Danh mục
Số lượt truy cập
5,828,330

Thơ Anh Hát Bình Phương - TÔI MUỐN NÓI

28 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 5852)
Thơ Anh Hát Bình Phương - TÔI MUỐN NÓI

TÔI MUỐN NÓI

 

anh_hanh-content


Tôi muốn nói với Thầy Cô cũ

Lời cám ơn bao lớp Ngô Quyền

Niềm tự hào thiên chức thiêng liêng

Tình cảm cũ lưng tròng ngấn lệ (*)

 

Tôi muốn nói trái tim trăn trở

 Với văn nhân thi sĩ Ngô Quyền

Xin ngưỡng mộ những lời tim , óc

Cho trường xưa chan chứa tình thương.

 

Tôi muốn nói với anh và chị

Đã đôi lần khuấy đục trường xưa

Xin giữ lại tấm lòng rộng mở

Lạ gì nhau? Trường lớp Ngô Quyền

 

Tôi muốn nói bạn bè chung sức

Dù tiếng khen không đến bao giờ

Xin cố giữ tấm lòng chân thật

Để trường xưa luôn vững như kiềng

 

Tôi muốn nói với người bạn cũ

Đành lòng sao? hờ hững trường xưa

Phải chi biết giữ lòng trinh bạch

Để tránh bon chen với tị hiềm

 

Tôi muốn nói với bạn vong niên

Quẳng gánh lo đi giữ chữ Thiền

Ngô Quyền để lại vai ai vác?

Chương trình sinh hoạt vẫn triền miên

 

Tôi muốn nói với người em

“Tháng Giêng” nỗi nhớ với niềm riêng

Xin em giữ lấy hương lòng cũ

Ngô Quyền công việc thức làm đêm!!!

 

ANH HÁT BÌNH PHƯƠNG

(*) từ giọt nước mắt của Thầy Phan Thanh Hoài và Cô Bùi Thị Ngọc Lan

03 Tháng Mười Một 2012(Xem: 36478)
Tùy bút “Học Trò Già”, được viết vào đầu năm 1973, là một trong những bài văn chưa từng đăng báo...
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 15165)
Tuy sống và trưởng thành ở đô thành Sài Gòn chỉ cách Biên Hòa có 30 cây số, nhưng mãi đến năm 1969, tôi mới làm quen với thành phố này nhân được thuyên chuyển về trường Ngô Quyền dạy học.
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 15928)
Viết phác họa lại một vài nét của nhà giáo cầm phấn trên bục giảng và rồi cầm bút viết văn, người viết bài này thấy rằng đó vẫn là những vai trò cao quý nhất mà một xã hội cần phải có ở thời điểm 20 năm miền Nam và cả bây giờ.
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 14233)
Bao năm qua, bao mùa Phượng vĩ Người xưa đây, cảnh cũ giờ đâu? Phượng bay bay, xác Phượng héo sầu Và mơ mãi về chân trời cũ…
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 12678)
Ngô Quyền trường cũ còn nguyên đó Bè bạn ngày xưa lạc chốn nào? Tiếng ve nức nở sầu nhung nhớ Cánh phượng mưa chiều đọng giọt đau!
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 3878)
... có tài chỉ là một trong số hằng hà sa số mà các CHSNQ đã đạt được ở khắp mọi nơi trên thế giới về mọi lãnh vực và tôi tự nghĩ các CHSNQ giỏi quá rồi, còn nhắn nhủ gì nữa...
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 11708)
Ngô Quyền, xứ Bưởi mến thương ơi, Thế nước xa xôi cách trở rồi Ta vẫn tâm tâm, ta vẫn nguyện Nhà nhà vang tiếng trẻ ca vui.
02 Tháng Mười Một 2012(Xem: 11109)
Ở đó có bạn trai quần xanh áo trắng Bạn gái dịu dàng tóc thả bay bay Có hàng thùy dương vươn cành che nắng Có lá vàng bay rụng giữa chiều phai.
26 Tháng Mười 2012(Xem: 5215)
Tôi rời thành phố Đà Lạt thơ mộng của những năm 40, với bao nhiêu kỷ niệm, vui có, buồn có, tất cả đều được gìn giữ như những bảo vật mà tôi tiếp nhận được trong những năm tháng thơ ngây của tuổi học trò.
25 Tháng Mười 2012(Xem: 4069)
Bước chân chim đưa ta về thơ dại, Em có mơ những ngày tháng Ngô Quyền? Mộng trắng trong và áo trắng trinh nguyên, Chiều tan học nắng vàng say Quốc Lộ.
25 Tháng Mười 2012(Xem: 4089)
Công cha, nghĩa mẹ ơn thày, Ghi tâm khắc cốt sau này chớ quên. Du Xuân hái lộc cầu hên, Người người hạnh phúc, dưới trên an hòa.
25 Tháng Mười 2012(Xem: 4719)
Những ký ức đầu tiên của tôi vào cái năm lên bảy ấy đã theo tôi trong suốt cuộc hành trình “ba chìm bảy nổi”… cho đến tận hôm nay, vào cái tuổi “cổ lai hi”, gần đất xa trời.
25 Tháng Mười 2012(Xem: 6174)
Những kỷ niệm cũ đơn lẻ được tập hợp và kết tinh lại trong một cõi vô hình mà tôi gọi là Hồn Lớp Cũ Trường Xưa. Đó là cái hồn mà tất cả học trò trong lớp của chúng tôi đều ôm ấp trong suốt đời mình!
24 Tháng Mười 2012(Xem: 4120)
Bài thơ dưới đây trích trong lá thư của Cô đã gửi tặng cho một học trò cũ, chỉ 1 tháng trước khi Cô qua đời mà chắc rằng Cô và người học trò cũng không ngờ đây là bài thơ cuối cùng của Cô
24 Tháng Mười 2012(Xem: 6116)
Những lần gặp nhau, tôi và các bạn của tôi vẫn nhắc vẫn nhớ “dáng Thầy đi, giọng Thầy nói, tiếng Thầy cười…” cho dù Thầy đã bình yên về chốn vĩnh hằng mười sáu năm qua …