Danh mục
Số lượt truy cập
5,634,825

Diệp Hoàng Mai - DẾ CƠM LĂN BỘT CHIÊN GIÒN

03 Tháng Ba 201712:26 CH(Xem: 12326)
Diệp Hoàng Mai - DẾ CƠM LĂN BỘT CHIÊN GIÒN


DẾ CƠM LĂN BỘT CHIÊN GIÒN

 

Học hết lớp Tư trường Nữ tiểu học – lớp 2 bây giờ – ba tôi đưa gia đình vô khu gia binh sân bay Biên Hòa trú ngụ. Vì vậy mà hồi nhỏ tôi ít có cơ hội lội đồng bắt dế, để tuổi xế chiều được nhớ về quá khứ qua câu ca dao mộc mạc ân tình…

                               Bao giờ cho đến ngày xưa,
                              Để nghe tiếng võng đong đưa của bà?
                              Để dầm nắng dưới đầm hoa,
                              Rình con dế cụ thò ra thụt vào…

 

Nhưng bọn trẻ trong cư xá Không quân Biên Hòa lại có niềm vui khác liên quan tới dế, từ những chú lính Mỹ đồn trú ở sân bay. Số là gần nhà ở của chúng tôi, có trạm thư dành cho quân nhân xa xứ Hoa Kỳ. Tại đây mỗi chú lính Mỹ có một hộp thư nhỏ cỡ tấc vuông, mỗi ô vuông có mã số riêng chủ nhân tự mở. Trạm thư có chừng nghìn cái ô vuông như vậy, xếp đều hàng quanh bốn bức tường. Lúc nào rãnh rỗi – thường là vào buổi tối – các chú lính đến trạm kiểm tra thư tín. Buổi tối ở trạm thư đèn điện sáng choang, thu hút rất đông dế cơm bay vèo vèo vào mùa sinh sản. Đám trẻ con chúng tôi mê lắm, nhưng bị ngăn cản bởi lớp rào kẽm gai che chắn trạm thư. Thế là tối tối chúng tôi tụm năm tụm ba bên thềm trạm đợi, hễ thấy chú lính Mỹ nào đến mở hộp thư là chúng tôi thò những cánh tay bé xíu qua rào miệng la oai oái:

- Ê du, gíp mi con dê. Dế...

(You give me… con dế )

 de com (4)


Mấy chú lính Mỹ rất vui tính nhưng chỉ tươi cười vẫy tay đáp trả đám trẻ lao nhao, chứ hầu như chú nào cũng không đủ dũng khí “bốc, hốt, chụp, giựt” mớ côn trùng đang ào ào bay quanh mấy ngọn đèn pha chói lọi. Thỉnh thoảng cũng có vài chú lính Mỹ yêu quí trẻ con, ráng “bấm ruột gan” rụt rè bắt con dế lạc bầy trao cho lũ trẻ, rồi vội vàng đến bên bồn nước rửa tay mấy lượt xà bông. Không tóm được đám dế cơm trong trạm thư, lũ trẻ chung cư lại bày nhiều trò chơi khác vui hơn mà không cần dế...

 

Sân bay Biên Hòa về đêm nhiều ngọn đèn pha sáng lóa, chính những điểm sáng đèn này là ngọn thiêu thân cho đám dế cơm. Biết đám dế kia trước sau gì cũng chết… tự nhiên, nên thường sau mỗi ca trực đêm ba tôi bắt về chừng nửa thùng thiết dế. Có nguyên liệu dồi dào ba tôi cung cấp, má tôi chế biến đủ món ăn từ đám côn trùng tưởng chừng như “vô tích sự” này. Thật ra các món ăn từ dế không đáng ghê như nhiều người vẫn nghĩ. Theo y học cổ truyền VN, dế chứa hàm lượng dinh dưỡng cao, vị cay mặn, tính ôn hòa, có tác dụng lợi tiểu, chữa phù thũng… Tài liệu nghiên cứu của nhiều quốc gia khác cũng cho biết thịt dế mèn ít chất béo, giàu protit, giàu khoáng chất cần thiết cho sự phát triển cơ thể và trí não. Ăn dế mèn còn giúp giảm lượng cholesterol trong máu, có khả năng phòng ngừa và chống nhiễm độc v.v…

 
de com (1)

Dế cơm là giống “to đầu lớn xác” nhất trong họ hàng nhà dế, kích cỡ lớn gấp đôi gấp ba lần dế bình thường, thân mập ú ù màu vàng nhạt. Có nhiều món ăn bình dân được làm từ dế như: dế rang muối ớt, dế nướng than hồng, dế chiên nước mắm, dế kho tiêu hay dế trộn gỏi v.v… Nhưng “dế cơm lăn bột chiên giòn” chính là món ăn khoái khẩu nhất của cả nhà tôi.

de com (2)

 

Trút hết thùng dế vô thau nước ấm pha muối loãng, má tôi lấy kéo cắt bỏ đầu đuôi cánh cẳng, chỉ giữ lại phần thân dế béo trục béo tròn. Nhẹ nhàng rút bỏ ruột từng con dế xong, má tôi rửa lại vài lần nước sạch rồi vớt dế ra để ráo. Công việc tôi khoái phụ má nhất, là nhét vô bụng mỗi “em” dế một hột đậu phọng, nhét vô đầu dế một hột tiêu cay. Làm xong má tôi hất dế vô thau bột khô, xốc nhẹ cho dế lăn đều qua bột rồi rây thật kỹ. Bắt chão dầu sôi trên bếp, má đập dập mấy tép tỏi tươi khử dầu và cho từng mẻ dế cơm vô chão. Đợi dế chuyển màu vàng ươm giòn rụm, má tôi vớt dế chiên ra rỗ kẽm để ráo dầu.

 

Tuy là món ăn dân dã, nhưng “phụ liệu” rau bắt buộc ăn kèm dế cơm lăn bột chiên giòn phong phú lắm cơ! Mua ở chợ có các loại rau: xà lách, tía tô, giấp cá, húng lũi, húng chanh, húng quế, ngò gai… thêm thơm xẻ ngọt – khế chua – dưa leo xắt mỏng nữa là hết ý. Cả nhà tôi ai cũng “đạo rau” nên mỗi bận có dế thăm nhà, là đám em tôi chịu khó săn lùng hái về đủ thứ: lá cách, lá cóc, chùm ruột, lá xoài… lá nào cũng thật xanh non, làm cho “đụn” rau nhà tôi nhìn thấy bắt thèm rõ… dãi.

 

Khi má tôi bày những dĩa “dế cơm lăn bột chiên giòn” lên bàn, tô nước mắm chanh đường tỏi ớt thơm lừng lựng cũng được mang ra. Dế chiên vàng rụm quấn gọn trong lớp rau lá tươi non, chấm nước mắm ớt tỏi chanh đường xong “cắn” miếng dế giòn tan trong miệng thì… Úi chu cha, ăn đến đâu là ngon “nhức xương” đến đó. Cứ thử một lần ăn dế cơm chiên giòn đi, bà con mình sẽ cảm nhận đủ đầy hương vị: giòn của bột, bùi của dế, chua của chanh, cay của ớt, nồng của tiêu, mùi thơm của các loại rau… tất cả hòa quyện vào nhau, khiến món dế cơm dân dã kia bỗng chốc hóa tuyệt vời.

de com (3)

 

Hồi còn nhỏ, tôi say mê đọc Dế mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài. Khi gia nhập hướng đạo, tôi thường nghêu ngao Thằng cuội của nhạc sĩ Lê Thương:

Các con dế mèn 
Suốt trong đêm khuya, 
Hát xẩm không tiền, nên nghèo xác xơ. 
Đền công cho dế nỉ non, 
Trời cho sao chiếu ngàn muôn…

 

Có người cho rằng dế thường báo trước điềm lành, tiếng gáy của dế mang lại may mắn và tài lộc cho những ai được nghe dế… hát. Chỉ đơn giản vậy nhưng ngày nay không dễ dàng nghe dàn hòa tấu dế, bởi bây giờ dế đã “lên ngôi” trở thành đặc sản trong các nhà hàng sang trọng. Nhưng thật ra đó chỉ là loại dế thương phẩm được nuôi trong chuồng trại, chứ loại dế lội đồng ngày xưa ấy bây giờ đã bị tuyệt chủng còn đâu?

 

Tháng 02/2017

Diệp Hoàng Mai

04 Tháng Hai 2009(Xem: 34689)
Một cuộc biển dâu, đổi đời, tang thương đã diễn ra quá nỗi bi đát. Biên Hòa còn đó, mà lòng Biên Hòa đã mất tự bao giờ. Nay tuổi đời đã cao, nghĩ đến thời son trẻ, mà ngậm ngùi tiếc nuối quá khứ. Công đã tạm thành, danh đã tạm toại, nhưng tâm hồn tôi vẫn ngậm ngùi nhớ tiếc những phút giây hạnh phúc đầu tiên, đã qua mất rồi.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 65919)
  Như mây xuống phố chiều nay , Nhớ về trường cũ những ngày xa xưa. Môt mình lê bước trong mưa, Mang theo kỷ niêm trường xưa Ngô Quyền .  
04 Tháng Hai 2009(Xem: 27405)
  Một ngày cuối tháng 5 năm 2004, nhóm CHS/NQ/NCA tề tựu lại làm một cuộc viễn du lên miền Bắc Cali. Trước mắt là để xả hơi sau những ngày vật lộn với miếng cơm manh áo, sau là họp mặt với nhóm CHS/NQ/BCA để cùng ra mắt cuốn Kỷ Yếu CHS/NQ 2004.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 58075)
  Bốn mươi năm lẻ: nửa bóng câu. Em biết đến ta bạc mái đầu. Lầu chiều Hoàng Hạc còn đứng đợi. Mang hết niềm riêng tới muôn sao.    
04 Tháng Hai 2009(Xem: 62763)
Mưa rơi trên phố vắng, Mưa rơi trên đường xưa Ta, nỗi buồn sâu lắng, Ngồi quạnh hiu, nghe mưa!
04 Tháng Hai 2009(Xem: 27762)
  Dù biết rằng viết những lời tán tụng nhan sắc của cô, tôi đã làm một việc quá thừa, nhưng tôi vẫn muốn cô biết những ý nghĩ của tôi và biết đâu của nhiều bạn khác cùng lứa đã “say mê” cô như tôi vậy!    
03 Tháng Hai 2009(Xem: 30263)
Tôi có nhiều kỷ niệm đẹp không nói ra lời. Đối với bạn bè là những điều trân quý và đối với học trò là những kỷ niệm. Đời tôi sinh ra là như thế với nhiều mảnh vụn làm nên cuộc sống hiện sinh. Hiện sinh trong cuộc đời và hiện sinh trong đời người.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 61027)
  Gặp nhau truyện cũ vui như tết, Nhắc lại ngày xưa, đẹp tựa hoa.  
03 Tháng Hai 2009(Xem: 28639)
  Cho đến nay 50 năm trôi qua với bao nhiêu biến động khủng khiếp của lịch sử, được diễm phúc là một học sinh lớp B3 của trường Ngô Quyền thuở sơ khai tôi xin ghi lại đây bằng ký ức của mình và vài bạn trong ba lớp Ngô Quyền I hình ảnh Trường Ngô Quyền chúng ta được khai sanh giữa thời đất nước chuyển tiếp từ chế độ thuộc địa Pháp sang nền Đệ Nhất Cộng Hòa
03 Tháng Hai 2009(Xem: 25543)
  Tất cả kỷ niệm về trường Ngô Quyền là nỗi ngậm ngùi của những cựu học sinh, vì trường cũ còn đâu!
03 Tháng Hai 2009(Xem: 26947)
  Thế hệ chúng tôi ăn sinh nhật tuổi 18 của mình ngay năm 1975, bài viết này xin dành cho những bạn học, từ lớp 6 đến lớp 12 của trường Ngô Quyền năm 1975. Bao nhiêu người đã như một đàn chim tung cánh, bước ra khỏi cổng trường và bay đi tứ phương. Có những người hạnh phúc và thành đạt, có những người lầm than và khắc khoãi.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 54821)
  Ta vẫn là ta tự thủa nào Môi hồng, mắt sáng, mộng trăng sao… Trùng Phùng mở hội, mười phương nhạc , Xuân ngát một trời, tình vời cao !                                
03 Tháng Hai 2009(Xem: 28531)
  . Mười ba năm đi dạy, là mười ba năm tôi sống hạnh phúc nhất đời tôi. Người thầy là con đò chở các em sang bờ khác. Cuộc hành trình không nhàm chán, rất thú vị và “tích lũy” kỷ niệm.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 67230)
  Trong những giây phút thiêng liêng ấy, tôi sực nhớ lại hình bóng người Ông khả kính: ông ngoại PHAN VĂN NGA, nguyên Trưởng Ty Tiểu Học tỉnh Đồng Nai (trong chế độ cũ).
03 Tháng Hai 2009(Xem: 60735)
  Tôi bắt đầu lên tỉnh học từ 1960. Ba mất sớm, nhà quá nghèo, anh chị em lại đông. Trong suốt thời gian đi học, tôi đã làm rất nhiều nghề để có tiền sinh sống, nổi bật nhất là nghề dạy kèm.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 52541)
  Tôi chỉ viết về những năm đầu tiên mà ký ức của tôi còn lưu giữ. Sau này, khi tập hợp được các anh em ở những niên khóa sau, lần lượt chúng ta sẽ đúc kết thành một bản danh sách hoàn chỉnh.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 23200)
  Phải chi dòng sông Đồng Nai chảy ngược, có thể tôi đã thấy lại mình trong sân trường ngày trước, thuở học trò vô tư
02 Tháng Hai 2009(Xem: 29761)
Trong đời làm việc của tôi, từ dân tới lính, ông là vị chỉ huy duy nhất mà tôi còn nhớ tới, với lòng kính trọng.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 29651)
  Một ngọn gió dịu mát của mùa Xuân đã đưa tư tưởng tôi bỗng dưng trở về nơi chốn cũ, nơi đó có bày chim con chưa ra ràng nhưng đã muốn tập tễnh bay lượn, vỗ đôi cánh non nớt như muốn tung bay ra khỏi tổ ấm êm đềm và sự che chở thương yêu của chim mẹ, muốn tìm hiểu chân trời ngoài kia bao la rực rỡ muôn màu ra sao .
02 Tháng Hai 2009(Xem: 34666)
Những ngày xa quê hương, lưu lạc xứ người, bận biụ với cuộc sống, tôi luôn luôn nhớ về quê nhà, nhớ về xứ Cù Lao với dòng sông Đồng Nai yêu dấu; gần đây tôi có tìm đọc thêm về xứ Đồng Nai thuở ban sơ cùng sự nghiệp khai sáng miền Nam của Ngài Nguyễn Hữu Cảnh. Nay tôi xin ghi lại những sự kiện, kiến thức tìm học đựơc bằng tấm chân tình cuả người con đất Cù Lao Phố, Đồng Nai.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 56847)
Ngày nay con đã là cô giáo, "Mộng" đã thành rồi!...Mẹ thấy đâu? Đầu xanh bao mái nhòa trong mắt, Vẳng nghe tiếng mẹ ở nơi nao?...
02 Tháng Hai 2009(Xem: 25209)
  Năm đó, tôi về Việt Nam ăn Tết và cũng để mừng má tôi tròn một trăm tuổi. Đó là lần thứ hai tôi về Việt Nam . Kỳ trước về với vợ con nên đi đâu chúng tôi cũng dùng xe nhà của thằng em bà con cho mượn với tài xế (Thằng em này "biết làm ăn" nên bây giờ nó khá lắm). Kỳ này về một mình, tôi định nếu có dịp sẽ dùng xe công cộng một lần cho biết.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 64749)
  "Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, rơi trên bục gỗ, rơi trên tóc thầy...” Tiếng nhạc từ phòng con gái của tôi vọng sang, làm tôi hồi tưởng lại những bàn ghế cũ, phấn trắng, bảng đen...
30 Tháng Giêng 2009(Xem: 55244)
Cũng nhờ vậy rất nhiều cánh chim NQ lạc loài ở phương trời xa tìm về liên lạc được quý Thầy Cô và bạn học năm xưa. Điển hình chúng tôi ở Âu Châu mừng quá khi nhận và đọc được 2 quyển báo học trò đó, tưởng chừng như thấy lại thời NQ xa xưa.   Đặc biệt tìm thấy trong đó có cả một vườn thơ Tao Đàn đủ sắc hoa rực rở.
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 53090)
*   Viết kính tặng thầy Nguyễn Xuân Hoàng với lòng Yêu Thương, Kính Trọng và Cảm Thông sâu xa nhất .  
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 63312)
  Hỡi cô Cựu Nữ Sinh Ngô Quyền, hỡi cô bạn hàng xóm của tôi ơi!   Tôi rất cảm phục và trân quí cô.   Nếu giữa cô và tôi không có thứ tình cảm nào khác thì trong tôi sẵn có có một thứ tình keo sơn gắn bó với cô từ lâu, từ thời thơ ấu đến tuổi trưởng thành, kéo dài cho đến tuổi…sồn sồn bây giờ và tuổi già sắp tới, đó là tình bạn.   Còn cô thì sao?
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 28989)
Thôi thì:    “Đã mang lấy Nghiệp vào thân   Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa!” (ND).  
29 Tháng Giêng 2009(Xem: 62390)
(Thân tặng các em cựu học sinh Ngô Quyền, đặc biệt các em Ban Văn Nghệ Hiệu Đoàn thời 69-71 )