Danh mục
Số lượt truy cập
5,049,597

GS. Vũ Ngọc Mai - Đến Với Hội Ái Hữu Ngô Quyền.

26 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 12649)
GS. Vũ Ngọc Mai - Đến Với Hội Ái Hữu Ngô Quyền.


Hội lớn mạnh không chỉ với tình bạn của các cựu Học sinh NGÔ QUYỀN bên đó còn có các Thân Hữu. Đó là chồng là vợ của các CHS. Đó là dâu là rể của Hội. Đó là là nhửng người bạn theo đúng nghĩa của 2 chữ Thân Hữu. Họ đã đến với chúng ta bằng tất cả tấm lòng, tham gia mọi sinh hoạt, và nhất là chung lòng góp sức xây dựng Hội. Chúng tôi đặc biệt giới thiệu bài viết của thân hữu: Cô Vũ Ngọc Mai

co_vu_ngoc_mai-large-content


Như đã dự tính, vào mùa Hè năm 2001, cô Hà Bích Loan, giáo sư Ngô Quyền, đến chơi California và ngụ tại nhà tôi trong suốt thời gian ở Hoa Kỳ. Trong thời gian đầu, tôi được đóng vai tài xế, chở Loan đi đây đi đó, và "tháp tùng" cô đi dự buổi họp mặt đầu tiên của trường Trung Học Ngô Quyền. Nơi đây tôi đã gặp cô Nguyễn Thị Hiền và Ma Thị Ngọc Huệ, Giáo viên Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, nơi tôi đã và đang làm Hiệu trưởng. Ngọc Huệ lại là học trò cưng của cô Loan, nên tôi cũng cảm thấy như thân thiết với em hơn từ lúc đó.
Sau phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi bắt đầu quan sát những hoạt cảnh chung quanh mình. Thầy trò Ngô Quyền đang ríu rít tay bắt mặt mừng, dường như đã lâu lắm họ mới có dịp gặp nhau đông vui đến thế. Những chiếc máy hình được thi nhau bấm lia lịa, rồi các cựu học sinh trao đổi địa chỉ và số điện thoại, rồi họ cười đùa như những thư sinh thuở còn cắp sách đến trường. Những nụ cười rạng rỡ ấy đã nói lên niềm vui và hạnh phúc của tình bạn, và của những người "tha hương ngộ cố tri." Thật vậy, có những người bạn dù học cùng trường hoặc chung lớp nhưng lúc trước không thân nhau, bây giờ gặp lại nơi đây, họ bỗng trở thành thân thiết. Riêng những mối thâm giao ngày cũ, phải nói rằng đó là những bằng hữu đã chiếm một địa vị thật quan trọng và bất khả thay thế trong lòng chúng ta. Thế nhưng tình tri âm như Bá Nha và Tử Kỳ, tình tri kỷ như Quản Trọng và Bảo Thúc Nha, tuy rất hiếm quý song nếu có duyên may thì chúng ta vẫn có thể gặp gỡ, cho dù muộn màng. Do đó tình bạn đã thăng hoa và phong phú hóa cuộc sống, khiến cho nó mang thêm nhiều ý nghĩa. Hãy thử tưởng tượng nếu không có bạn, chúng ta sẽ thấy đời mình nghèo nàn và tẻ nhạt đến đâu!Tình thầy trò còn được coi trọng hơn nữa.

Sau phần khai mạc, một đại diện cựu học sinh Ngô Quyền đã không nén được xúc động khi nhắc lại công ơn của Thầy Cô. Những đóa hoa tươi thắm đượm tình thầy trò được trao tặng cho những bậc thầy cũ nay mái tóc đã đổi màu và bước đi đã chậm chạp. Các em đã làm sống lại tình thầy trò thuở trước nơi quê nhà. Chịu ảnh hưởng của đạo Khổng, người xưa đã xếp thầy vào hàng thứ nhì, sau vua và trên cha mẹ theo thứ tự quân-sư-phụ. Trong kho tàng văn chương cổ, ta thấy nhiều câu ngụ ý vinh danh nhà giáo như: "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư," nghĩa là dù dạy một chữ cũng là thầy, mà nửa chữ cũng là thầy, hay: "Không thầy đố mày làm nên," và: "Kính thầy mới được làm thầy," hoặc "Muốn sang thì bắc cầu kiều, Muốn con hay chữ thời yêu lấy thầy."
Sử sách còn ghi lại gương mô phạm của ông Chu Văn An: Ông mở trường dạy học, có rất đông học trò sau này nên danh phận song khi đến thăm thầy vẫn phải một lòng thủ lễ. Bên Pháp cũng có ông Carnot, khi trở thành Đại tướng, trở về trường cũ thăm thầy với tất cả sự thân thương và ân cần.
Bây giờ chúng ta đang sống trong một xã hội mới đầy máy móc và tính toán, tuy địa vị người thầy không còn được như xưa, song chúng ta vẫn trân quý thứ tình thầy trò thắm thiết và hiếm hoi của thời gian cũ. Các Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh đã được thành lập và đang làm công việc ấy.

Về phần tôi, trong buổi hội ngộ đầu tiên, tôi cũng đã được tặng những cánh hoa tươi thắm, và tôi bỗng cảm thấy như thể đã vừa gia nhập vào hàng ngũ giáo sư Ngô Quyền, dù vẫn biết rằng mình không thể nào được "thâm niên" như các bạn đồng khóa của tôi, Thầy Nguyễn Thế Văn và Cô Hà Bích Loan.
Cái duyên của tôi với Ngô Quyền khởi đi từ đó. Và cứ như thế, tôi đã chưa vắng mặt trong một buổi họp mặt nào của Hội Ái Hữu Ngô Quyền. Tôi đã đến để chung vui với các giáo sư và cựu học sinh, để cùng Hội đóng góp công sức trong khả năng và thì giờ của mình. Niềm vui được sống lại cái bối cảnh của một ngành nghề mà tôi đã trải qua trên mấy thập niên chắc hẳn phải to lớn lắm...

Như một lời chúc cho sự lớn mạnh của Hội Tân lập Ngô Quyền, tôi muốn bàn đến một số phương cách giúp Hội phát triển và trường tồn. Bất cứ Hội nào cũng sống một phần nhờ niên liễm của hội viên. Trong giai đoạn đầu, cần có kế hoạch phát triển hội viên bằng mọi phương tiện: thư tín, điện thư, điện thoại, bản tin, truyền thanh và truyền hình. Danh sách hội viên cần được cập nhật hóa với đầy đủ số điện thoại, địa chỉ và email. Mặc dù hội viên có thể không quen biết nhau vì học khác lớp và khác năm, song nhờ Bản tin mà họ có thêm một số dữ kiện để cảm thấy gần gụi nhau hơn. Khi một người bạn cũ nhắc đến những chi tiết nào bạn thấy có thể dùng cho bản tin thì hãy nắm ngay lấy cơ hội bằng cách ghi xuống càng nhiều chi tiết càng tốt. Nhờ vậy, bạn có thể viết thành một truyện ngắn có sức hấp dẫn người đọc. Như thế, nếu hàng năm chúng ta không ra được một Đặc San cho hội thì it nhất chúng ta cũng có 3 hoặc 4 Bản Tin để hội viên có thể tìm đến với nhau qua bài viết.

Thêm vào đó, hàng năm thủ quỹ cần gửi thư kèm theo phiếu niên liễm để nhắc nhở hội viên tiếp tay vun xới cho hội của mình. Chúng ta cũng kèm theo kết toán chi thu của năm vừa qua để giúp cho hội viên thấy rõ những sinh hoạt hữu ích của nhóm mình.
Hội viên cũng cần được thông báo đầy đủ về những dự kiến hoạt động trong tương lai, chẳng hạn, phát một số học bổng cho học sinh xuất sắc, giúp đỡ thầy cô và bạn bè nơi quê nhà, tổ chức các cuộc thi để khuyến khích giới trẻ hải ngoại trở về nguồn v.v... Mục đích càng thiết thực thì sự ủng hộ tài chánh càng dồi dào, và tiếng vang của hội càng lan rộng. Một cách tự nhiên, chúng ta đã đi từ vấn đề tình đồng môn đến các hoạt động có tính cách giáo dục và văn hóa cho con em hội viên.

Nếu có thì giờ chăm sóc, hội có thể thành lập một web site, khởi đầu bằng một trang nhà trên mạng lưới internet, sau đó sẽ từng bước thêm bài vở và tin tức. Với phương tiện này, chúng ta có thể liên lạc với bạn cũ ở khắp nơi trên thế giới một cách nhanh chóng.
Ngoài ra để có một ngân quỹ dồi dào cho hội, hàng năm chúng ta có thể tổ chức gây quỹ một đôi lần qua các buổi Dạ Vũ hoặc Dạ Tiệc. Đây cũng là dịp đại hội để bạn cũ tụ họp về, vừa vui chơi, chuyện trò thoải mái, vừa tiếp tay với hội trong các dự án tương lai.

Bài viết này được coi như một món quà ra mắt, một lời cám ơn gửi đến Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Ngô Quyền. Hội đã tạo cho tôi thêm một dịp gặp gỡ giới học sinh mà tình bạn rất khắng khít, và tình thầy trò vẫn còn mang những nét đẹp Đông phương nửa như cổ kính, nửa như tân thời. Nhờ vậy, mặc dù dạy học vốn bị coi là một nghề bạc bẽo, song đối với một số người và với riêng tôi, nó cũng đồng thời mang nhiều kỷ niệm thật dễ thương và đáng nhớ...

Thân tặng cựu học sinh Ngô Quyền.

GS Vũ Ngọc-Mai

(Trích Đặc San Ngô Quyền 2003)

22 Tháng Chín 2017(Xem: 1965)
Con đường dài tấp nập. Sao mình lại trống không. Thương một người ở lại. Đêm chắc dài mênh mông.
15 Tháng Chín 2017(Xem: 2859)
Thu phong, cho lá vàng rơi , Mắt Thu, là cả một trời nhớ nhung ! Tóc Thu, tơ liễu sầu ru , Dáng Thu, trăm ngã còn lưu dấu hài . Nhắn Thu, hãy đợi ngày mai ,
15 Tháng Chín 2017(Xem: 1836)
Em cười đôi má hây hây Gót sen nhí nhảnh, cỏ cây giật mình Người về bến vắng buồn tênh Tre buồn rũ xuống cho mềm nhớ nhung.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 1424)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "Cánh Hoa Duyên Kiếp" - Nhạc Đoàn Chuẩn-Từ Linh - Ca sĩ: Lan Ngọc Kiều Oanh thực hiện youtube
08 Tháng Chín 2017(Xem: 2150)
Hoa đỏ , mang về tặng Mẹ yêu , Hạnh phúc bên nhau, thật mỹ miều Hoa trắng, mang đi ...buồn lặng lẽ.! Mộ chí Mẹ nằm, quá quạnh hiu !
08 Tháng Chín 2017(Xem: 1806)
Vĩnh biệt má yêu kính nhân từ của con. Con không khóc được dù con thương và yêu kính má vô cùng.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 1751)
... Con sẽ về bên cạnh má và sẽ có cây phương vĩ, nơi hai mẹ con mình sẽ gặp lại. Màu hoa phượng vĩ sẽ đỏ như máu của hai mẹ con mình hòa lại với nhau.
08 Tháng Chín 2017(Xem: 1890)
Em mong đêm qua mau. Con chở vào thăm viếng. Kỷ niệm ngày cưới đến. Chúc nhau trong nhà thương
02 Tháng Chín 2017(Xem: 3205)
Vu Lan năm nay, hoa trắng cài lên áo. Mẹ mất rồi. Tôi thành kẻ mồ côi. Lần đầu tiên đi chùa, chỉ một mình thôi Con cầu nguyện. Mẹ vãng sinh Cực Lạc Quốc.
25 Tháng Tám 2017(Xem: 2468)
Con đường em đi nhiều gai góc quanh co. Nhưng đứng vững nhờ các con hiếu thảo. Em chấp tay. Xin trời ngừng giông bão. Vì tuổi đã già không chịu nỗi nữa anh ơi!
25 Tháng Tám 2017(Xem: 2488)
Sinh mạng và cuộc sống mỗi người đã được ơn trên sắp đặt. Mong tất cả khó khăn sẽ được giải quyết và đi đến những điều tốt đẹp nhất. Hy vọng vẫn là điểm tựa cho con người, để mình còn có chút niềm vui.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 2232)
.Thức ăn đơn giản như cái tâm tha thứ, buông xả của bà Hoa. Bà đã ngộ ra sự vi diệu của luân hồi, nhân quả. Bà đang hướng tới những cái nhẹ nhàng, tươi đẹp của đất trời.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 2057)
Và thế đó khám bệnh xong về bận lắm. Giờ khuya rồi viết lại đọc cho vui. Một ngày phù du, thoắt cái đã qua rồi. Vui hiện tại, ngày mai rồi sẽ tính.
04 Tháng Tám 2017(Xem: 2337)
Mùa Hè có những cơn mưa rất lạ Mưa rạt rào, ướt đẫm mảnh vườn khô Sân cỏ cháy, nhờ mưa tuôn tưới mát Mây nhạt nhòa, đang nắng, bất chợt mưa
31 Tháng Bảy 2017(Xem: 1744)
Nắng nhẹ vàng như màu mật Vương trên mái tóc lứa đôi Ngang qua…mặt hồ xao động Hương mùa thu lẫn bóng thơ bềnh bồng!
31 Tháng Bảy 2017(Xem: 2662)
Tóc rối, môi thơm; lời nồng say có thể Ví như em như lộc biếc của trời Rồi mây hồng theo ngọn gió xa xôi Đưa em đến và ra đi lặng lẽ
28 Tháng Bảy 2017(Xem: 2239)
Dân cao su nhọc nhằn như vậy đó. Da tái xanh vì thiếu ánh mặt trời Giọt mũ trắng tinh đổi bằng những mồ hôi. Thấm thía lắm. Cuộc đời dân phu cạo mũ
28 Tháng Bảy 2017(Xem: 1609)
Lâu lắm rồi tôi không trở về quê cũ. Nhưng tôi biết tất cả đã không còn như trong ký ức của tôi. Có lẽ tôi sẽ lạc lõng ngay trên quê hương mình. Ngay nơi mình sinh ra và lớn lên. Nhưng dù gì chăng nữa khi nhìn các cháu nội ngoại ngây thơ đùa giỡn tôi lại thấy hình bóng mình trong đó. Thật đáng yêu và vô cùng thánh thiện hồn nhiên.
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 2538)
Mắt nặng chĩu, buồn vương vương ngấn lệ Nhìn quê Hương mà thương xót ngậm ngùi Mang cô đơn, dấn thân người viễn xứ Trở về đây nghe chuông đổ “Chiều Tàn”
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 2650)
Vẫn một mình ...lội mãi thế sao ?! Sáng bên kia , tối qua bên nào ? Rồi có một ngày , bổng dưng thấy: Một góc ao buồn ,rời rã ...thân đau
27 Tháng Bảy 2017(Xem: 2156)
Bụi bay mờ mịt con đường Mưa rơi giũ sạch buồn vương gót đời Tôi ngồi nhìn lại bóng tôi Bừng con mắt tỉnh khóc cười thiên thu...
22 Tháng Bảy 2017(Xem: 2696)
Và bây giờ ta không còn nhau nữa Người phương xa khắc khoải nhớ bờ gần Đồi cỏ xưa cùng bài ca chan chứa Đã trôi vào vùng xa lắc bâng khuâng.
21 Tháng Bảy 2017(Xem: 1680)
Mong rằng kiếp sau nó đầu thai làm người. nếu vẫn không thoát khỏi kiếp chó, xin cho nó được sinh ra ở Nhật, ở Mỹ, hay ở những nước văn minh. Nơi đó họ coi chó như bạn và chó sẽ có những điều kiện chăm sóc thật tốt như con người. Một câu cuối cùng, tôi xin viết để chấm dứt bài này:" XIN ĐỪNG ĂN THỊT CHÓ "
21 Tháng Bảy 2017(Xem: 1797)
Chỉ còn lại đây , nổi nhớ nhung ! Nhen nhúm tâm tư ...buồi tương phùng , Những bóng dáng xưa , bao giờ gặp lại ? Trút hết tơ lòng ...hoà bản đàn chung ./.
21 Tháng Bảy 2017(Xem: 4122)
Giọt mưa buồn tháng Bảy Thấm ướt mảnh vườn xanh Mưa dạt dào trên lá Giọt nắng vàng lung linh
20 Tháng Bảy 2017(Xem: 1453)
Mưa rơi giọt ngắn giọt dài Mây trôi dạo khúc bi ai dậm trường Em còn đi giữa gió sương Anh còn rong ruổi muôn phương ấm nồng. Mùa Về Tháng Bảy Mưa Dông Em ngồi trang điểm má hồng cho ai...
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 3526)
Nghiêp căn, dẫu đến hạn kỳ Bước ra khỏi kiếp còn gì nữa đâu Rời xa cõi tạm phù du Đi về thiên cổ ngàn thu vĩnh hằng.
15 Tháng Bảy 2017(Xem: 4464)
Con đường tôi về, niềm đau tan tác Đón chào tôi, chập choạng, bước chân hoang Quê Mẹ đó, giờ như manh áo rách Rách tả tơi, vá mãi vẫn điêu tàn…