Danh mục
Số lượt truy cập
5,661,371

Áo Trắng Xưa Ngô Quyền - Niềm Vui Hội Ngộ.

22 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 58516)
Áo Trắng Xưa Ngô Quyền - Niềm Vui Hội Ngộ.

 

 

 

 

                       Niềm Vui Hội Ngộ

                                                           Áo Trắng Xưa Ngô Quyền .

 

 

          Mấy tháng nay tôi cứ nôn nao mong cho đến ngày họp mặt Hội CHSNQ 29/5/2005 để gặp lại các bạn học cũ của tôi thời Trung Học.

           Bọn tôi gồm ba đứa : tôi, C. và S. hẹn cùng gặp nhau ở San José trước, rồi sau đó mới lái xe xuôi Nam họp mặt sau .

           Sở dĩ tôiMấy  chọn đáp ở San Jose vì tôi muốn đến thăm Cô L.H., Cô giáo cũ mà tôi được biết qua Cô T., Cô giáo lớp Nhất của tôi thuở tôi còn mài đủng quần ở trường NTH. Tôi còn nhớ thời đó ba Cô: Cô D., Cô LH., Cô T. là thần tượng của bọn học sinh chúng tôi khi còn học ở lớp Nhì và mong khi lên lớp sẽ được vào học lớp của môt trong ba Cô vì các Cô vừa đẹp vừa dạy giỏi có tiếng.  Học sinh nào học lớp các Cô là kể như có nhiều hy vọng đậu vào đệ Thất Ngô Quyền, ngôi trường danh tiếng nhất thành phố Biên-hòa.  Đi đâu các Cô cũng đi chung với nhau nên tôi cảm thấy gần gũi và thương mến các Cô như Cô giáo ruột của tôi   .

            Ngoài ra tôi cũng muốn cùng các bạn tôi sẵn dịp ngao du một chuyến ở San Jose, thành phố mang tên Thung lũng hoa vàng nổỉ tiếng giàu đẹp, ấm áp và phố chợ Tàu San Francissco phồn thịnh nhất nước Mỹ .

            Vừa bước xuống phi trường San Jose, tôi vô cùng cảm động thấy cả Thầy Cô và người con rễ tương lai chờ đón tôi tận cửa.  Đã lâu không gặp Cô, nay nhìn Cô thấy có dấu vết của thời gian, nhưng vẫn còn phảng phất nét dịu hiền khả ái thời xuân sắc.  Còn Thầy thì ngay lần gặp đầu tiên nầy cho tôi thấy ngay thầy quá đỗi hiền lành nhân hậu và đẹp lão nữa.  Chẳng thế mà Cô tôi đã chờ đợi để sánh duyên với Thầy ở lứa tuôi hơi muộn màng .

          Nắng hanh vàng rực rỡ đưa tôi về đến nhà Cô, một khu yên tĩnh với nhiều tàng cây to che mát rợp.  Dù không được khoẻ với cánh tay còn bị yếu sau lần té ngã, Cô dành cho tôi một bữa ăn trưa thật đặc biệt toàn những món hợp khẩu vị của tôi, nào là bánh bèo bì, nào là chả giò tôm thịt v. v…Cô làm em áy náy quá Cô ơi ! Chỉ biết cám ơn Cô thật nhiều và kính chúc Cô luôn vui tươi hạnh phúc, nhiều sức khoẻ .

            Ngủ ở nhà Cô một đêm, hôm sau S. con rễ Cô giúp tôi đi đón hai bạn tôi ở phi trường hai lần trong ngày vì giờ đến không trùng nhau.  Giây phút gặp nhau thật bồi hồi.  Quá lâu rồi chúng tôi không gặp nhau, nên ai cũng nôn nao muốn biết “dung nhan mùa hạ” bạn mình bây giờ ra sao.  Nét rạng rỡ hân hoan tràn ngập trên mặt xóa tan sự mệt mõi do chuyến bay dài.  Cả bọn tôi lại kéo nhau về nhà Cô.  Do đã có báo trước nên lúc nầy có cả Ch., nhỏ nầy học chung với tôi từ những ngày đầu vào Ngô Quyền.  Tôi nhớ hồi đó nó có đôi mắt to với hàng mi cong vút dưới cặp kính cận gọng tròn, thường mỉm miệng cười tủm tỉm và chớp chớp mắt như muốn thu hồn ai. Cả bọn vui cười ríu rít như chim làm Cô cứ kêu lên : “Vui quá há! Vui quá!”. Sau đó là một màn tiệc “tẩy trần” ở quán Nha Trang thật thịnh soạn .

           Sáng sớm hôm sau, bọn tôi đã lục tục dậy sớm từ lúc 6 giờ để chuẩn bị lên đường đi San Francissco do tài xế S. hy sinh thời giờ là vàng bạc để đưa bọn tôi.  Khiếp thật, tưởng như bọn tôi hành quân ra trận không bằng.  Chả là nhỏ Ch. là dân địa phương ở đây nên biết chiều thứ Sáu nhằm ngày lễ, Hwy 5 hay bị kẹt xe, cứ nhắc tôi lo đi sớm, nếu không chờ đến 12 giờ khuya hãy khởi hành.  Gan gì thì gan, dẫu là gan cóc tía đi nữa, làm sao tôi dám “thân gái dậm trường” nửa đêm nửa hôm được chứ, nên tôi phải lo chạy lẹ lẹ như chạy giặc.

          Buổi sáng sớm phố chợ Tàu còn chưa đông lắm.  Trời không nắng hơi lành lạnh nhưng dễ chịu.  Các hàng quán còn chưa mở cửa hết nhưng cũng đủ cho chúng tôi tíu tít sà vào chọn lựa những trái cây tươi mơn mởn ngon lành.  Tưởng là mua giá vừa rẻ vừa ngon, ai ngờ cứ đi thêm một đoạn mới biết là chỗ sau còn rẻ hơn chỗ trước.  Bọn tôi xách lễ mễ nào mận, dâu, lê, cam, nho, táo, nào cherries, nhãn, xoài… người nào cũng nặng trĩu cả hai tay, đảm bảo đầy đủ lương thực trên đường “Nam tiến”.

         Đã đến đây rồi thì phải ghé cầu Golden Gate nổi tiếng có nhiều người muốn rũ bỏ nợ đời.  Bọn tôi đứa nào cũng còn yêu đời hết, thêm nữa trời lắc rắc mưa rơi kèm những cơn gió lạnh thôi tê tái, đành run run đứng từ xa chân cầu chụp vội vài tấm hình ghi lại hình ảnh kỹ niệm chuyến đi .

         Trở lại San Jose, nhỏ CH. đãi một chầu bún chả cá Thăng long ngon tuyệt vời, rồi hướng dẫn bọn tôi đến thăm “tệ xá” của nó thật là đẹp đẽ khang trang nhờ sự chăm sóc thường xuyên của đức phu quân nó.  Tôi thích giàn hoa tím trãi phủ hiên nhà nó trông nên thơ ghê. Cám ơn nhà ngươi đã dành nhiều ưu ái cho bọn ta nhé Ch.!

        Chuyện trò rôm rả trên xe giúp chúng tôi thu ngắn khoảng đường 6 tiếng đồng hồ từ Bắc đến Nam Cali.  Nhỏ S. bạn tôi có cái tên rất đặc biệt.  Nhân một lần Thầy Vượng dạy môn Lý hóa, đọc tên nó trong ngày đầu năm học, mà cứ như là đặc tính của một thứ kim loại, làm cả lớp cười ầm lên hồi lâu không dứt và từ đó về sau mọi người gặp nó là ngân nga : “Đồng thì có tối bao giờ”.  Còn nhỏ C. có máu văn chương hạng nặng; làm thơ có bút hiệu đàng hoàng là TLT.

          Ở gần tụi nó đứa nào cũng có máu thi sĩ hết mà sao tôi không nhiễm được tí nào; thấy người ta viết văn làm thơ cũng muốn bắt chước lắm, nhưng cái máu “phàm phu tục tử” còn nhiều hơn nên hồn thơ của tôi chỉ quanh quẩn mấy trái cóc ngâm, ổi ngâm, xoài chua, me ngào mà thôi. Chỉ đứa ngồi gần tôi mới biết tôi là chuyên viên ăn vụng nhưng ít ai biết vì tôi khôn lắm, tôi chỉ đem theo vào lớp me trộn đường.  Tôi lấy của má tôi mua để dành nấu canh chua, loại me đậu phộng trái nhỏ đã lấy hết hột ra rồi. Tôi chỉ cần thêm tí muối ớt, nhiều đường vô rồi trộn, tán ra từng viên nho nhỏ bằng đàu ngón tay út.  Chờ khi thời cơ đến, tôi nhẹ nhàng nhón một viên bỏ vào miệng. Lỡ thầy có gọi bất tử cũng không lo mắc nghẹn, nuốt cái là xong. Nhỏ Th. là bạn thiết ngồi kề sát tôi nên tôi luôn luôn chia phần cho nó.  Nhắc đến đây tôi còn thèm nhớ .

            Ngày kế tiếp là thứ Bảy, chúng tôi đi San Diego thăm Sea Word. Trên đường ghé thăm hai chị H. và PH. cùng dạy chung trường LVT.  Sau 75, một nơi có nhiều thân tình gắn bó với tôi trong những ngày hậu chiến, có những kỹ niệm, những chia sẻ, những nụ cười như mếu không bao giờ có trong đời.

             Hôm nay tôi đã biết thế nào là khổ nạn kẹt xe. Chung quanh tôi xe là xe, đằng trước đằng sau, bên phải bên trái cứ từ từ nhích dưới trời trưa nắng gắt. Tôi nghĩ bước xuống đi bộ có lẽ còn nhanh hơn. Mọi người đã mệt mõi ở chuyến đi từ San Jose - Nam Cali hôm trước, nay gặp cảnh nầy còn mệt hơn nhưng cũng ráng đi cho trọn cuộc đi chơi. Bù lại những con cá heo xinh xắn biết tuân theo hiệu lệnh người điều khiển, tung tăng giữa làn nước biếc hoặc tinh nghịch bơi sát bờ rồi quẫy mạnh đuôi làm nước bắn tung toé vào mọi người, bật lên tiếng reo hò thích thú. Bọn tôi thích đặc biệt những con cò lửa, bộ lông rừng rực đẹp khoe mình trong nắng hạ nhàn tản đi giữa khung cảnh hữu tình.

          Đến ngày mong đợi, chúng tôi mạnh đứa nào đứa nấy náo nức chuẩn bị cho thật chỉnh tề để đi gặp mặt các bạn cũ.  Đứa nào cũng rối rít hỏi: “Sao, mặc áo nầy được không?”, “Coi dùm mái tóc vậy được chưa?”, “ Đi giày nầy có hợp không?” v.v... Tưởng như các cô dâu sắp lên xe hoa về nhà chồng không bằng.

          Buổi trưa trời Cali thật đẹp, trời cao trong lồng lộng, muôn vật như bừng sáng vui tươi. Từ đàng xa đã thấy các anh Phi, Ngãi, Hạnh và nhiều người khác tôi không nhớ hết đang đứng đón chào các Thầy Cô và bạn bè thân hữu với nụ cười rạng rỡ. Mọi người tay bắt mặt mừng.

          Vào đến bên trong, tôi xúc động thấy những gương mặt thân thuộc của bạn bè ngày nào như: Hiền, Tất Ứng, Nữ, Ngọc Huệ, Ánh Nguyệt, Xuân, Tuyết Mai, Ngọc Mai, Nỹ, và nhiều, nhiều nữa tôi không thể kể hết ra ở đây. Giây phút xúc động ban đầu làm tôi như bị choáng ngợp, lặng người đi không biết nói năng gì.  Sau đó là nỗi mừng vui như oà vỡ ra, tôi ríu rít trò chuyện cùng mọi người. Biết bao điều mọi người muốn hỏi thăm nhau trong khoảng thời gian xa cách đã lâu, câu nầy chưa xong đã tiếp liền câu khác, mọi người cùng nói, cùng cười, cùng vui.  Không còn cảm giác nào tuyệt diệu hơn.  Tất cả như không còn nhớ đến thời gian, không gian, chỉ còn hòa chung một niềm vui hội ngộ.

          Buổi lễ diễn ra thật trang trọng và thân tình.  Thầy Cảnh còn yếu chân nhưng vẫn nhiệt tình hào hứng làm MC bên cạnh Mỹ vui tươi duyên dáng.  Những ca sĩ “ cây nhà lá vườn” Nguyệt, Mỹ Anh, Ngọc Dung điêu luyện không kém nhà nghề.  Bên dưới mọi người say sưa theo dõi văn nghệ, vừa lắng nghe tâm tình thầy cô, bạn bè, vừa thưởng thức món ăn ngon, vừa trò chuyện râm ran không ngớt.

          Buổi chiều, anh Tuấn, anh Ngãi hướng dẫn mọi người viếng thăm cảnh đẹp nhà thờ kiếng, tượng đài chiến sĩ Việt - Mỹ, một công trình xây dựng đầy ý nghĩa do sự đóng góp của cộng đồng người Việt và ngôi chùa Tây Lai Tự to lớn uy nghiêm với hàng ngàn tượng Phật có tự lâu đời.

          Ngắm cảnh xong, tổng khậu Cao thị Chung mời tất cả cùng về nhà “nhâm nhi” nói chuyện tiếp. Ôi bàn tay bà tổng khậu sao quá khéo, làm món gì cũng hấp dẫn. Chỉ trong chốc lát, các món B.B.Q., gỏi gà xé phay, cháo gà, nộm rau muống không đâu có đã được “giải quyết” hết sạch.

          Ngày kế tiếp, Tâm và Ngọc Huệ đưa bọn tôi thăm Disneyland. Mãi nói chuyện, bọn chúng tôi không một ai nhìn thấy xe đã chạy ngang qua cổng vào. Tài xế tôi thấy đường càng ngày càng vắng “đồng không hiu quạnh”, tự nhủ: “Quái, nơi du lịch vui chơi nổi tiếng đâu giống đường thế ni!”.  Lại một màn gọi phone cho thổ địa Tô Anh Tuấn và dấu biệt chuyện hướng dẫn viên Ngọc Huệ cái gì cũng biết nhưng chưa biết đường đi Disneyland.

          Một ngày dạo xem thỏa thích nơi đây như lạc vào thế giới thần tiên của trẻ thơ, xung quanh là đền đài điện ngọc với Hoàng Tử, Công Chúa đẹp tuyệt trần, làm mọi người cảm thấy trong chốc lát tâm hồn nhẹ lâng lâng, bay bổng.

         Chiều về, Ngọc Huệ đãi mọi người món bánh xèo trứ danh của Cali, dòn tan chưa bao giờ có, thêm bánh tôm chiên với khoai môn ngon không kém. Tất cả tận tình thưởng thức để không phụ lòng bạn hiền Ngọc Huệ.

         Ngày vui sao qua mau!  Cuộc vui rồi cũng đến lúc chia tay. Những ngày qua, bọn chúng tôi như sống lại thuở học trò vui vẻ, vô tư không chút gì vướng bận. Có lẻ không ai phủ nhận thiên đường học sinh trong mỗi chúng ta ai cũng có, thỉnh thoảng chúng ta đừng quên nhắc lại để cùng nhau trong phút giây tâm hồn được an nhiên, vui sướng trong cõi hệ lụy nhân gian.  Hãy mở rộng cửa khi điều kiện “ắt có và đủ” đến với chúng ta các bạn nhé!       

         

 

 

                          

09 Tháng Hai 2009(Xem: 26261)
... và như thế, Ngô Quyền hôm qua, hôm nay, mãi mãi vẫn là tổ ấm của chúng ta miên viễn, đời đời...
05 Tháng Hai 2009(Xem: 74064)
Năm mươi ngọn nến hồng đang rực sáng, hân hoan mừng phút giây hạnh ngộ, trùng phùng. Hãy cùng nhau sớt chia, gìn giữ vì ngọt bùi nào rồi cũng sẽ chóng qua…
05 Tháng Hai 2009(Xem: 27727)
  Trường Trung Học Ngô Quyền được điều hành bởi một Ban Giám Đốc, đứng đầu là Hiệu Trưởng
04 Tháng Hai 2009(Xem: 71186)
  Con xin phép được viết đôi dòng kỷ niệm trong lứa tuổi học trò của con vớI những câu nói của Thầy mà gần 50 năm qua vẫn còn in đậm trong trí con.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 24120)
  Chúng tôi trưởng thành trong một nền giáo dục “NHÂN BẢN và KHAI PHÓNG”, mà tinh thần “Tôn sư trọng đạo” thể hiện trong câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, với Thầy, một lòng tôn kính, với bạn, một dạ chân tình, xin mượn nơi nầy thắp nén tâm hương tri ân quí Thầy đã quá vãng, tưởng nhớ quí Bạn đã qua đời.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 58428)
  Này em còn nhớ hay quên ? Lời Thầy Cô dạy chớ nên lơ là. Vì đâu mà có thân ta, Công Cha, Nghĩa Mẹ bài ca dao này;  
04 Tháng Hai 2009(Xem: 27687)
Dĩ nhiên, đám học trò chúng tôi thích lắm, vì ý tưởng lạ đó không tìm thấy được trong Việt Nam Sử Lược của sử gia Trần Trọng Kim hay trong Việt Sử Toàn Thư của sử gia Phạm Văn Sơn.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 29097)
  Trường Trung học Ngô Quyền là một trường sinh sau đẻ muộn, so với các trường Pétrus Ký, Gia Long ở Sàigòn, và các trường Nguyễn Đình Chiểu (được gọi là Le Myre de Vilers thời thuộc Pháp) ở Mỹ Tho, và Phan Thanh Giản ở Cần Thơ.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 66843)
Nhìn em dáng nhỏ hao gầy Cho tôi nghe tiếng thở dài buồn tênh
04 Tháng Hai 2009(Xem: 34758)
Một cuộc biển dâu, đổi đời, tang thương đã diễn ra quá nỗi bi đát. Biên Hòa còn đó, mà lòng Biên Hòa đã mất tự bao giờ. Nay tuổi đời đã cao, nghĩ đến thời son trẻ, mà ngậm ngùi tiếc nuối quá khứ. Công đã tạm thành, danh đã tạm toại, nhưng tâm hồn tôi vẫn ngậm ngùi nhớ tiếc những phút giây hạnh phúc đầu tiên, đã qua mất rồi.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 66006)
  Như mây xuống phố chiều nay , Nhớ về trường cũ những ngày xa xưa. Môt mình lê bước trong mưa, Mang theo kỷ niêm trường xưa Ngô Quyền .  
04 Tháng Hai 2009(Xem: 27438)
  Một ngày cuối tháng 5 năm 2004, nhóm CHS/NQ/NCA tề tựu lại làm một cuộc viễn du lên miền Bắc Cali. Trước mắt là để xả hơi sau những ngày vật lộn với miếng cơm manh áo, sau là họp mặt với nhóm CHS/NQ/BCA để cùng ra mắt cuốn Kỷ Yếu CHS/NQ 2004.
04 Tháng Hai 2009(Xem: 58145)
  Bốn mươi năm lẻ: nửa bóng câu. Em biết đến ta bạc mái đầu. Lầu chiều Hoàng Hạc còn đứng đợi. Mang hết niềm riêng tới muôn sao.    
04 Tháng Hai 2009(Xem: 62832)
Mưa rơi trên phố vắng, Mưa rơi trên đường xưa Ta, nỗi buồn sâu lắng, Ngồi quạnh hiu, nghe mưa!
04 Tháng Hai 2009(Xem: 27807)
  Dù biết rằng viết những lời tán tụng nhan sắc của cô, tôi đã làm một việc quá thừa, nhưng tôi vẫn muốn cô biết những ý nghĩ của tôi và biết đâu của nhiều bạn khác cùng lứa đã “say mê” cô như tôi vậy!    
03 Tháng Hai 2009(Xem: 30303)
Tôi có nhiều kỷ niệm đẹp không nói ra lời. Đối với bạn bè là những điều trân quý và đối với học trò là những kỷ niệm. Đời tôi sinh ra là như thế với nhiều mảnh vụn làm nên cuộc sống hiện sinh. Hiện sinh trong cuộc đời và hiện sinh trong đời người.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 61079)
  Gặp nhau truyện cũ vui như tết, Nhắc lại ngày xưa, đẹp tựa hoa.  
03 Tháng Hai 2009(Xem: 28676)
  Cho đến nay 50 năm trôi qua với bao nhiêu biến động khủng khiếp của lịch sử, được diễm phúc là một học sinh lớp B3 của trường Ngô Quyền thuở sơ khai tôi xin ghi lại đây bằng ký ức của mình và vài bạn trong ba lớp Ngô Quyền I hình ảnh Trường Ngô Quyền chúng ta được khai sanh giữa thời đất nước chuyển tiếp từ chế độ thuộc địa Pháp sang nền Đệ Nhất Cộng Hòa
03 Tháng Hai 2009(Xem: 25584)
  Tất cả kỷ niệm về trường Ngô Quyền là nỗi ngậm ngùi của những cựu học sinh, vì trường cũ còn đâu!
03 Tháng Hai 2009(Xem: 26987)
  Thế hệ chúng tôi ăn sinh nhật tuổi 18 của mình ngay năm 1975, bài viết này xin dành cho những bạn học, từ lớp 6 đến lớp 12 của trường Ngô Quyền năm 1975. Bao nhiêu người đã như một đàn chim tung cánh, bước ra khỏi cổng trường và bay đi tứ phương. Có những người hạnh phúc và thành đạt, có những người lầm than và khắc khoãi.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 54893)
  Ta vẫn là ta tự thủa nào Môi hồng, mắt sáng, mộng trăng sao… Trùng Phùng mở hội, mười phương nhạc , Xuân ngát một trời, tình vời cao !                                
03 Tháng Hai 2009(Xem: 28597)
  . Mười ba năm đi dạy, là mười ba năm tôi sống hạnh phúc nhất đời tôi. Người thầy là con đò chở các em sang bờ khác. Cuộc hành trình không nhàm chán, rất thú vị và “tích lũy” kỷ niệm.
03 Tháng Hai 2009(Xem: 67276)
  Trong những giây phút thiêng liêng ấy, tôi sực nhớ lại hình bóng người Ông khả kính: ông ngoại PHAN VĂN NGA, nguyên Trưởng Ty Tiểu Học tỉnh Đồng Nai (trong chế độ cũ).
03 Tháng Hai 2009(Xem: 60785)
  Tôi bắt đầu lên tỉnh học từ 1960. Ba mất sớm, nhà quá nghèo, anh chị em lại đông. Trong suốt thời gian đi học, tôi đã làm rất nhiều nghề để có tiền sinh sống, nổi bật nhất là nghề dạy kèm.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 52605)
  Tôi chỉ viết về những năm đầu tiên mà ký ức của tôi còn lưu giữ. Sau này, khi tập hợp được các anh em ở những niên khóa sau, lần lượt chúng ta sẽ đúc kết thành một bản danh sách hoàn chỉnh.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 23244)
  Phải chi dòng sông Đồng Nai chảy ngược, có thể tôi đã thấy lại mình trong sân trường ngày trước, thuở học trò vô tư
02 Tháng Hai 2009(Xem: 29820)
Trong đời làm việc của tôi, từ dân tới lính, ông là vị chỉ huy duy nhất mà tôi còn nhớ tới, với lòng kính trọng.
02 Tháng Hai 2009(Xem: 29711)
  Một ngọn gió dịu mát của mùa Xuân đã đưa tư tưởng tôi bỗng dưng trở về nơi chốn cũ, nơi đó có bày chim con chưa ra ràng nhưng đã muốn tập tễnh bay lượn, vỗ đôi cánh non nớt như muốn tung bay ra khỏi tổ ấm êm đềm và sự che chở thương yêu của chim mẹ, muốn tìm hiểu chân trời ngoài kia bao la rực rỡ muôn màu ra sao .