Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

GS. Nguyễn Thị Ngọc Dung - HAI HỘI NGỘ MỘT TÂM TÌNH

Thursday, October 17, 20243:15 AM(View: 4534)
GS. Nguyễn Thị Ngọc Dung - HAI HỘI NGỘ MỘT TÂM TÌNH
HAI HỘI NGỘ MỘT TÂM TÌNH 


Nguồn: https://daihocsuphamsaigon.org

Lời người viết:


Mấy năm trước đây, vào dịp tháng tám, tôi có dịp đi Calì dự Hội Ngộ trường Nữ Trung Học Nha Trang và Võ Tánh. Đó là lần đầu tiên tôi có dịp gặp lại các anh chị bạn đồng nghiệp và học trò cũ sau hơn ba mươi năm xa cách, không có cơ hội liên lạc.Thật không còn gì cảm động hơn đối với những ai đã từng đi dạy. Tình Thày Trò trong văn hoá Việt Nam quả là một cái gì thiêng liêng và cao quý, mặc dù cả “thày” lẫn “trò“ nhiều ngưòi tóc cũng đều đã bạc... như nhau.

Năm vừa qua, tháng Tám 2010, là lần thứ hai tôi lại có dịp đi dự Hội Ngộ trường Nữ Trung Học, nơi tôi dạy trước kia. Đây là dịp đặc biệt vì kỷ niệm 50 năm thành lâp trường nên cũng khá long trọng và đông đảo không kém lần trước. Lần này tôi lại may mắn được gặp nhiều học sinh cũ mà lần trước tôi chưa được gặp… Thật là vui và cảm động; Và tôi nhận thấy cuộc hội ngộ nào cũng đầy ý nghiã, vì mọi người đến với nhau trong một bầu không khí cởi mở, chân thành, với những nét mặt lộ đầy vẻ hân hoan. Gặp gỡ, trao đổi, chia xẻ với nhau những mẩu chuyện, dù chỉ là trong giây lát nhưng cũng đủ làm nâng cao đời sống nội tâm…Thì còn gì quý hoá hơn?

Cả hai kỳ hội Ngộ cũng đều đưa đến một niềm hạnh phúc chung, có khác chăng là mốc thời gian-sáu năm-từ 2004 đến 2010. Nhưng tâm trạng vẫn là tâm trạng ấy, không gian vẫn là không gian ấy. Tương lai thì chưa đến, và hiện tại thì vẫn còn đây… Bài viết dưới đây mô tả lại những cảm nghĩ chân thành của người viết về kỳ hội ngộ mấy năm về trước, xin mời trở lại quá khứ một vài năm … mà bây giờ cũng vẫn thế, bớt bồi hồi cảm xúc như lần đầu nhưng lại vui tươi hơn, vì cả không gian ấy đã trở nên gần gũi và quen thuộc hơn, để những ai xa Nha Trang có dịp nhớ về những “dấu chân kỷ niệm” (*) nơi miền cát trắng năm nào….

 

Từ Nha Trang Năm xưa đến Thung Lũng Hoa Vàng Hôm nay

Hội Ngộ Võ Tánh- Nữ Trung Học Nha Trang 2004 tại San Jose đã qua đi nhưng còn để lại một ấn tượng khá sâu sắc trong lòng mọi người. Riêng đối với tôi, đó là một kỷ niệm đặc biệt rất đáng trân quý. Vào dịp này, tôi đã gặp lại được hầu như tất cả những khuôn mặt quen thuộc ngày nào, khiến tôi có cảm tưởng như mình vẫn còn đang ở trường Nữ Nha trang. Khung cảnh vừa trang trọng, vừa ấm cúng và thân thiện khiến lòng tôi thật sự xúc động.


ngoc dung
Đồng nghiệp gặp gỡ tiền hội ngộ

Chỉ tiếc một điều là tôi không được cái hân hạnh là một học sinh trường Nữ để dịp này được gặp cả...thầy cô lẫn bạn bè. Nhưng điều quan trọng hơn cả là tôi đã được cái may mắn gặp lại các “em” học sinh cũ của trường (mà giờ đây có thể có những cô đã trở thành những bà mẹ, hoặc hơn nữa, những bà ngoại, bà nội v.v...). Những cựu nữ sinh này, dù trước đây có học với tôi hay không, tất cả đều nói lên sự ràng buộc chân tình hiếm thấy. Có cô đã viết thơ cho tôi với những lời lẽ thật cảm động, và 'thú nhận' là tuy không học với tôi nhưng cũng có sẵn tấm lòng quý mến. Nhiều nữ sinh khác cũng rất ân cần và mừng rỡ khi liên lạc được với tôi, như chính tôi đã mừng rỡ được gặp lại các em. Có em đã 'doạ' là "từ nay cô không thể trốn tụi em được nữa" v.v... Còn gì hạnh phúc hơn mối tình cảm đặc biệt này, phải không thưa quý vị đồng nghiệp và “các em” ? (Tôi xin được gọi như thế trong khung cảnh hội ngộ; và ngay cả trong cuộc sống thực các nữ sinh cũ của tôi cũng không bỏ lối xưng hô thường tình kia, dù rằng mối quan hệ Thầy –Trò ấy đã thuộc về dĩ vãng, nhưng cái tình vẫn còn đây). Một điều làm tôi nhận thấy rất rõ là: trong cái tinh thần thầy xưa, bạn cũ mừng mừng, tủi tủi ấy, không có sự phân biệt bằng cấp, điạ vị, hay giàu nghèo v..v... Dường như ai nấy chỉ mải chú trọng đến hai chữ "hội ngộ" đầy ý nghĩa mà thôi. Điều làm tôi cảm động là chốc chốc lại có một nữ sinh ghé đến bên, hỏi: "Cô còn nhớ em không? Em học lớp 10 C với cô năm 1972" - "...em học lớp 11B với cô năm 1970 " v.v... và v.v... Thầy cô nào mà lại không “hãnh diện” có được những học sinh có lòng và giỏi giang như thế.


ngoc dung 2
Thày trò hội ngộ… bàn tròn


Chắc chắn là còn nhiều nữa mà tôi không thể kể hết ở đây. Những lời lẽ ấy, cử chỉ ấy thật là cảm động. Thành thực mà nói, trước mắt tôi, trong tim tôi lúc đó chỉ thấy rộn ràng những hình ảnh đẹp về một thứ tình cảm cao quý trong thế giới học đường ngày trước; mà đặc biệt là những hình ảnh đó đang diễn ra trước mắt tôi. Nhìn quanh, tôi thấy các thầy cô khác cũng có học sinh cũ vây quanh thật là hạnh phúc, một thứ hạnh phúc chung cho mọi người. Với tôi, đây còn là cả một sự đền bù lớn sau khi mình đã "trải qua một cuộc bể dâu." Cái tình nghĩa thầy trò ấy qua bao nhiêu năm tháng vẫn còn đậm đà làm sao và không gì có thể mua được. Quả đúng là không có cái sung sướng nào hơn là sung sướng của kẻ "tha hương ngộ cố tri". Gặp lại người quen biết cũ ở nơi đất khách quê người dù là thầy, bạn, hay học trò cũng đều mừng như nhau. Những kỷ niệm ngày xưa ấy quả là khó quên...

Thực vậy, làm sao tôi quên đươc những buổi dạy học êm đềm trong khung cảnh nên thơ của trường Nữ Trung Học NhaTrang với những hàng dương bên cửa sổ? Làm sao tôi quên đuợc những nữ sinh ngoan ngoãn, chăm chỉ và đôi khi hóm hỉnh nghịch ngợm nữa, cái nghịch ngợm khó tránh của tuổi học trò? Tôi cũng chưa quên những buổi dạy mà, đôi khi để thay đổi không khí, tôi cho các em thả thơ hoặc đố vui văn chương. Cũng có những hôm, vào cuối giờ học, tôi thường dành cho các em ít phút để yêu cầu em nào hát hay, hát cho cả lớp nghe. Thuở ấy tôi mới ra trường nên đầu óc còn nhiều mộng mơ, cả thầy lẫn trò đều còn e ấp, rụt rè. Và, tôi cảm thấy gần guĩ với các em. Tôi còn nhớ, tuy đã đi dạy được hơn một năm nhưng tôi vẫn còn nhút nhát lắm; vì thế một vị đồng nghiệp lớn hơn tôi mấy tuổi bảo tôi là "Dung phải "nghiêm" thì học trò mới sợ;" và nếu dễ dãi quá sẽ bị học trò "bắt nạt". Tôi cũng hiểu được thế nào là "nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò". Tôi im lặng nghe và ghi nhận ý kiến của bạn đồng nghiệp dạy trước tôi, mặc dù trong lãnh vực nghề nghiệp tôi cũng có sự tự tin riêng. Tôi tin rằng mỗi người có một phong cách giảng dạy khác nhau. Tôi tin rằng những nữ sinh học lớp lớn từ đệ tứ, đệ tam trở lên (lớp chín, lớp mười bây giờ) thì thường có thể đối thoại được, tôi không cần phải la hét như học sinh ở cấp tiểu học, mà các em vẫn ngoan. Điều này có lẽ đúng trong trường hợp của tôi: Trong suốt bảy năm dạy ở trường Nữ Trung Học và năm năm dạy ở trường Ngô Quyền Biên Hoà sau đó, và rồi ở Ottawa những năm trước đây, tôi chưa hề trải qua kinh nghiệm ... xấu nào về học trò tôi. Tôi nghĩ tôi là một người may mắn. Tôi luôn coi trọng và quý hóa học sinh của mình. Có lẽ cái "nghiệp" làm thầy khiến tôi có cái cảm tình đặc biệt này đối với học sinh của tôi, và ngược lại, các “em” cũng là những học sinh có tình nghĩa. Tất cả cái cao quý của cuộc đời đi dạy là cái phần thưởng tinh thần ấy. Kỳ hội ngộ vừa qua tôi đã gặp lại rất nhiều các nữ sinh mà tôi rất quý và vẫn còn nhớ. Có người tôi nhớ ngay, có người trông khác trước làm tôi ngờ ngợ. Tuy ngườì nào cũng có vẻ chững chạc hơn, nhưng lời nói cử chỉ vẫn gợi lại cho tôi hình ảnh những nữ sinh trường Nữ Trung Học Nha trang ngày nào...

Nhưng cuộc đời chẳng có gì được trọn vẹn mãi mãi. Trở về quá khứ, biến cố 30 tháng tư năm 1975 đã làm đảo lộn cuộc sống của bao nhiêu gia đình, trong đó có gia đình tôi. Tôi còn nhớ những ngày đầu năm 1975, khi vừa mới sanh cháu gái đầu lòng được hai tháng thì người dân ở các nơi ùn ùn di tản về. Thành phố Nha Trang bấy giờ đang sống hiền hoà bỗng chốc trở nên chộn rộn. Chiến cuộc dần dần nghiêm trọng hơn. Gia đình tôi lúc ấy cũng bắt đầu rục rịch tính đi khỏi Nha Trang. Ba tôi, một hôm nhìn cháu bé, lắc đầu "Tội nghiệp cháu ông, gái thời loạn" Lúc đó tôi không tin rằng tình hình lại có thể bi đát đến thế. Rồi buồn buồn, cụ nói "Cứ tin ba đi, thế nào nước cũng mất, quốc gia phen này khó mà thắng". Tôi cố hi vọng mơ hồ ở một giải pháp nào đó có thể làm tôi khỏi phải rời bỏ Nha Trang. Tôi không theo dõi thời cuộc như ba tôi, người lúc nào cũng nghe tin tức đài BBC và rất am tường mọi chuyện. Tôi đang muốn sống một cuộc sống bình an, ngày hai buổi đi dạy. Nhưng rôì, vịệc gì phải đến đã đến. Gia đình tôi sau đó cũng tìm đường vô Nam. Tôi còn ở lại Nha Trang cố gắng đến trường những ngày gần chót. Nhưng rồi cuối cùng tôi cảm thấy tình hình xem ra có vẻ không ổn, nên cũng đành sửa soạn lên đường vào Nam. Phải rời bỏ mái trường quen thuộc mà đi, tôi ngần ngại và nuối tiếc, không biết ngày nào mới quay về lại...

Tôi còn nhớ hôm ấy, tôi bồng con cùng với em gái tôi, trên chuyến tàu lênh đênh ngoài biển khơi, tôi tìm đường đi VũngTàu để gặp đại gia đình tôi đi trước đến đó, ở tại nhà chú ruột tôi. Hai chị em chúng tôi và cháu bé là những người đi gần sau chót trong gia đình, trong khi ông chồng tôi còn cố ở lại để… giữ quận (!). Trên tàu, người người chen chúc nhau, tôi thì say sóng nằm một chỗ. Đồ dự trữ và lương thực tôi mang theo khá đầy đủ, nhưng khi trên tàu thấy có người cần nên tôi đã cho bớt, chỉ để lại một ít phần cho mình. Nhưng đến khi cần dùng đến thì không còn thấy nữa, thì ra lúc nằm say sóng thì người trên tàu lấy mất cả.Tuy nhiên trong tâm tôi cũng rất bình an. Tôi cho con bú trong lúc nằm say sóng. Một vài tiếng sau, cháu lại đói mà sữa tôi thì đã cạn cả. May thay, lúc ấy em gái tôi cố dốc hộp sữa xem có còn vét được chút sữa nào không, rồi cũng cố pha cho tôi đuợc một bình sữa cuối cùng. Tôi vì say sóng không ngồi dậy được nên đành nằm… bú bầu để có sữa chảy xuống cho cháu bú. Cũng may là chuyến hành trình trên biển không đến nỗi quá lâu. Cuối cùng thì chúng tôi cũng cập bến Vũng Tàu được bình an. Một tuần sau đó chúng tôi lên Sàigòn. Nhưng những khó khăn đó chỉ là nhỏ. Những thử thách về tinh thần sau này mới là những kinh nghiệm sống đầy ý nghĩa và phong phú cho tôi. Những kinh nghiệm ấy tôi chưa có dịp ghi lên giấy nhưng nó vẫn sống mãi trong tâm tư mà mỗi khi nhớ lại tôi không khỏi cảm thấy bùi ngùi...

Sau khi theo gia đình từ Vũng Tàu lên SàiGòn tôi bắt đầu theo dõi những biến chuyển mới của thời cuộc. Lúc bấy giờ thành phố như lên cơn sốt, người người nhốn nháo và tâm trạng thì căng thẳng vì tìm đường ra đi. Gia đình tôi cũng không tránh khỏi cái tình cảnh ấy. Ngày 29 tháng tư, một ngày trước khi đất nước rơi vào tay chính quyền mới, là ngày giới nghiêm 24/24, tôi vì cháu còn nhỏ nên đành ở nhà chờ tin tức. Gia đình tôi tề tựu đông đủ ở nhà ông anh cả tôi trong khi tôi thì cư ngụ bên gia đình chồng, ở gần phi trường. Đến đêm 29, Sàigòn phải trải qua một trận đánh khốc liệt như chưa từng thấy. Tiếng pháo kích “đoàng, đoàng” vào phi trường hầu như suốt đêm làm tôi không ngủ nổi. Lúc đó tôi cảm thấy thật khiếp đảm và thầm nghĩ: "Thôi thì bây giờ đất nước muốn thuộc về đâu thì thuộc, chứ đánh nhau dữ dội thế này thì chỉ chết dân mà thôi. Mãi đến gần sáng thì tiếng súng mới ngưng. Tình hình êm ả lại một cách khó hiểu. Có tin chính phủ Dương Văn Minh đầu hàng và một Chính Phủ Liên Hiệp ra đời. Nhưng sau đó thì được biết ngay là đất nước đã thuộc về Cộng Sản. Tôi cảm thấy bớt khiếp đảm vì tiếng súng, nhưng lại bắt đầu hoang mang vì cuộc sống mới. Thôi thì người ta sao mình chịu vậy. Trời sáng, tôi vội vàng đem cháu đến thăm cha mẹ, anh em tôi lúc ấy ở quận 1 Sàigòn. Tôi yên trí rằng lần này thì chắc là cả nhà sẽ cùng cười với nhau rằng: Thế là từ nay tất cả mọi người đều cùng sống dưới chế độ Cộng Sản vậy. Mình sẽ thay đổi lối sống, sống cuộc đời lam lũ cho quen. Trên đường đi, tôi thấy toàn người lạ mặt tiến vào thành phố, nhiều cảnh tượng cười ra nước mắt mà tôi định bụng sẽ kể cho các em tôi nghe khi tôi đến gặp gia đình. Nhưng, ngoài sức tưởng tượng của tôi, khi tôi đến nơi thì thấy vắng hoe, cửa đóng then cài, chỉ thấy lá rụng đầy sân. Một bà bác họ còn ở lại cho tôi biết là mọi người trong gia đình tôi đã đi hết cả rồi. Tôi bàng hoàng. Không ngờ sự việc xảy ra một cách nhanh chóng như thế. Hỏi ra mới biết là do người anh thứ hai của tôi lúc ấy đang là Bác sĩ Hải quân phục vụ ở bến Bạch Đằng, mà gia đình tôi đi được hết, trừ tôi lúc ấy vì bị kẹt bên gia đình chồng nên không đi được. Cũng chỉ vì ngày hôm đó là ngày giới nghiêm 24/24 nên tôi không bế cháu dến thăm bố mẹ như thường lệ được. Thế mà chiều tối hôm đó gia đình tôi đã ra đi được, trong vội vã, từ bến Bạch Đắng.

Thế là cuộc đời tôi bắt đầu bước vào một bước ngoặt mới, đúng vào lúc đất nước bắt đầu sang một trang sử mới. Sau ngày "giải phóng", chồng tôi được gọi đi trình diện 'học tâp' hai tháng, để rồi mãi 5 năm sau mới về. Còn tôi thì được ra trình diện ở Trung tâm Trần Quý Cáp cùng với các nhà giáo khác. Sau đó được lệnh phải trở về nhiệm sở cũ. Tôi hoang mang, ngơ ngác và buồn vô hạn. Phần thì xa gia đình nơi tôi từng sống với biết bao người thân yêu, phần xa chồng, mà con thì còn nhỏ, phần lo lắng cho tương lai đen tối, không biết sẽ ra sao. Tâm trạng tôi lúc ấy thật là bơ vơ, chua xót vô cùng. Không còn chọn lựa nào hơn, tôi đành bồng con về lại thành phố xưa, với biết bao kỷ niệm buồn vui.

Về lại Nha Trang, tôi chẳng khác nào con chim lạc đàn. Căn nhà mà trước đây tôi và những người thân yêu trong gia đình từng sinh sống, nay đã có hai gia đình đến cư ngụ. Nhưng tôi nào có thiết gì nhà cửa. Tôi không nghĩ đến chuyện lấy lại nhà thì chính hai gia đình này cũng biết đều, và đã tự ý dọn ra đằng sau. Tôi một mình hai mẹ con ở hai căn lớn phiá đàng trước cũng đủ thênh thang. Hai gia đình này cũng là nhà gíáo từ Đà Nẵng di tản vào, và cũng tử tế. Nhờ vậy tôi cảm thấy cũng bớt cô đơn. Nhưng, thật là khó cho tôi khi phải nhìn căn nhà cũ với bao nhiêu là kỷ niệm. Làm sao tôi quên được hình ảnh mẹ tôi thường mặc áo tràng đứng thắp nhang trước ban thờ Phật . Hình ảnh ấy còn in sâu vào trí óc khiến tôi không khỏi bùi ngù, chua xót. Tôi cảm thấy vô cùng tuỉ thân và cảm thấy bơ vơ, xa lạ với chung quanh, dù đây chính là quê hương mình. Cảnh thì còn đấy mà tình hình đã đổi thay, khiến tôi bàng hoàng. Chạnh lòng tôi chợt nghĩ đến bài thơ cổ, thuộc lúc còn đi học:

Trước chẳng thấy ngườì xưa,
Sau không thấy kẻ đến.
Ngẫm trời đất vô cùng,
Tủi một mình mà sa nước mắt (*)

và buồn vô cùng! Có thể nói là suốt thời gian kể từ lúc tôi phải xa gia đình, xa tất cả những người thân, tôi chẳng lúc nào vui. Đến trường gượng nói, gượng cười, nhưng về nhà thì tôi được... tự do khóc, vì đâu ai biết. Buổi lễ chào cờ đầu tiên dưới chế độ mới làm tôi buồn vô tả. Lá cờ vàng ba sọc đỏ tôi hằng tôn trọng bây giờ đã bị thay thế bằng lá cờ đỏ sao vàng. Bài quốc ca mà các học sinh thường hát trong các buổi chào cờ vào mỗi sáng thứ hai với tất cả sự trang nghiêm, bây giờ cũng đã bị thay thế bằng một bài khác ! Tâm trạng tôi bấy giờ thật khó tả: Vừa nuối tiếc quá khứ, vừa nghẹn ngào uất ức, tôi không ngăn đuợc, nước mắt ứa ra dàn dụa. Nhưng rồi phải cố che dấu, vì sợ người ta để ý tâm trạng mình.

Rồi tôi cũng bắt đầu cuộc sống mới với "nếp sống lao động mới, lao động xã hội chủ nghiã". Tôi đến trình diện lại tại trường Huyền Trân, lúc này trường đã bị đổi tên mới. Vì còn đương dịp nghỉ hè nên thầy trò trường Nữ chỉ đến trường để làm lao động hè thôi. Những lúc như vậy tôi thường gửi cháu cho mấy cô con gái của hai gia đình ở chung chăm sóc giùm, khi tôi đi vắng. Dịp này, tôi đã được gặp một số đồng nghiệp cũ và học sinh nhưng ai nấy đều có vẻ dè dặt và lo âu. Tôi cảm thấy buồn bã vì ngày mai thật là vô định. Bỗng dưng tôi chạnh nhớ đến hai câu thơ của cụ Nguyễn Du mà cảm thấy thấm thía thân phận bơ vơ của mình trong cái cảnh nước mất nhà tan:

Một phen thay đổi sơn hà,
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu? (Nguyễn Du)

Cuối cùng, tôi đã tìm cách xin đổi đi... Vào Nam, tôi xin Bộ Giáo dục đổi về dạy tại trường Trung Học Ngô Quyền Biên Hoà, một nơi hòan toàn mới đối với tôi, nhưng lại rất gần Sài Gòn. Như thế, tôi có thể có cơ hội gặp bà bác ruột, người rất giống mẹ tôi, cho khuây nỗi buồn vắng mẹ, đồng thời để cho quên đi những kỷ niệm cũ đã từng làm tôi xót xa nhiều.

Thời gian dạy học ở trường Ngô Quyền cũng là cả một thử thách gay go cho tôi về tinh thần. Các giáo viên chế độ cũ phải phấn đấu hết sức để được vào biên chế nhà nước. Phải học chính trị và nghiệp vụ tốt, và phải có lý lịch "trong sạch" mới hi vọng được vào. Điều này làm tôi căng thẳng, vì xét ra, tôi chẳng có đuợc một điều kiện gì khả dĩ làm mình hi vọng cả: Gia đình thì đi Mỹ, chồng đi học cải tạo v.v... Đã thế lại không biết khéo léo để... lấy điểm, thì hi vọng gì ? Thôi thì tuỳ theo số phận vậy. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn còn được dạy học và cũng được vào "biên chế" (cũng như được bổ vào chính ngạch). Có một điều làm tôi còn muốn dạy học mà chưa xin nghỉ là vì tôi rất yêu nghề và thương quý học trò của tôi. Nhiều em hoàn cảnh sống rất tội nghiệp, nhìn các em thuộc gia đình "nguỵ" sống không có tương lai mà lòng tôi xót xa, nhất là khi liên tưởng đến bản thân mình. Lúc đó, tôi mong được vào biên chế để chồng tôi đang đi học cải tạo sẽ sớm được về. Nhưng rồi tình hình trong trường cũng đổi khác, cái mong ước được vào biên chế bây giờ không còn là điều hấp dẫn nữa. Các giáo sư đệ nhất, đệ nhị cấp ngày trước- bây giờ được gọi là giáo viên cấp hai hoặc cấp ba -đã lần lượt đi xa, tìm đường vượt biên. Hoàn cảnh tôi còn bế tắc không làm như vậy được, vì còn phải ở lại để đi tiếp tế cho chồng. Mà chồng thì không biết ngày nào về. Tôi cảm thấy mòn mỏi, không muốn sống trong môi trường buồn chán và vô nghiã này nữa. Buồn, vì những người cùng tâm trạng đã đi xa cả, bế tắc vì không có lối thoát, và vô nghĩa vì đi làm lao động một cách máy móc, vụ hình thức. Những lúc ấy tôi cảm thấy cuộc đời chẳng khác gì cây cỏ vô tri vô giác. Những lo lắng mong sao đươc vào chính ngạch của mấy năm trước bây giờ trở nên vô giá trị đối với tôi. Thế mới biết:"Cái vòng danh lợi cong cong, kẻ hòng ra khỏi người mong bước vào " thật đúng trong trường hợp của tôi lúc này. Dạy được khoảng năm năm tại Ngô Quyền thì tôi bắt đầu làm đơn xin nghỉ để có cơ hội ra đi. Nhưng con người ta thật là mâu thuẫn. Phải cương quyết lắm tôi mới có thể xin nghỉ được. Vì tôi cảm thấy nhớ trường, nhớ lớp,nhớ phấn trắng bảng đen, những bài "giáo án". Nhớ nhất là những học sinh thân yêu của mình ở Nha Trang, ở Biên Hoà, và ở khắp mọi nơi.

Sau năm năm chờ đợi, chồng tôi được trở về đúng vào lúc tôi cảm thấy hầu như tuyệt vọng. Sau hai lần cố gắng tìm đường đi không xong, tôi đành chờ cơ hội để đi bảo lãnh. Gia đình chúng tôi cuối cùng được ba tôi bảo lãnh đi Canada vào năm 1983. Nơi tôi đặt chân đến đầu tiên là Ottawa, thủ đô của Canada. Tại đây tôi đã sống 14 năm với những kỷ niệm ban đầu ở nơi đất khách, trước khi dời đến Vancouver từ năm 1996. Kỷ niệm nào cũng thật đáng ghi nhớ…

ngoc dung 2
Tặng quà Lưu Niệm Thầy Cô



Thời gian trôi qua, tất cả đã thuộc về dĩ vãng. Nhưng đặc biệt năm nay là năm kỷ niệm ngày chúng ta bị mất nước đã được trên ba mươi lăm năm, đồng thời cũng là kỷ niệm bấy nhiêu năm xa cách hai ngôi trường thân yêu, tôi muốn mượn dịp này giãi bày phần nào tâm sự, gọi là một chút hoài niệm về quá khứ. Tôi luôn luôn nghĩ rằng, trong bất kỳ một hoàn cảnh nào, chúng ta vẫn cần phải cố gắng hết sức mình để vươn lên. Dù là phụ nữ hay nam giới, lúc cần phải đối phó với nghịch cảnh, chúng ta vẫn có khả năng để vượt qua. Mà, đối phó với đời bằng trái tim và khối óc thì lúc nào tâm ta cũng an lạc. Ngày nay tôi còn được yên lành ngồi ghi lại những suy tư của mình, các anh chị em được vui vẻ gặp gỡ nhau qua diễn đàn hội ngộ, thì có xa cũng trở thành gần, có giận cũng vẫn có thể tha thứ cho nhau. Vì như thế là chúng ta còn may mắn lắm.

ngoc dung 3
Tình đồng nghiệp- nghĩa thầy trò


Nhắc lại những kỷ niệm cùng những cảm xúc trên đây để chúng ta có thể cảm thông một điều là, dù ngưòi dân Việt đã trải qua biết bao cam go, thử thách do hoàn cảnh đất nước đưa đến… cũng vẫn cố vươn lên để có một cuộc sống lành mạnh. Dù ở tuổi nào đi nữa và hoàn cảnh thế nào đi nữa, cũng vẫn đến với nhau bằng một thứ tình cảm đặc biệt, chân thành, vẫn không quên hướng về quê hương, cách này hay cách khác, dù nói ra hay không nói ra…Điều quan trọng là nếu chưa tìm lại đươc quê hương theo ý nghĩa tích cực của nó, thì xin hãy tạm nhận nơi đây là quê hương. Vì quê hương có đấy mà “không” đấy … Vậy thì ở đâu còn có người Việt, có dịp nói tiếng Việt, còn có cơ hội biểu lộ văn hoá Việt; nhất là ở đâu có được một đời sống do chính ta làm chủ, chung quanh ta vẫn có người đồng hương, nơi đó là quê hương. Người Vìêt ta củng như bao nhiêu dân tộc khác, cũng có những người tài, những tâm hồn cao cả, ý chí kiên trì và nhất là không chối bỏ quê hương của mình. “Quê hương” đó biểu lộ qua nếp sống, lối suy nghĩ và phong cách của những người có văn hoá. Chỉ cần một tâm hồn rộng mở thì đâu đâu chúng ta cũng có thể hoà nhập vào với chung quanh, như là một cộng đồng nhân loại rộng lớn hơn, đầy tính nhân bản, trong đó có “Cộng đồng Hội ngộ” Võ Tánh-Nữ Trung Học.

Trải bao vật đổi sao dời, con người giờ đây chỉ còn lại tình cảm là quan trọng hơn cả: Tình thầy trò, nghĩa bè bạn, tình đồng nghiệp. Chúng ta hiện đang gặp nhau trong tinh thần vô ngã. Các trận thiên tai như sóng thần Tsunami ở Ấn Độ Dương năm 2004, động đất ở Trung Hoa và Miến điện năm 2008 cũng như các nạn động đất mới xảy ra năm 2010 tại Haiti và Pakistan là những ví dụ cụ thể nhất để chúng ta càng thấy rõ them về ý nghiã vô thường của cuộc đời...Và, cuộc hạnh ngộ trên đất khách quê người sau mấy chục năm xa cách, quả có một ý nghĩa cao quý vô cùng...

 

Nguyễn thị Ngọc Dung
(Tháng 4, 2010)

 
Sunday, December 7, 20251:10 AM(View: 256)
Tôi thấy tình bạn quý hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.”
Sunday, December 7, 202512:39 AM(View: 344)
Tôi đưa con gái về Việt Nam như món quà tặng con sau khi tốt nghiệp và muốn con tìm về cội nguồn.
Saturday, December 6, 20252:31 AM(View: 146)
Anh luôn nhớ đến em nhiều! Những đêm Thu lạnh những chiều Đông sang . Mái trường xưa bến đò ngang? Tan học sánh bước lang thang phố phường .
Saturday, December 6, 20252:14 AM(View: 244)
Ngôi sao phương bắc tỏa lan Soi đường sáng nẻo nhân gian mịt mờ Ngân nga chuông đổ nhà thờ Sám kinh thánh lễ tín đồ vang vinh.
Saturday, December 6, 20252:09 AM(View: 231)
đêm tàn lạnh giấc mơ hoa tiếng mưa ngày cũ xót xa nỗi niềm hàng cây trút lá ưu phiền tiễn thu lặng lẽ, đầy thềm gió mưa....
Saturday, December 6, 20252:07 AM(View: 267)
“Trí tuệ vô lậu” là sự hiểu biết, nhận thức thuần lương tinh sạch, không chút lậu hoặc, cấu nhiễm. Là trí tuệ của người đã giác ngộ viên mãn,
Saturday, December 6, 20251:50 AM(View: 281)
Năm nay – 2025 xảy ra bão lụt trên toàn cả nước mà chẳng thấy có anh hề nào, chị ca sĩ nào, thím hoa hậu nào dám đứng ra quyên tiền cứu trợ.
Saturday, December 6, 20251:28 AM(View: 290)
Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.
Saturday, December 6, 202512:56 AM(View: 194)
Mỗi trang sách của tôi là một hoài niệm quá khứ Và N. xuất hiện như một nạn nhân mà suốt cuộc tôi là một ám ảnh không nguôi.
Saturday, December 6, 202512:23 AM(View: 201)
Từ thời tổng thống Ronald Reagan trở về sau việc tha tào cho các em gà được coi như là một truyền thống hằng năm mà các tổng thống có nghĩa vụ phải thi hành nghiêm chỉnh.
Wednesday, November 26, 202511:51 PM(View: 1975)
Sang năm 2026, trường Trung học Ngô Quyền của chúng tôi đã 70 tuổi. Những anh chị khóa đầu tiên hãnh diện là các niên trưởng
Wednesday, November 26, 20251:29 AM(View: 7134)
Mười ba năm đã trôi qua, nhiều thầy cô dự ĐTA hôm ấy giờ đây đã hoá người thiên cổ..
Wednesday, November 26, 202512:34 AM(View: 694)
Em về Hà nội cùng Anh Hơn ngàn năm lẻ lửng danh muôn đời! Mùa Thu Hà nội đón mời. Theo Anh em nhé ta dời bước đi!
Wednesday, November 26, 202512:25 AM(View: 748)
“Tạ Ơn” đất nước tuyệt vời Cưu mang đón nhận, bao người thành danh “Tạ Ơn” Trời Phật hiển linh Phù hộ nhân loại bớt binh biến nhiều
Wednesday, November 26, 202512:14 AM(View: 667)
Năm 1941 Quốc Hội Mỹ đã đồng thuận và chọn ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ 4 trong tháng 11 sẽ là Ngày Tạ Ơn trên toàn quốc.
Wednesday, November 26, 202512:13 AM(View: 5147)
Poster Thanksgiving “Mãi mãi nhớ ơn thầy cô” là món quà đặc biệt đàn anh khoá 7 Nguyễn Ngọc Xuân gửi tặng đàn em Sáo Lý Luận
Tuesday, November 25, 202511:33 PM(View: 921)
Tạ ơn tri ngộ mỗi ngày Bạn bè hữu hảo tình say ấm lòng Ly cà phê đá thong dong Chuyện đời trao đổi ngược dòng trường lưu.
Tuesday, November 25, 202512:02 AM(View: 735)
Tất cả họ đã cho tôi niềm an vui trong chuyến bay này, dù chỉ là những điều bình thường...
Saturday, November 22, 202512:01 AM(View: 1094)
Không ai đã ở trên đất Mỹ mà không biết ngày Lễ Tạ Ơn – Thanksgiving Day mang ý nghĩa mừng được mùa thu hoạch và cảm tạ Chúa ban cho cuộc sống no đủ,
Friday, November 21, 202512:16 AM(View: 1396)
Mưa rơi! mưa rơi! Người xưa đã khuất Sao em vẫn chờ? Mưa chiều hoang vắng Sao em còn mơ?
Thursday, November 20, 202511:29 PM(View: 782)
trong cộng đồng người Việt hải ngoại ngày nay, người phụ nữ Việt Nam vẫn hãnh diện mình là con cháu bà Trưng, bà Triệu vì trong hàng ngũ của họ đầy rẩy những bậc anh thư.
Thursday, November 20, 202510:57 PM(View: 1404)
Tôi viết bài thơ thôi nhớ mong Trời thu trăng tỏ rạng tâm đồng Nửa vầng trăng khuất đây còn nửa Tri kỷ lưu nhau một tấm lòng
Thursday, November 20, 20255:54 PM(View: 664)
Hoá ra nuôi chó còn tốn hơn nuôi người, hóa ra quý chó hơn quý người. Thay vì nuôi hai con chó, có thể nuôi được hai gia đình bên VN.
Thursday, November 20, 202512:01 PM(View: 1238)
Bút pháp Hoàng Xuân Sơn trong Hơi Thu giống một “Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp” của Kim Dung: người làm thơ không tấn cũng không thoái;...
Thursday, November 20, 202510:05 AM(View: 1379)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: DỐC MƠ - Thơ: Kiều Oanh--Nhạc & Ca Sĩ: Suno AI Music
Thursday, November 20, 20252:17 AM(View: 1560)
Nên lời tạ từ sẽ mãi mãi dễ thương Cho tôi, cho em và tất cả mọi người. Đừng trăn trở mà cũng đừng tiếc nuối Để dành cho nhau khoảng vừa đủ này thôi.
Wednesday, November 19, 20255:30 PM(View: 1349)
chẳng có khởi đầu, nhưng khuông đã hiện. như một vỏ cứng — đúc từ ý thức không tự biết mình là ai. thời gian không trôi — chỉ uốn lượn như một rung động không gợn, ...và phát âm ba của vĩnh cửu.
Tuesday, November 18, 202511:50 PM(View: 1767)
Mừng Ngày Nhà Giáo ân trao Ghi tâm khắc cốt đậm màu phúc ban Khoanh tay trò đứng hai hàng Chúc Thầy Cô tuổi an nhàn thọ khương...
Monday, November 10, 202512:08 AM(View: 1224)
rong hoài niệm, xin tặng những duyên-sài-gòn hạt mưa bay theo thời gian. Cũng để tặng cô bạn thơ tên Duyên của tôi, người đến cõi nhân gian với hoa Daffodil vàng,
Saturday, November 8, 202511:35 PM(View: 1950)
Du-thuyền gồm mọi sắc dân Sống chung vui vẻ chả cần bon chen Không hề phân biệt sang hèn Màu da khác biệt chẳng phiền hà ai Cuối đời du ngoạn dài dài Sức khỏe cho phép đi hoài “ENJOY”!
Saturday, November 8, 20252:19 AM(View: 1290)
“Mùa Thu Ở Nơi Khác” cũng đã san sớt cho xứ nóng tình nồng “Hữu Tình = Houston” này – dù muộn màng. Phần tôi – tôi cũng đã tận hưởng được cái lạnh của mùa thu
Saturday, November 8, 20251:56 AM(View: 1815)
áo phai, hồn đã nhạt nhầu. ngồi ôm huyệt lạnh, tình đầu tiễn đưa! hỡi người sớm nắng chiều mưa, sầu tôi đã chín, đã vừa rụng rơi!
Saturday, November 8, 20251:31 AM(View: 1666)
Nhìn gia đình của cặp vợ chồng trẻ, tôi ao ước được hưởng một giây phút hạnh phúc như vậy. Tôi ra về với nhiều luyến tiếc. Phải chi ....
Thursday, November 6, 202510:35 PM(View: 767)
Họ chỉ có thể phê phán những sản phẩm xã hội mà họ nghi ngờ là từ Sartre mà ra, những sản phẩm bị coi là con hoang của Sartre.
Thursday, November 6, 202510:33 PM(View: 1874)
Một nén tâm hương để tưởng nhớ đến người Thầy khả kính của tôi, trong mùa Thanksgiving - mùa của lòng tri ân và biết ơn.
Thursday, November 6, 20251:55 AM(View: 784)
Tóm lại, Ba cánh cửa giải thoát “Không, Vô tướng, Vô tác” là trí tuệ siêu vượt của Đức Thế Tôn trao truyền cho người hữu duyên.
Thursday, November 6, 202512:47 AM(View: 2840)
Út nữ của Thầy giáo - Nhạc sĩ Lê Hoàng Long, người nâng cánh ước mơ cho con gái xuyên suốt hành trình khổ luyện, để bé Thỏ ngày nay đã trở thành hậu duệ xứng đáng của ông Ngoại.
Wednesday, November 5, 20252:03 AM(View: 1546)
Hôm đi bên quan tài Nhiên ra huyệt mộ, nghe tiếng kèn trumpet của một người bạn chung thổi bài “Thà Như Giọt Mưa”, tôi ý thức rõ rằng, Nhiên “BIẾN” rồi.
Sunday, November 2, 202511:23 PM(View: 1675)
Hà trở lại ngôi nhà màu hồng của Andra, mua bộ đồ hóa trang Phù Thủy cho nàng và một bộ áo choàng mũ trái bí đỏ cho “nội thằng Keith.”
Sunday, November 2, 20251:43 AM(View: 1968)
lá cây rơi xào xạc, những cành cây khô lắc rắc rơi, ba mẹ tôi đã vào phòng ngủ, chỉ một mình tôi ngồi học bài. Chợt tiếng… dập dình của chiếc ghế mây quen thuộc đâu đây lúc mờ lúc rõ ở tầng trên…
Saturday, November 1, 20252:27 AM(View: 2301)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: NẾU MỘT MAI EM SẼ QUA ĐỜI- Nhạc và Lời: Phạm Duy - Tiếng hát: Tấn Phước
Saturday, November 1, 20251:45 AM(View: 2296)
Một ánh sao trời dứt cuộc chơi Nhà văn Doãn Quốc Sỹ lìa đời Gia đình thương nhớ tình khôn cạn Quyến thuộc đau buồn nghĩa khó vơi
Saturday, November 1, 20251:31 AM(View: 3133)
Bạn thân Trần Thị Phụng của Sáo rời bỏ thế giới ta bà vào một ngày cuối thu, trong không gian âm thầm lặng lẽ.
Saturday, November 1, 20251:25 AM(View: 2890)
Tái sinh phước báo Hồng Ân Chòng chành sống chết nhục thân dập dềnh Bao lần thoát chết nhờ HÊN Ngồi đây nhớ lại chênh vênh tuổi già! Đời mình chắc chắn sẽ qua Còn bao lâu nữa khó mà đoán ra
Saturday, November 1, 202512:59 AM(View: 1714)
Đợi 1 năm cha mẹ đã thấm mùi khổ đau tưởng Liên đã chết ngoài biển khơi, nàng về trình diện cha mẹ trong niềm vui to lớn tái sinh bất ngờ này chắc sẽ được cha mẹ tha thứ..
Tuesday, October 28, 202512:58 AM(View: 2188)
Mắt bão ơi, xin nhìn lại quanh đây Xem cơn lũ vây quanh đời khốn khó Bão qua đây ngắn như đời ở trọ. Sao để thảm thương dài đến muôn đời
Monday, October 27, 202511:15 AM(View: 1020)
Sang Mỹ vào một thời điểm đã quá muộn, 1999.... Vậy mà bằng cách nào Uyên Thao đã làm nên chuyện!
Sunday, October 26, 202512:55 AM(View: 2306)
Theo trăng độ vấn ru êm Những người chết trẻ xanh mềm giấc xuân Tụi bây giờ đã hóa thân Biến thành tro bụi bón phân đất cày Halloween Lại Về đây...
Friday, October 24, 202511:59 PM(View: 2117)
Ca từ của một bản nhạc là công trình tim óc của một nhạc sĩ, được trau chuốt không kém phần nhạc. Nhà thơ Nguyễn Đình Toàn đã cho in cuốn sách “Thơ & Ca Từ”
Friday, October 24, 20251:42 AM(View: 1925)
Sống qua hơn một thế kỷ, nhà giáo, nhà văn Doãn Quốc Sỹ là nhân chứng của một giai đoạn lịch sử nước Việt đầy thăng trầm.
Friday, October 24, 202512:58 AM(View: 1869)
Nhà văn, nhà giáo miền nam Doãn Quốc Sỹ và nhạc sĩ, đại tá miền bắc Doãn Nho, là hai người ở hai phương trời cách biệt:
Thursday, October 23, 20252:16 AM(View: 2229)
.Bố đặt tên con là Doãn Quốc Sỹ Tâm, tức là tâm của ông nội... Trong bài viết này, bố kể cho con nghe chuyện về một ông nội khác, ông Doãn Quốc Sỹ của gia đình.
Monday, October 20, 202510:50 AM(View: 915)
*Nhà văn Uyên Thao, tên thật là Vũ Quốc Châu, sinh năm 1933 tại Hà Nội. Lần đầu viết văn vào năm 1952. Vào Sài Gòn năm 1953,
Monday, October 20, 20259:38 AM(View: 2354)
Gen Z sinh đúng thời ni Ăn cơm cũng phải selfie… chụp hình. Gen Z vừa lạ vừa quen, Ăn chơi cũng giỏi, học hành cũng nhanh. Cười vang trước mọi khó khăn, Tương lai rộng mở, trời xanh gọi mời.
Sunday, October 19, 20252:52 AM(View: 2997)
Người đã đến đây trong một ngày gió lớn Đem theo yêu thương gieo xuống vũng u hoài. Chia đều cho nhau câu chuyện tình đẹp mãi Đất đá khô cằn chợt nở nụ hoa thơm.
Sunday, October 19, 20252:09 AM(View: 2326)
Đúng như em từng nói tình yêu của chúng ta đã trổ bông trên đất Úc. Anh muốn gọi mùa xuân đáng ghi nhớ này là mùa xuân hạnh phúc.
Monday, October 13, 202511:02 PM(View: 2580)
như thể khẳng định rằng, tình thân ái và truyền thống tốt đẹp của mái trường TH NQ vẫn luôn đong đầy ...
Sunday, October 12, 20254:35 AM(View: 2042)
Bởi đôi khi, chỉ một vũng nước nhỏ… cũng đủ để giữ lại cả một mùa hè, cả một tuổi thơ, và cả một phần lặng lẽ trong trái tim của người lớn. Tất cả vẫn âm thầm sống sót qua những mùa mưa nắng,
Sunday, October 12, 20254:08 AM(View: 2658)
Ba tháng chia lìa nhớ xót xa Sương khuya che khuất dải Ngân hà Đường xưa ngóng đợi đêm trăng tỏ Hương bưởi nồng nàn quyện ngát da
Saturday, October 11, 202512:52 AM(View: 968)
Bài viết này tôi viết lại những gì tôi đã sống, đã trải nghiệm. Nó là một phần đời tôi cùng với nhiều người miền Nam khác cùng thế hệ – trong đó có nhạc sĩ họ Trịnh và...
Saturday, October 11, 202512:34 AM(View: 896)
Nhờ đâu đất nước được bình an Viết thêm trang sử Việt huy hoàng Nhớ ơn công đức Ngài Quốc Tuấn Thánh cả Đức Trần mãi vẻ vang
Friday, October 10, 20253:46 AM(View: 988)
Xin mời thưởng lãm bức tranh mới nhất của họa sĩ nhà Hạnh Phạm từ xứ Kangaroo: THIỀN ĐÊM
Friday, October 10, 20252:39 AM(View: 3410)
Ngỡ là tứ cố vô thân Bấm tay thọ tỷ dương trần bảy tư Thương đôi con mắt vàng mù Bốn phương tám hướng, Niệm Ru Kinh Chiều...
Friday, October 10, 20251:45 AM(View: 2359)
Dù ờ bất cứ đâu ông vẫn là người mẫn tiệp trong xử thế, nhẹ nhàng trong cung cách sống. 64 năm tại thế có quá ngắn cho một người Việt yêu nước, tài hoa và hiền lương không?
Friday, October 10, 20251:28 AM(View: 1080)
Trong tiểu thuyết Trung Hoa thời Minh, người đàn bà được gọi là “hồng nhan tri kỷ” - là người đàn ông có thể tâm sự, uống rượu làm thơ, gửi gắm ẩn ức mà không sợ bị phán xét.
Friday, October 10, 202512:25 AM(View: 1799)
Ngẩn ngơ hùng vĩ đất người Ôm hờn vong quốc cuối đời lang thang Kể từ lịch sử sang trang Saigon bức tử tan hàng “bỏ đi”! May thay được tới Hoa-Kỳ Hồi sinh tạo dựng những gì ước mơ
Monday, October 6, 20252:24 AM(View: 829)
Tác giả “mưa đỏ” tức “mưa máu" còn được giới thiệu để quảng cáo trên hệ thống báo chí và loa phường cho cuốn phim như sau: “Nhà văn đại tá Chu Lai từng nhập ngũ vào năm 1966....
Monday, September 29, 20252:02 AM(View: 4454)
Ơn nhà nợ nước trả xong Sinh ly tử biệt còn mong “Ngày Về”! “Bỏ đi” hoàn hảo mọi bề Thoát tù việt cộng hả hê Hoa-Kỳ 50 năm đã qua đi! Bỗng dưng nhớ lại đôi khi thoáng buồn Buông!
Sunday, September 28, 20252:22 AM(View: 3162)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: THƯƠNG NHAU NGÀY MƯA - Sáng tác: Trần Trung Cang - Tiếng hát: Tấn Phước
Sunday, September 28, 202512:33 AM(View: 3337)
Nghìn câu khép những ước mơ xanh Giữ mãi trong tim giấc mộng lành Nửa mảnh sầu giăng in vết nhớ Duyên thơ chung vận thoảng mong manh
Friday, September 26, 20252:19 AM(View: 2733)
Hôm qua nhận được tin anh Tiểu Tử qua đời TT buồn quá. Nhờ TK đăng lại như một nén hương lòng tưởng niệm người anh Hai trên văn đàn rất đáng yêu, đáng kính mà TT đã có duyên gặp gỡ trong đời.
Friday, September 26, 20251:24 AM(View: 2630)
Nhà văn Tiểu Tử là người có nhiều tác phẩm viết với lời văn mộc mạc, chân chất như tính cách của người dân miền Nam.
Friday, September 26, 202512:59 AM(View: 1105)
Qua Tam giới chúng ta biết con người sống trên đời không phải chết là chấm dứt, mà còn có nhiều cõi để mình tái sanh.
Friday, September 26, 202512:40 AM(View: 1214)
*Xin bấm vào link hoặc phần Youtube bên dưới để thưởng thức: TÌNH ƠI HỠI TÌNH - Thơ Nguyễn Tất Nhiên Eric Lê Phúc: Phổ Nhạc và Trình bày
Thursday, September 25, 202511:20 PM(View: 4027)
Sương Cali lạnh trời Lâm Viên Chợt nghe gió gọi nẻo ưu phiền Gom trong trí nhớ trời Đà lạt Thấp thoáng sương mù chốn non tiên
Thursday, September 25, 20252:51 AM(View: 1357)
Chúng ta thường thấy Lễ Tết Trung Thu đặc biệt cho nhi đồng. Ngay từ đầu tháng 8, Lễ Tết Trung Thu đã được sửa soạn với những cỗ đèn nhiều màu và nhiều hình thù;
Saturday, September 20, 20251:46 AM(View: 4340)
Cháu con lệ đẫm đôi hàng Còn gì để nói, khóc than bằng thừa. Chân thành đâu thể bán mua Cho đi nhận lại ân thưa buộc ràng Vái van Một Nén Tâm Nhang Mù mờ hương tỏa thiên đàng níu chân...
Thursday, September 18, 20252:51 PM(View: 1071)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: CHỜ NGƯỜI - Sáng tác: Lam Phương- Tiếng hát: Tấn Phước
Thursday, September 18, 20251:50 AM(View: 3547)
Tâm tư chùng lắng bùi ngùi Vô thường quá đổi hương mùi nhớ nhung Giữa lòng trời đất bao dung Ngủ yên bạn nhé, Như Rừng Nhớ Cây...
Monday, September 15, 202511:49 PM(View: 2841)
Tập thơ văn hiếm quý dày gần 400 trang này từng được phát hành lần đầu hồi tháng Tư cùng năm, với tựa ‘Nguyễn Tất Nhiên, Thơ Văn Trọn Tập’ nay được bổ túc thêm sáu bài thơ và hai truyện ngắn
Monday, September 15, 202511:21 PM(View: 2372)
Tôi thấy vui vui khi nhìn những đứa bé tung tăng theo chân mẹ hay cha đi đến trường trong ngày đầu tiên, nhất là những em bé lớp Head Start, lớp Preschool và lớp mẫu giáo.
Monday, September 15, 202511:11 PM(View: 3184)
Hoa Vu Lan… chị gởi đến các em Em sẽ hỏi: - Sao không là Sen Trắng? Chị vẫn biết, các em yêu Mẹ lắm Thường tự hào… Mẹ thuần khiết như Sen
Monday, September 15, 20256:29 PM(View: 2445)
Đó là mùa Trung Thu. Mọi năm tôi thường theo bạn làm đèn xếp hay đèn ông sao, và có khi mẹ tôi mua cho hai em nhỏ đèn con cá, con ong, con bướm để chúng rước đèn cùng trẻ con trong xóm.
Monday, September 15, 20251:13 AM(View: 3319)
Tết năm nay em về thăm Mẹ Thăm vườn xưa mấy cụm tre già Có rào thưa nắng ấm tràn qua Mùa cây trái bông hoa nở rộ Nhớ bước dùm anh trên con lộ Đất đỏ ngày xưa chắc không còn
Monday, September 15, 202512:53 AM(View: 2302)
Hồi ký “Bóng mây tình yêu” của Kim Vui mở ra cho chúng ta thấy cuộc dời trôi nổi của một mỹ nhân, một minh tinh màn bạc từ những năm tháng sống nổi tiếng ở quê hương chiến tranh ...
Monday, September 15, 202512:44 AM(View: 3520)
Mùa thu với gió heo may. Lá vàng rơi rụng tung bay ngập đường! Ôi mùa thu đẹp lạ thường. Đón thu gợi nhớ mái trường tuổi thơ! Ngày vui tái ngộ ước mơ? Mừng vui gặp bạn hết bơ vơ sầu?
Monday, September 15, 202512:29 AM(View: 1216)
Tóm lại, bốn chân lý cốt lõi của Tứ thánh đế giúp người tu tập nhận thức rõ về cuộc đời không ai là không khổ, tìm ra nguyên nhân khổ đau ...
Saturday, September 6, 202510:08 PM(View: 3250)
Nhưng em ơi! ta đành vong phụ Dung nhan em nhanh chóng tàn phai Những chiếc lá rụng rơi tội nghiệp Ta rượt theo quấn quít lượn bay. Đời là thế, thời gian là thế. Ta xa em, đông lạnh đến rồi Ta run rẩy vờn trên băng giá. Vòng tay ta tê tái...tuyết ơi!
Saturday, September 6, 20254:55 PM(View: 3165)
Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan đã tới Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi Chúc người con, lòng sung sướng vui cười Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ Ôi! Buồn lắm! Hoa hồng màu trắng đó! Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha
Saturday, September 6, 20253:18 PM(View: 3397)
Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: LẶNG LẼ MẸ TÔI - Nhạc: Minh Đức - Tấn Phước trình bày
Saturday, September 6, 20251:38 AM(View: 16901)
Vậy là sáng 18/8/2025 Sáo đón cô Huệ, chị Tất Ứng, chị Nga Frook lập thành nhóm “Cụ… học sinh NQ” xuất phát từ Biên Hoà, nhanh chóng trực chỉ Sài Gòn thăm viếng thầy cô.
Saturday, September 6, 20251:10 AM(View: 2875)
Tốt nhất là Mỹ xích lại gần với Đồng Minh, điều chỉnh chánh sách thuế quan với các quốc gia bạn hợp lý hơn.
Saturday, September 6, 202512:58 AM(View: 3450)
Hàng năm hội ngộ thân thương! Thầy Cô trò cũ vấn vương rất nhiều? Nhớ nhung mến gửi đôi điều. Mơ là mây trắng cánh Diều thần tiên?
Friday, September 5, 20253:55 PM(View: 1367)
Phải nhìn nhận ở Việt Nam có nhiều điều không hiểu được. Không biết cái tương lai bảng chỉ đường đất nước chỉ về đâu hay vẫn có thể chỉ trật đường?
Friday, September 5, 20252:34 PM(View: 4521)
Ngày rằm tháng bảy vu lan Phật môn rộng cánh trai đàn niệm chân Bỏ buông nước mắt si sân Giữ cho an lạc tịnh thần trí tâm. Chùa vang vọng tiếng chuông ngân Vu Lan Báo Hiếu nghĩa ân sinh thành
Thursday, September 4, 20254:38 PM(View: 1249)
Xin bấm vào link bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: MỘT ĐỜI HƯỚNG ĐẠO - Dịch giả Phan Nữ Lan- Thái Lan diễn đọc- Thực hiện Cung Thi Lan
Tuesday, September 2, 20251:33 AM(View: 1335)
Thất giác chi không chỉ là bảy yếu tố quan trọng hỗ trợ hành giả trong vấn đề tu tập thiền hướng đến giác ngộ giải thoát, mà Thất giác chi còn có giá trị thực tiễn trong đời sống hằng ngày
Tuesday, September 2, 202512:24 AM(View: 2575)
Bảy Mươi Năm – Một chặng đường thật dài – Nhiều lần tưởng chừng như ngả quỵ. Nhưng rồi với Ba Lời Hứa và chiếc Gậy Nạng của “Tráng Sinh Lên Đường”...
Monday, September 1, 20256:44 PM(View: 1236)
LET'S TWIST AGAIN Nhạc: Kal Mann & Dave Appell 60 NĂM CUỘC ĐỜI Nhạc sĩ Y Vân Trình bày: Võ Hà Thông & Khương Nguyễn
Monday, September 1, 20256:29 PM(View: 1109)
TUỔI HỒNG THƠ NGÂY Nhạc sĩ: Khuyết danh Trình bày: Quân Yến Tuoi hong tho ngay Hình ảnh & Video clip: Đạt Nguyễn Thực Hiện