Danh mục
Số lượt truy cập
4,799,105

Bùi TuyếtMai - ĐI CHƠI TẾT

27 Tháng Giêng 20174:27 SA(Xem: 2947)
Bùi TuyếtMai - ĐI CHƠI TẾT

Đi Chơi Tết

 

Cho-hoa-Tet-

 

Màu sắc của tết rực sáng trên liếp vạn thọ trổ đầy bông vàng hơn cả nắng. Cây mai trồng đã bao năm rồi, mà vẫn chỉ cao bằng cánh tay tôi giơ ngang (có phải giống như tôi, có một đứa trẻ dấu mình vùng vằng không chịu lớn) đượm xanh biếc những nụ non.

 

Tôi biết mà, ngày mồng một năm nay, tôi sẽ thức giấc với nỗi nhớ mênh mông, nhớ nhà, nhớ ba nhớ má, nhớ anh chị em mình, nhớ câu chuyện chị 6 tôi kể rằng, tại tôi mà má la chị một trận, chỉ vì được chị dắt đi cắt tóc, khi về soi gương, sao tôi thấy mình ... vẫn xấu! 

 

Và vậy là tôi khóc ĩ ôi hoài không nín, kể tới đó thôi được rồi, chị 6 tôi lại còn buông thêm câu kết, "mà hồi nhỏ nó xấu ơi là xấu"  đã vậy, chữ xấu của chị dành cho tôi kéo dài tới mũi cà mau ... (tự giật mình, trời, vậy mà hồi đó đòi cắt tóc xong phải đẹp, là sao hở trời!) 

 

Và nhớ, mà tôi như thấy nhà ba má giờ trống trải quạnh hiu biết mấy, chỉ còn có Út, Thảo ra vào cặm cụi sắp đặt cho ba má được ấm cúng hơn trong mấy ngày rày... tự dưng tôi nhớ xa xăm lời má, "tui chỉ có một khúc ruột thôi, tui xẻ ra làm năm làm bảy..."  mới nghĩ chỉ mấy lời thôi của má, tôi nghe lòng mình nghẹn ngào ... có một khúc ruột của ba má vừa mới đây thôi, bứt mình... rơi... bứt ra, buông xuống, là tan vỡ, là chia lìa, mà có chia lìa nào không đau?

 

Rồi tôi sẽ hé cửa nhìn ra sân vườn, xem mấy nụ mai có nở hết hay chưa, ngắm đọc mấy dây liễn với những lời tốt đẹp tự chọn lựa mua về, treo lủng lẳng trên nhành mai chưng trong nhà, như tự chúc cho mình... rồi vội vàng đến sở, nếu là ngày vẫn phải đi làm.

 

Đó là tết của tôi, năm nào cũng vậy!

Năm nay, có khác chăng là tâm hồn tôi còn ướt sũng, bởi khúc ruột kia của ba má tôi, của tôi, vừa rụng mất rồi!

 

Tôi luôn có cảm giác lãng đãng vào những ngày cuối năm, tôi nhớ nắng trải vàng trên phố xá thênh thang ngày đầu năm mới, những con đường vắng êm, nhưng còn in dấu trên đó biết bao hân hoan của những bàn chân vui bước trở về nhà sau khi đi hái lộc nửa đêm, với niềm tin rồi lời nguyện cầu tốt đẹp sẽ được chứng giám của đất trời.

 

Màu sắc, vị tết ướp ủ vây tràn quanh tôi, nắng trên cao trong khe, gió hanh hanh, đẹp dịu dàng...

Hé cửa, chưa dợm bước chân nào, đã thấy người xe rộn rịp, bông hoa ơi là nhiều mọc tràn ven lề đường, xe bán bóng bay phần phật sắc màu, tiếng hát phát ra từ chiếc cassette gắn sau chiếc xe kẹo kéo đang thiết tha  "... đồn anh đóng ven rừng mai, nếu mai không nở, anh đâu biết xuân về hay chưa ...", đứa con trai hí hởn khuỳnh chưn ngồi quay ngược lại yên sau, hai tay ôm hai giõ bông cúc mâm xôi, miệng cười toe toét, tiếng réo gọi í ới của những người bán hàng qua lại giữa đám dưa bóng mẫy thẳm xanh.

 

Màu sắc tết ủ đầy đây đó, trong từng con mắt ngó trên ngó dưới, ước xem cành vầy, nụ mai vậy, có nở kịp tết không, trong từng lời tốt đẹp dành chúc cho nhau, treo đầy ở gian hàng bán thiệp, trong những phong bao lì xì đỏ thắm in đủ hình bông hoa bên ngoài... Màu tết, mùi tết còn ủ kín trong từng dây pháo kia, đợi đến giao thừa mới vui nổ tưng bừng trong từng sân nhà, và tôi (con nhỏ xấu ơi là xấu của chị 6) sáng mồng một ra, có khi mừng húm khi nhìn thấy những viên pháo lép còn sót lại đêm rồi.

 

Trong không gian tỏa đầy màu sắc đó, có một khoảng, sắc tết phết lên một gam trầm, là những ánh mắt đã mờ sương khói, đôi vai oằn xuống vì những tháng ngày đội nắng chở mưa, tấm lưng còng nhẫn nại sau gánh hàng lọ mọ từ lúc tinh mơ, rồi quầy quả để cho kịp được một chỗ ngồi bán tết. Cũng hoa cũng trái sắp gọn ghẽ bên trong, nhưng không hề trau chuốt, hoa trái còn nguyên vẽ đơn sơ từ một khoảnh đất nhỏ nào đó trong sân nhà, y như vậy, dáng ngồi bệt trên đôi dép nhựa đã mòn phai kia chân chất như củ khoai củ sắn, thời gian chứa đầy trong đôi mắt ướt mờ đục, ngước theo như hỏi xa xăm, người thì đông quá, mà sao họ chỉ lướt qua không vậy cà... 

 

Quạnh quẽ mưu sinh giữa chợ đời đông vui nhộn nhịp, và dù thế gian rộng lớn bao la biết mấy, nhưng dấu đi đâu cho được màu sắc trầm buồn này, dạ thoáng chốc xốn xang, tuổi già sao vẫn nhọc nhằn đến vậy!

 

Tết về, trong đầu vang vang những lời hát xưa lơ xưa lắc, nghe hoài nghe hủy cả trăm lần từ hồi còn nhỏ tới giờ... có cất thành lời đâu, thầm thôi, vậy mà vẫn làm tôi muốn ứa nước mắt, ngày xưa coi thường quá trời, giờ chỉ mới nghe khúc dạo đàn thôi là lòng muốn liêu xiêu mụ mị rồi, mà không hiểu ra bởi cái gì, nhớ thấy trời thấy đất những ngày tết năm nảo năm nao, cố mấy diễn tả cũng không xong, dù cố gom bao nhiêu chữ nghĩa, cũng không... 

 

Đó, ký ức ấu thơ vào những ngày giáp tết. Tôi vui hay buồn quá, mà đứng ngẫn ngơ không bước thêm vào, đi cho hết, gặp cho tận những ngày tươi đẹp cũ, thôi thôi, tôi lại muốn chảy nước mắt rồi ...

 

Khép cửa, nhẹ êm, vì sợ đóng sập vội vàng, hoài niệm đau, lòng tôi cũng đau.

 

Tết xưa xa ngái. Ký ức ở trong tôi nên chỉ là gang tấc, mà cớ gì tôi cứ mãi miết vòng vèo, lan man nhặt từng bước chậm ...  

Có gì đâu, ngày còn thơ ... tôi đi chơi tết chút mà! 

 

Bùi TuyếtMai

 

07 Tháng Tám 2018(Xem: 202)
Với tôi, giá trị tư tưởng lớn nhất của Tác Phẩm “Có Một Thời Nhân Chứng” của nhà văn Lê Lạc Giao chính là cách Ông đặt lại vấn đề: “Nạn Nhân hay Nhân Chứng”
07 Tháng Tám 2018(Xem: 406)
Đời là cõi tạm không dài Thế nên sống trọn kiếp này... an nhiên Trần ai, tan hợp muộn phiền Nên đừng gieo nghiệp, gieo duyên mặn nồng
04 Tháng Tám 2018(Xem: 281)
Những nốt nhạc vui đã vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Hãy hòa lời ca để bản hợp ca NQ bay lên cao, vang rộng và ý nghĩa nhất.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 622)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 512)
Chiến thắng World Cup 2018 của Le Coq Gaulois chẳng những làm cho người tuổi trẻ ở Pháp có một giấc mơ về tương lai như Mbappé đã từng ấp ủ giấc mơ của mình năm anh 6 tuổi
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 402)
Tựa: Mùa Xuân Tôi Và Em Nhạc: Phạm Chinh Đông Ca sĩ: Khánh Minh
14 Tháng Bảy 2018(Xem: 716)
Chánh Niệm được xem như là cội nguồn, là gốc rễ để Tâm được an tịnh. Khi tâm an thì thân khoẻ và trí tuệ sáng suốt hơn.
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 938)
Chúng em vô cùng tri ân sự tận tình giúp đỡ, nhắc nhở và khuyến khích của các thầy cô, các mạnh thường quân và tất cả các anh chị em chs Ngô Quyền
08 Tháng Bảy 2018(Xem: 415)
...có vườn hoa của Mẹ và giàn thiên lý thơm lừng và nhất là thèm mãi bát canh cua đồng ngọt ngào của Mẹ ngày xưa mà giờ đây chỉ còn lại trong dĩ vãng.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 574)
Bài này được viết ra và ghi lại trong bầu không khí đặc biệt bàn luận sôi nổi giữa những fans túc cầu của Đại Gia Đình Ngô Quyền trong suốt đại hội.
03 Tháng Bảy 2018(Xem: 630)
Đại hội trường ta năm nào cũng để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay ngày đại hội được các thầy cô về rất đông vui cùng học trò. Những tà áo dài trắng làm đẹp thêm sân trường và gợi nhớ biết bao kỷ niệm.
02 Tháng Bảy 2018(Xem: 801)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: ĐƯỜNG CHIỀU - Nhạc sĩ Dương Hồng Duyệt - Ca sĩ Duy Khánh Patrice Trần thực hiện youtube
29 Tháng Sáu 2018(Xem: 423)
Miệng vừa cắn củ khoai lang luộc, thằng Tèo chịu hết nổi! Nó quạo quọ một cách... đáng thương, nói với thằng Lìn là sao đưa người tới đây nhiều nên xài đống cây vụn... mau hết quá!!
23 Tháng Sáu 2018(Xem: 450)
. Thứ súng cây này thời bây giờ tụi nhỏ chắc không biết đến đâu, nhưng vào thời đó là món đồ chơi giá trị vào những ngày tháng cuối năm, Tết sắp đến... .
18 Tháng Sáu 2018(Xem: 432)
Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày “Từ Phụ”. Thục Vũ nghĩ mãi, cố gắng tìm một món quà nào thật qúy giá để tặng Bố, Bố rất giản dị, Bố không thích quà cáp tốn tiền.
17 Tháng Sáu 2018(Xem: 513)
Tới đây, tôi rất vui mừng loan tin là quyển Ngô Quyền Toàn tập của chúng mình đã được trịnh trọng đem vào nhà in rồi. Nhóm thực hiện sau bao nhiêu đêm thức khuya dậy sớm
17 Tháng Sáu 2018(Xem: 1461)
Tháng 6 có nước mắt của những người con mất Cha, ngậm ngùi săm soi gót chân mình xem đã lấm bùn từ lúc nào, từ ngày 30 tháng 4, hay từ ngày thân phụ khuất bóng?
19 Tháng Năm 2018(Xem: 801)
Thầy đang mong mỏi từng ngày để được hưởng niềm vui tương ngộ vào tháng 7 sắp tới. Đó là niềm hạnh phúc của một người Thầy đã giã từ bục giảng ...