Danh mục
Số lượt truy cập
5,585,138

Hà Thu Thủy - NHỮNG CHIỀU MƯA NGÀY ẤY

12 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 131009)
Hà Thu Thủy - NHỮNG CHIỀU MƯA NGÀY ẤY


NHỮNG CHIỀU MƯA NGÀY ẤY


mua_rung

 

Từ rất nhiều năm nay cứ hễ trời mưa là tôi nhớ. Nhớ quay quắt, nhớ khôn cùng ngôi trường nơi vùng rừng núi ấy. Ngôi trường bằng tranh tre vách lá chông chênh giữa nương rẫy, núi non trùng điệp. Không xa thành phố là mấy nhưng các thầy, cô giáo bị điều lên đây dạy là coi như thành “Rô Bin Sơn”. Tôi nhớ hoài cái năm lũ lụt ấy. Lũ lụt hoành hành sáu xã miền đồng bằng, còn duy nhất cái xã đầu nguồn đèo heo hút gió trên vùng kinh tế mới là không bị lụt nhưng chúng tôi bị cô lập tại đó, không có đường về nhà để xin tiền, xin gạo ba mẹ. Mưa rùng rùng hết cơn nầy đến cơn khác. Thác đổ ầm ầm xuống dòng sông thành lũ cuồn cuộn đổ xuống đồng bằng phá hoại mùa màng cây cối. Mưa phong tỏa chúng tôi trong căn nhà tập thể bé như tổ chim. Mỗi đứa ngồi một kiểu trên những chiếc giường cá nhân bằng tre.

Hải Hà che miệng ngáp và lè nhè bằng cái giọng cảm cúm:

- Chiều nay mình ăn cái gì hả tụi bây?

- Thì cũng bắp với muối vừng chứ có gì hơn nữa đâu

Tôi nhìn cái dáng gầy như mèo ốm của Hải Hà và nói với Quyên:

- Chiều nay tới phiên mầy nấu cơm phải không. Còn ít gạo nấu cháo cho Hải Hà, còn tụi mình thì nhậu bắp chiên. Tụi bây ăn bắp chiên lần nào chưa?

Tôi là giáo viên dạy văn nên nói khá lưu loát và diễn cảm. Tôi dạy Quyên làm món bắp chiên bằng một trình tự thật chặt chẽ khiến con bé cứ há hốc mồm ra nghe. Nó phát biểu:

- Mày nói hay dễ sợ, hèn gì làm hiệu phó chuyên môn. Nghe thì hay quá mà chắc tao làm không làm được đâu vì từ bé đến giờ tao chưa ăn món đó.

- Chứ mầy chưa ăn cơm chiên à?

- Ăn rồi

- Thế thì như vậy đó, làm đi.

Ái Khanh hất mái tóc ra đàng sau. Mái tóc chảy dài xuống lưng tuyệt đẹp. Giọng Huế của Aí Khanh lúc nào cũng quyến rũ:

- Thôi chiều ni để tau làm món bắp chiên cho. Ngày mai tới phiên tau thì mi làm Quyên hí?...

Quyên le lưỡi:

- Ngà̀y mai lại chiên bắp chứ gì̀?

Tôi an ủ̉i:

- Không đâu ngày mai trời thôi mưa, anh Tuyên sẽ cho tụ̣i mình măng và̀ cá.

- Liệu ngà̀y mai trời hế́t mưa chưa Thụ̣y hỉ́?

Tôi nhìn ra ngoài trời mị̣t mùng mưa gió́ chẳng biết phải trả̉ lời thế nà̀o?

- Có́ khi nào mì̀nh bị̣ kẹ̣t ở đây suốt thá́ng không hở Thụ̣y?

- Là̀m gì̀ có,́ lụ̣t cao lắ́m là̀ mộ̣t tuầ̀n. Mưa mãi rồ̀i cũng phả̉i tạ̣nh chứ.

 

Cả mấy đứa cùng giật mình khi mộ̣t cá́i đầu trù̀m kín á́o mưa thò̀ và̀o.

- Các cô ơi ,cho tôi vào với .

Tôi mở cửa cho cá́i đống lù̀ lù̀ ấy và̀o nhà̀. Vừa cởi áo mưa, ba lô anh chà̀ng vừa nó́i một cá́ch hó́m hỉ̉nh:

- Xin ra mắt tấ́t cả̉ cá́c bạ̣n. Tôi là̀ Quân vừa được chuyể̉n ngành. Tôi xin trì̀nh quyết định.

 

Hả̉i Hà̀ tung chăn ngồ̀i dậy. Áí Khanh lò̀ dò̀ từ sau bế́p đi lên, trên gương mặ̣t tuyệt đẹp củ̉a cô nàng có́ mộ̣t vệ̣t nhọ̣ nồ̀i đen thui trông thật ngộ nghĩnh. Quân nhìn Áí Khanh rồi cúi gậ̣p người chào:

- Chà̀o cô Tá́o ạ̣.

Mắt Ái Khanh đã to cà̀ng thêm to vì̀ chứa đầ̀y những dấu hỏi. Chú́ng tôi cố nín cười mà̀ không được. Tôi ké́o ghế ra.

- Mời anh ngồi. Lụt to thế́ anh đi bằ̀ng gì̀ lên đây vậ̣y?

Miệng nói cò̀n tay thì tôi đẩ̉y Áí Khanh xuống bếp. Quân hạ̣ liếp cửa sổ xuống, giọng Quảng Trị̣ nằ̀ng nặ̣ng của anh giữa chiề̀u mưa lạnh lẽ̃o bỗng trở nên ấ́m á́p:

- Tôi về huyệ̣n mấy hôm rày. Chiều nay mới về tới nhiệm sở. Ban giám hiệu có ở đây không cô?

- Mấy hôm rà̀y mưa lũ họ̣c trò̀ nghỉ̉ họ̣c. Thầ̀y Hiệu trưởng đi họ̣p ở huyệ̣n chưa về̀ chắc là kẹt nước lụ̣t. Nghe nói dưới huyện nước dâng cao lắm hở anh?

- Đường lên đây có đoạ̣n bị̣ lụ̣t có́ đoạ̣n không. Tôi đi theo đoà̀n cứu trợ lên đây.

Quyên chỉ tôi:

- Nó là̀ hiệụ phó́ chuyên môn đó́ anh. Anh có thể̉ trì̀nh quyết đị̣nh cho nó.́

Anh lại hóm hỉnh:

- Chào nó.

Tôi lúng túng đứng dậy:

- Xin lỗi anh, tôi là Thụy. Nhỏ nầy là Hạ Quyên. Kia là Hải Hà. Nhỏ táo hồi nảy là Ái Khanh.

- Tôi là Quân. Tôi có thể trình quyết định ngay bây giờ chứ?

- Không anh ạ! Bây giờ tối rồi. Hôm nay anh nghỉ tạm ở phòng anh Tuyên. Anh Tuyên là hiệu phó lao động. Anh đi vào xóm chắc cũng sắp về rồi.

 

Tôi đưa tay nhấc ba lô. Anh giành lại:

- Thụy bê không nổi đâu. Đây là quà ra mắt của tôi. Mấy ngày ở dưới huyện phụ bà con chạy lụt được tặng ngần này thứ. Cho tôi góp vào bếp ăn.

Anh bày ra đủ thứ mì gói, sữa, đường, gạo và một chồng sách báo.

Một lát sau anh Tuyên về mang theo một miếng thịt nai to và nói phụ huynh tặng các thầy cô giáo.

Bốn đứa con gái bên này rộn ràng làm bếp. Bên kia vang vang giọng nói hóm hỉnh của Quân. Ái Khanh ghé tai tôi nói nhỏ:

- Anh chàng nói chuyện có duyên mi hí?

- Gọi mi bằng cô táo mà cũng khen à?

- Vẫn thấy có duyên khi bị gọi là cô táo.

- Yên chí, lát nữa tao sẽ nói với hắn là người đẹp khen hắn.

Bữa cơm tối trong không khí lạnh lẽo của đêm mưa bão bỗng ấm áp và vui vẻ hẳn lên nhờ giọng nói của anh. Cơm nước xong tôi và Quyên đang lúi húi rửa bát thì nghe tiếng guitar bập bùng và giọng hát tuyệt vời cất lên “Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt. Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa. Anh lạy trời mưa phong tỏa đường về. Và đêm ơi xin cứ dài vô tận”. Đêm đã khuya lắm rồi, mưa thôi cuồng nộ mà thì thầm như tiếng ru. Anh vẫn ôm đàn và hát liên miên hết bài này sang bài khác. Rồi anh đàn cho tôi hát. Anh khen tôi có giọng hát lạ, ngày còn học Sư phạm bạn bè vẫn khen tôi hát hay, chưa ai nói hát lạ bao giờ. Hai giọng hát lạ hòa vào nhau giữa đêm mưa làm ngọn lửa nhỏ sưởi ấm căn nhà của các thầy cô giáo xa nhà “giòng sông quê anh, giòng sông quê em. Sóng xanh như mắt trẻ. Sao giống nhau đến thế. Tiếng mưa như tiếng tằm ăn …”

 

Những ngày sau đó anh dạy chúng tôi sửa sang, trồng trọt lại vườn trường, vườn nhà. Bày cho các tiểu thư chế biến các món ăn từ khoai sắn, măng rừng. Anh chỉ cho tôi biết cây Kơnia và bảo “Quả kơnia có hạt rất ngon bùi và béo như bơ. Hôm nào anh sẽ bày cho Thụy cách lấy hạt”. Nhờ anh tôi thấy cuộc sống xa nhà không còn đáng sợ nữa. Anh đi vào rừng và lấy về nhiều loại phong lan. Trước cửa sổ phòng chúng tôi lủng lẳng hai giò lan đang trổ hoa, những đóa hoa mang dáng cò trắng xinh xắn và tỏa hương ngọt ngào. Anh cho biết “Loại lan này hiếm lắm. Tên của nó là Thiên Hạc”. Tôi yêu thương và nâng niu một cành khô khẳng khiu, trên đó có một cái nấm nhỏ màu lam tím nằm đơn côi. Không biết hấp thu chất gì trên cái cành khô đét ấy mà tươi tắn và lấp lánh màu tím lam lam khó quên.

Anh tài ba và tháo vát. Anh bướng bỉnh và gàn dở. Lên lớp không bao giờ có giáo án. Mọi cái thi đua anh đều chịu thua đi. Tôi vẫn nghĩ anh như một bóng mây đến đây trong chốc lát rồi đi. Biết thế mà tôi vẫn yêu anh khôn cùng. Tình yêu của chúng tôi có bóng cây kơnia chứng giám. Thác ngàn hoang sơ và rừng núi chập chùng làm nền cho tình yêu của chúng tôi thêm thơ mộng. Bốn tháng sau ngày mưa lũ ấy chúng tôi cưới nhau. Đám cưới gọn nhẹ và thân tình giữa những bạn bè thân thuộc và gia đình tôi. Anh ôm đàn nhìn tôi đắm đuối. Anh hát và tôi ngập tràn vui trong tiếng hát ấy “Sông nước ấy có khi đầy khi cạn. Nhưng tình tôi chan chứa người ơi”…Bé An Thư ra đời kéo tôi về cuộc sống đời thường nhiều lo toan trắc trở. Cuộc sống tập thể chỉ thích hợp cho tuổi trẻ lãng mạn. Bé con không thể ăn bo bo, khoai sắn, không thể hát tình ca để quên cơn đói. Bé cần sữa cần thuốc và cần mọi nhu cầu tối thiểu. Tôi và Quân chỉ có căn phòng ngập tràn hoa phong lan và tiếng hát mềm lòng người trong khi con tôi cần sữa để sống. Ái Khanh, Hải Hà và Quyên nhín chút tiền lương còm cõi để mua sữa cho bé. Tôi đau ốm liên miên, gầy gò như cò đành phải xin chuyển về thành phố …

Quân không chịu ở nhờ nhà vợ nên anh vẫn dạy trên ấy và một người bạn thân của anh trong đoàn văn công rủ anh bỏ nghề đi làm ca sĩ. Những lần viếng thăm của anh thưa thớt dần. Mẹ con tôi nương náu ở nhà bà ngoại. Tôi nhớ anh và giọng hát tuyệt vời, nhớ tha thiết nương khoai trổ nhũng bông hoa tím ngát cả góc rừng. Anh trở thành ca sĩ nổi tiếng và quên mất vùng rừng núi cùng vợ con thân thiết. Ái Khanh đã xuất cảnh. Quyên và Hải Hà lập gia đình và trở về quê. An Thư vẫn thấy bố hát trên ti vi và thắc mắc “Sao bố không cho Thư lên ti vi”. Anh vẫn hát rất hay nhưng tôi nghe giờ chừng như có chút gì giả tạo trong ấy. Chiếc nấm anh tặng trên cành khô vẫn lam lam tím. Giò lan Thiên Hạc vẫn trổ một đàn chim trắng xoải cánh hướng về trời. Chốn xưa hoang dã của chúng tôi giờ đã hình thành một công trình thủy điện tầm cỡ, chắc chắn trường xưa phải được xây dựng lại cho phù hợp với thị trấn của thủy điện. Rừng xưa chắc cũng bớt dần bóng cây kơnia xinh đep. Tôi hay nhìn mây bay về xây thành ở một góc trời. Góc trời ấy có một vùng kỷ niệm của tôi. Một ngày nào đó tôi sẽ đưa An Thư về thăm nơi chôn nhau cắt rốn của nó. Giữa thị trấn đẹp giàu ngời ngời ánh điện, tôi sẽ chỉ cho con bé thấy bóng cây kơnia và kể cho nó nghe thưở tôi làm cô giáo ở chốn này với trường lớp thô sơ, học trò chân đất nghèo khổ đi học và các thầy cô giáo trẻ xa nhà nước mắt ngắn dài cố bám trường, bám lớp.

Ơi nhớ lắm những chiều mưa bạo liệt của rừng núi miền đông. Con lũ hằng năm bây giờ đã có lòng hồ mênh mông hứng đỡ cho đồng bằng. Tôi bây giờ thướt tha áo dài lên lớp giữa đám học trò áo trắng xinh đẹp, mà sao vẫn nhớ đến nao lòng trường xưa lớp cũ và những bữa cơm ngô khoai đượm nồng tình thân ái. Còn anh –giữa thành phố với rực rỡ ánh đèn anh có nhớ gì không khi hát lại những tình ca mà một thuở hàn vi anh đã gửi lại ở chốn này? Và phải chăng với riêng anh thì rừng xưa đã khép?.Tôi ngu ngơ mãi mãi tin người, yêu đời, mãi mãi nhớ những chiều mưa rừng núi cũ và mãi mãi đợi chờ dù tháng ngày vọng phu vò võ…

 

22__htthuy-2-content

 HÀ THU THỦY

 

 

08 Tháng Chín 2010(Xem: 29133)
môn Triết được giảng dạy ở Ngô Quyền lần lượt bởi quý Thầy: Nguyễn Xuân Hoàng, Lưu Ngọc Bích, Nguyễn Văn Lan, Vũ Khánh Thành, Nguyễn Minh Lý, Trương Hữu Chí, và Nguyễn Văn Lục.
06 Tháng Chín 2010(Xem: 18336)
Ðặng Vũ Thiên Thanh đang theo chương trình nghiên cứu hậu tiến sĩ tại Ðại Học Harvard và làm việc tại khoa Thần Kinh của bệnh viện Ða Khoa Massachusetts.
04 Tháng Chín 2010(Xem: 16909)
Hai anh em người Việt Nam vừa đoạt Giải thưởng phát minh Eureka 2010 do Tổ chức Khoa học và Công nghệ quốc phòng của Australia tài trợ.
30 Tháng Tám 2010(Xem: 87480)
Người đàn ông với đôi mắt đen, hun hút mà ngày xưa mỗi khi nhìn vào nàng cảm thấy như có một vết dao lướt qua tim...
30 Tháng Tám 2010(Xem: 34641)
Ôi em đã về rồi! trường cũ rêu phong kín nửa đời. Dung đã về rồi! Chiều áo xua vạt áo bay. Thôi đi mắt lệ buồn hãy đếm mưa khuya đổ thật muộn để bóng ai còn bước trên đường vắng trơn. *Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức: DUNG VỀ- Nhạc và lời: Đào Lê Văn - Ca sĩ trình bày: Minh Quang
29 Tháng Tám 2010(Xem: 19245)
Tranh Sơn Dầu - Tác Giả Hạnh Phạm
28 Tháng Tám 2010(Xem: 32800)
Sóng đã về từng cơn sóng ru bờ xa vỗ về. Còn lang thang tìm dĩ vãng bên hàng dương liễu cũ. Mình tôi đi tìm con phố quen lặng im hững hờ tà áo bay bao chiều
28 Tháng Tám 2010(Xem: 28961)
# Artist: Ngô Càn Chiếu # Composer: Ngô Càn Chiếu # Harmonist: Ngô Càn Chiếu # Lyricist: Ngô Càn Chiếu # Length: 4:33 minutes (8.35 MB)
26 Tháng Tám 2010(Xem: 103786)
Thượng tuần tháng giêng trăng dẫn mẹ ra đi Đóa hồng đỏ trên ngực con hóa thành hoa trắng Vu Lan nầy trăng về trong mưa xám Trăng trở lại một mình, hoa vẫn trắng màu tang
26 Tháng Tám 2010(Xem: 33531)
* Tiêu đề: Tình mẹ * Artist: Ngô Càn Chiếu * Composer: Ngô Càn Chiếu * Harmonist: Ngô Càn Chiếu * Lyricist: Ngô Càn Chiếu * Length: 5:34 minutes (10.2 MB) * Format: Stereo 44kHz 256Kbps (CBR)
24 Tháng Tám 2010(Xem: 86408)
Hôm nay, nhân Lễ Vu Lan xin gởi đến một cảm thông chân tình với tất cả những người phải cài hoa trắng...
19 Tháng Tám 2010(Xem: 15792)
Giáo sư Ngô Bảo Châu là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu, trong đó nổi bật nhất là công trình chứng minh bổ đề cơ bản, từng được tạp chí Time, Hoa Kỳ, xếp vào danh sách 10 khám phá khoa học quan trọng nhất của thế giới năm 2009.
14 Tháng Tám 2010(Xem: 89337)
Hạ hồng hay đang chiều Đông? một mình quanh trên phố lạ ngẩn ngơ chiều ơi, về đâu gió xoáy đầy lòng, buốt giá!
14 Tháng Tám 2010(Xem: 96313)
Đến từ nữa đêm mưa rơi dào dạt Đánh thức cỏ cây thức cả đêm dài Mưa đầu mùa nghiêng nghiêng bay từng hạt Chẳng cần nhìn cũng thấy ngất ngây say.
14 Tháng Tám 2010(Xem: 23685)
Tôi tự nhủ, tôi không là kẻ độc hành từ khi rời mái trường Ngô-Quyền thân yêu. Tôi vẫn có những người bạn thân thiết ở khung trời CA, Orange County và hy vọng ngày nào đó chúng ta sẽ hội họp lại để liên hoan ngày cưới… của con chúng ta.
07 Tháng Tám 2010(Xem: 92082)
Buổi ra mắt quyển sách “Hai Mươi Năm Miền Nam 1955-1975” của Thầy Nguyễn Văn Lục đã được giới thiệu và phổ biến rộng rãi...
04 Tháng Tám 2010(Xem: 83066)
Chỉ là loài hoa dại Sao mượt mà đến thế dã quỳ ơi! Ai chăm mà tươi vậy? Mênh mang vàng triền dốc chơi vơi.
30 Tháng Bảy 2010(Xem: 80993)
Một nhóm bạn bè được tin vào tối thứ sáu 23 tháng 7 năm 2010 sẽ tiếp đón anh chị Huỳnh văn Tươi khóa 6 Ngô Quyền về thăm bạn bè từ Houston Texas.
30 Tháng Bảy 2010(Xem: 27369)
Tiêu đề: Hạ tím Artist: Ngô Càn Chiếu Composer: Ngô Càn Chiếu Harmonist: Ngô Càn Chiếu Lyricist: Ngô Càn Chiếu Length: 3:55 minutes (3.59 MB) Format: Stereo 44kHz 128Kbps (CBR)
30 Tháng Bảy 2010(Xem: 21824)
Tiêu đề: Hạ vàng Artist: Ngô Càn Chiếu Composer: Ngô Càn Chiếu Harmonist: Ngô Càn Chiếu Lyricist: Ngô Càn Chiếu Length: 3:15 minutes (2.97 MB) Format: Stereo 44kHz 128Kbps (CBR)
24 Tháng Bảy 2010(Xem: 80949)
Dòng Đồng Nai những mùa Hè vui thú Áo trắng Ngô Quyền mơ ước Sông Seine Mộng không thành, chinh chiến đã cách ngăn Sông Seine ơi!. Nhắc chi chuyện tình buồn.
24 Tháng Bảy 2010(Xem: 26302)
Chắc là có một lúc nào đó bình tâm, mỗi người chúng ta đều tự hỏi không biết mình đã nhận được bao nhiêu chữ từ các Thầy Cô trong suốt những năm dài cắp sách.
24 Tháng Bảy 2010(Xem: 80540)
Bao mùa thương nhớ anh về đâu? Nhạc buồn nức nở tiếng ve sầu Phượng đỏ bây giờ màu tím thẫm Bao mùa phượng nở vẫn tìm nhau.
17 Tháng Bảy 2010(Xem: 14966)
Đúng như trình bày trong lần trước (câu trả lời "dễ ẹt"!) đã tiên đoán rằng Tây Ban Nha sẽ " giựt" cúp vàng và Đức sẽ đá thắng Uruguay giải "an ủi" hạng ba ("thà... có còn hơn không").
13 Tháng Bảy 2010(Xem: 82731)
Một tuần đã đi qua, nhưng dư âm ngày cũ, của Ngày Họp Mặt Ngô Quyền, của càri dê ở nhà Hóa vẫn còn đâu đây.
13 Tháng Bảy 2010(Xem: 80321)
Bài viết nầy của tôi như là một lời tạ lỗi gửi đến những người bạn đã quen thân từ bao năm nay cũng như những người bạn mới quen. Tạ lỗi vì tôi đã hứa với các bạn mà không thực hiện được lời hứa, tạ lỗi vì đã bỏ mất cơ hội để nói lời “chia tay”, “tạm biệt”, “good bye my friends” hay “Au revoir mon ami”.
12 Tháng Bảy 2010(Xem: 80356)
Gặp lại Võ Hải Vương, Đặng Văn Toản, Đỗ Cao Thông, Hóa và nhiều bạn cũ của lớp 1968, lòng tôi đầy những xúc cảm nghẹn ngào. Những hình ảnh của trường Ngô Quyền năm xưa bỗng đâu lại hiện về. Những kỷ niệm của ngày tháng cũ tưởng đã yên nghĩ trong một quá khứ xa xôi nào của tiềm thức.
12 Tháng Bảy 2010(Xem: 31874)
Trong một buổi sáng đầu tháng Bảy đẹp trời và ấm cúng, cùng dịp lễ Độc Lập Hoa Kỳ, ngày họp mặt truyền thống kỳ 9 của hội Ái Hữu Chs Ngô Quyền, Biên Hòa (3 tháng 7, 2010) đã tưng bừng khai diễn với gần 200 thầy cô và cựu học sinh NQ về tham dự
05 Tháng Bảy 2010(Xem: 79021)
(Cảm xúc nhân ngày Hội Ngộ Ngô Quyền, Hè 2010) Thầy Nguyễn Xuân Kính
05 Tháng Bảy 2010(Xem: 83644)
NGÔ QUYỀN TRƯỜNG CŨ GẶP NHAU ĐÂY THÁNG 7, MỒNG BA, HỌP MỘT NGÀY BÈ BẠN KHẮP NƠI VỀ HỘI TỤ CÔ THẦY MUÔN NẺO ĐẾN SUM VẦY
05 Tháng Bảy 2010(Xem: 81429)
Áo trắng niềm vô tư Nét bút dệt mộng dài Trời xuân lòng phơi phới Chưa nghĩ chuyện tương lai
30 Tháng Sáu 2010(Xem: 78101)
Không Ai biết Ai và Ai rất trẻ Nhìn ngực nhau thấy phù hiệu Ngô Quyền Ai muốn trao Ai nụ đời vừa hé Đâu biết mình đang độ tuổi thần tiên
29 Tháng Sáu 2010(Xem: 74497)
Vào hạ tuần tháng 5/2010, từ Cali em đã gửi email báo trước cho tôi biết tin em sẽ về thăm quê nhà ở Nha Trang khoảng hai tuần lễ kể từ ngày 23/05/2010, nhưng trong email em đã kín đáo không cho tôi biết là thân phụ em vừa mất và mục đích chuyến về Việt Nam lần này của em là để lo tang Cha.
29 Tháng Sáu 2010(Xem: 82185)
Vẫn là anh, làn gió mát xôn xao Thổi êm ái lời tình đầu thuở trước Em xin mãi là mưa ngày bão rớt Rơi xuống anh nghìn giọt nhớ quê nhà.
24 Tháng Sáu 2010(Xem: 19132)
Title : Tình Bạn. Artist : Thanh Hoa Composer :Phạm Chinh Đông Harmonist : Đỗ Hải Lyricist : Phạm Chinh Đông
18 Tháng Sáu 2010(Xem: 78138)
Một trong hai tai nạn lớn nhất đời người vừa xảy ra với chúng tôi khi Ba vĩnh viễn bỏ cuộc đời, bỏ Mẹ và chúng tôi, Những năm gần đây, nhiều người bạn cùng thời với Ba, những người sinh vào cuối thập niên 20s đến cuối thập niên 30s của thế kỷ hai mươi lần lượt bước sang thế giới vĩnh hằng, chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần cho ngày Ba về với ông bà, nhưng lòng vẫn đau như cắt.
14 Tháng Sáu 2010(Xem: 18270)
Tiêu đề : Nỗi Niềm Artist : Minh Trí Composer :Phạm Chinh Đông Harmonist : Đỗ Hải Lyricist : Phạm Chinh Đông
12 Tháng Sáu 2010(Xem: 59468)
Tháng Sáu lễ Father’s Day Trong lòng nao nức đến ngày giổ Cha Nỗi niềm thương nhớ thiết tha Con nhìn di ảnh xót xa lệ sầu
12 Tháng Sáu 2010(Xem: 131618)
Cùng với Mẹ, Cha là người có công sinh thành nuôi nấng và dạy dỗ các con dù trải qua nhiều khó nhọc. Nhưng khác với Mẹ, Cha là đàn ông nên tính trầm lặng, ít biểu lộ tình cảm hay gần gủi con cái, nói chung, nên con cái thường ít cảm nhận lòng thương yêu từ Cha như cảm nhận tình thương từ trái tim người Mẹ. Xin bấm vào các tựa bài bên dưới để thưởng thức:
11 Tháng Sáu 2010(Xem: 77895)
chợt nhớ ba tôi đã qua đời hơn 23 năm qua, tôi chỉ là một đứa con bất hiếu để quảng đời còn lại của tôi bao ân hận và tiếc nuối vì chưa một lần nói với ba rằng “con thương ba lắm ” trong việc làm hay trong tâm tưởng…
11 Tháng Sáu 2010(Xem: 61242)
Một mình đêm dài, một khúc nhạc êm Nhớ vầng trán Ba với năm dòng kẽ Những chấm đen như nốt nhạc buồn không lệ Nhìn vào trán Người thấy những âm giai
05 Tháng Sáu 2010(Xem: 83632)
Tôi là học sinh trung học Ngô Quyền, BH từ NK 1970-71 đến nay, 2010, cũng 40 năm rồi, nếu có chi tiết nào sai sót về ngày tháng, họ tên xin các anh, chị khóa trước và các bạn cùng khóa 1970 -77 giúp sửa lại cho chính xác.
05 Tháng Sáu 2010(Xem: 62123)
Những nỗi niềm xếp theo sóng nằm nghiêng Cho cái nhớ rơi theo chiều thẳng đứng Biên Hoà ơi! Làm ơn giữ trường tôi ngàn năm đứng vững Chờ kim đồng hồ quay lui về mái ấm Ngô Quyền.
28 Tháng Năm 2010(Xem: 22158)
Phải nói rằng thơ Nguyễn Tất Nhiên là một đóng góp hồn nhiên vào đời sống thi ca của chúng ta, mặc dù chữ nghĩa trong thơ anh - nhiều bài - vẫn còn ở thể quặng mỏ của ngôn ngữ. Nó là một thứ nham thạch ròng chưa bị tính bác học của ngoại lai xâm nhập, thẩm thấu và tác hại như một vài dòng thơ Việt Nam đã và đang chảy ra trong thi ca chúng ta.
25 Tháng Năm 2010(Xem: 59543)
Ôi mẹ VIỆT NAM một đời khốn khổ Tảo tần vì chồng, vất vả vì con Cuộc chiến bao năm âm thầm chiụ đựng Sao đến bây giờ mẹ vẫn cô đơn???
22 Tháng Năm 2010(Xem: 47346)
Trong biển mịt mùng quên lãng, không một vị thầy nào để thất lạc học trò mà chỉ có những người học trò phũ phàng thổi tắt trong lòng thầy ánh sáng hy vọng.
21 Tháng Năm 2010(Xem: 23941)
Ảnh Nghệ Thuật - Nguyễn Ngọc Hạnh
17 Tháng Năm 2010(Xem: 42360)
Thơ: Võ Thị Tuyết Nhạc: LmST Hòa âm: Cao Ngọc Dung Ca sĩ: Tâm Thư
15 Tháng Năm 2010(Xem: 60939)
Gặp nhau siết mạnh tay một chút Thiêng liêng tình bạn đã lên ngôi Giá như chưa hết bao nuớc mắt Chắc ngàn giọt lệ vội tuôn rơi
14 Tháng Năm 2010(Xem: 67069)
26 năm nghiệt ngã Kết thúc cuộc tình buồn Em trở thành nước lã Anh trở thành người dưng!
13 Tháng Năm 2010(Xem: 72778)
Lục bình theo con nước Vui nở tím triền sông. Đồng lúa xanh mênh mông Cò vui bòn tôm cá
13 Tháng Năm 2010(Xem: 66270)
Bờ giếng khơi lan cỏ Mặt nước trong ngời ngời Chứa trăm làn mây nhỏ Vầng nhật nguyệt chơi vơi.
07 Tháng Năm 2010(Xem: 117890)
Mẹ là đề tài xưa cũ nhưng không bao giờ lỗi thời trong Thơ Văn; nhờ thế mà hôm nay, nhân Ngày Lễ Mẹ 9/5/2010, chúng ta có dịp giới thiệu trên Trang Web Nhà những bài viết ngắn qua lời văn chân thật, những vần thơ giản dị mà tràn ngập hình ảnh, hồi ức, kỷ niệm thân thương về Mẹ . Xin bấm các tựa bài bên dưới để thưởng thức:
07 Tháng Năm 2010(Xem: 76686)
Ngày nay, má tựa như ngọn đèn dầu trước gió, nếu một mai ngọn đèn tắt đi, e rằng cuộc đời còn lại của tôi sẽ mang nhiều ân hận và tiếc nuối. Ân hận vì không có những giây phút kề cận bên má lúc tuổi già, tiếc nuối vì không còn được một lần ăn lại món thịt nọng kho, cá trê chiên dầm nước mắm mỡ hành và nghe giọng nói của má với “ Hương vị ngọt ngào”.
06 Tháng Năm 2010(Xem: 60883)
Giờ muốn khóc, tự nhiên con thèm khóc Như lăn vòng khỏi võng, khóc hụt hơi Ước chi Má một bên bồng con dậy Khóc một đêm rồi xa Má muôn đời!
30 Tháng Tư 2010(Xem: 61571)
tháng tư về, một thoáng bâng khuâng chút nắng tan, chợt nồng mắt đỏ ai trả lời em điều chưa bày tỏ rằng một thời ta đã yêu nhau?
29 Tháng Tư 2010(Xem: 65224)
Vòng eo áo nhỏ mồ côi Chờ vòng eo thật của người mình thương Lao xao gió bụi mười phương Những hàng khuy bấm giận hờn bung ra
28 Tháng Tư 2010(Xem: 68603)
Xa sông Đồng Nai rồi thấy nhớ Bìm bịp kêu con nước lớn ròng Một bên bồi phù sa màu mỡ Bờ bên kia sóng cuộn thành dòng.
25 Tháng Tư 2010(Xem: 79893)
Đầu thập niên tám mươi, trước những bế tắc không lối thoát, Mẹ thu xếp gởi anh chị em chúng tôi, từng đứa, vượt đại dương để đến một vùng đất tự do, ở đó không có khủng bố tinh thần, ở đó không có trại cải tạo giam giữ những người hoàn toàn lương thiện, và ở đó chúng tôi sẽ được học hành thành người.
24 Tháng Tư 2010(Xem: 21940)
Tiêu đề: Trúc đào Artist: Ngô Càn Chiếu Composer: Ngô Càn Chiếu Harmonist: Ngô Càn Chiếu Lyricist: Thơ : Nguyễn Tất Nhiên
17 Tháng Tư 2010(Xem: 62029)
Vẫn em, áo, với tóc thề, Nghìn xa vẫn một tình quê đậm đà. Đã đành xa vẫn còn xa, Áo em vẫn nét mượt mà Việt Nam!
17 Tháng Tư 2010(Xem: 61095)
Xưa mình đi học về Qua đường đê quanh co Tím màu hoa mắc cỡ Đồng xanh trắng cánh cò.
16 Tháng Tư 2010(Xem: 62360)
Khắc khoải niềm tâm sự Sầu trọn kiếp chưa nguôi Biết ai người tri kỷ Chia xẻ những ngậm ngùi?
14 Tháng Tư 2010(Xem: 19185)
Nhưng điều mà tôi ấn tượng về người bạn chốc lát này là lúc anh ngẩng mặt và vung tay về phía cái sân vắng lặng: “Năm ngoái, Nguyễn Tất Nhiên đứng ở nơi đây”.
12 Tháng Tư 2010(Xem: 57915)
Ru em khúc tình sầu Anh quên lời ca cuối Bên ngoài trời mưa vộ i Em hãy ngủ cho ngoan
07 Tháng Tư 2010(Xem: 57492)
Đẹp như màu áo em Nữ sinh trường Ngô Quyền Đạp xe theo Quốc Lộ Che chiếc nón nghiêng nghiêng
06 Tháng Tư 2010(Xem: 69612)
Ngày đầu bước vào ngưỡng cửa Trung học của tôi không được đẹp và dễ thương như các nhà văn đã miêu tả. Tuy nhiên nó vẫn cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên.
05 Tháng Tư 2010(Xem: 60055)
Mỗi một mùa gió lộng Mươi bài hát phiêu du Cò xưa gầy bay trắng Rừng lá phủ sương mù .
05 Tháng Tư 2010(Xem: 59081)
Tình em là biển cả Tình anh là mây trôi Hai nẽo đời khác lạ Đành gọi cố nhân thôi!
05 Tháng Tư 2010(Xem: 59231)
Thêm mùa hoa bưởi tháng ba Lòng tôi nhớ đến Biên Hòa ngày qua Bao mùa hoa bưởi xa nhà Nhớ về quê cũ hương hoa thơm nồng
04 Tháng Tư 2010(Xem: 56559)
bất ngờ phố cổ chiều vàng nắng xao xuyến lòng ai chợt bâng khuâng tôi đã gặp em từ lâu lắm, hay mới hôm nào giữa phố xuân?
04 Tháng Tư 2010(Xem: 57548)
Yêu nhau tha thiết giữ gìn nhau Tình ngát hương trinh tự thuở nào Cố giữ trong lòng hương kỷ niệm Cho tình đẹp mãi đến ngàn sau…
31 Tháng Ba 2010(Xem: 24937)
Tiêu đề: Nắng Hạ Artist: Ngô Càn Chiếu Composer: Ngô Càn Chiếu Harmonist: Ngô Càn Chiếu Lyricist: Ngô Càn Chiếu
31 Tháng Ba 2010(Xem: 81522)
Đêm qua thức giấc một mình, nhìn trăng sáng tôi chợt nhớ đến ánh trăng ở VN, nhất là trăng miền biển, trông rất hiền hòa và trong sáng, nơi tôi đã sống 2 năm với nghề “gõ đầu trẻ” sau năm 1975, khi tôi vừa tốt nghiệp trường Sư phạm Sài Gòn, thời gian này đã để lại trong tôi một dấu ấn khó quên.
30 Tháng Ba 2010(Xem: 69669)
Thế rồi hoàn cảnh đẩy đưa, vận người đưa đẩy, tôi xa luôn quê nhà, xa luôn cái bàn học con con cạnh cửa sổ đêm đêm được dỗ dành bởi một loài hoa quen thuộc, không vương giả, không quê muà, chỉ đủ làm xao xuyến lòng tôi khi nhớ đến.
29 Tháng Ba 2010(Xem: 32246)
Tiêu đề: Dù muốn dù không Artist: Ngô Càn Chiếu Composer: Ngô Càn Chiếu Harmonist: Ngô Càn Chiếu Lyricist: Ngô Càn Chiếu Length: 4:52 minutes (4.46 MB)
16 Tháng Ba 2010(Xem: 56605)
Cái thời nghe Lòng Mẹ của Y Vân Chị với em khóc chung nỗi niềm không ai dỗ Đời học trò nghèo muôn vàn khốn khó Chị nhường em tập vở mới, bút chì màu
14 Tháng Ba 2010(Xem: 76055)
“Nói già cứ tưởng nói chơi , Ai ngờ già thật buồn ơi là buồn“
06 Tháng Ba 2010(Xem: 30997)
Viết bài này, người viết bày tỏ ở đây một sự nuối tiếc là: Bài viết của nhà thơ Du Tử Lê về Nguyễn Tất Nhiên đã không nói lên được tính chất phối hợp đến kỳ diệu giữa thi ca và âm nhạc. Đó là điều quan trọng nhất cần được nói tới.
02 Tháng Ba 2010(Xem: 62084)
Tháng ba gi ó về đong đưa nỗi nhớ Giàn hoa vàng có kịp nở chiều nay? Để con về thấy vườn nhà rực rỡ Nhờ mẹ yêu thương chăm tưới mỗi ngày.
02 Tháng Ba 2010(Xem: 61353)
Có bao giờ anh mơ? Một ngày tràn nắng ấm Gom lại tình đã vơi Chất chở đầy tim nóng Nồng nàn bước chân qua?…
02 Tháng Ba 2010(Xem: 61868)
Tuyết trắng đùa vui suốt đêm qua Phủ lên cây cỏ, phủ mái nhà Rung rinh, lóng lánh như hạt ngọc Như ánh mắt buồn, giọt lệ sa
26 Tháng Hai 2010(Xem: 61002)
Gặp lại tình cờ tiếng nói đã quen Trong khốn khó quê người còn lời gọi Con sông quê cho tôi vay tiếng nói Bên nầy bán cầu tôi nợ đến kiếp sau .
26 Tháng Hai 2010(Xem: 57553)
Quanh hiu nỗi nhớ, phương trời nhớ Em tiếc làm sao một mối tình Đẹp quá anh ơi! Trời diễm lệ… Tình mình đẹp mãi phải không anh?
24 Tháng Hai 2010(Xem: 37664)
Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi Giọt nắng bâng khuâng Giọt nắng rơi rơi bên thềm
18 Tháng Hai 2010(Xem: 71581)
Xuân Con Cọp lại sắp đến rồi. Mà ở cái nơi "phong trần luân lạc" nầy, Tết nhất cũng chả có gì vui. Thôi thì xin mời bạn cùng tôi nhâm nhi dăm ba câu thơ cũ, để gọi là tạm "mua vui" trong khoảnh khắc chờ đợi đón giao thừa nơi xứ lạ.
12 Tháng Hai 2010(Xem: 77852)
Trang WEB Nhà Ngô Quyền, trong niềm hân hoan đón mừng Năm mới Canh Dần 2010, xin trân trọng giới thiệu những vần thơ Xuân của những cây bút thân quen của Trang Nhà qua những đề tài không xa lạ có liên quan mật thiết đến mọi người. Rất mong, trong những lời thơ, câu thơ hay cả bài thơ, những người viết mang đến cho Thầy Cô và Anh Chị Em quý mến những đóa hoa Xuân đầy hương sắc. Xin bấm các tựa bài bên dưới để thưởng thức:
10 Tháng Hai 2010(Xem: 62036)
MẸ là hình bóng thân thương theo con suốt đời từ thơ bé đến khi trưởng thành và còn mãi mãi theo thời gian và qua cả bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông của trời đất.
10 Tháng Hai 2010(Xem: 58984)
Tha hương phương trời xa lạ Đông tàn, nhớ bóng mẫu thân Nôn nao ngày về, mẹ ạ! Mẹ còn…, còn Tết, còn Xuân…
08 Tháng Hai 2010(Xem: 28784)
C hưa có “cơ duyên hạnh ngộ” với Thầy Lê Quý Thể ở quê người, nhưng các CHS NQ, nhất là các anh chị đã từng là vận động viên của trường Ngô Quyền luôn nhớ đến ông Thầy trẻ vừa có nhiệt tâm của một nhà giáo, vừa có tinh thần quyết thắng của một người mê thể thao cuối thập niên 60, đầu thập niên 70 của trường xưa.
06 Tháng Hai 2010(Xem: 77370)
Xin tạm biệt Xuân xưa, ngày tháng cũ. Hy vọng những chồi non, lộc mới… mang hết những ưu phiền của tôi đi thật xa, đi vĩnh viễn. Tình yêu của tôi ơi, xin ngủ yên!
06 Tháng Hai 2010(Xem: 56088)
Ngoài trời, mưa đã ngừng tuôn Nhìn Hoa rơi rụng cũng buồn lòng Ta Hợp đây rồi cũng chia xa Nhớ Em đẹp tựa đóa hoa “Anh Đào”.
06 Tháng Hai 2010(Xem: 70369)
Tôi chỉ nhớ mong manh rằng buổi trưa hôm ấy đứng ở sân thượng với gói quầ n áo trong tay nhìn ra phía xa, ngọn đồi huyền bí của tôi nay chỉ còn là một bóng mờ, chập chờn sau những đám khói đen mù mịt.
30 Tháng Giêng 2010(Xem: 76536)
Vậy khi một nhà thơ, nhà văn nào đã qua đời, thì, làm ơn, nếu không vì nhu cầu nghiên cứu tiểu sử để tìm hiểu cặn kẽ về bối cảnh và điều kiện sáng tác của họ, xin đừng khai thác đời tư của họ để phục vụ cho bất kỳ một mục đích nào khác hơn là góp phần cống hiến cho đời ba điều thật đơn giản, nghe rất nhàm tai, nhưng vô cùng cao quý, đó là: Chân, Thiện và Mỹ.
25 Tháng Giêng 2010(Xem: 81409)
Tôi nhớ câu nói của một ông anh trong vùng tôi đang sống, rằng sau khi hoàn tất một công việc, bao giờ người ta cũng thấy hai túi áo chứa đầy những lời cảm tạ và những lời xin lỗi.
18 Tháng Giêng 2010(Xem: 55706)
Tuyết rơi thành thơ – bài thơ tặng anh! Cuộc đời chồng vợ như gió mong manh Cùng trợ lực nhau - trọn thành nguyện ước Tuyết đã tan rồi – như vậy đi anh!
17 Tháng Giêng 2010(Xem: 59167)
Bài thơ ơi, Hãy dừng lại ở vần điệu cuối Đừng viết tiếp lời tình yêu. Những lời nghẹn ngào, thổn thức,