Danh mục
Số lượt truy cập
6,010,879

Hà Thu Thủy - THEO CHIẾC LÁ VÀNG

24 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 16216)
Hà Thu Thủy - THEO CHIẾC LÁ VÀNG

THEO CHIẾC LÁ VÀNG

 

 22__htthuy-2-content

 Không thể ngờ trong thành phố mà lại có khoảng không gian khoáng đãng và bát ngát xanh đến nao lòng thế này. Tôi đi trên đường đê lộng gió. Hai bên bờ đê là những ruộng rau dấp cá xanh rờn. Mùi thơm nồng dậy lên theo từng cơn gió. Cỏ may ghim đầy hai ống quần và vạt áo dài. Căn nhà màu trắng lung linh giàn hoa các đằng nở tím ngát ở cuối đường đê hiện ra đẹp như tranh vẽ. Đứng trước cổng ngõ khép hờ, tôi cảm thấy bâng khuâng, nao nao một điều gì đó không rõ ràng. Theo lời chỉ dẫn của mấy đứa học trò trong xóm thì tôi đã tìm đến đúng nhà của Thiên Di - cô bé học trò lớp một nhỏ xíu của tôi.

 Ngay từ buổi học đầu tiên tôi đã chú ý tới bé vì mái tóc tơ mềm óng ả đen huyền đổ trên lưng áo trắng. Đôi mắt, tròn to và buồn thăm thẳm. Tôi ngạc nhiên vì không thấy phụ huynh đưa bé tới lớp như những học sinh khác. Bé đến và về một mình lẻ loi cô độc. Trong cái dáng nhỏ ấy tôi nhìn thấy sự chịu đựng và gan góc. Bé có giọng nói to và rõ ràng nên được cử làm lớp trưởng. Xem lý lịch của Thiên Di tôi không thấy tên mẹ chỉ có tên cha là Phạm Thiên. Ngày xưa đi học tôi có người bạn thân có tên như thế. Mẹ của Thiên là ca sĩ nổi tiếng thời ấy và bố Thiên là một thương gia giàu có thế lực. Sau những biến động chắc gì Thiên còn ở lại quê hương để làm cha của Thiên Di tội nghiệp này. Tuy nhiên càng nhìn Thiên Di tôi càng tìm thấy nhiều nét quen thuộc.

 

 Tự nhủ sẽ đến thăm nhà bé để xem bố bé có phải là Phạm Thiên ngày xưa không mà cứ lần lữa mãi chưa có dịp nào. Địa chỉ nhà bé lại rất mơ hồ. Tôi cũng ngại vì mỗi lần hỏi đến bố mẹ,Thiên Di đều không muốn trả lời. Sáng nay, lúc trống tan trường Thiên Di đến gần và trao cho tôi một gói quà, bé nói mạch lạc: “Nhân ngày 20-11 con tặng cô món quà”. Đưa hết học trò ra về tôi trở vào lớp học, cầm gói quà tự nhiên tôi thấy bồi hồi. Sau lần giấy trang kim là quyển sổ tự đóng tuyệt đẹp. Lật sổ ra trang đầu tiên là tranh vẽ rừng thu vàng xao xác lá rơi và bóng áo dài trắng đơn độc xa xa .Trang tiếp theo là một chiếc lá ép khô thơm nồng nàn bên trên lá ghi nắn nót “Phạm Thiên-Tháng 11-BH”. Kỷ niệm nằm yên trong vùng ký ức nhớ của tôi bỗng dưng ngấm ngầm chuyển động…

 

 Ngày xưa ban nhạc “Lá Thu Vàng” của chúng tôi gồm Thiên, Hào, hai chị em sinh đôi Ái Khanh, Ái Quỳnh và tôi. Hoàn cảnh gia đình tôi không được thuận tiện như các bạn nhưng thấy tôi hát hay và đam mê văn nghệ, các anh chị trong nhà cũng tạo điều kiện cho tôi đi sinh hoạt cùng ban nhạc. Mấy năm trời dưới mái trường NQ, chúng tôi thường đi tập đi hát với nhau.

 Phạm Thiên – nhóm trưởng – đàn hát hay, học giỏi. Phạm Thiên với những tình khúc học trò làm lao đao tim rất nhiều bạn gái trong trường. Đến khi ban nhạc có chiều hướng thành chuyên nghiệp thì ba tôi ngăn cản, tôi thi vào Sư Phạm. Ban nhạc còn lại bốn chiếc lá vàng không học đại học mà chọn kiếp cầm ca. Nhờ thế lực của ba Thiên, ban nhạc hoạt động rất mạnh và có nhiều tiếng tăm. Đi hát ở đâu Thiên cũng hái một chiếc lá vàng ghi tên cùng địa danh lưu diễn lên lá và gửi về cho tôi. Những chiếc lá đầy dần trong hộp đến khi tôi ra trường.

 Nhiệm sở của tôi là huyện lỵ nghèo nàn đìu hiu. Thiên và ban nhạc tổ chức “Đêm nhạc chia xa” để tiễn tôi đi làm cô giáo. Thiên tặng tôi album “Mùa thu tựu trường”. Đêm nằm ở nhà trọ mở băng nhạc nghe tôi nhớ đến nao lòng trường xưa lớp cũ và đám bạn thân yêu. Trong tiếng guitar thùng giản đơn giọng Thiên trầm ấm như lời tâm sự “Hoa huỳnh đàn đợi thu về mới nở. Khi cổng trường rộng mở đón chân khua. Những bàn tay đan tìm nhau hớn hở. Mưa chiều thu bay lất phất thẹn thùa”…Thiên muốn gửi gấm gì mà giọng hát như lời nhắn nhủ ngọt ngào “Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó. Để hái cho người một đóa đẫm tương tư. Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió. Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ”

 

 Tôi lạc mất Thiên từ đó. Khi xa nhau biền biệt rồi tôi mới biết mình yêu Thiên. Tôi ngu ngơ không nắm bắt mà chỉ biết nuối tiếc khi tình yêu bay xa. Tôi dần lãng quên mối tình học trò trong trách nhiệm của người đưa đò. Ở huyện lỵ xa xôi đó buổi sáng tôi dạy học trò học chữ, buổi chiều chúng dạy cô giáo chăn trâu, nhổ đậu phộng. Tôi lang thang khắp nương rẫy đồng bãi cùng đám học trò bé bỏng nghèo khổ của tôi. Khi huyện lỵ chuyển mình lớn dậy, giàu lên và rạng ngời ánh điện thì tôi được chuyển về gần nhà.

 

 Trở về đường cũ nhiều lần để xem gia đình Thiên còn ở đấy không nhưng chẳng thấy. Nghe nói cả nhà Thiên đã ra nước ngoài mà sao bây giờ tôi lại có bé Thiên Di và chiều nay lại lang thang theo chiếc lá vàng khô đến nơi này để nghe bao kỷ niệm như đợt sóng dội về buồn vui lẫn lộn. Tôi đứng ở cổng nhìn về cuối đường đê... Ở đó Thiên đang chỉ huy cho bạn hàng chất từng bó rau dấp cá to lên xe tải, mùi rau dàn trải bâng khuâng theo gió. Bên phải nhà Thiên những liếp vạn thọ nở hoa vàng óng. Phía sau là bạt ngàn mía, mía thanh dịu màu mật ong mềm ngọt ngày còn bé tôi vẫn thích ăn… Không thể ngờ được chàng ca sĩ lãng tử ngày xưa mà bây giờ lại trở thành một trại chủ thế này.

 

 Tôi bước vào sân nhà và đứng dưới gốc ngọc lan thơm ngát. Những đóa hoa thon thon trắng ngần hình tháp bút thấp thoáng trong hoàng hôn lãng đãng. Dưới gốc bàng xòe tán rộng chiếc băng đá gọi mời tôi ngồi xuống. Cuối thu bàng đã vàng lá và rụng gần hết, lác đác đã có vài lộc non xinh nõn trên đầu cành. Tôi nhớ một câu hát trong bài “Trở lại đường xưa” của Thiên “Ta trở về lá mùa thu đã tím. Đập quả bàng già hai đứa cắn vào nhân”. Thiên ơi!Thiên ơi! Bao nhiêu mùa thu lạc mất nhau là bấy nhiêu mùa nhung nhớ. Cảm ơn cô học trò nhỏ Thiên Di. Cảm ơn chiếc lá khô thơm nồng đã dẫn tôi trở về ngày xưa êm ả cùng những kỷ niệm đẹp với người bạn trai thân thiết.

 

 Bà vú của Thiên Di đưa tôi vào nhà. Tôi sửng sờ nhìn lên bức tranh thật to treo choáng cả bức tường. Đó là bến sông quen thuộc của nhà Thiên. Trên bờ sông là cây sa kê tỏa rợp dáng lá đẹp tuyệt vời. Ngồi trên cầu là cô bé với hai bím tóc nơ hồng đang thả nhành thạch thảo trôi theo sóng. Thuở còn làm thơ búp bê tôi đã viết bài thơ “Nhắn với dòng sông”. Khi bài thơ đăng báo Thiên đã phổ nhạc. Nghe bài hát tôi mới thấy bài thơ dễ thương quá. Không ngờ “Nhắn với dòng sông” lại trở thành bất tử trên bức tranh này. “Em hát cho dòng sông nghe. Em ru dòng sông ngủ. Và dòng sông mang hộ em sang bên nớ một nhành thạch thảo. Nhớ reo lên khi người ta bên nớ cầm cành hoa đưa lên mũi nhìn sang bên ni âu yếm mỉm cười.” 

 

 Trong lấp lánh sao trời, trên đường đê lộng gió Thiên kể cho tôi nghe bao nhiêu điều mà rất nhiều năm nay tôi vẫn lặng lẽ đi tìm. Tôi ngỡ ngàng đến thảng thốt khi biết Thiên Di là con của Ái Quỳnh. Vì một lý do nào đó chắc là nan giải lắm Quỳnh bảo vú Tâm bế Thiên Di lúc mới một tháng tuổi tới ở nhờ nhà Thiên ít hôm. Ít hôm đó kéo dài đến sáu năm. Không thấy Quỳnh trở lại đón con Thiên phải đi làm khai sanh và nuôi bé đến bây giờ. Thì ra những nét quen thuộc tôi nhìn thấy từ Thiên Di là của Quỳnh. Tôi nhìn lên trời tìm vì sao tăm tối của tôi. Hình như vì sao ấy đêm nay đã thôi cô độc bởi nó sáng hơn và đang lấp lánh cùng dãy Ngân Hà.

 

 Bây giờ không phải là tháng 7 nên chẳng có mưa ngâu để cho cuộc trùng phùng Ngưu Lang Chức Nữ thêm ngọt ngào. Tôi sẽ nhớ mãi hoàng hôn hôm nay và bỗng nhớ đến mấy câu thơ Thiên viết ở cuối quyển sổ tay “Đêm 19 thân tình. Mời cô tới nhà em. Gom lá vàng đốt lên ngàn ánh lửa. Nhuộm má hồng cô giáo nhỏ xinh xinh. Ở một ngày ăn cơm canh rau má. Ngọt hương đồng ngọt tình nghĩa trao nhau. Cơm gạo mới còn thơm lừng hương rạ. Nấu nồi gang chụm bã mía ngạt ngào.” Những khốn khó của cuộc sống đời thường đã chia xa chúng tôi một chặng dài. Ngày tương phùng trong hương đồng cỏ nội dẫu có muộn màng cũng đầy ắp thương yêu. Giọng Thiên hát vẫn trầm ấm như xưa “Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương, trong mênh mông chiều sương…” Chúng tôi đã đi qua bao đường đê tôi không biết được, chỉ thấy gió càng lúc càng lộng và sao đêm thêm nhấp nháy. Những đường đê quanh co rồi cũng hết. Khoảng không gian khoáng đãng khép lại trong màn đêm. Đường về nhà tôi lung linh ánh đèn cao áp. Đã lâu tôi không hát, tự dưng bây giờ bỗng mềm môi ngân lên “Chia tay anh chia tay hoàng hôn. Gửi lại cho anh trái tim thắp lửa. Gửi lại cho anh một nửa vầng trăng.”

 

 HÀ THU THỦY

15 Tháng Tám 2013(Xem: 49387)
… Và tôi chợt nghĩ ra các bạn tôi rồi một hôm cũng sẽ chợt khám phá ra chiếc ghế dành cho tôi trong buổi hẹn bên ly rượu ở một nơi nào đó sẽ không có tôi…
18 Tháng Ba 2013(Xem: 135132)
Tác phẩm Ngô Quyền Một Thời Để Thương Để Nhớ, không chỉ là một bộ sưu tập của những kỷ niệm đã theo chân những lữ khách Ngô Quyền khắp chân trời góc bể...
17 Tháng Ba 2013(Xem: 88771)
Dù rằng bây giờ con dốc Kỷ niệm trên đường đến trường Ngô Quyền hoặc dốc Cây Chàm đã bị bào mòn, không còn cao như xưa, nhưng trong từng ngăn ký ức đời mình thì “những kỷ niệm một thời học sinh Ngô Quyền” đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc nhất
17 Tháng Ba 2013(Xem: 42406)
Áo trắng xưa bây giờ sao gợi nhớ! Kỷ niệm êm, tình bạn lẫn tình yêu Áo trắng Trường Xưa, Thầy yêu kính Một góc trời thương nhớ bỗng trong ta.
17 Tháng Ba 2013(Xem: 70401)
Bạn bè tôi, người còn, người mất, kẻ ở lại, kẻ tha phương. Tôi vẫn ở đây, vẫn đi qua ngôi trường Ngô Quyền xưa cũ, giờ đã đổi mới hoàn toàn,
17 Tháng Ba 2013(Xem: 54069)
Xin các anh chị Khóa 13 miễn thứ cho tôi cái tội "phạm thượng" như kể trên của những ngày xưa thân ái... (không bao giờ có lại được nữa)!
28 Tháng Hai 2013(Xem: 6252)
một bức thư nhà trọn niềm thương nhắn người viễn xứ sống tha hương gửi chút hương lòng cho mây gió góp lại tâm tình của bốn phương
28 Tháng Hai 2013(Xem: 6439)
Anh từ xứ Huế đến Biên Hòa Chờ em tan học bước ngang qua Bài thơ anh gửi tình tha thiết Em giấu thương trong áo trắng tà
28 Tháng Hai 2013(Xem: 9164)
Thật hạnh phúc cho những đứa học trò trường Ngô năm nào, khi có dịp gặp lại thầy cô giáo một đời vất vả vì những thế hệ học sinh thân yêu…
28 Tháng Hai 2013(Xem: 7290)
Kể lại bạn nghe, không phải để nhắc đi nhắc lại chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi” của người làm báo online mà để thỉnh thoảng bạn cùng góp tay vào vác ngà voi với BBT để web nhà phong phú hơn.
28 Tháng Hai 2013(Xem: 7814)
Nếu ai hỏi tôi khoảng thời gian nào đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: khoảng thời gian cắp sách đến trường. Đó là những năm hạnh phúc nhất. Tuổi học trò thật vô tư, thật yêu đời và thật ngổ ngáo dễ thương.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 8181)
Xin chút nắng tưới hồn hoang cỏ úa Ký ức xanh trong trái tim hồng Nghìn sau nữa, giữa cuộc đời dâu bể Nước xa nguồn vẫn đổ về sông.
24 Tháng Giêng 2013(Xem: 7588)
xe chạy ngang Trường Ngô Quyền, tôi nhìn bâng quơ không chút ý niệm gì, tôi củng không bao giờ nghĩ đến ngày mình phải vào học ở ngôi trường to lớn và xa lạ kia.
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 6404)
Thế là phải đành nhìn ngôi trường thân thương của thời đi học trở thành những đống gạch ngổn ngang, còn chăng chỉ là ký ức về bảy năm sách-đèn-hoa-mộng với những ngày xanh cùng biết bao kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò…
23 Tháng Giêng 2013(Xem: 6759)
Áo trắng giờ đã xa Trường Ngô Quyền Biên Hòa Nhớ mãi màu phượng đỏ Ký ức tháng ngày qua