Danh mục
Số lượt truy cập
5,588,834

Huỳnh Văn Huê - Truyện Giải Trí - ĐỨC ÔNG NỔI GIẬN

13 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 141957)
Huỳnh Văn Huê - Truyện Giải Trí - ĐỨC ÔNG NỔI GIẬN

 Truyện Giải Trí

 

ĐỨC ÔNG NỔI GIẬN.

tuong_nhcanh-content

 

 Dù đã là thần, được người dân thành kính tôn thờ nhiều nơi trên đất nước Việt Nam hình chữ S. Ngự mãi ở quê cũng buồn, một hôm vào một ngày cuối tháng 4… , Đức Ông “Lễ Thành Hầu” Nguyễn Hữu Cảnh chợt thấy trong lòng buồn bã… . Ông nói với Đức Bà (cũng thành thần luôn, vì theo lô-gích: vợ của Ông Thần đương nhiên là Bà Thần rồi !):

- Bà nó nè, cũng đã lâu tôi chưa vào phương Nam, nay tiết trời thuận lợi, để tôi vào trong đó xem dân tình thế nào – Bà Thần nhìn ông thoáng chút âu lo rồi nói:

- Ông đi thăm dân tình thì cũng phải thôi, việc này lẽ ra còn phải… thường xuyên, tôi đâu dám can ngăn. Nhưng bây giờ có nhiều phương tiện hiện đại, cái gì Ông không biết thì đừng có… đụng vào, nguy hiểm lắm! – Đức Ông cất giọng cười… ha hả, sang sảng trả lời:

- Cám ơn Bà, nhưng Bà quên rằng tôi đã thành thần rồi. Thần là bất tử, có chết nữa đâu mà sợ. Vì mình đã… chết lâu rồi! Ba trăm mười năm rồi còn gì! Ha… ha… .

Cười xong một hơi dài thật quá… đã. Đức Ông cho gọi tả-hữu vào, ra lệnh chuẩn bị hành trang: người, ngựa, thuyền buồm (!?) đầy đủ. (Những thứ này khi Đức Ông thành thần đã được cấp theo… “chính sách chế độ” lúc bấy giờ). Sau khi Bà thần đã kiểm tra hành trang xong xuôi đâu đó, Đức Ông cất tiếng tạm biệt Bà, rồi như là một cái… click chuột quang của máy vi tính! Toàn cảnh Quảng Bình biến mất! Thay vào là cả đoàn đang ở trên đất của một tỉnh miền Đông Nam Bộ: nơi có dòng sông tên tuổi “ Gạo Cần Đước, nước Đồng Nai”!

Đức Ông đứng trước mũi thuyền, sau vài cái… ho và hắt hơi, Ông chép miệng:

- Định đi theo cách mấy trăm năm trước ta đã vào đây, nhưng nếu vậy phải mất… mấy tháng trời. Đành phải dùng phép… thần cho nhanh. Dòng sông Đồng Nai mùa này mưa chưa nhiều, nước vẫn còn một màu xanh như ngọc. (Cả một đoàn người ngựa đông như vậy nhưng vì chúng ta là người trần mắt thịt nên không có nhìn thấy gì đâu nha). Bỗng Đức Ông nhíu đôi chân mày, hít hít mũi… :

- Cái mùi gì lạ quá vậy?! – Tả, hữu đều đồng loạt thưa lớn:

- Thưa ngài, mùi này là do khí thải và nước thải của các nhà máy xả ra đó ạ.

Đức Ông ngồi xuống, lấy tay định vốc nước lên… uống. xung quanh mọi người kinh hãi, xúm lại can ngăn:

- Thưa… ngài, không nên đâu, nước này không uống được đâu! – Vị thần trợn mắt… thần, cao giọng hỏi:

- Vậy chớ dòng nước quý giá này bây giờ dùng để làm gì? Không lẽ chỉ dùng để… tắm ngựa à? – Đức Ông cất giọng (Quảng Bình) có hơi gay gắt.

- Thưa… ngài, mười mấy triệu con người vẫn ăn, uống, tắm, giặt… , sinh hoạt, nói chung sinh sống và hoạt động nhờ vào dòng nước này ạ. – Câu trả lời khiến vị thần biết… chết (lần nữa) liền! Mặt ngài bắt đầu… ửng hồng:

- Ta từng làm quan, người dân tôn vinh ta văn- võ song toàn. Ta đâu phải như đám thất phu ngu muội-tham lam, phường “sâu dân-mọt nước”, trong cái đám này thế nào cũng có một số tên dù học thật hay học giả đều có bằng… giả . Nhưng mà… . – Ngài dịu giọng đôi chút – ta không thể nào hiểu được?! Nguồn nước này trước đây ta vẫn uống… vô tư mà?! Trong đám tùy tùng có một tay “trí tuệ” nhất, run run lên tiếng trả lời. (Cũng không có gì lạ đâu, chẳng qua nhờ các phương tiện thông tin đại chúng như báo, đài… , kể cả báo điện tử nên nắm bắt được tình hình mà thôi!):

 

- Thưa ngài, bây giờ ở đây người ta bơm nước lên, gọi là nước thô, rồi lắng lọc, cho hóa chất vào tiệt trùng xong rồi mới… sinh… h..o..ạt ạ. – Con thuyền to trôi đi đến một khúc sông khác, gương mặt Đức Ông đã bớt đi nét cau có, nhưng:

- Các ngươi nhìn sang bên kia sông có cái nhà gì to thật to, ánh kim loại trắng lóe đến… nhức mắt! Trên nóc có cái ống khói cao quá mức đang phun khói lên trời đó. Không cần mắt thần, chỉ cần mũi thường và mắt thường ta cũng thấy nước sông đoạn này có mùi và màu rất khác lạ! – Tả, hữu có kẻ nào đó cung kính trả lời:

- Thưa ngài, chính vì vậy chúng tiện nhân không dám để ngài uống nước sông này ạ. – Đức Ông vỗ trán cái… “chạch” rồi nói:

- Ta nhớ ra rồi, cảnh vật nơi này thay đổi nhiều quá, đây là cái nhà làm… ra giấy, sao bây giờ nó còn… to lớn hơn xưa?! Cách đây khoảng gần mười năm, ta vào đây và từng nghe nói đã có kế hoạch di dời cái nhà máy này rồi mà. Và chất lượng nước thô như thế này sau khi lắng, lọc… liệu có đạt chỉ tiêu “an toàn vệ sinh thực phẩm” hay không?? – Đám tùy tùng nhìn nhau lấm lét không dám trả lời. (Xem như đã có… trả lời gián tiếp rồi vậy!!!). Vì việc này có lẽ chỉ có… trời biết, còn nếu chỉ mới là thần thì chưa ăn thua! – Chợt có kẻ nào đó bạo gan nói xen vào thêm… chuyện khác:

- Thưa ngài, dọc hai bên bờ sông đã thấy lai rai có xác cá chết. Vừa qua ngư dân nuôi cá bè khu vực này đã bị chết hơn năm vạn ký cá. Và theo hiểu biết của tiện nhân, một ký bây giờ nặng hơn một cân thời trước ạ. – Đức Ông gương mặt… đỏ gay trở lại, chặc lưỡi, lắc đầu:

- Thôi! Là thần nhưng ta bắt đầu thấy… sợ đám hậu bối này rồi! Các ngươi cho thuyền cặp vào bờ và dẫn ngựa lên cho ta!

Lên đến bờ, vì đây là một xã cù lao, bốn bề sông nước bao quanh, việc giao thông với bên ngoài dựa vào hai cây cầu sắt được làm từ thời… Phú Lang Sa (Pháp). Đức Ông cưỡi ngựa, chầm chậm cùng đoàn tùy tùng thong dong đi trên đường… .Ngài thấy thích thú trước con đường khá rộng, được tráng nhựa phẳng phiu. Chỉ buồn cho con chiến mã già, đi trên đường này nên không có cảm giác… tiếp đất! Xe cộ đủ loại, con người đủ tầng lớp thành phần, xuôi ngược qua lại không dứt. (Nhưng tất cả mọi người không ai nhìn hoặc nghe thấy vị thần và đoàn tùy tùng đâu. Chỉ có ngược lại thôi. Họ nhìn cả đoàn người ngựa chỉ như nhìn vào… không khí!) Giá mà bây giờ là năm 2030, nếu có cả một chiếc xe lửa cao tốc lao xuyên qua đoàn người cũng không… hề gì !! Rồi khi đến một cây cầu sắt, chợt xe cộ, người lớn đi làm, trẻ con đi học… , nhất nhất đều dừng lại hai bên đầu cầu. Đức Ông nhíu đôi chân mày… tướng, đòi tả hữu lại hỏi han sự tình (Thần cũng có lúc trở lại như… người trần!):

- Tại sao mọi người đều dừng lại ở hai đầu cầu vậy? – Tả, hửu đồng thanh trả lời:

- Thưa ngài, mọi người dừng lại chờ xe lửa, hay còn gọi là tàu lửa, khi nào xe lửa qua cầu xong mọi người mới tiếp tục… “tham gia giao thông”.

 Chờ mãi một lúc lâu, tiếng động cơ xe, tiếng cãi lộn inh tai, khói xe lẫn khói thuốc lá mịt mù. Hôm nay không biết gặp chuyện gì mà xe lửa về muộn, mọi người ai cũng khốn khổ trong cảnh kẹt… cầu (khác với kẹt… xe ). Tùy tùng có người chịu không được nữa, lên tiếng thưa:

- Bẩm Đức Ông! Ngài đã là thần rồi, hơn nữa đâu có ai… nhìn thấy mình?! Đoàn mình cứ đi qua cầu, xe lửa có lao đến cũng đụng vào… không khí có sao đâu? – Không ngờ Đức Ông nạt ngang:

- Bậy bạ, q..u..á bậy bạ! Ta đây đã từng làm quan, rồi được làm thần, phải làm gương cho dân chúng, không được đứng trên luật pháp luật lệ. Người dân chờ được, chúng ta cũng phải… chờ được! – Thế rồi xe lửa cũng đi qua, Đức Ông cùng đoàn tùy tùng tiếp tục lên đường… .

 Gần đến “cổng làng”của một xã cù lao. (Thật ra vì con đường vào làng chui ngay dưới đường sắt của xe lửa, nên được người dân còn gọi “cổng làng” một cách tượng hình là… cầu hang.) Nhờ vốn là cầu hang nên cổng làng được xây dựng khá hoành tráng, trên đó có hàng chữ mạ vàng cho biết đây là một xã… anh hùng! Đức Ông vui sướng, hả hê ra mặt, quay sang tả-hữu:

- Đây là nơi đầu tiên ta đến khi vào khai phá đất phương Nam, đám hậu bối còn nhớ đến công xưa nên đặt tên đây là một xã… anh hùng! – Không ngờ trong tả-hữu có kẻ bộc trực lên tiếng:

- Thưa ngài, xã anh hùng này chỉ mới được phong tặng những năm về sau của năm 1975 thôi ạ. – Đức Ông tỏ vẻ cau có, bực bội không vui:

- Lại có chuyện như vậy sao? Trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc Việt , bất cứ ai chống giặc ngoại xâm đều xứng đáng là anh hùng hết… . – Bỗng … “rắc” một tiếng. Cái mũi nhọn thếp vàng trên đỉnh cây lộng che nắng che mưa cho Đức Ông bị gảy ngon lành vì đụng vào… cầu hang! Người lính cầm lộng mặt mày xanh như… lá chuối! Vốn con nhà tướng, Đức Ông nhanh như chớp đặt tay vào… chuôi gươm vì tưởng rằng có biến. Rồi chợt hiểu ra mọi sự, Ông cười hiền hậu:

- Thôi không sao. Cây lộng này theo ta đã mấy trăm năm cũng mục rồi, nếu lỡ gẩy cái mũi nhọn để khi về đến nhà cho thợ làm lại. Rồi Ông quắc mắt nhìn cái… cầu hang, có tấm bảng hướng dẫn chỉ độ cao từ mặt đường đến dạ cầu chỉ hai mét sáu! Ông lẩm bẩm:

- Hèn chi! Số cư dân trong làng và chung quanh đây hiện nay đã tăng lên mấy lần, rồi thêm các phương tiện đi lại nữa. Ngần ấy người khi “tham gia giao thông” lại phải chui qua, chui lại cái… hang này đây!!?? Đức Ông quay sang định hỏi một… người đi đường. Tả-hữu lật đật can ngăn:

- Thưa ngài, ngài nói người trần thế không… nghe thấy gì đâu. Ngôi đình thờ ngài cách đây chỉ vài mươi bước sải của ngựa thôi, thỉnh ngài đến nghỉ chân (?!). Đến tối ngài báo mộng hỏi người giữ đình khắc biết nhiều sự tình, vì ông ta là người sống lâu năm ở vùng này. – Đức Ông chợt nhớ lại mình là… thần, tấm tắc khen phải rồi thúc ngựa đi một vòng, dừng lại nghe hết mọi chuyện những người dân nói với nhau. Mãi hơn canh giờ sau ngài mới đi về phía đình, gương mặt buồn buồn… .

Tối hôm đó người thủ từ già (trong bữa cơm chiều đã làm hết một xị rượu chuối hột cho… giãn gân cốt) nằm mộng gặp… Đức Ông. Tất cả những điều mắt thấy tai nghe được vị thần đem ra hỏi. Tội nghiệp người thủ từ, biết được những gì làm sao dám giấu… thần, đều nói hết cho thần nghe:

- Việc dòng sông bị ô nhiểm, nhất là cá nuôi bè chết tại khu vực gần cái nhà làm ra giấy, kể cả việc khai thác cát lậu làm sạt lở bờ sông… . Người dân, cho đến báo đài đều có lên tiếng… . Các “cấp thẩm quyền” và “nghành chức năng” đã cho lấy mẫu nước, phân tích và nghiên cứu… . Nghe đâu cá chết không do bệnh, “nhưng có khả năng” (??!!) do “các nhà máy” trong khu vực xả nước thải… .

- Việc cần có thêm cây cầu để dân chúng đi lại thuận tiện thì đã có… quy hoạch mấy năm rồi, không phải một cây cầu mà nghe đâu có từ 6 đến 8 cây cầu. Nhưng hiện nay không biết sao chưa thấy… cây cầu nào?!

- Nhưng đáng phấn khởi là có dự án làm bờ kè dọc bờ sông… . – Đến đây Đức Ông chợt khoát tay, mặt mày lại đỏ ửng:

- Việc này lúc đi đường ta nghe dân chúng nói với nhau nhiều rồi. Làm bờ kè ở một xã ngoại thành mà bề ngang đến 20m, giải tỏa trắng 132 hộ dân, gây xáo trộn dân tình… . Đó là chỉ mới làm một đoạn hơn 1800m thôi. Theo vật giá cách đây khoảng hai năm, dự tính (trên giấy) tốn hết gần 93 tỉ tiền… đóng thuế của dân! Ta hỏi ngươi, a..i là “q..u..a..n” ở đây!? – Người thủ từ mặt mày xám ngoét, run run:

- Thưa ngài, bây giờ không còn “quan” đâu, chỉ có… “đầy tớ’ thôi, thường dân thành… “người chủ”, vì dân là người đóng thuế để có tiền trả lương cho “đầy tớ” ạ! – Đức Ông sôi nổi, khẳng khái:

- Đúng! Quá đúng. Ta khi xưa hưởng bổng lộc của triều đình cũng từ đồng tiền mồ hôi, nước mắt của dân đen đóng góp… . – Đôi mắt ngài chợt rươm rướm – Nhưng bây giờ ta không hiểu “cấp thẩm quyền” hoặc “nghành chức năng” ở đâu, “đầy tớ” ở đâu mà để dân tình bất an như vậy ?? – Nghỉ mệt một chút, ngài tiếp:

- Nơi giàu có sung túc như miệt Bến Nghé (ý nói Sài Gòn, nhưng vì ngài quen dùng địa danh cũ), nơi bán đảo Thanh Đa, rồi miệt Vĩnh Long, người ta làm bờ kè ngang có 4m-5m thôi. Đây sao lại “thừa giấy vẽ voi”? Mà người sinh nhưng đất không sinh nên “giấy” có thừa đâu? Tiền đóng thuế của dân đen khó khăn lắm mới có, sao không cân nhắc? Sao không dùng tiền này để làm ngay cây cầu? Hay chỉnh trang, nâng cấp con đường chính nơi đây? Sao từ lúc thiết kế bờ kè không cho “người chủ” được góp ý theo chủ trương “dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”?? – Ngài bức xúc, nói một hơi rồi… quên rằng mình đang nói với… một người thủ từ, chớ không hề có… “đầy tớ” nào ở đây nghe cả! Quá bực tức, ngài xua tay:

- Thôi ta về quê cho rồi, nhưng cái đám “đày tớ” này rồi cũng sẽ có ngày biết tay ta!

Không ngờ cái xua tay làm rơi chiếc lư hương trên bệ thờ xuống nền gạch vỡ tan tành! Gương mặt Đức Ông thoáng thất sắc… mấy giây! Nhưng rồi ngài nhanh chóng ôn tồn nói với người thủ từ:

- Ồ! Cho ta… xin lỗi ! Ngươi cất cái này mua lư hương khác. Ta biết cái lư hương quý ngươi sợ bị trộm nên đã cất kỹ rồi, cái bị vỡ này không nhiều tiền đâu! Cám ơn những gì ngươi đã cho ta biết. Tạm biệt nhé! – Đoạn ngài nhét vào túi người thủ từ một tờ giấy gì đó… .

Mới có 4g sáng người thủ từ chợt thức giấc. Giờ này nhiệt độ xuống thấp nhất trong ngày, mà trán ông lấm tấm mồ hôi. Nhớ lơ mơ giấc mộng vừa rồi ông thấy hơi sờ sợ. Bước lên chánh điện, rõ ràng cái lư hương vỡ thành nhiều mảnh đang nằm chơ vơ trên nền gạch. Mặc dù có tiếng hai con mèo hoang đang kêu gào rượt đuổi nhau nhưng ông không quan tâm. Ông mở công tắc cho đèn sáng lên, cho tay vào túi áo: ngoài mấy ngàn tiền lẻ chiều hôm qua, hiện giờ không biết sao có thêm tờ hai chục ngàn còn mới!? Tim đập thình thịch, ông lẩm bẩm:

- Không lẽ bà bán rượu thối… dư tiền? Hay là tiền của… ? – Nghĩ đến đây thì ông… ngưng, không dám nghĩ tiếp nữa. Lặng lẽ ông lấy cái ly uống nước, cho ít gạo vào, thắp lên ba cây nhang. Ông lâm râm khấn vái trước bệ thờ Đức Ông rồi cắm nhang vào ly. Sáng ông sẽ đi mua cái lư hương khác… ./.

 HUỲNH VĂN HUÊ

 

(Truyện được viết vào tháng 4-2010. Không biết có phải nhờ vào uy linh của… Đức Ông hay không, vài tháng sau có một cây cầu được khởi công! Đến nay đã hoàn thành vào đầu năm 2012)   

 

quan_cong_noi_gian-content

21 Tháng Tư 2012(Xem: 131253)
Hướng Đạo một ngày là Hướng Đạo trọn đời. Thành ngữ nầy tôi đã được đọc trong tủ sách Hướng Đạo từ những ngày mới chập chững bước chân vào Phong Trào.
16 Tháng Tư 2012(Xem: 89064)
Cho tôi những buổi sớm mai. Để nghe máu nóng chảy dài trong tim. Xin đời giây phút bình yên. Cạn khô nước mắt đi tìm dấu xưa.
16 Tháng Tư 2012(Xem: 132607)
con số 13 là con số đáng sợ! Nhưng với chúng tôi, nó lại là con số thật đáng yêu! Vì lần họp mặt lớp 11B4 lần thứ 13 này là ý nghĩa nhất
16 Tháng Tư 2012(Xem: 85348)
Có phải em là một giòng sông lạ, Thì thầm trong ta tiếng sóng ngập ngừng. Em có biết đâu đời ta lá cũ, Rơi xuống bên bờ đất đá nhỏ nhen.
13 Tháng Tư 2012(Xem: 153624)
Sau nầy, khi đã thành nhân, dù không thành danh gì nhưng tôi vẫn mãn nguyện vì mình đã có một ký ức tuổi thơ thật tuyệt vời…
12 Tháng Tư 2012(Xem: 131013)
Từ rất nhiều năm nay cứ hễ trời mưa là tôi nhớ. Nhớ quay quắt, nhớ khôn cùng ngôi trường nơi vùng rừng núi ấy.
12 Tháng Tư 2012(Xem: 85796)
Ngày đi con chưa nên hình vóc. Ngày về con tập bước rong chơi. Ngày tháng tư buồn, trăn trở thức. Niềm đau năm tháng vẫn không nguôi .
09 Tháng Tư 2012(Xem: 36451)
Lâu lắm rồi mới được sống trong không khí thân tình Hướng Đạo thế này, cho nên tôi không thể ngăn dòng nước mắt trong đêm lửa trại bế mạc.
07 Tháng Tư 2012(Xem: 96734)
anh có bao giờ ngồi nhớ lại tháng Tư nào, cuộc sống lưu vong? -- ba mươi bảy năm rồi, anh ạ tóc xanh xưa, giờ trắng như bông!
07 Tháng Tư 2012(Xem: 115973)
Thầy kính yêu của con, thầy trò ta đã không gặp lại nhau hơn bốn mươi năm qua. Nhưng qua trang web NQ, con đã gặp lại hình ảnh của Thầy.
06 Tháng Tư 2012(Xem: 143281)
Video này được thực hiện dưới dạng Playlist, gồm 10 bài hát : * Buồn * Buồn chi nữa em * Chủ nhật buồn * Có những nỗi buồn * Em loài hoa buồn ...
06 Tháng Tư 2012(Xem: 95132)
Tôi về một mình bên trang giấy buồn hiu Bỗng thấy lại trời thơ xanh bát ngát Tôi vẽ hình thơ đầy thềm giếng xưa trong mát Có cổ chị trắng ngần, có cổ áo trái tim.
05 Tháng Tư 2012(Xem: 125893)
Với tôi, âm nhạc là tri kỷ, là ngôn ngữ của hồn, là liều thuốc của con tim, là nguồn sống và là... tất cả. Xin cám ơn đời, cám ơn người đã cho tôi có được niềm đam mê tuyệt vời ấy.
30 Tháng Ba 2012(Xem: 95271)
Nhớ người cây cỏ tỏa hương Gió thơm mùi tóc, hoa vương vấn lòng Nhớ người nước rẽ đôi dòng Biển Đông, Biển Bắc còn mong mỏi gì
30 Tháng Ba 2012(Xem: 90234)
tôi nhớ dòng sông rủ bóng dừa nhớ người chị gái bến đò xưa những ngày đi học thời thơ ấu chị với tôi cùng chuyến đò đưa
30 Tháng Ba 2012(Xem: 144640)
THÁNG TƯ NẮNG - Thơ Tưởng Dung, Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Đỗ Hải – Ca sĩ : Thúy An
29 Tháng Ba 2012(Xem: 102043)
Đi tìm mùa Hè xưa Tiếng ve sầu đầu Hạ Lưu bút trao vội vã Mắt buồn,thoáng mây qua
29 Tháng Ba 2012(Xem: 93029)
Hai mươi năm có còn nhớ nhau? Đời chẳng chung đôi đến bạc đầu Ngước mặt nhìn mây...về cố xứ... Có biết hồn em vẫn nhói đau?
23 Tháng Ba 2012(Xem: 136383)
Trong lúc sống nay đây mai đó ở Sài Gòn, tôi đã từng "được" Công An hỏi thăm và đưa về ngủ ở trong bót để làm quen với muỗi vài lần.
23 Tháng Ba 2012(Xem: 151436)
# Tiêu đề: Giấc sầu # Artist: Ngô Càn Chiếu # Composer: Ngô Càn Chiếu # Harmonist: Ngô Càn Chiếu # Lyricist: Ngô Càn Chiếu
23 Tháng Ba 2012(Xem: 20607)
Xin mời thưởng lãm "Những bông hoa muộn" trong vườn Thủy Tiên của cô Nguyễn thị Thu"
23 Tháng Ba 2012(Xem: 144197)
Hình thành từ tình thân ái nên buổi tiệc đã trở thành cuộc họp cảm động của bạn bè nhiều khóa nhắc lại kỷ niệm một thời áo trắng Ngô Quyền.
23 Tháng Ba 2012(Xem: 118068)
Hằng năm, cứ vào cuối mùa đông, khi thời tiết bắt đầu ấm dần thì hoa anh đào nở rộ báo hiệu mùa xuân chớm sang. Cũng vào thời gian nầy, lễ hội hoa anh đào được tưng bừng tổ chức ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.
17 Tháng Ba 2012(Xem: 128401)
Cô cười! Vẫn nụ cười ngày xưa, nhưng không còn héo hắt nữa! Đã ánh lên sắc hồng của tình thương, của tình Cô trò và của những kỷ niệm ấm áp ngày xưa!
16 Tháng Ba 2012(Xem: 80396)
Mùa hè thật đã qua Nhưng tình em chưa cạn Vẫn nồng nàn, sôi nổi Trong con tim bồi hồi
15 Tháng Ba 2012(Xem: 88603)
Biết đến bao giờ tay nắm tay Cùng chung đối ẩm chén men cay Chờ vầng mây ấm che mày nguyệt Hai đứa trao nhau nụ hôn dài.
15 Tháng Ba 2012(Xem: 90405)
Có tình yêu nào không hờn vu vơ Cho mắt em xôn ...xao nỗi đợi chờ... Cho bờ môi anh vụng về ...bối rối... Cho nụ hôn càng nồng nàn hơn xưa ...
14 Tháng Ba 2012(Xem: 92099)
Ta muốn hóa thân làm bướm Đậu trên tóc nhỏ, trường tan Bạn bè ồ lên, đẹp quá Nhỏ ơi, bắt lấy bướm vàng!
14 Tháng Ba 2012(Xem: 152494)
NỖI ĐAU MUỘN MÀNG - Nhạc Ngô Thụy Miên - Phạm Tấn Phước trình bày
12 Tháng Ba 2012(Xem: 235228)
Thơ Tưởng Dung - Nhạc Phạm Chinh Đông- Hòa Âm: Cao Ngọc Dung – Ca sĩ: Thùy An
09 Tháng Ba 2012(Xem: 93621)
Và ngôi Hoàng Hậu vẫn tôn vinh Vương Miện cho em mãi sẵn dành Anh chép bài thơ này kỷ niệm Chuyện mình thuở bé: Trẫm thương Khanh.
09 Tháng Ba 2012(Xem: 98162)
Tám thuyền nến hân hoan Chào tháng ba rộn ràng Có một ngày như thế Gió hát mừng vang vang.
08 Tháng Ba 2012(Xem: 93425)
Nắng đổ chiều buông một thoáng buồn Áo bay mờ nhạt buổi hoàng hôn Tóc huyền lơi lả vờn hoa tím Cỏ úa, thềm rêu lệ chực tuôn.
02 Tháng Ba 2012(Xem: 86930)
Bây giờ bên đàn con cháu ngoan Mông ước ngày xưa đã toại lòng Em nép vào lòng anh thỏ thẻ -" ĐỒNG VỢ ,ĐỒNG CHỒNG TÁT BIỂN ĐÔNG "
02 Tháng Ba 2012(Xem: 137146)
Có rất nhiều điều anh chị em tôi đã chia sẻ với nhau trong lần gặp gỡ này. Chia sẻ để cảm thấy gần gũi nhau hơn, thương mến nhau hơn ...
02 Tháng Ba 2012(Xem: 118219)
Đầu tuần vừa qua, tôi có nhận được tin nhắn do Nghiêm Thái Bình chuyển đến, với nội dung thông báo mời dự họp mặt cựu Hướng đạo sinh Biên Hòa, tổ chức vào sáng Chủ nhật 26/02/2012
01 Tháng Ba 2012(Xem: 113516)
Hơn 40 năm trước, Hắn rời trường Trung Học Ngô Quyền Biên Hòa rất sớm. Vừa học xong lớp Đệ Lục, chưa qua tuổi 15 Hắn đã nuôi mộng giang hồ,
01 Tháng Ba 2012(Xem: 125091)
Tôi chỉ kịp nghĩ mình như chim non se sẻ, vừa chớm đủ lông đã phải chập chững vỗ cánh, rời tổ ấm và bay về cuối phương trời xa.
25 Tháng Hai 2012(Xem: 80862)
Quên bao kỷ niệm sao đành Những chiều tan học đêm thanh hẹn hò Yêu nhau ngày ấy mộng mơ Ép vào trang sách bài thơ mộng vàng
25 Tháng Hai 2012(Xem: 91408)
Ngang trường, áo trắng chiêm bao Biên Hòa, còn nợ nần nhau cuộc tình Từ ta nhận áo đăng trình Và em biết khóc, ngày xanh môi cười!
24 Tháng Hai 2012(Xem: 152723)
# Artist: Ngô Càn Chiếu # Composer: Ngô Càn Chiếu # Harmonist: Ngô Càn Chiếu # Lyricist: Ngô Càn Chiếu
24 Tháng Hai 2012(Xem: 124041)
Riêng tôi, cảm nhận sự vô thường trong nhân thế, cảm nhận cuộc đời sắc sắc không không. Thắp 3 nén hương cho ấm mộ bạn mình cũng ấm thêm tình bằng hữu.
22 Tháng Hai 2012(Xem: 137127)
Nét ngây thơ non trẻ của những học sinh Trung học Ngô Quyền Biên Hòa dạo nào được thay thế bằng nét chững chạc, từng trải theo năm tháng.
17 Tháng Hai 2012(Xem: 89847)
Thơ đẫm ướt dòng trăng Nồng nàn hương nguyệt quế Đêm lành lạnh sương giăng Thơ chung thủy hẹn thề.
17 Tháng Hai 2012(Xem: 84353)
Khung trời Hoa Mộng rộn ràng, Thu qua, Đông tới vội vàng cũng đi. Đón Mùa Xuân với tình si, Những ngày thơ mộng ra đi lại về.
17 Tháng Hai 2012(Xem: 87924)
Anh.. đang chờ cuộc phân ly Và tôi ... rồi sẽ đến kỳ mà thôi... Cảm ơn anh đã yêu tôi Mối tình chân thật ngàn đời không quên
15 Tháng Hai 2012(Xem: 132873)
Nhạc & Lời : Phạm Chinh Đông Hòa Âm : Đỗ Hải Ca Sĩ : Châu Thùy Dương
14 Tháng Hai 2012(Xem: 113324)
Nhờ sự bùng nổ của phương tiện truyền thông, nhờ trang Web ái hữu cựu học sinh Ngô Quyền, bạn bè chúng tôi lại tìm về với nhau.
14 Tháng Hai 2012(Xem: 68612)
Quay về tổ ấm hôm nay. Bốn mươi năm những tháng ngày hư hao. Bạn bè sẽ gặp lại nhau. Tròn như trái đất bay vào thinh không.
10 Tháng Hai 2012(Xem: 119338)
Ngày nào cũng sang sông, cũng đưa đẩy mái chèo mà tôi không thấy chán. Vẫn thương da diết bến sông và con đò cũ kỹ.
10 Tháng Hai 2012(Xem: 136737)
* Artist: Ngô Càn Chiếu * Composer: Ngô Càn Chiếu * Harmonist: Ngô Càn Chiếu * Lyricist: Ngô Càn Chiếu
10 Tháng Hai 2012(Xem: 96200)
Về tìm đâu dáng ngọc chiều xưa Về đây nghiêng bóng tòa tháp cổ Về đây xao xuyến cội dương già Về tìm đâu “hoa tím ngày xưa”?!
04 Tháng Hai 2012(Xem: 118135)
Chuyện nội bộ chúng tôi cũng chỉ như giòng chảy của một nhánh sông nếu Đại gia đình Ngô Quyền như là biển lớn.
03 Tháng Hai 2012(Xem: 86431)
Dẫu gần hay cách phương trời Chúng em lòng vẫn suốt đời không quên Nguyện lòng : Xin khắc mãi tên Thầy ơi ! Bạn hỡi ! Trường yêu ! NGÔ QUYỀN.
03 Tháng Hai 2012(Xem: 123918)
Có những người ra đi thoáng chốc đã đi vào quên lãng, nhưng cũng có người đi để lại tiếc thương và kính mến cho bao người.
03 Tháng Hai 2012(Xem: 139234)
Nhạc & Lời : Phạm Chinh Đông - Hòa Âm : Đỗ Hải - Ca Sĩ : Thanh Hoa
02 Tháng Hai 2012(Xem: 131621)
Phạm Phúc Hải ơi, đến bây giờ bạn mới thực sự hết khổ hết buồn. Những dòng này thay nén nhang tôi vĩnh biệt bạn!....
30 Tháng Giêng 2012(Xem: 86312)
sống trọn cho nhau từng phút tình yêu không chỗ bắt đầu tình yêu không hồi kết thúc vườn xuân miên viễn nhiệm mầu
28 Tháng Giêng 2012(Xem: 84362)
Trời bên ngoài còn chút gió heo may Con biết tìm đâu Mùa Xuân đã mất Lòng thương quê thương Mẹ già hiu hắt Tết ở quê người, đâu Tết trong con?
26 Tháng Giêng 2012(Xem: 145546)
... khi mở tung cánh cửa sổ cho làn gió sớm ùa vào phòng, Diễm mới cảm nhận được dường như thời tiết đang bắt đầu chuyển mình nhẹ nhàng để bước sang Xuân.
26 Tháng Giêng 2012(Xem: 84276)
em là mây, là thiên hà vũ trụ là mặt trời ngày, tinh tú ban đêm là mưa xa, là hạt nắng bên thềm là nước của sông, cội nguồn của biển
26 Tháng Giêng 2012(Xem: 122670)
Tết năm nay, khi đi dự hội Xuân, Em sẽ đội lên bộ tóc của anh, trang điểm thật đẹp… để thấy mình được trở lại thời thanh xuân, tràn đầy sức sống…
20 Tháng Giêng 2012(Xem: 114405)
“Hoa là hiện thân của bà ngoại, một loài hoa thanh tao cao quí nhất đời…”. Má đã dạy tôi một triết lý lớn ẩn trong hồn mai nhỏ, hoa cứ lặng lẽ cho đời trọn vẹn hương sắc lẫn niềm tin…
19 Tháng Giêng 2012(Xem: 125152)
Nhạc&Lời: Phạm Chinh Đông Hòa Âm: Đỗ Hải Ca Sĩ: Thanh Duyên
18 Tháng Giêng 2012(Xem: 113653)
Hôm nay, qua khung cửa sổ sau nhà, những cánh đồng khô vàng úa bỗng trở thành một cánh đồng đầy hoa mai vàng rực rỡ. Thì ra những ngày xuân năm nào của tôi đang bắt đầu trở lại.
18 Tháng Giêng 2012(Xem: 102914)
Thá́ng 12/2011 vừa qua Ngọc Dung có gửi tặng tôi cuốn Ngộ Nhận của giáo sư Kiều Vĩnh Phúc. Sau khi đọc, tôi có mấy hàng này, hy vọng nó không quá chủ quan.
16 Tháng Giêng 2012(Xem: 114191)
Cũng cùng là một con vật hình thành từ tưởng tượng, nhưng ở hai phương trời Đông, Tây, con rồng được nhìn dưới hai lăng kính trái ngược nhau.
16 Tháng Giêng 2012(Xem: 129500)
Tự nghĩ, Hương Xuân không còn đầy! Cảm nhận không còn ngất ngây! Do tuổi tác hay do tâm hồn mình "chai" đi mất!?
13 Tháng Giêng 2012(Xem: 86172)
Mùa Xuân cũng là lúc để "Ôn Cô Tri tân". Xin mời xem hoa của năm trước và những chậu sẽ nở vào tết năm nay.
13 Tháng Giêng 2012(Xem: 87778)
Con cháu Tiên Rồng mây gặp hội Hùm thiêng Âu Lạc nước dâng thời Ung dung phất phới cùng mây gió Chấp cánh cờ bay khắp biển trời.
11 Tháng Giêng 2012(Xem: 111102)
ôi nhớ và tâm đắc câu hát trong bản nhạc Diễm Xưa của Trịnh Công Sơn: “Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau…”.
09 Tháng Giêng 2012(Xem: 92205)
Mỗi lần mùa xuân sang Tuổi đời tăng thêm một Bến thời gian, năm tháng Hư ảo, cuộc đời trôi…
07 Tháng Giêng 2012(Xem: 130399)
Thơ Tưởng Dung – Nguyên Phan phổ nhạc – Hòa âm: Cao Ngọc Dung - Ca sĩ : Thùy An
06 Tháng Giêng 2012(Xem: 82346)
chập chùng mấy dặm sơn khê tàu muôn năm cũ đi về mai sau tay nghiêng gối một bên đầu lắng nghe thác đổ tuôn vào rừng sâu
06 Tháng Giêng 2012(Xem: 83954)
Rồi ta sẽ gặp nhau Dù tóc đã bạc màu Theo thời gian chồng chất Yêu thương vẫn dạt dào.
06 Tháng Giêng 2012(Xem: 81755)
Bóng hình xưa tưởng nhạt mờ Giờ đây rực sáng là nhờ NGỌC XUÂN Niềm vui mắt lệ trào dâng Mùa Xuân lại đến bâng khuâng cuộc đời
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 24985)
... Vậy mà hơn nửa cuộc đời vẫn vất vả loay hoay, đôi khi bó tay, trước những cộng trừ nhân chia đơn giản của cuộc đời.
01 Tháng Giêng 2012(Xem: 85425)
Công viên ghế đá chiều vàng, Dòng sông tuổi nhỏ rộn ràng bên nhau . Thời gian thơ mộng qua mau, Nhớ hè Phượng đỏ như màu môi Em.
31 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 87736)
Xuân sang, Hạ đến, Thu tàn. Mùa Đông lạnh giá ngút ngàn trong tôi. Đưa tay, tờ lịch cuối rơi. Một năm mới đến bên đời lao xao.
30 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 103875)
Cà phê còn đắng sao đêm cạn Thức mãi chờ rơi giọt cuối cùng Nhớ những dấu chân qua ngày tháng Đếm hoài mà nhớ cứ rưng rưng
30 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 90506)
Xin đời đôi phút bình yên Tham - sân - si bỏ lại miền phù hoa Gối tay dưới cội thông già Để nghe hương cỏ vô ưu ngập hồn...
30 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 23371)
* Artist: Ngô Càn Chiếu * Composer: Ngô Càn Chiếu * Harmonist: Ngô Càn Chiếu * Lyricist: Ngô Càn Chiếu
23 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 128012)
Nhạc & Lời : Phạm Chinh Đông Hòa Âm: Đỗ Hải Ca Sĩ: Châu Thùy Dương
19 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 90460)
Lá vàng rơi là chuyện thường em nhỉ Cũng giống như trăng lúc tận lúc rằm Hãy nhặt lên và ép vào trang vở Thật nồng nàn hương lá ngủ âm thầm.
16 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 106084)
Đêm Đông tiếng hát xa dần Như còn đọng lại cõi trần âm thương Và còn lưu luyến ngôi trường Biên Hòa hương bưởi ngát thơm một thời
15 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 83375)
Dường như trong sương khói Suối tóc nào buông lơi Bước giang hồ đã mỏi ... Một mình anh chơi vơi Anh vẫn thèm sống lại... Đêm Giáng sinh bên người...
13 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 114071)
Không hề có trong dự tính của tôi lần đầu đến Úc, nhưng cái duyên hội ngộ người xưa cho tôi cơ hội gặp lại khá đông anh chị em cựu học sinh trường Ngô năm cũ.
11 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 87758)
Orange những ngày Đông Sương che mờ phố bể từng đợt sóng nhớ mong vỗ bờ hồn quạnh quẽ
11 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 9606)
Ngập ngừng khép nhẹ cánh tiên Bướm vàng bước đến bên hiên tháng mười Chiều Thu thong thả rong chơi... Có hoa... có bướm.. .một trời dịu êm
08 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 123183)
Không biết từ bao giờ ngày Giáng Sinh đã trở thành ngày lễ hội chung cho toàn thể mọi người, không hề có chuyện phân biệt tôn giáo nào… .
06 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 78199)
Em về với tháng mười hai Đôi tà hương lượn tóc cài Giáng Sinh Hồn tôi thắp nến lung linh Trái tim xưng những tội tình yêu em
02 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 85715)
chờ nhau trên sân ga nhạt nắng, ánh chiều tà đường về xa diệu vợi tìm đâu bóng quê nhà
02 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 85594)
Mưa hay nước mắt tuôn dài... Cho em hứng đầy hai tay Muốn trao về anh một nửa Nhưng làm sao... làm sao đây?
30 Tháng Mười Một 2011(Xem: 13858)
Nhạc & Lời: Phạm Chinh Đông Hòa Âm : Đỗ Hải Ca Sĩ: Đỗ Hải & Thúy Hà
30 Tháng Mười Một 2011(Xem: 113170)
Thầy Trò Ngô Quyền lại có dịp họp mặt đầy ắp tình cảm ấm nồng trong một ngày vào Đông, với bao niềm vui và những nụ cười không dứt…
30 Tháng Mười Một 2011(Xem: 115098)
Tiếng hát ngọt ngào như hòa quyện trong tiếng sóng, tiếng vỗ cánh của một loài chim biển, được vọng đến từ một nơi xa vào đêm trăng sáng...
22 Tháng Mười Một 2011(Xem: 104499)
Những lời cảm ơn chân tình của những người Việt Nam lưu lạc quê người gời đến nhau trong mùa Lễ Tạ ơn của Mỹ có mang theo cả tấm lòng...
19 Tháng Mười Một 2011(Xem: 115817)
Tôi muốn dùng bài viết này để tri ân các thầy cô trong ngày lễ Tạ Ơn 2011.
19 Tháng Mười Một 2011(Xem: 74669)
Những gì tôi có hôm nay. Sáu mươi năm viết nên bài ca dao. Ru tình, một chút xanh xao. Ru đời đi nhé, mai vào thiên thu.