Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Võ Hương Phố - HOA QUỲNH VẪN NỞ TRONG ĐÊM

Saturday, March 11, 20232:50 AM(View: 4661)
Võ Hương Phố - HOA QUỲNH VẪN NỞ TRONG ĐÊM
HOA QUỲNH VẪN NỞ TRONG ĐÊM

Võ Hương Phố 


quynh 2

Như một thói quen, đến ngày nghỉ trong tuần tôi lại rủ con gái đi ăn tối ở ngoài, thay vì nấu ăn vào ngày cuối tuần. Cuối tuần của tôi, không phải ngày thứ bảy hay chủ nhật, mà là vào hai ngày giữa tuần, một cuối tuần không có nghiã cuả một weekend nhưng cũng thật thư giãn. Tường Vi thường hưởng ứng lời mời là phóng vội lên phòng thay nhanh chiếc quần jean, nhảy chân sáo từng hai bậc của thang lầu, xuống phòng tôi đang trang điểm sơ, vỗ hai tay vào nhau, miệng la lớn: "... go... go... me ".

Vừa mới xong khóa thi của học khóa năm đầu tiên tại một đại học , con bé trông thư giãn quá độ, bơi, chạy, trượt skate, xem phim … hầu như muốn nuốt trửng những món ăn dễ tiêu ấy. Thời gian đến sẽ là một khóa thi khác đang gần kề, không cách nhau mấy, nên cô bé như chạy đua với thời gian.

Hai mẹ con thường đến một quán ăn nhỏ, nằm bên ven hồ cách thành phố khoảng mươi dặm đường, có các món ăn hương vị quê hương của miền tây nam bộ, lại có thêm một vài món của miền quê tôi nữa, con tôi thích lắm, thường thường trước khi rời quán, bụng no cành, đôi má bừng hồng vì vị cay của món ăn Huế, con bé xuýt xoa: "Không nơi nào bằng nơi này." Chọn chiếc bàn cố hữu có khuôn cửa sổ nhìn ra mặt hồ, hàng cây trúc đào nở rộ chen chúc những bông hoa hồng, trắng, đây đó rải rác những gốc hồng điệp ẻo lả như liễu rủ được trồng dọc hai ven bờ, những tàng cây sà xuống, nhánh lá đong đưa theo gió thổi trên mặt hồ. Vốn ít nói nhưng hình như xúc cảnh sinh tình, con bé cũng buột miệng thốt lên: "Đẹp quá ...! "

Khung cảnh như vậy cũng đủ là một ấn tượng đẹp cho hai mẹ con tôi trong một chiều cuối tuần đơn điệu, khi chồng tôi xa nhà vì khóa tập huấn của hãng.

Buổi chiều loáng thoáng bóng của hoàng hôn. Chọn xong những món mà cả hai mẹ con đều cảm thấy là thật hợp khẩu vị cho một buổi cơm tối đầy an vui của hai mẹ con. Đêm đến gần đâu đây, khi cô bé con bà chủ quán đem đến riêng cho những khách quen cây nến màu vàng để trên cái giỏ mây nhỏ rải rắc những bông hoa trắng nho nhỏ, và những chiếc lá xanh, tím sẫm bao quanh chân nến. Gọi thêm cho tôi một ly rượu chát đỏ để thêm một chút men cho một buổi tối thư giãn, lắng đọng, và để quên... Khoảng không gian ấm áp riêng biệt cho mẹ và con như vậy, tôi không muốn nghĩ đến một điều gì khác nữa, kể cả đến chồng và con trai lớn của tôi đang học năm cuối đại học ở một thành phố lạnh và xa nơi tôi ở. Quán ăn này ngoài những món ăn sở thích của tôi, tôi thích hơn nữa là cái tính cách gia đình của quán, mẹ vừa là chủ vừa là đầu bếp, các con đều lớn vừa học vừa phụ mẹ. Mỗi khi vắng khách, những đôi mắt kiếng lại chúi vào cái laptop màu trắng để trên một góc bàn khuất trong xa, gần với cái tủ đựng các ly chè có đủ ba màu. Người mẹ, tôi đoán đã vào cái tuổi của thờI kỳ hồi xuân nên vẫn còn đọng lại những nét xuân trên làn da trắng mịn, thỉnh thoảng ra chào khách quen lại thấy đôi má hồng lên vì bếp lửa, đôi mắt to đen lại thêm những viền chì đen quanh mắt, tạo nên một vũng tối sâu cuốn hút trên gương mặt . Những lần đến quán một mình cho buổi ăn trưa vội vã trong thời gian “lunch time", một đôi lần gặp ông chồng, dáng dấp cao, phong trần, mái tóc bồng bềnh phủ trán, màu da hơi rám nắng nam tính, đứng lau những chiếc ly thủy tinh trong veo mắt nhìn vợ say đắm, như ngầm hẹn với vợ một đêm mưa ngâu sau khi tan quán. Bất giác như có một chút lay động, một chút rạo rực trong tôi, chắc tại hơi men của chút rượu chát mà tôi vừa mới thấm môi.

Đêm buông mình. Những chùm đèn pha lê được bật sáng, màu vàng sáng nhẹ của những bóng đèn làm căn phòng ăn trở nên ấm cúng riêng tư cho những đôi thực khách. Các món ăn chưa được mang ra, hơn nữa chúng tôi đều chưa cảm thấy đói, nên không vội hối thúc... Chút rượu làm tôi muốn nói chuyện, cố giữ giọng nhẹ nhàng tôi hỏi:

- Dạo này con và David thế nào? Thật lâu rồi me không thấy nó đến?

Một chút im lặng gần như không muốn trả lời, rồi Tường Vi cũng đành phải trả lời mẹ:

- Tụi con vẫn thường gặp nhau.

Vẫn thường theo tôi hiểu là vẫn còn quan hệ bồ bịch, vẫn còn đi với nhau, vẫn còn hẹn hò dấu diếm mỗi khi có chồng tôi ở nhà. Hai đứa quen nhau trong một prom ra trường của con bé. David và người bạn cũ có em gái cùng lớp với con tôi được mời, dù đã ra trường trước 2 năm nhưng được mời như những cựu học sinh, nay thì đã xong năm thứ hai của đại học. Gặp nó lần đầu tiên khi đưa con tôi về, ngang bậc cửa tôi đứng chờ con, thấy tôi nó gật đầu chào một cách ngại ngùng vì thấy rõ ngay sự khác biệt của người mẹ bạn khác màu da, rồi chào về. Dưới ánh đèn hắt ra từ cổng trước nhà tôi, mái tóc nâu vàng ánh, phủ ót hất ngược từ trước ra sau, chiều dài đủ để cột lại thành một đuôi tóc nhỏ, kiểu của tụi trẻ chơi trong ban nhạc, đôi mắt xanh choáng ngợp cái nhìn, sóng mũi cao thẳng tắp, da trắng hồng, dáng dấp cao thanh tú thêm một chút căng phồng của thể thao, thôi rồi … đúng là một chàng trai Mỹ chính gốc không pha trộn. Cái mẫu mã này đã cuốn hút con gái tôi rồi, thật vậy, Tường Vi đã nếm được một tình yêu đầu đời vào năm học đầu tiên ở đại học. Một chút lo sợ vẩn vơ trong tôi mỗi khi David đưa đón con tôi về từ trường, và những lần con bé xin phép đi chơi với nó. Riêng chồng tôi vốn đã có nhiều thành kiến về những cuộc hôn nhân dị chủng từ thời xa xưa ở quê nhà, nay lại còn được biết thêm về đứa bạn trai của con gái mình: - Cha tử nạn trong một cuộc đua xe lúc David lên mười, mẹ lãnh tiền bồi thường nuôi con cho đến hết trung học, cho đến khi một người đàn ông khác bước vào nhà bà, thì David bị đẩy ra đời một cách dửng dưng như một lẽ thường. Cuộc sống tự lập của David bắt đầu từ đó, vừa học vừa làm không cam nổi đành bỏ học một thời gian, và rồi nó gặp Tường Vi.

Vậy thì cả ngàn lần không, chồng tôi lại có thể chấp nhận cuộc tình dị chủng này được. Một lần, David đến, gặp cả tôi và chồng tôi, cúi đầu rồi nói tiếng chào, tôi thì gật đầu đáp trả, mặt anh ấy lạnh băng, nếu có một tảng băng nào từ bắc cực trôi về thì tôi dám cuộc là không có tảng băng nào lạnh nhất bằng gương mặt chồng tôi khi đó, thằng nhỏ ngượng ngập, lúng túng, và rồi từ đó không bao giờ thấy nó đến lại. Thế là hai đứa hẹn hò đây đó. Tiên thánh nào trong tôi để biết được cái thế giới của tuổi trẻ yêu nhau ở đâu trên một đất nước quá tự do này.

Cố giữ giọng nhẹ nhàng hơn:

- Con cũng biết là ba không thích nó, vì ba biết là nó không có tương lai cho con, và còn thêm những điều khác nữa mà me nghĩ là con đã hiểu.

Một thoáng giận trên gương mặt thanh tú, trắng hồng của nó, giọng nói nghe gay gắt, bực tức mà tôi chưa lần nào nghe:

- Con và David sẽ đi làm, ba me đừng bận tâm.

Không muốn phá vỡ một buổi tối êm đẹp, gần gũi của tôi và con, thôi, đành im lặng khi các món ăn được đem ra. Hình như con bé không vui, tôi cảm thấy mình có chút vụng về khi nói ra một điều không vui trong bữa ăn. Các thức ăn hình như không còn ngon miệng như những lần trước. Tôi bỗng dưng ngượng ngập trước mặt con.

Trở về nhà trong một buổi tối thung lũng thơm ngát hương hoa cam ở hai bên ven đường, dãy núi trước mặt và hai bên bỗng dưng trở thành những khối đen khổng lồ bí ẩn, những ánh đèn nhấp nháy của những tòa nhà đồ sộ khi ẩn khi hiện trên sườn núi.

Hình dung đến những vì sao lạc lõng như mẹ con tôi đêm nay, lang thang như quên lối về, lòng thật nhẹ vì đã nói ra điều muốn nói với con. Tường Vi tính khí như trẻ con, muốn được dỗ dành, lại nhạy cảm, chuyện gì nói không được là nước mắt quanh tròng.

Tôi cưng nó hơn trứng, nên không dám đập vỡ những mảnh vỏ mỏng manh bao quanh ngăn cách giữa con và tôi. Nhớ lại lúc ấy, mười năm trời tôi dạy học xa nhà, còn chồng tôi đi từ thất bại này sang thất bại khác trong những kinh doanh nhỏ vì vốn không phải ở chốn thương trường, thế là mẹ tôi "dành" con nhỏ lúc 3 tháng tuổi, tất cả những gì cho con bé cũng là bà, ngay cả đôi vú da gầy guộc, không sữa, con bé cũng bú mê say.

Cái mặc cảm thiếu sót cứ vướng vất trong tôi. Điều quý giá hơn hết để bù đắp sự thiếu vắng tình thương thời ấy, thì nay, tôi chỉ còn cách là dùng hết tình thương mình có đem cho hết con tôi. Tôi thương con bé từ chân tơ đến kẻ tóc, như không còn ai để thương hơn, nó biết điều đó nhưng bà ngoại trong nó vẫn là một bà tiên mẹ.

Tường Vi cố tình tránh gặp mặt chúng tôi trong bữa ăn tối, ngay cả thường lệ chào tôi khi tôi trở về nhà từ sở, bữa ăn tối ngoại ô ven hồ của hai me con cũng không còn là một thường lệ cuối tuần. Tôi cũng cố tình đợi con bé đi đâu chơi, hay hẹn hò với David, để nhìn con, con bé thật xinh, dù chỉ với một chiếc quần jean bó sát ống chân thon, chiếc áo vải thô, dài, hở ngang bờ vai, chiếc thắt lưng vải trắng có chút viền ren thắt lơ lửng nhẹ nhàng đổ xuống ngang hông cũng đủ làm tôi ngắm say sưa trong vóc dáng thanh tú mảnh mai rất hợp thời. Mái tóc đen láng mịn êm ả đổ xuống qua bờ vai thon thả, đôi mắt to đen sáng với bờ mi được cố tình chuốt cong, da trắng hồng tự nhiên chưa hề thoa một loại kem mặt nào, chỉ trừ đôi môi có chút son bóng nhẹ nhàng thanh tân. Chồng tôi thỉnh thoảng nịnh tôi: "Bé Vi là một nhị bản của em." Thảo nào David không thể buông tha con tôi được. Cả hai đứa như cũng xứng đôi với nhau, mặc dù có những dị biệt trớ trêu.

Một chiều, tan sở sớm, một chút lang thang trong thương xá, cái mê say mua sắm cứ cháy bỏng mãi trong tôi mỗi khi chân cố tình lạc vào chốn mê ấy. Trở về với những túi xách căng bóng, một vài thứ cho con tôi nữa, biết nó đã về nhà sau khi tan lớp, nhẹ chân mang quà bước lên phòng con, cánh cửa quên đóng vì chủ quan ba me không ở nhà. Tường Vi đang đứng trước gương của tủ phấn, ngẩng đầu nhẹ ra sau, những ngón tay thon thả trắng nuốt trẻ thơ xoa nhẹ, chăm chút, đê mê lên những vết đỏ hồng của yêu đương còn in trên cổ nõn nà như đọt chuối non. Một tiếng thở dài trong tôi và chân tôi như đóng đinh, toàn thân như hóa đá. Con tôi đã là đàn bà rồi? Tự lúc nào? Ở đâu? Một thảm cỏ xanh dày đặc bóng tối khuất ở một góc trường đại học, một căn phòng của đứa bạn thân đồng lõa sau những buổi tiệc tan, hay là căn chung cư tình tứ của David.

Bước chân tôi nhẹ tênh, lơ lửng, thần trí mơ mơ tỉnh tỉnh, trở về phòng và tôi khóc, khóc như khóc cho chính tôi một thời mất cái thanh tân của đêm hoa chúc.

Tường Vi có phần ngượng ngập, lúng túng khi gặp mẹ, thường vắng mặt trong những bữa cơm tối, trốn biệt trong phòng. Tôi mơ hồ nhận thấy một điều gì thay đổi trong nó, thỉnh thoảng đôi mắt nhìn có vẻ xa xăm. Và rồi nó bỏ đi. Như một chọn lựa dứt khoát.

Buổi chiều đó, một chiều mùa hạ, thật nóng, thung lũng như muốn bốc khói, cơn mưa mùa hạ lại đến bất chợt, ngắn ngủi, lượng mưa nhỏ, ít ỏi nước không đủ làm dịu làn gió nóng cháy rát, làm mềm rũ những cụm bông vải vừa mới ra hoa trắng xóa trên những cánh đồng xa xa. Tôi lái xe dọc theo con đường dài một chiều dẫn về nhà, hạ cửa xe xuống thật thấp để ngọn gió đồng lùa vào, phảng phất mùi ẩm của hơi đất, mùi ngai ngái của súc vật từ những nông trang rải rác quanh đây. Cái nóng của miền quê sa mạc này sau cơn mưa mùa hạ quả thật như trong lò nướng, ngay cả những bụi xương rồng trên sườn núi cũng bị nướng vàng. Tôi lại liên tưởng đến những đám cháy khổng lồ của thế kỷ trên đất nước này, và hình như trong tôi có linh tính một điều gì không ổn.

Tôi nhẹ nhàng mở cánh cửa phòng khách, một vệt nắng của hoàng hôn hắt hiu lách vội vào phòng đủ cho tôi thấy là cả một sự đập vỡ, đổ nát, tan hoang. Chồng tôi ngồi im lìm hút thuốc, nhả tung những cụm khói mù mịt, như ám chướng cả căn nhà. Những khung ảnh đã bị đập vỡ kiếng, những tấm ảnh con gái tôi đã bị xé nát vương vãi dưới nền đá, những lọ độc bình quý bị hất tung nghiêng ngả, những cuốn sách cùng chung số phận cũng bị ném quanh phòng. Bước vội vào phòng ngủ, thì ra tai họa là đây, đã làm cho anh ấy nỗi cơn ba đào. - Tờ thư để lại của Tường Vi. - Viết ngắn gọn với ý chính là ra đi thật xa để sống chung với David, để khỏi làm bận lòng ba me. Lần này thì toàn thân tôi tê lịm, muốn ngã quỵ xuống như những khung ảnh vô tội kia, những nến, những hoa, những áo mão mệnh phụ của hoàng gia Huế, chiếc xe cô dâu mui trần với chùm vỏ lon kéo tung tăng trong tôi bỗng chốc cháy rụi. Nỗi đau đớn lần nầy thực sự đang dâng đầy trong tôi như một cơn lũ lớn để nhấn chìm tôi vào một thảm họa.

Chồng tôi bỗng trở nên lặng lẽ, im lìm như thóc. Phần tôi, tìm quên trong công việc ở sở, cố thu mình vào trong cái vỏ mặc cảm là không chăm sóc được con, cố kềm những giọt nước mắt trước mặt chồng, để rồi òa vỡ một mình trong đêm khuya.

Con tôi bỏ đi, như một chim non đủ lông đủ cánh, như một vị tiên non bị thần ái tình bủa lưới. Với chúng nó, bỏ nhà ra đi không có nghĩa của một trốn chạy vô vọng, của một tình nguyện lưu đày cho tình yêu, mà là một háo hức tìm kiếm, một bắt đầu hiện hữu của sự hòa nhập hai con người. Còn với tôi quả là một điều đã hiện hình trong lo âu, sợ hãi của một con chim mẹ. Tôi chỉ biết phải chúc phúc, cầu nguyện cho chúng nó. Từng đêm, sau khi thắp hương lạy Phật, tôi khấn nguyện với mẹ tôi, xin hãy về bên săn sóc nó, những chăm sóc như nước trong nguồn mà mẹ tôi đã từng cho. Tôi lại cầu cho thời gian hãy là một thần dược để chữa lành vết thương cho hai chúng tôi, nhưng thời gian lại là một tàn phá cho tôi, mái tóc hai bên dần dần nhạt màu theo những đêm dài nhớ con, những dấu chân chim như vô tình, dửng dưng hiện ra. Niềm vui còn lại cho chúng tôi là Khải Minh, anh trai của Tường Vi. Đỗ đạt, công danh đến thật nhanh, cuộc sống đang bước lên những bước cao, lại cầu tiến, đó là điều làm cho chúng tôi an tâm. Nó đang dự tính làm một điều gì đó cho tương lai với công việc , hỏi thì chỉ trả lời với mẹ là, mai mốt con sẽ cho ba me biết. Thật muốn cười cho cái lối trả lời tiếng mẹ đẽ thiếu đầu thiếu đuôi. Một đứa con trai phóng chiếc mui trần thể thao đời mới nhất, chưa hề biết ngài Khổng, ngài Lão gàn gàn, dở dở, siêu việt nào đó mà tôi nhớ có lần đã kể sơ cho nó, thế mà cũng hiểu được cái lý lẽ của “Thiên cơ bất khả lậu." Thôi thì tôi cứ đợi cái “mai mốt” của nó. Những lần con trai về thăm nhà là những lần chúng tôi cảm thấy hình như Thượng đế cũng còn thương đến gia đình tôi, cũng còn cho chúng tôi một chút ánh sáng của hạnh phúc.

Chuyến bay nhỏ, chuyển tiếp, đưa tôi về một phi trường nhỏ của một tiểu bang lạnh thuộc miền Đông. Nhóm hành khách đi rời rạc, chầm chậm, hình như mệt mỏi sau những phút chao lượn vì thời tiết xấu trước khi đáp cánh. Theo đoàn người bước đi trên đường băng nhỏ để vào cửa sau của phòng khách phi trường, làn gió lạnh của những ngày cuối đông còn vướng vất những sợi tuyết nhỏ, trắng mỏng, như cắt nhẹ vào da thịt tôi. Những vạt cỏ khô như đã chết sau những tháng mùa đông dày tuyết phủ hình như đã nhú ra những mầm xanh con gái, hàng cây cũng đã như chuyển mình để không còn khô gầy đơn độc. May mà tôi đã chuẩn bị áo mũ, khăn len, lại thêm một số đồ ấm trẻ con đã mua vội vàng ở phi trường tạm dừng O’Hare Chicago, một chốn đô hội của bận rộn, vội vã vào bậc nhất.

Đưa địa chỉ đến cho người tài xế taxi, tôi mệt mỏi ngã đầu lên thành ghế của băng sau, tôi như muốn thiếp ngủ, nhưng trí óc cứ chao đảo theo những lạ lùng kỳ diệu, như một phép lạ đã đưa tôi đến đây, - Một nơi xa lắc, tuyết phủ trắng nhiều hơn nắng vàng, không được liệt kê vào danh sách du lịch liên bang của chúng tôi. -

Nhớ lại ngày hôm kia, đã hết giờ giải lao, nhưng tôi cũng nán lại thêm vài phút để xem một vài “ Breaking news “ ở phòng căn tin của sở, sau những tin nào là bắn nhau, nào là cảnh sát rượt kẻ gian, rồi là xâm phạm tình dục, rồi trẻ bị chìm trong hồ tắm, những đưá trẻ bị bắt cóc... . Kế đến là phần tin nóng hổi về những chiến trường đang đổ máu, bổng một luồng điện lạnh như chạy vào cơ thể tôi khi nghe cái tên David Thompson, một hạ sĩ quân đội Mỹ đã tử nạn trên chiến trường sa mạc nắng cháy thuộc một quốc gia đang có nhiều máu chảy, nhiều sát khí thù hằn. Hàng chữ chạy ngang dưới tấm ảnh một binh sĩ với mái tóc vàng ngắn cũn cỡn, vẻ mặt thanh tân còn đọng nhiều nét sinh viên của gương mặt David mà lần đầu tiên tôi gặp ngày nào. Thêm vào, màn hình lại chiếu sơ qua về gia đình của người lính tử trận, hình ảnh của vợ và con. Tường Vi, con tôi đó. Hiển hiện, thật nét và không một hư ảo nào, tay bồng đứa bé gái tóc vàng như tơ.

Một nhói đau từ tận tim can khi đứng trước căn hộ của dãy chung cư lếch thếch nghèo nàn, ngón tay run run khi bấm vào nút chuông, Tường Vi hiện ra như một tiên non mắc nạn, như một tội đồ của tình yêu bị xét xử. Mái tóc xõa dài, rũ rượi, đôi mắt lơ láo thâm quầng, một bé gái đôi mắt xanh như màu trời, tròn xoe như bi, tóc vàng óng, thân hình gầy gò, tay níu áo mẹ, tay kia ôm chặt con búp bê da màu nâu đen. Tôi nhớ con búp bê này mẹ tôi đã quà cho bé Vi khi lên ba, nó yêu con búp bê này lắm và luôn ôm theo bên mình nó . Tiếng kêu nhỏ, ngỡ ngàng: " Me !..." cũng đủ làm tim tôi nhảy múa, và hình như nó lịm đi trong cơn xúc động cùng với tiếng khóc. Con bé con nhỏ xíu tròn xoe mắt ngơ ngác, lạ lùng nhìn tôi.

Bước vào nhà, trên giá sách bức ảnh của David trong bộ quân phục đập mạnh vào mắt, đủ để tôi không còn nghĩ là mình nhầm, cạnh bình hoa nhỏ, lại có một ly nhỏ cắm một vài cây nhang. Ôi! Con tôi cũng biết thờ chồng. Trên tường tấm ảnh hai đứa trong ngày lên tòa hành chánh làm giấy hôn thú trước khi David tòng chinh. Tường Vi như một thiên thần mặc áo đầm trắng, cười tươi rạng rỡ bên chồng áo mũ hiên ngang, bồng con bé Lilian tí hon mới lên một. Rồi từ đó con tôi đã là một chinh phụ trông chồng, và nay lại là một cô phụ khóc chồng. Con thạch sùng trên trần nhà hình như đang tắc lưỡi cho một số phận, một bất hạnh phủ lên hai vai yếu ớt của con tôi.

Như còn đang mê sảng với cơn đau, Tường Vi nói như nấc:

- David hứa với con là sẽ về trong chuyến phép đến, anh ấy đã có được một số tiền, rồi dẫn con và bé Lilian về thăm ba mẹ... Và xin lỗi... Và làm đám cưới... Và con đang đợi anh ấy. Me đừng bắt con về.

Con tôi đã chờ đợi trong vô vọng và David đã ra đi vĩnh viễn. Được biết cái chết của nó thật thảm khốc, còn hơn cái chết của cha nó. Một chiều định mệnh, chiếc jeep chở 4 binh sĩ đi thám sát thường lệ trong thành phố nơi mà chiến sự tiếp diễn hàng đêm hàng ngày, nơi mà những hận thù cao vút đẩy tung những xác người vô tội, nơi mà những người đàn bà áo chùng phủ kín tuổi xuân, mạng khăn đen u ẩn choàng kín mái tóc, nụ cười, âm thầm lặng lẽ như những bóng ma u uất. Thay thế người đồng đội bị bệnh, David tình nguyện. Tên cảm tử và quả bom lao thẳng vào chiếc xe, bốn binh sĩ không còn một mảnh thịt vụn, một lóng xương nguyên, tất cả đều nát vữa, ngay cả một vài áo chùng đen vô tội lẫn quẫn trên đường lộ quanh đó cũng cùng chung số phận.

Giọng tôi nhẹ, vỗ về, như một lời ru:

- Ba me đợi con trở về, ba hình như bệnh từ ngày con đi, xin nghỉ bệnh dài hạn, me muốn con về thay me chăm sóc ba, lại còn con bé nữa, nó cần có thêm sự săn sóc của ông bà ngoại.

Rồi tôi ru thêm một cung thật buồn, thanh âm dường như đã lắng xuống từ ngày nào trong hồn tôi:

- Về với me đi con, me cần có con.

Tiếng khóc to, vỡ òa, hòa tan trong giòng nước mắt đang lăn trên gò má hóp trũng, không màng chi đến trang điểm của tôi.

Tối đó, tôi đưa hai mẹ con Tường Vi đến một nhà hàng khá sang trọng của thành phố theo sự giới thiệu của người tài xế taxi. Lại khung cảnh ấm cúng của hai mẹ con tôi như thuở nào, thêm bé Lilian, nó quả thật là đứa trẻ bị đói, đồng lương bán thời gian vào ban đêm của một thâu ngân viên tại tiệm bán xăng, lại thêm tiền gửi con ngủ nhờ nhà hàng xóm thì hai mẹ con phải bị đói và làm sao mà có những bữa ăn mắc tiền như thế này. Há cái miệng nho nhỏ như những con cá vàng đớp mồi, nuốt thật vội những muỗng soup làm tôi phải nhanh tay bón mồi, lại có phần lúng túng vì cảm xúc dâng lên ngập lòng. Nhìn thấy, mắt Tường Vi như một chút lóe sáng, và rồi nó quyết định, như một loài chim sợ những ngày giông bão, như một chim non tập bay sợ những viên sỏi cố tình.

Khải Long, chồng tôi thật sáng suốt và chu đáo, đã liệu trước nên đã mua thêm 2 vé máy bay cho 2 mẹ con Tường Vi, và, thật tự nhiên, tôi đưa con tôi về lại tổ ấm, bỏ lại đàng sau một đống gạch dở dang, vỡ vụn. Anh ấy đón chúng tôi ngay tận hàng rào kiểm tra an ninh của phi trường. Anh ấy ngẩn người, lúng túng, hai vũng mắt đong đầy nước của ngày đoàn viên. Phần tôi, như một chiến sĩ ca khúc thắng trận, đem chiến công về cho cả nhà, nụ cười tươi đã trở lại trên môi. Đến bây giờ tôi mới tin được hạnh phúc của gia đình tôi là những viên kẹo ngọt, mà không là những viên thuốc bọc đường.

Sau những ngày đầu lạ lùng, sợ sệt, bé Lilian đã đeo cứng lấy ông ngoại, rồi tối đến lại ngủ vùi trên tay ông. Những bận bịu của tôi không thể để con bé đeo cứng như ngày nào bé Vi đeo dính mẹ tôi ngày xưa. Hai ông cháu cứ quấn lấy nhau như những đám rễ cỏ dại. Khải Minh cũng lái xe về thăm em và cháu, nó cột chặt con bé vào ghế xe, rồi lái thật chậm khắp vùng hàng xóm. Tôi như đang bơi trong biển chiều nhấp nhô những con sóng hạnh phúc. Tuổi trẻ chóng quên, dễ lấy lại sự thăng bằng, Tường Vi đã ghi danh lại những lớp Văn bỏ nữa chừng, bắt đầu viết bài cho một vài tờ báo nhỏ địa phương, thời trung học nó là cây Văn của trường và cũng đã có lần nói với mẹ về những hoài bão muốn dấn thân vào sự nghiệp văn chương. Số tiền tử tuất của David cũng đủ một đời ăn học cho bé Lilian đến hết bậc đại học .

Bầu trời đêm thật đậm như một tấm thảm đen nỗi lên ngàn vì sao lấp lánh, ngọn gió đêm thoảng nhẹ như những giải nhung tơ mướt chạm khẽ vào những khuôn mặt đỏ hồng của đám bạn trẻ cùng những ly bia cụng vào nhau. Lại một tiệc sinh nhật cho cô bạn nhỏ làm cùng phòng với tôi. Tôi trở về nhà muộn hơn thường lệ, âm vang những tiếng cụng chai như còn đâu đây, chợt nhận thấy căn nhà im vắng lạ, tôi đoán chắc mọi người đã ngủ. Bước những bước thật nhẹ, tháo vội đôi giày, định bước vào phòng, chợt nghe một giọng nói nhỏ nhẹ, vướng vất những ngại ngùng trẻ thơ của Tường Vi:

- Ba có còn giận con không?

Một chút lặng thinh, rồi nghe một giọng ấm áp, có hơi hướm lúng túng của Long:

- Trước đây thì ba có buồn bực, nhưng từ khi ba có con bé này, mọi sự đều thay đổi.

Bằng một giọng hối lỗi của người con gái đã thực sự trưởng thành khi tôi nghe:

- Cho con và anh David xin lỗi ba vì đã làm ba buồn.

Nhìn qua cánh cửa phòng khép hờ, thấy hai mẹ con Tường Vi đứng cạnh chiếc ghế bành mà anh ấy thường ngồi đọc báo trước khi đi ngủ, nay cũng dáng điệu ấy, màn hình computer vẫn mở, con bé Lilian vẫn cứ níu lấy ống quần ông ngoại, vẫn là đôi mắt mở to, tròn xoe như đang muốn tìm hiểu một điều gì kỳ bí xảy ra của hai người lớn.

Vẫn nghe một giọng đều đều, thật ấm:

- Con gắng quên đi để lo cho con bé... và để bắt đầu lại.

Không muốn phá vỡ một khoảnh khắc ngàn vàng ấy, tôi nhẹ nhàng bước vội ra thềm nhà sau như một vườn hoa nhỏ với những nụ hồng đang khoe sắc, những giò lan hoang dại trở thành một loài hoa quý phái, lủng lẳng đẩy đưa, cây sứ nở đầy hoa vàng thơm ngát trong đêm.

Theo thói quen hàng đêm tưới ướt những chậu hoa, rồi lẩn thẩn hôn lên những nụ Quỳnh mượt mà sắp khai hoa. Cây Quỳnh trắng được Khải Long mua tặng tôi trong ngày sinh nhật vừa qua, đã làm tôi vui hơn một thứ quà mắc tiền nào khác. Tìm mua cho được một chậu sứ men màu lục sậm, nổi lên những hình chim chóc, hoa lá cùng màu, đi với màu xanh thẫm của lá, rồi hoa sẽ là trắng. Tôi đã yêu cái gam lạnh này từ lúc có chậu Quỳnh, và phát hiện mình vẫn yêu Quỳnh hơn một loài hoa nào khác. Tôi không dám bắt chước cái thú chơi Quỳnh tao nhã, cầu kỳ của các cụ Tú trong “Vang bóng một thời “ “Ngậm những viên cuội trắng ướp đầy mật lúa, thấm đẫm hương trinh của hoa vừa nở, vừa ngắm hoa vừa nhả những vần thơ đẹp như ngọc”. Tôi chỉ yêu và thích ngắm một loài hoa trắng, cánh hoa mong manh, chỉ nở giữa đêm khuya, hương thơm nhẹ nhàng trinh nữ, để rồi ngày mai rủ úa, vội vàng bỏ cuộc khoe màu. Đêm nay hoa Quỳnh nở sớm, hình như những búp hoa đang nhẹ nhàng chuyển mình để rồi từ từ hé mở vào lúc nửa đêm. Trong tôi hình như cũng đang có ngàn nụ hoa Quỳnh nở sớm trước canh khuya. Bầu trời đêm đang xuống thật thấp, thật đen. Đêm nay thật nhiều vì sao, dày đặc, nhấp nhóa như một biển sáng, sao trời như những ánh đèn của biển có đủ màu sắc của chiếc cầu vồng sau cơn mưa chiều. Tấm lưới trời, đất, vạn vật, cỏ cây, hoà lẫn những tinh hoa của hương đêm như đang được nhẹ nhàng vén lên cùng tấm màn số phận của con tôi: - Nguyễn Thụy Tường Vi, vẫn là một loài hoa Quỳnh, một loài hoa cao quý luôn được nở và vẫn cứ nở mãi trong đêm.

Phoenix , AZ - Võ Hương Phố.

* Đọc "Hương cuội " trong tập truyện ngắn "Vang bóng một thời " của nhà văn tiền chiến Nguyễn Tuân.


Friday, July 19, 20248:53 PM(View: 227)
Tiền hội ngộ là gặp nhau trước ngày dự tiệc tại nhà hàng. Để làm gì? Xin thưa để làm nhiều việc lắm và cũng ý nghĩa lắm.
Monday, July 22, 202412:39 AM(View: 74)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: CHIỀU TƯỞNG NIỆM TRƯỞNG DU CA HOÀNG NGỌC TUỆ
Sunday, July 21, 20244:55 AM(View: 72)
Thành phố Biên Hòa cũng là nơi có nhiều hoa phượng nở vào mùa hè. Hoa phượng rực đỏ ở các góc phố, dọc theo các con đường...
Sunday, July 21, 20244:39 AM(View: 142)
Chính âm thanh của cuộc sống sinh động ấy đã lắng đọng mãi trong ký ức của tôi, và đã cho tôi những hoài niệm đẹp ...
Sunday, July 21, 20243:37 AM(View: 51)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: NÚI ĐỒI MÃI GỌI - Nhạc & Hòa Âm: Phạm Chinh Đông - trình bày Kim Oanh
Sunday, July 21, 20242:27 AM(View: 30)
“Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.”
Saturday, July 20, 20242:58 AM(View: 22)
Ve kêu nhớ mỗi hè sang Hái hoa phượng ép vào trang sách dày Từng dòng lưu bút chia tay
Saturday, July 20, 20241:43 AM(View: 197)
Tan trường, tan trường, tan trường Em về áo trắng còn vương nắng chiều Áo dài trắng thấy mà yêu Hồn tương tư thức nâng niu tóc gầy.
Friday, July 19, 20243:01 PM(View: 50)
Cám ơn anh người lính Mỹ Cám ơn anh người lính VNCH Những anh hùng trong trái tim ta
Monday, July 15, 20244:35 AM(View: 699)
Buổi họp mặt VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA KỲ THỨ 21 theo tôi đã thành công tốt đẹp.
Monday, July 15, 20244:34 AM(View: 816)
Phá nhiều kỷ lục từ cá nhân đến toàn đội, toàn thắng từ đầu đến cuối giải, không phải đá thêm giờ, Tây Ban Nha rất xứng đáng vô địch EURO 2024 bằng lối chơi tấn công và sự phối hợp toàn đội.
Monday, July 15, 202412:52 AM(View: 281)
Bên ngoài mưa gió đã ngừng ! Bên song tưởng nhớ Ta từng bên nhau ! Hai năm lỗi hẹn lòng đau ! Mong sao hết bệnh năm sau gặp Người !
Sunday, July 14, 20249:42 PM(View: 283)
The air was filled with laughter and the hum of excited conversations. It was clear that it wasn’t just any ordinary gathering-it was a meticulously planned event,
Sunday, July 14, 20248:48 PM(View: 136)
Con vẫn biết ăn năn giờ đã muộn Má không còn ai tha thứ cho con Ai khuyên con sống đạo đức vuông tròn Nước mắt chảy xuôi. Má ơi. Xin lỗi.
Sunday, July 14, 20243:30 AM(View: 1939)
Gọi là trò chơi, nhưng trò chơi của rừng lại có ý nghĩa thiêng liêng đối với tất cả công dân siết bàn tay trái trên toàn thế giới.
Saturday, July 13, 20242:16 AM(View: 337)
Thật ra, người nhập cư là một nguồn lực quý cho phát triển kinh tế và làm phong phú thêm bản sắc văn hóa của địa phương,
Saturday, July 13, 20241:53 AM(View: 116)
Tóm lại, Quán Thân như lời Phật dạy thì có 6 đề mục để quán như đã nêu ở trên. Hành giả có thể thực hành thiền Quán bất cứ lúc nào trong ngày.
Saturday, July 13, 202412:23 AM(View: 1013)
Chuyện này được viết khi sắp tròn nửa thế kỷ Sài gòn bị mất tên. Qua một phần đời của một vị Thầy dạy Toán, gắn liền với nhiều thăng trầm của lịch sử từ Việt Nam đến Mỹ
Thursday, July 4, 202412:18 AM(View: 2198)
Sau 13 năm dạy học và 12 năm coi thi và chấm thi ở khắp bốn vùng chiến thuật, tôi thấy coi thi và chấm thi có nhiều chuyện vui mà cũng có lắm chuyện buồn.
Thursday, July 4, 202412:10 AM(View: 756)
.Rất mong các Thầy Cô và anh chị em cựu học sinh Ngô Quyền thường xuyên vào trang Web nhà để đọc những tâm tình, tin tức về trường về lớp của chúng ta.
Wednesday, July 3, 202410:43 PM(View: 578)
Pháo bông tưng bừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ ngày mai, có thể nào đánh động lòng yêu nước chân chính của người dân Hoa Kỳ và cả những người đại diện cho dân.
Wednesday, July 3, 20243:37 PM(View: 379)
Mừng độc lập, nước Hoa Kỳ Thời gian thấm đẫm nặng ghì bước chân Làm anh cả đỏ thế thần Tự do thế giới gìn phần an nguy.
Wednesday, July 3, 202412:33 PM(View: 608)
Ngô Quyền mãi mãi là nhà Cali thầy nhớ đi qua họp trường Sang năm đi lại bình thường Birthday cùng hát tình thương thầy trò.
Wednesday, July 3, 20241:45 AM(View: 3467)
Đó là lần đầu Sáo biết đến món Tacos, nhưng thiệt tình Sáo cảm thấy Tacos… không ngon hơn bánh mì kẹp thịt của Việt Nam quê Sáo lắm đâu.
Tuesday, July 2, 202411:15 PM(View: 492)
Sau khi chiếm được miền Nam Việt Nam, mâu thuẫn giữa Việt Nam và Trung Cộng ngày càng tăng cao. Trung Cộng lên án Việt Nam đàn áp Hoa Kiều và muốn đem Hoa Kiều về nước.
Tuesday, July 2, 20248:59 PM(View: 490)
Muốn thả tóc bay trong chiều biển gió Cảm nhận được ngàn ve vuốt trùng khơi Để còn nghe hồn ngập tràn thương nhớ Về một thời yêu dấu đã xa vời.
Tuesday, July 2, 202412:06 AM(View: 744)
Bây giờ xấp xỉ 80 Gia đình hạnh phúc cuối đời ung dung Viết tờ di chúc mà mừng Dặn con cùng vợ đừng phung phí tiền
Sunday, June 30, 202411:36 PM(View: 332)
Mùa hè nói chuyện hè, chuyện Cuốc (viết hoa để phân biệt với cái cuốc) cũng cần ghi lại câu chuyện về con Cuốc mà trong điển tích văn chương thường được gọi là chim “đổ quyên” ở tận bên xứ Tàu
Sunday, June 30, 202411:23 PM(View: 984)
Giờ còn được chỗ đứng ngồi Vui ngày tương ngộ tình phơi nắng hồng Chúc Mừng Hội Ngộ Thành Công Về trường xưa để nghe lòng thảnh thơi...
Friday, June 28, 20241:16 AM(View: 1684)
Bản thân nghi có vấn đề Y chang trái táo tốt bề ngoài thôi Bên trong bệ rạc lắm rồi(?) Tim, bao tử, phổi thấy tồi tệ hơn! Cộng thêm thao thức chập chờn Ngủ không đầy giấc nổi cơn khật khùng
Tuesday, June 25, 20241:24 AM(View: 385)
Thực hành Giới-Định-Tuệ, đời sống đạo đức của hành giả được thăng hoa, tâm định tĩnh, trí tuệ phát sáng. Kết quả sơ khởi của việc tu tập, giúp hành giả thoát khỏi một số ràng buộc
Tuesday, June 25, 202412:47 AM(View: 862)
Xin nhắc một lần xin chớ lãng quên Mẫu số chung Ngô Quyền mình đang giữ Xin nắm tay nhau vượt qua giông bão Một Ngô Quyên sẽ sống mãi trong tim!
Monday, June 24, 20248:15 PM(View: 1216)
Xin chào tháng sáu dễ thương Chào anh, chào chị trên đường đi qua. Chào chùm bông giấy rực hoa Chào cây bưởi ổi Biên Hòa trái sai Chào con đường xóm mỗi ngày Cho tôi tận hưởng phút giây an bình
Monday, June 24, 20242:38 AM(View: 515)
Vậy thì có gì là lạ về hiện tượng khóc tập thể! Chúng ta đã từng chứng kiến hàng triệu người dân trong các nước cộng sản cùng vỗ tay, cùng hoan hô, cùng đả đảo thì nay nếu có hàng triệu cùng khóc có điều chi khác biệt?
Monday, June 24, 20241:50 AM(View: 892)
Giải bóng đá vùng Nam Mỹ năm nay tổ chức tại Mỹ từ June 20 đến July 14- 2024. Năm nay có 2 đội bóng khách mời là Mỹ và Canada, mà hai nước này môn thể thao chính của họ không là bóng đá.
Monday, June 24, 20241:50 AM(View: 5202)
Có lẽ khoảnh khắc được ghi lại trong những tấm hình xưa chính là những kỷ niệm ngọt ngào nhất, có giá trị nhất mà Sáo hằng tin, mỗi cựu hđs.BH sẽ luôn gìn giữ
Sunday, June 23, 202411:51 PM(View: 718)
Một lát sau bà Mai đứng dậy và bước tới phía trước bàn thờ đốt ba cây hương cắm vào bát nhang thờ Phật, rồi bà lại đốt thêm ba cây hương khác cắm vào bát nhang đặt trước bài vị và di ảnh của chồng bà.
Sunday, June 23, 202410:37 PM(View: 786)
Tháng sáu trời không có mưa Tôi cũng không cầu khẩn mưa rơi Bởi mùa hè đã đến đây rồi. Tôi ôm niềm vui trong tháng sáu
Sunday, June 23, 202412:13 AM(View: 485)
Không biết con số chính xác Sách Báo của Văn Hóa Miền Nam bị hủy diệt bao nhiêu, và sau này lại thấy những bộ Tự Điển quý giá
Wednesday, June 19, 20242:35 AM(View: 1597)
Hãy quên chữ chết này đi Yên tâm Vui Khỏe lầm lì Ăn Chơi Cám-Ơn tất cả mọi người Vợ, Con, Cháu, Bạn có lời mừng Tôi
Sunday, June 16, 20243:50 AM(View: 867)
Chỉ còn hơn hai tuần nữa thôi chúng ta cùng nhau VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA KỲ THỨ 21 để gặp lại nhau sau một năm xa cách.
Sunday, June 16, 20243:49 AM(View: 2160)
(Viết thay NQK8 Trần Hữu Phúc, như nén hương lòng nhân giỗ thứ tư của anh Phúc)
Sunday, June 16, 20243:14 AM(View: 765)
Buổi tối ông Hậu vào xem computer, ông sẽ nghe lời con trai không thức quá khuya nữa. Con lo cho sức khỏe ông chứ nó có “chỉ huy” ông tí nào đâu.
Sunday, June 16, 20242:01 AM(View: 802)
Chỉ còn một tuần nữa là đến Ngày Của Cha, không biết người con này có nhớ đến người cha đang mò mẫm quờ quạng trong bóng tối và có gì ăn trong Ngày Của Cha hay không?
Sunday, June 16, 20241:36 AM(View: 970)
Tháng Sáu về… có Ngày Từ Phụ Gửi lời xin “Chúc các Phụ Thân” Chúc cho sức khỏe thanh tân Toàn gia Hạnh Phúc, thâm tâm an nhàn….
Sunday, June 16, 20241:32 AM(View: 1266)
Lại về Tháng 6 Nhớ Cha Mưa rơi ướt đẫm thiên toà phù vân 13 năm lánh cõi trần Cha về lạc quốc nương thân xuân chiều.
Saturday, June 15, 20241:25 AM(View: 782)
Ơn Trời năng động đôi chân Năm Châu Bốn Biển dấn thân vui đời! Hằng đêm lạy Chúa, Phật, Trời Cao niên thủ phận thảnh thơi tự mình Chào Mừng 76 Ngày Sinh Cụng ly Con+Cháu đậm tình Yêu-Thương
Friday, June 14, 20244:17 PM(View: 5106)
Anh Gấu Tận Tâm và em Sáo Lý Luận chuyện trò khá tương đồng tâm đắc, dù đó là lần đầu Sáo được “diện kiến” huynh trưởng già làng của đạo Lâm Viên.
Friday, June 14, 20244:10 PM(View: 619)
Tôi nhớ rất rõ, hôm ấy nhằm ngày chủ nhật giữa tháng sáu – 1964, nhằm ngày mồng năm tháng năm âm lịch tết đoan ngọ năm Giáp thìn.
Friday, June 14, 20243:37 PM(View: 470)
Tù vừa tròn 17 năm. Những ông tướng khác về trước ông chừng nửa giờ nên tướng Giai là người sau cùng, theo ý nghĩa tiêu biểu của lịch sử..
Sunday, June 9, 20242:34 AM(View: 1176)
một tháng sau 5.27.24 anh đi, ngày chiến sĩ trận vong người lính già giũ bụi trần gian… theo em***, với đôi cánh thiên thần.
Sunday, June 9, 20242:23 AM(View: 638)
Đọc cả bài viết này, có lẽ người đọc chỉ cần đọc đoạn kết trên là đầy đủ ý nghĩa.
Saturday, June 8, 20242:32 AM(View: 1046)
Có đôi lúc em mơ Là một vầng trăng của ai đó Chỉ một nửa thôi trăng cũng tỏ Cho anh nhận rõ bóng hình em
Saturday, June 8, 20242:26 AM(View: 1174)
Tìm nhau giữa mùa về chan hòa nắng Dưới màu hoa phượng vỹ đỏ rợp đường Nhắc nhớ thuở học trò tình sâu lắng Áo dài như mây... Bay trắng sân trường.
Saturday, June 8, 20241:47 AM(View: 729)
Tôi quen và biết nhiều người đã từng đi du lịch Ân Châu trong đó có nước Pháp, có người đi nhiều lần. Họ đi thăm nhiều nơi nhưng khi tôi hỏi họ có bao giờ đến thăm Normandy chưa. Họ đều trả lời: chưa bao giờ!
Saturday, June 8, 20241:41 AM(View: 1488)
Yêu Em thời buổi điêu-ngoa Vượt bao cách trở hài hoà nhịp tim Yêu Em Bảy nổi Ba chìm Xa xôi ngàn dặm cố tìm kiếm nhau Yêu Em sóng gió ba đào Đất Trời hổ trợ gian lao cỡ nào?
Saturday, June 8, 202412:50 AM(View: 1650)
Ngày thứ hai nhật thực vừa qua. Hữu Tình , Tất Ứng, Ngọc Huệ Ma, Cùng đi i thăm Thầy Đạt Phật Bà và cô Thu cười vui rôm rả
Saturday, June 8, 202412:23 AM(View: 932)
ĐÁNH TƯ SẢN cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975.
Friday, June 7, 202412:49 AM(View: 772)
“Thiền Chỉ” hay “Thiền Định” là trạng thái tâm chuyên chú vào một cảnh, một đối tượng, khiến cho mọi vọng tưởng đều ngưng bặt, tạo sự an vui (sukkha) hỷ lạc cho hành giả.
Saturday, June 1, 202410:25 PM(View: 1200)
Cô ra đi, chúng em vô cùng thương tiếc và tri ân. Nguyện hương linh cô Huỳnh Thanh Mai pháp danh Quảng Huệ Hoa được đức Phật A Di Đà rước về nơi an lạc nhất.
Tuesday, May 28, 20244:27 AM(View: 1538)
Khi xưa Tam Nguyên Yên Đỗ làm thơ khóc bạn Dương Khuê, vào ngày người bạn tri âm của ông xa rời trần thế. Còn tôi nay nhớ bạn đồng môn đã về bến Vĩnh Hằng, nên thắp nén hương lòng ...
Monday, May 27, 202411:52 PM(View: 1523)
Buổi sáng mình thức dậy Chân bảo mình cẩn thận Chậm lại từng bước đi Chậm lại từng lời nói Tâm bình thản an vui. Hãy vì mình sống chậm Ăn ngủ trong yên bình Để mình thật với mình Tạ ơn mình còn sống.
Sunday, May 26, 202411:33 PM(View: 1213)
Chiến tranh VN đã chấm dứt 49 năm, bức tường đá đen vẫn hiện hữu dài lâu trong lịch sử Hoa Kỳ. Chúng ta là người VN hãy dành một phút tưởng niệm những người lính Mỹ đã bỏ thây nơi chiến trường VN.
Sunday, May 26, 20241:10 AM(View: 968)
Lúc được định cư tị nạn ở Mỹ tôi biết đất nước tự do này có những ngày lễ rất ý nghĩa trong đó có ngày “Memorial Day” vào tháng 5 và ngày “Veterans Day” vào tháng 11
Sunday, May 26, 202412:10 AM(View: 1364)
Đã hơn 30 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh uy nghi với bộ râu dài đầy ấn tượng và giọng nói vang dội hào sảng, nhưng chan chứa tình cảm yêu thương học trò của Thầy Lâm.
Friday, May 24, 202412:02 AM(View: 1874)
“Điểm Danh” họp mặt năm ni Hiện diện tại chỗ “Thấy Mi Tao Mừng!” À ơi giải thích nhát gừng Cuối cùng Tôi cũng ngập ngừng OK. Vái Trời mọi sự hết chê Sức khỏe cho phép Tôi thề sẽ đi.
Thursday, May 23, 202411:50 PM(View: 1332)
Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: TÌM NHAU Nhạc Phạm Chinh Đông, trình bày Kim Oanh
Thursday, May 23, 20241:38 PM(View: 1900)
Mừng vui đón Phật Đản Sanh trần Pháp Nhũ hoằng dương độ thế nhân Gọt giũa tâm từ năng tấn tới Giồi trau tánh thiện cố chuyên cần
Sunday, May 19, 20245:22 PM(View: 997)
Nhìn lại hơn 50 năm miền Bắc dưới chế độ cộng sản, người viết chỉ có thể thở dài và nghĩ mình còn may mắn – May mắn vì đã không phải sống dưới chế độ bạo tàn đó.
Sunday, May 19, 20244:59 PM(View: 1193)
Lần đổi tiền này gây ra hậu quả kinh tế tai hại với nạn lạm phát lên hơn 700% năm 1986 và tiếp tục tăng cao trong 3 năm sau đó.
Sunday, May 19, 202412:35 AM(View: 1235)
Năm nào cũng vậy, đến ngày “Lễ Mẹ”, cứ theo lời chỉ dẫn hết sức “thiết tha” của các “lương y” thì phải tìm mua cho Mẹ những món quà thể hiện tình thương yêu quý mến của các con.
Sunday, May 19, 202412:17 AM(View: 1399)
Đêm trả lại em nửa vầng trăng hẹn Chơi vơi trôi giữa lớp lớp mây ngàn Chuyện bình thường như đêm tàn trăng tận Sao nỗi nhớ người... Cứ mãi miên man.
Sunday, May 12, 20241:13 AM(View: 2433)
Có gì mà phải kêu ca? “Nay Còn Mai Mất” Ta-Bà Chia Tay. Coi như BONUS TỪNG NGÀY Khi mô “Chúa Gọi” hãy hay, nhận liền! (Người Đời cười nói Đồ-Điên)
Saturday, May 11, 20249:37 AM(View: 1770)
Hôm nay là Lễ Mother’s Day tại đất nước Hoa Kỳ, KimPhú xin được kính gởi Trang Thơ về ngày Lễ nầy, kính chúc tất cả quý vị cùng bửu quyến sức khỏe dồi dào, vạn sự may mắn và hạnh phúc viên mãn.
Saturday, May 11, 20242:31 AM(View: 2376)
Thân Kính Tặng Mẹ và chị Lê Ngọc Dung nhân ngày "Từ Mẫu. Xin bấm vào link tên bài hát bên dưới hoặc youtube để thưởng thức: "Bao La Tình Mẹ" Thơ: Kiều-Oanh Phổ nhạc: LMST Ca sĩ: Tâm Thư
Saturday, May 11, 20242:27 AM(View: 3244)
Lại về Lễ Mẹ Tháng Năm Niềm đau động đậy nhói thầm trái tim Mẹ tôi ngủ giấc im lìm Nằm mơ ru tưởng thước phim cuộc đời.
Saturday, May 11, 20241:49 AM(View: 1438)
Nghĩ đến đây bà lại nhớ Việt Nam quá, nhớ hai thằng con trai và mấy đứa cháu nội. Bà không được vui dù bà biết hôm nay bà phải đi đến sở di trú để thi nhập quốc tịch.
Saturday, May 11, 20241:41 AM(View: 1805)
Hoa phượng đã rất gần gũi với chúng ta từ những ngày còn cắp sách đến trường. Và dường như trong sâu thẳm tâm hồn, mỗi người đều mang những hồi ức đẹp của tuổi học trò,
Saturday, May 11, 20241:34 AM(View: 2595)
Thời gian trôi lạc mỗi người một hướng Cơm áo đời thường trăn trở đầy vơi Tôi vẫn nhớ...Chắc là Bạn cũng nhớ Bảy năm NGÔ QUYỀN... Nỗi nhớ thiên thu.
Saturday, May 11, 20241:16 AM(View: 1633)
Người ta nói: làm thầy thuốc sai lầm thì giết chết một người, làm chính trị sai lầm thì giết một thế hệ nhưng làm văn hoá sai lầm thì giết cả muôn đời.
Friday, May 10, 20241:25 AM(View: 5570)
Không chỉ nổi tiếng là quê hương của tổng thống Mỹ Barack Obama, hình ảnh Kenya còn chiếm hơn 70% các cảnh quay về thế giới động vật hoang dã ở châu Phi,
Tuesday, April 30, 20242:09 AM(View: 2049)
Những ngày trống vắng ở trại tỵ nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là ...
Tuesday, April 30, 20241:56 AM(View: 1452)
Đó là món nợ vật chất, còn cái nợ tình thân, Đức dìu tôi vào bờ biển Thái năm nào, và những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi của nhóm tàu 41 người, làm sao trả cho hết!
Tuesday, April 30, 202412:31 AM(View: 2756)
Tôi sẽ về thăm lại Việt Nam Từ Cà Mau đến ải Nam Quan Kẻo lỡ ngày mai khi tôi chết Ngậm ngùi không một tiếng thở than Tôi về mang theo vạn nỗi sầu Tô bồi thêm cho những thương đau
Monday, April 29, 202411:49 PM(View: 3104)
Anh ngồi lặng lẽ sao thưa Bốn rào kẽm thép nắng mưa ngại sờn Con thơ nằm bú tay trơn Tháng Tư, Ngày Cuối sương vờn tóc pha...
Monday, April 29, 20242:19 AM(View: 2039)
Tháng Tư buồn lệ như mưa! Gần nửa thế kỷ vẫn chưa phai mờ? Tình yêu đất Tổ vô bờ ! Hùng Vương lập quốc tôn thờ muôn năm. Quê cha dù ở xa xăm? Họ hàng bạn hữu cả trăm con người.
Monday, April 29, 202412:43 AM(View: 1095)
Theo ông Hoàng Tùng xác nhận, vụ án Bà Nguyễn Thị Năm đã được bộ chính trị họp và quyết định. Riêng ông Nguyễn Minh Cần, Phó chủ tịch Hà Nội than:
Sunday, April 28, 20242:13 AM(View: 1757)
Được tham dự buổi họp mặt cuối tuần thật vui và ý nghĩa, tôi xin cảm ơn các anh chị em trong ban tổ chức (Anh Liệu, Kim Hường, Quỳnh Thư, Chị Tâm, chị Hảo …)
Saturday, April 27, 20242:38 AM(View: 2473)
Bốn chín năm qua thấm thía buồn Tháng Tư khắc khoải lệ sầu tuôn Thương ai gãy súng đành cam khổ Nhớ kẻ mang gông chẳng chịu luồn
Saturday, April 27, 20242:31 AM(View: 2451)
“Quả báo nhãn tiền” vì sự tráo trở vô nhân đạo bán đứng đồng minh VNCH cho vc gần 50 năm trước mà nay nước Mỹ và dân tộc Hoa Kỳ phải trả. trong đó có gia đình Tôi là “Taxpayers”.
Saturday, April 27, 20241:25 AM(View: 3571)
Từ ngày tớ cất bước ra đi Thấy bu mày cứ khóc ni bì Tớ không quay nại nhìn bu lữa Sợ nũ bạn bạn cười nắm thị phi Nội rừng vào chiến trường miền Lam
Wednesday, April 24, 20242:01 AM(View: 3993)
Cho đến trung tuần tháng tư năm hai không hai bốn, Sáo đại diện gia đình cựu hđs.BH lần cuối “siết bàn tay trái” cựu hđs.BH thầy giáo Lâm Xuân Dương,
Tuesday, April 23, 202412:26 AM(View: 1729)
Thế là gia đình tôi đã tham gia vượt biên đủ cả đường biển và đường bộ, ngoài ra còn đi chính thức bằng đường bay.
Monday, April 22, 202411:01 PM(View: 1094)
Tôi viết lại bài này như một hồi ức đau buồn đã qua. Nó cũng giống như ngày nào “ Miền Nam sau ngày giải phỏng”. Bởi vì Đảng vĩ đại ngay cả trong những sai lầm của họ.
Monday, April 22, 20242:22 AM(View: 1288)
Vào tháng ba và đầu tháng tư năm nay, tôi đã đi du lịch 28 ngày bằng đường thủy và đường bộ. Chuyến đi kỳ này gồm hai giai đoạn:
Monday, April 22, 20242:21 AM(View: 2725)
Làm sao để trở về ngày xưa ấy Ngồi trên cỏ xanh đón giọt nắng vàng Hạnh phúc thay thời tuổi hồng thơ dại Có thiên đường quanh gót nhỏ thênh thang.
Monday, April 22, 20241:46 AM(View: 1429)
Về đến nhà với nỗi lo âu tột cùng, suốt ngày hôm đó, 30 tháng tư hình như tôi không có một hạt cơm trong bụng, tôi như người thất thần,
Monday, April 22, 20241:37 AM(View: 2003)
Mong sao tiếng dạ lời thưa sẽ tiếp tục được duy trì và sẽ không trở thành một thứ “Cổ Ngữ” hoặc là hàng hiếm trong tương lai.
Monday, April 22, 20241:31 AM(View: 3176)
Ngày xưa “cởi áo từ quan” Ngày nay “cởi áo từ trần” bạn ơi! Bây giờ còn sống hết chơi Tùy theo sức khỏe ráng bơi qua ngày Hết rồi liệng chén lăn quay “Đầy ly cạn, cạn ly đầy” giữa mày với tao!
Monday, April 22, 20241:20 AM(View: 1762)
Tôi không khóc trong những ngày 30/4 sao được khi biết mình và mọi người sẽ không bao giờ tìm lại được những ngày tháng hạnh phúc như trước ngày 30/4/75