Danh mục
Số lượt truy cập
5,130,833

GS. Đặng Thị Tuyết - NÓI VỚI TRÒ XƯA

02 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 3247)
GS. Đặng Thị Tuyết - NÓI VỚI TRÒ XƯA


NÓI VỚI TRÒ XƯA

24_co_dang_thi_tuyet1-content

Cô Đặng Thị Tuyết


 

 Các CHS thân,
Đọc chủ đề "Một thời để thương để nhớ" của Tác Phẩm Ngô Quyền nghe rất dễ thương khiến tôi chạnh lòng và thương nhớ rất nhiều trường xưa, học trò cũ mà tôi tưởng thời gian chồng chất , đè nặng hai vai và những gian nan vất vả của những ngày đầu trên quê hương thứ hai này đã nằm im trong tiềm thức và đã chìm vào quên lãng nhưng không ngờ những kỷ niệm xa xưa bừng sống dậy trong tôi rõ nét hơn bao giờ hết . Tôi vẫn nhớ ngôi trường Trung học NGÔ QUYỀN năm xưa với những em nữ sinh thướt tha trong những chiếc áo dài mầu trắng tinh khôi , bên cạnh đó những nam sinh với đồng phục áo trắng quần xanh trông thật khôi ngô tuấn tú, đâu ngờ bây giờ có em đã là những nhân tài nổi tiếng trên thế giới về mọi phương diện như văn hóa, khoa học kỹ thuật, thương maị... đặc biệt là nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên, đó là một cậu bé khôi ngô tuấn tú năm xưa mà tôi đã dậy năm lớp sáu. Nguyễn Tất Nhiên là một nhà thơ lớn của thế kỷ 20, tên tuổi đã bay xa trong nền thi ca Việt nam bây giờ và mai sau... một thi sĩ tài hoa, hiếm quí mà nhiều người đã yêu mến và ngưỡng mộ. Là một cô giáo dậy Văn khi em mới chập chững bước chân vào trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa, nét ngây thơ hồn nhiên còn hiện rõ trên nét mặt và tới giờ phút này tôi vẫn không quên hình ảnh em ngồi đầu bàn thứ hai, hai tay lúc nào cũng để trên bàn chăm chú, lắng nghe những lời tôi giảng, đôi khi mắt mở to như có câu thơ, câu văn nào mà em đắc ý, hình ảnh đó theo tôi tới tận bây giờ... Năm ấy, em là học sinh xuất sắc về Văn của lớp, thật đúng là tài không đợi tuổi, chỉ tiếc rằng Nguyễn Tất Nhiên đã ra đi quá sớm..., bỏ lại sau lưng cả một kho tàng thi ca bất hủ và cả những người thương mến nhà thơ. Tôi rất ân hận ngày nhà thơ ra đi đã không có mặt để đưa tiễn một lần cuối (Vì năm đó tôi chưa liên lạc được với các CHSNQBH) và bài viết này như một nén nhang tưởng nhớ nhà thơ, một thiên tài, một cậu học trò bé nhỏ năm xưa mà tôi yêu quí nhất trong suốt chặng đường làm nghề "Gõ đầu trẻ của tôi "... một kỷ niệm khó quên , một hình ảnh đáng nhớ... Đọc tới đây tôi muốn các bạn hiểu trường hợp Nguyễn Tất Nhiên giỏi, có tài chỉ là một trong số hằng hà sa số mà các CHSNQ đã đạt được ở khắp mọi nơi trên thế giới về mọi lãnh vực và tôi tự nghĩ các CHSNQ giỏi quá rồi, còn nhắn nhủ gì nữa và tôi càng nhớ câu "hậu sinh khả úy" chẳng qua chỉ vì các em quá khiêm tốn và quá thương thầy cô, có lẽ các CHSNQ vẫn còn nhớ câu "Tôn sư trọng đạo" cho nên mới có quyển báo này, thật đáng quí biết bao! Ở đây tôi muốn nói các CHSNQ đã thành công và thành nhân, đó là niềm hạnh phúc lớn lao của các thầy cô và cũng là niềm vinh dự của những người đã từng làm nghề "Gõ đầu trẻ năm xưa." và cũng là niềm an ủi lớn lao ở tuổi thất thập cổ lai hi của các thầy cô bây giờ. Xin chúc các CHSNQ thành công và... thành công mãi mãi để làm vang danh ngôi trường trung học Ngô Quyền thân yêu của chúng ta năm xưa.


GS Đặng Thị Tuyết.

07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 37193)
Mưa trường xưa, mưa hẹn hò, mưa áo trắng… Vương vấn bước chân, ướt át mộng ban đầu. Bên sông Đồng Nai, hoa sầu đông biếng nở, Nơi góc sân trường, bóng nắng chợt ngã nghiêng …
07 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 65097)
Để hôm nay ngồi đọc lại những giòng thư T. đã viết ngày xưa, cho em thầm mơ có một ngày thấy T. ôm đàn hát giữa bạn bè những Bài Không Tên… nồng nàn, thiết tha như những ngày vui năm cũ.
28 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5074)
Tôi muốn nói với Thầy Cô cũ Lời cám ơn bao lớp Ngô Quyền Niềm tự hào thiên chức thiêng liêng Tình cảm cũ lưng tròng ngấn lệ (*)
28 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4681)
Thế là được tin nhau. Cô đang rất bình yên và hạnh phúc. Đó là điều anh mong ước vô cùng. Anh mỉm cười sung sướng vì anh vừa tìm lại được một chút vấn vương của màu ”Nắng Hạ” ngày xưa.
28 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5005)
Mỗi lần nghe tiếng ve râm ran, nhìn hàng phượng đỏ rực bên đường, tôi lại thấy tuổi học trò sống lại, lòng cảm thấy nôn nao. Vội vàng gọi hai tiếng "Hạ Ơi!".
28 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4979)
Vai trò của biên tập là không thể thiếu ở bất cứ tòa soạn báo nào. Thế mà, như đã nói từ đầu, họ chỉ là những con người thầm lặng và vô danh.
28 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4436)
Hãy cất giữ ấm nồng_tình mẫu tử trong con. Đẹp tựa hình con thương, Giữa mặn nồng tim mẹ Mẹ thương con nhiều lắm hỡi con yêu!
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 17140)
Chúng ta hãy hãnh diện và may mắn có được những người bạn đồng hành, hơn cả người bạn đời, mà là “bạn đời đời”, những người “bạn bình phương” nầy sẽ cùng theo ta trong suốt cuộc đời
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 16253)
Nhưng dù sao, tôi vẫn tìm được chút hạnh phúc, hãnh diện khi thấy tên Trường Trung Học Ngô Quyền vẫn kiêu hãnh giữa trời… gió bụi, nhất là mình cũng là một Trung Học Sĩ ở ngôi trường thân yêu nầy.
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 15329)
những áo trắng học trò ngày xưa giờ kẻ ở phương Đông người ở phương Đoài, dù chưa thể gặp lại nhau nhưng tình cảm giữa những ai đã từng gắn bó với Trường xưa, Lớp cũ bao giờ cũng như thế vẫn chẳng đổi thay …
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 20072)
Mưa thưa ơi xin ngừng rơi đi nhé! Để tâm hồn lắng đọng giữa đêm khuya Anh và tôi xa rồi thời áo trắng Kỷ niệm đầu xin giữ mãi trong tim
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 15837)
Bạn cũ giờ đây khắp muôn phương Theo dấu thời gian tóc điểm sương Ước gì gặp lại ôn chuyện cũ Chia sẻ tâm tình còn vấn vương...
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 13408)
Năm học Niên khóa 1965-1966, tôi và một số học sinh thuộc trường Trung học quận Long Thành được tuyển lên trường Trung Học Ngô Quyền, trường công lập duy nhất của tỉnh Biên Hòa để tiếp tục theo học bậc Trung Học Đệ Nhị cấp.
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 14134)
Không thể ngờ trong thành phố mà lại có khoảng không gian khoáng đãng và bát ngát xanh đến nao lòng thế này. Tôi đi trên đường đê lộng gió.
24 Tháng Mười Một 2012(Xem: 15226)
Gần 4 thập niên trôi qua, những kỷ niệm của thời cắp sách đến trường, của lớp 12A1 vẫn còn hiện hữu trong tôi. Thế nhưng có những người thân yêu của tôi giờ không còn nữa như giáo sư Toàn