời ước muốn của tôi trong đó. Ước muốn khao khát được sống cho mình, tự nhiên và thoải mái. Ước muốn được đi xa, được sống bằng nhiệt huyết và đam mê. Ước muốn của tôi  không bao giờ thực hiện được. Tôi yêu quý cô gái này vì năng lực tiềm ẩn bên trong.

Con tôi tổ chức một buổi đi tắm sông vì trời khá nóng, cũng là dịp giới thiệu một nơi lạ của San Antonio. Trong khi tôi lỉnh kỉnh áo quần, nón, kiếng mát, cô lính chỉ mặc một cái áo bằng vải thun dài quá gối, tóc cũng cột một búi ở đỉnh đầu, một kiếng mát gài lên tóc, cô ta nhanh nhẹn phụ con tôi mang đồ lên xe. Vì ba cháu đều có phải ngồi car seats nên chiếm hết cả băng giữa, đồ đạc mang theo cũng nhiều nên cô ta phải leo vào từ phía sau cốp xe. Tôi ái ngại sợ cô ta phiền nên đề nghị cô ngồi phía trước cạnh tài xế. Nghe xong cô ta cười phá lên và nói " Không có chi! Con là lính leo trèo quen rồi."

Xe đậu ở bãi khá xa con suối. Tôi bước xuống còn loay hoay với túi đồ thì cô gái lưng mang balo,  vai mang 3 cái ghế ngồi chơi to đùng. Tay thì xách lỉnh kỉnh đồ đạc. Cô ta đi xuống bãi tắm gập ghềnh trơn trợt chẳng có vẽ gì nặng nề hay mệt nhọc. "Đúng là nữ quân nhân"  tôi nghĩ thầm trong bụng. Xuống tới nơi con dâu tôi còn loay hoay với mấy đứa con, cô ta đã sắp xếp ghế, mời tôi ngồi và cùng con dâu tôi giúp các cháu thay đồ và ăn trước khi tắm.

Ở San Antonio, có một nơi thật đẹp gọi là River Acres Park. Nước sông chảy từ trên cao xuống. Thác nước không quá cao, trải dài như một tấm lụa giăng ngang trắng xóa rất đẹp. Người ta vui chơi bằng lái những thuyền nhỏ bằng nhựa (kayak) hay kết những cái phao lại với nhau. Loại phao hay bánh xe có một tấm lưới thật dày ở trong để ngồi. Người chơi cho kayak hay phao lên trên đầu nguồn dòng thác cao rồi chèo chống cho trôi  xuống dưới. Qua ghềnh thác chiếc phao bị sóng nước trồi lên chụp xuống rất thú vị. Nước chảy xiết, đẩy phao trôi về cuối dòng suối. Nếu không biết kiềm chế chiếc phao sẽ lật úp hoặc trôi dạt ra xa hoặc rời xa các chiếc khác. Nếu muốn chơi tiếp, có xe rước đi ngược lên thượng nguồn hoặc leo qua những tảng đá cao gập ghềnh nguy hiểm để lên trên dòng thác. Cứ thế từng cặp, từng đoàn, từng gia đình chơi với sóng nước thật vui.

Con sông này ở ngay dưới gầm cầu freeway. Nước sông không sâu, khoảng nửa bắp chân ngay chỗ tôi ngồi. Lòng sông trải dài là một tảng đá trắng bằng phẳng thật đẹp. Nhìn xuống dưới nước trong veo, chảy cuồn cuộn, mát mẻ dưới chân. Chúng tôi chọn một địa điểm sát với cột cầu. Mở ghế ra, ngồi thò chân xuống nước, ly nước để ở tay ghế. Thức ăn để ở bàn vừa ăn vừa trò chuyện. Mở iphone check mail, nghe nhạc, ngắm thiên hạ tắm bập bềnh trên sóng nước. Mọi người cười vang, lòng cũng vui theo. 

Qua khỏi gầm cầu nước trong vắt đó, đi xuống cuối nguồn nước sông sâu hơn, nước chảy mạnh và cây cỏ um tùm. Cho nên mọi người đều quy tụ ở khu vực này che dù làm chỗ nghỉ ngơi sum họp. Lòng sông thật rộng, người ta cũng thật đông. Từng gia đình đem ghế, bàn, những chiếc dù căng giữa dòng sông mát mẻ. Họ ăn uống, nghe nhạc, sum họp. Đó là những buổi picnic trên sông bình dân và hào hứng. Đa phần người ta mặc đồ tắm, ăn uống, tắm sông, bơi lội. Những cô gái sexy trong những bộ đồ tắm hai mảnh khêu gợi, những thanh niên cởi trần khoe thân hình vạm vỡ chắc chắn. Những phụ nữ Mễ tự nhiên với thân hình bốc lửa đầy mỡ, các ông chồng cũng phục phịch bụng to không kém. Có phao chỉ chở một người thôi đã nặng trịch trôi muốn không nỗi. Có những Kayak bề thế sang trọng, có những bánh xe hơi thô sơ cũng làm vui bọn trẻ con. Mọi người bơi lội, chèo ghe, ăn uống trò chuyện tới chiều tối thì thu xếp lên xe đi về. Đó là nơi nghỉ mát thật lý tưởng cho những người dân lao động vào những ngày nắng nóng kinh người ở Texas. 

Tiếng nhạc vang vang, tiếng cười tiếng nói cụng ly chúc tụng hòa với tiếng nước chảy tạo một âm thanh vui nhộn rất Mễ.

 Sau khi các cháu ăn xong thay đồ tắm, con trai tôi bơm cái phao căng tròn, mấy cha con dẫn nhau đi lên hướng thác nước. Cô gái cỡi chiếc áo thun dài. Bên trong cô ta đã mặc sẵn đồ tắm. Cũng chỉ là hai mảnh vải nhỏ xíu che hai phần quan trọng của phụ nữ. Tôi ngây người nhìn cô ta đầy ngưỡng mộ.

Thân hình cô ta in rõ trong ánh nắng buổi chiều lẫn váng tối của lòng cầu. Cô ta thật đẹp trước mắt tôi. Tự nhiên và lành mạnh. Bộ ngực cô không to, hai mảnh vải nhỏ và sợi dây mỏng manh làm đẹp thêm trên thân thể rám nắng. Tôi nhớ có một người phụ nữ Mỹ đã nói :" Cần gì có bộ ngực thật to, bơm chi cho lớn mất cân đối, chỉ cần bộ ngực căng tròn, chắn chắn vừa tay nắm người đàn ông mình yêu là đạt tiêu chuẩn" Bộ ngực cô gái thật đúng tiêu chuẩn, nó hấp dẫn lạ kỳ. Phần dưới thân hình quá tuyệt. Thon gọn và rắn chắc. Tôi đã từng ngắm và thầm khen ngợi thân hình tuyệt mỹ, đầy sức sống của bầy cháu ngoại gái. Chúng thể hiện sự trong trắng, ngây thơ của một nụ hoa vừa hé mở. Nhưng với cô lính này thì quá đẹp, nét đẹp rắn chắc và tự tin. Cô ta cao, thân hình thật chuẩn, chiếc quần lót nhỏ xíu chỉ bằng một bàn tay xòe ra. Cô ta không có ngực tấn công, mông phòng thủ. Không có đồi núi chập chùng khêu gợi đàn ông. Cô ta là hiện thân của tự nhiên và sức sống.

Cô gái đi ngược về phía thác nước, trèo lên những tảng đá gồ ghề trơn trợt. Cô ta đứng đó chờ đợi chiếc phao con trai tôi và các cháu trôi xuống để sẵn sàng trợ giúp nếu nó lộn nhào. Cô giúp đỡ, vui đùa và cùng các cháu tôi chơi những trò chơi dưới nước thật hào hứng. Con dâu tôi và cô gái cùng ngồi trên phao và theo sức nước đẩy trôi xuống hạ lưu. Một ngày thật mát, thật vui. Tôi không dám chơi như bọn trẻ, chỉ ngồi trên ghế, đi tới đi lui và bắn súng nước đùa vui với cháu. Tuổi trẻ qua rồi, bà già như tôi bây giờ trái tim yếu đuối, cái gì cũng sợ không dám mạo hiểm.

Chiều tàn, các cháu đã thấm mệt, cô gái mặc lại chiếc áo thun và cùng con trai tôi thu dọn đồ đạc đem lên xe. Khi trèo lên những tảng đá của con suối để bước lên đất bằng, cô ân cần nắm tay tôi dìu lên. Nụ cười cô ấm áp. Tôi quá yêu cô lính trẻ dễ thương này.

Sáng sớm thứ hai chúng tôi cùng giã từ San Antonio ra đi.  Cô ta ôm tôi chào tạm biệt. Cám ơn những món ăn VN tôi nấu cuối tuần.Chúc tôi sức khỏe và hẹn có ngày gặp lại.  Chẳng phấn son trang điểm. Mái tóc cũng búi cao gọn gàng. Chiếc váy dài chấm gót vải thun đơn giản. Cô ta trở về đơn vị với 3 giờ lái xe.

Tôi cũng lên xe con tôi ra phi trường về lại Cali. Không biết trên đoạn đường dài cô ta nghĩ gì về tôi.  Riêng tôi mang theo hình ảnh cô gái hiện đại này trong suốt chuyến đi và tận đến bây giờ.

Tôi không dám post hình cô ta vì lý do riêng tư cá nhân. Nhưng đối với tôi, cô ta thật đẹp. Một mẫu người phụ nữ hiện đại, không đặt nặng vấn đề hình thức và sự chưng diện bên ngoài. Cô ta có cái đẹp trong lý tưởng sống, trong sinh hoạt cá nhân, sự dấn thân trong xã hội. Sức mạnh trí tuệ và lối sống rất tự nhiên của cô  xứng đáng là một nữ quân nhân của quân đội Hoa Kỳ.

Nghe đâu cô ta mới đính hôn trong một lần leo núi với người yêu. Bức hình chiếc nhẫn đặt trên một viên đá trên đỉnh núi làm minh chứng cho tình yêu đôi lứa.

Cô ta háo hức hỏi con dâu tôi về cuộc sống hôn nhân gia đình, về cách giáo dục con cái. Cô ta đang sẵn sàng bước vào đời sống gắn bó có hai người.

Chúc cô gái xinh đẹp luôn được yêu thương và thật nhiều hạnh phúc.

 

Nguyễn Thị Thêm.


 

 

21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 215)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 662)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 357)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 647)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 412)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 406)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt đẹp và mang ý nghĩa trào phúng, mới nhất của Duyên
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 298)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 361)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 296)
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công: - Hãy cố gắng hết sức và luôn sống đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 601)
Cũng như tất cả mọi thứ, lễ hội ma quỷ trong mùa đại dịch sẽ khác thường, không được tổ chức rầm rộ như thường lệ. Người buồn nhất có lẽ là các em bé mất dịp hóa trang đi xin kẹo
25 Tháng Mười 2020(Xem: 517)
Tôi chạy đi tìm chỗ thang máy, mới lúc nãy thang máy ở đây mà bây giờ kiếm không ra, chẳng lẽ cái thang máy cũng ma quái như bà già biến mất để trêu ngươi tôi?
25 Tháng Mười 2020(Xem: 687)
Tấm lòng nhân hậu của một gia đình Đà Lạt xưa kia cũng đã lan tỏa đến anh, và giúp anh tự biết cần phải làm gì trong quãng đời còn lại của mình,
25 Tháng Mười 2020(Xem: 735)
Nhật ký ngày thứ bảy xin dành tặng cho các họa sĩ nghiệp dư của Ngô Quyền: BT Duyên (Mỹ), PT Hạnh (Úc), PK Luân (Hòa Lan), và NM Dũng (Việt Nam)
24 Tháng Mười 2020(Xem: 460)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 382)
tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 328)
Tôi vốn có lòng thương cà cuống, ít nhất chúng là một phần tuổi thơ của tôi, nên rất bất mãn với cổ nhân. Cà cuống đâu có cay như ớt, như gừng để gừng càng già càng cay.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 619)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 670)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 968)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!
05 Tháng Mười 2020(Xem: 1078)
Kết thúc năm đệ nhị B3, bạn lãnh thưởng hạng nhất. Phạm Thanh Thừa, đứa bạn chí thân cùng bạn, được phần thưởng hạng nhì. Tôi, Đỗ Công Luận, được phần thưởng hạng ba. Tam kiệt của lớp nhị B3.