Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Phạm Văn Đạo - THƯ GỬI CÔ NGUYỆT THU

13 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 111511)
Phạm Văn Đạo - THƯ GỬI CÔ NGUYỆT THU


THƯ GỬI CÔ NGUYỆT THU


blank


  Thưa Cô, tình cờ đọc bài viết của cô em thật xúc động. Sau một thời gian dài rời xa bục giãng nhưng cô vẫn nhớ về cái lũ học trò nghịch ngợm ngày xưa. Ôi! Cái tình của cô thật sâu đậm.

 Em, một học trò cũ của cô ngày nào vẫn mong gặp lại cô dẫu bây giờ cô và chúng em đều đã hai màu tóc. Vâng, đúng như cô đã nói tụi em giờ đã hơn sáu mươi, riêng em đã là đầu tàu của một gia đình có ba thế hệ. Thời gian trôi qua nhanh quá và tạo hóa khắc nghiệt không chừa một ai, em xin hỏi thăm sức khỏe của cô và gia đình, mong rằng cô vẫn khỏe và vẫn xinh đẹp như ngày xưa.

 Em xin kể câu chuyện nầy chắc Cô cũng có thể nhớ. Đó là đầu năm học 1964- 1965 có 14 nam sinh chuyển sang học chung với các nữ sinh lớp đệ lục 1. Thú thật bị chuyển qua lớp mới để làm người “ thiểu số” tụi em rất lo lắng và nhất là rất mắc cở, riêng em đêm trước khi đến lớp đã bị mất ngủ.

 Sáng hôm đó tụi em tập họp ở văn phòng chờ Thầy Cầm Giám thị dẫn vào lớp, cũng không gian cũ nhưng hôm ấy em thấy hồi hộp quá. Sau lời giới thiệu của Thầy, tụi em được “ an cư” ở ba bàn đầu phía trong. Hôm ấy nhằm giờ toán của Cô, ngồi chưa ấm chỗ Cô đã ra tay thử thách tụi em: cả lớp phát biểu 3 trường hợp của hai tam giác bằng nhau.

 Đây là câu hỏi không khó, nhưng lúc đó tụi em đang khủng hoảng tinh thần nên cả đám ngồi ngẫn tò te nhìn các bạn nữ giơ tay rần rần mà “quê một cục”. Rồi thời gian cũng làm quên đi những lo ngại không đáng có nữa, chúng em cũng cùng các bạn nữ học tập bình thường.

 Bây giờ Thầy trò chúng ta khó mà có cơ hội gặp gỡ, nhưng em mong rằng trái đất tròn còn sống là Thầy trò vẫn còn có dịp mừng vui đoàn tụ. Mong thời gian đừng cướp mất cơ hội của Thầy trò chúng mình.

 Em xin chào Cô, xin cô cứ xem em và các bạn mãi mãi vẫn là những cô cậu học trò bé nhỏ ngày nào. Chúc Cô nhiều sức khỏe và mong có dịp được trò chuyện với cô.

  Cô vẫn nhớ, tụi em sao quên được,

 Cô không quên tụi em sao lại quên?

 Mái trường xưa mang chữ NGÔ QUYỀN,

 Lòng xao xuyến mơ về hình bóng cũ.


 Nhắc chuyện xưa mơ một ngày hội tụ

 Dẫu đầu xanh nay đã hóa bạc phơ

 Cô chân run, tụi em mắt cũng mờ

 Nhưng hồn cũ vẫn rộn ràng tim nóng..

 


Tháng 12 năm 2012

PHẠM VĂN ĐẠO

K8 NGÔ QUYỀN

04 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 54629)
Nhân dịp nghi lễ Tạ Ơn, BCH Hội AHNgô Quyền và BCH Hội AHBiên Hòa, California đã nhận lời mời của anh Nguyễn Quý Đoàn khoá 6 Ngô Quyền tham dự tiệc thân mật với gia đình ngày chủ nhựt 28 tháng 11 năm 2010.
03 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 105504)
Như hôm nay mưa thì lại nhớ đến những cơn bão rớt ở quê mình, mái nhà xưa và bến sông ngập đầy nắng gió.
02 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 125606)
Luân thường gìn giữ cho nhau Xem như mình lại lỡ tàu nửa đêm Vẫn là anh... vẫn là em... Hãy đem dĩ vãng êm đềm chôn sâu.
02 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 125392)
Sao phương nào tụ lại Theo gió ngàn lung lay Ngọn đông phong tê tái Chiếc lá cuối cùng bay.
01 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 124871)
Tuyết trắng bay bay lạnh buốt đời Nhớ người năm cũ lệ buồn rơi Tình thư còn đó người đâu nửa Người biết hay chăng đã một thời...
01 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 111998)
"Cô Ba ơi, con không nghĩ có một ngày con được về và đứng ở đây. Con vẫn còn nhớ mấy trái thị cô đã tặng cho con. Con xin cầu nguyện cho linh hồn của cô được yên vui ở cõi vĩnh hằng"
30 Tháng Mười Một 2010(Xem: 62693)
Cô Trần Thị Hương, nguyên giáo sư dạy môn Quốc văn ở Trung học Ngô Quyền từ năm 1966 đến năm 1973, đã đột ngột qua đời ngày 26 tháng 11 năm 2010 ở Santa Clara, California,
29 Tháng Mười Một 2010(Xem: 43366)
Cầu mong Cô ra đi an bình, thanh thản. Mỗi lần ra biển em sẽ nhớ đến Cô. Chắc là biển sẽ mang Cô về lại với quê nhà...
28 Tháng Mười Một 2010(Xem: 121303)
Lễ Tạ Ơn, chính mùa đoàn tụ Con cháu khắp nơi dắt díu về Quây quần ấm cúng bên cha mẹ Kể chuyện tâm tình cho thỏa thuê…
28 Tháng Mười Một 2010(Xem: 47556)
Mỗi khi chán đời, chờ hoài không thấy cơn buồn tan biến, nhìn mặt mình trong gương ủ rũ, thảm thương hơn chiếc lá nằm lay lắt bên bờ cỏ, chờ gió chiều thổi xuống dòng đường lắm xe, tôi thường ghé nghĩa địa tìm người chết.
27 Tháng Mười Một 2010(Xem: 124332)
“Ngày xanh tóc hãy còn xanh Bóng chim qua cửa tóc đành điểm sương Ngày xanh tươi trẻ đến trường Giờ đây sao biết người thương nơi nào?!”
18 Tháng Mười Một 2010(Xem: 124685)
Đi phương nào thì đường xưa vẫn nhớ Dốc Ngô Quyền ký ức nhớ đầy tim Không bạc lòng áo trắng hiền muôn thuở Nắng gió Biên Hòa vẫn còn đó thương yêu.
18 Tháng Mười Một 2010(Xem: 122621)
Thầy đứng lại để con bước tới Bóng hoàng hôn tỏa ánh nhân từ Ấm lòng con tình thầy vời vợi Tuổi học trò chẳng chút ưu tư .
12 Tháng Mười Một 2010(Xem: 119886)
Có phải xa mười năm mà anh nhớ Sàigon Hay nhìn một chút nắng lên mà thương về bên ấy?
05 Tháng Mười Một 2010(Xem: 124572)
Bây giờ mây đang bay vào cô tịch Vẫn nhớ nao lòng sông lạnh chiều xa Ở đó có hàng sa kê thật tuyệt Và một người đàn mãi khúc tình ca.
04 Tháng Mười Một 2010(Xem: 64172)
Ly cà phê buổi sáng Nhìn đời trôi theo ngày cùng tháng Bao tiếc nuối cũng đành Còn bên ta ngàn nỗi muộn màng
02 Tháng Mười Một 2010(Xem: 134785)
Mẹ đã thay cha buổi sớm chiều Dạy con cao cả một chữ YÊU Dạy con hiếu đạo tròn ân nghĩa Cơm cha, áo Mẹ buổi kinh chiều
01 Tháng Mười Một 2010(Xem: 48649)
Thầy Cô ơi! Bạn ơi! Giờ ở nơi đâu Có lượm được chút nào công thức Toán? Đời không cộng thêm vui, đời trừ đi hy vọng Hạnh phúc chẳng nhân lên, buồn khổ lại chia đều
01 Tháng Mười Một 2010(Xem: 116810)
Huỳnh văn Huê vào đệ thất Ngô Quyền năm 1963, đệ nhất B1 năm 1970, học cùng với Ng.x.Quang, Ph.t.Thừa, Tr.h.Phúc, Tô.a.Dũng và nhiều bạn khác nữa…
31 Tháng Mười 2010(Xem: 118386)
Vết thương nào rướm máu Vết cắn nào in sâu Cho muôn đời muôn kiếp Ta vẫn là của nhau
30 Tháng Mười 2010(Xem: 115875)
Hoa hướng dương cần nắng Để đong đưa sắc vàng Xòe hết cánh xinh tươi Mặt tròn xoe duyên dáng.
29 Tháng Mười 2010(Xem: 124211)
Thu đến rồi tàn, thu lại sang Ngoài kia sắc lá đỏ, cam, vàng Gió thu vi vút se se lạnh Muôn thuở tình thu, nhớ mênh mang...
27 Tháng Mười 2010(Xem: 281049)
... để thấy mùa Thu năm nay khởi sắc, lãng mạn và nồng ấm hơn bao giờ hết với đất trời vàng ươm màu áo mới và lòng người như vương vấn chút heo may... Xin bấm vào tựa bài muốn đọc:
23 Tháng Mười 2010(Xem: 112197)
Phải chi từ biệt là quên hết Không còn ray rứt phút thương đau Phải chi chia cắt mà tình chết Mình chẳng nhớ nhau đến bạc đầu.
23 Tháng Mười 2010(Xem: 57718)
Sao rơi hay đom đóm? Chớp tắt suốt đường quê Bìm bịp kêu thắc thỏm Đêm bỗng dài lê thê. Đom đóm hay sao rơi? Chập chờn theo cánh gió Hương hoa khế bồi hồi
22 Tháng Mười 2010(Xem: 112232)
Có phải chiều nay mưa hắt hiu Sương mù tỏa kín khắp buổi chiều Gió mơn man tung làn tóc rối Mắt nhạt nhòa giọt lệ buồn thiu