Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

GS. Lê Quý Thể - QUẢNG BÌNH QUÊ TA ƠI!

Tuesday, April 11, 20231:31 AM(View: 4629)
GS. Lê Quý Thể - QUẢNG BÌNH QUÊ TA ƠI!

QUẢNG BÌNH QUÊ TA ƠI!


image001

Quảng Bình Quan (Đồng Hới)


Vào những năm đầu của thế kỷ 20, dưới thời thực dân phong kiến, ba tôi dẫn vợ bỏ vùng đất khô cằn nghèo khổ của tỉnh Quảng Bình để tha hương cầu thực. Anh em chúng tôi có đứa sinh ra ở vùng đất nầy có đứa sinh ra ở vùng đất khác, rồi lớn lên có đứa sống ở xứ nầy có đứa sống ở xứ khác nhưng chúng tôi luôn có trong tim: Quảng Bình là quê hương, là nơi quê cha đất tổ và luôn mong ước có ngày được bước những bước trên vùng đất thân yêu nầy.

Riêng tôi được biết sau những năm chinh chiến, không một tấc đất nào cùa hai tỉnh Quảng Bình và Quảng Trị là không có dấu vết của chiến tranh. Là tuyến đầu của những cuộc xung đột nên hai tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị đã hứng chịu không biết bao nhiêu tấn bom đạn, không một ngôi nhà nào đứng vững trên mặt đất, dân chúng phải sống dưới hầm sâu ngày nầy qua tháng khác trong suốt bao nhiêu năm trời. Sau chiến tranh dân chúng hai tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị lại phải đối đầu với sự khắc nghiệp của thiên nhiên, năm nào cũng có thiên tai bão lụt cướp đi tài sản và người thân của biết bao gia đình.

Tuy phải chịu đựng không biết bao nhiêu biến cố do con người và thiên nhiên tạo ra, dân Quảng Bình vẫn bám vào mảnh đất quê hương và tạo ra nhiều nhân tài đã cống hiến trọn đời họ cho hai miền Nam Bắc Việt Nam mà cả thế giới đều phải khâm phục. Qua những tin tức trên báo chí và trên những mạng xã hội tôi được biết nay tỉnh Quảng Bình đang trên đường phục hồi, ở thôn quê từng ngôi nhà được dựng lên, từng mảnh ruộng được làm sống lại với những bụi nặng trĩu hạt lúa và ở thành thị nhiều khách sạn, nhà hàng đã sẳn sàng để đón du khách quay trở lại sau mùa đại dịch.

***

Mấy trăm năm trước đây đã có hai câu ca dao:

Thương em anh cũng muốn vô,

Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang.

 

Hai câu ca dao nầy cho thấy trong quá khứ vùng đất Quảng Bình, Quảng Trị rất ít người muốn đến vì thổ phỉ cướp bóc cùng đường đi lại quá khó khăn. Ngày nay thì hoàn toàn khác hẳn, ở Đồng Hới, thủ phủ của tỉnh Quảng Bình có sân bay vào hạng quốc tế và chỉ cần một giờ bay là đến các thành phố lớn như Hà Nội hay Saigòn.

Nhưng trước hết du khách đến Quảng Bình để làm gì? Quảng Bình có gì đặc biệt so với những nơi khác của Việt Nam: Quảng Bình có những hang động được cả thế giới biết đến. Những hang động nầy nằm sâu dưới dãy núi Trường Sơn nơi tiếp giáp với biên gịới Việt Lào. Những hang động nầy đặc biệt vừa lớn, vừa xinh đẹp được thiên nhiên tạo thành qua hàng triệu năm.

Những du khách đến thăm Việt Nam mà không tham quan những hang động ở Quảng Bình là một thiếu sót rất lớn. Có những hang động đã được con người tạo những điều kiện thuận lợi cho du khách tham quan như động Phong Nha, động Thiên Đường nhưng cũng có hang động vẫn được giữ nguyên tình trạng sơ khai mà tạo hóa đã kết thành như Son Doong. Son Doong là một động lớn nhất thế giới với thời tiết và sinh thái của riêng nó, một nhà thám hiểm người Anh đã nói “đứng trong Son Doong ta có cảm giác như đứng ở một nơi không phải ở trái đất nầy”. Son Doong dành cho những người thám hiểm có đủ thể lực để leo trèo cũng như lặn lội qua những đoạn đường hiểm trở. Theo tôi được biết du khách được phép vào Son Doong rất giới hạn, ngoài chi phí quá cao để có những người hướng dẫn và trợ giúp còn phải ghi tên dành chổ một hai năm trước.


image002

Son Doong

Những ai muốn tham quan hai động Phong Nha, Thiên Đường và những phong cảnh của tỉnh Quảng Bình thì chỉ cần một cú điện thoại đến một hãng du lịch địa phương thì họ sẽ lo cho tất cả từ A đến Z với những tiện nghi theo đủ mọi túi tiền. Đối với tôi chỉ cần một ipad hay một iphone cũng đủ để sắp xếp cho mình máy bay, khách sạn cùng những tiện nghi di chuyển trong những ngày lưu lại tại đây.

***

Khác với những lần trước, lần nầy tôi không phải lang thang một mình, năm đứa cháu gọi tôi bằng chú quyết định theo tôi trong chuyến du lịch lần nầy, cố nhiên tôi là người lớn tuổi nhất trong đám nhưng đứa cháu trẻ nhất cũng đã tròm trèm sáu mươi. Chúng tôi khởi hành từ các thành phố ở Mỹ và Âu châu ngày 1 tháng 3 và sẽ quay trở về nhà ngày 31 tháng 3. Trạm dừng chân đầu tiên là Saigòn và chương trình dự định cho 27 ngày đêm là di chuyển từ Nam ra Bắc và từ Bắc vào Nam.

Sáng sớm ngày 19 tháng 3 chúng tôi bước lên xe thuê riêng 16 chỗ ngồi rời tỉnh lỵ Sapa ở vùng cao nguyên miền Bắc di chuyển về sân bay Nội Bài Hà Nội để kịp chuyến bay lúc 1 giờ 50 của hãng Vietnam Airlines. Nhờ đoạn đường 290 km không gặp một sự cố nào nên lúc 11 giờ sáng chúng tôi đã có mặt ở sân bay, có cháu thắc mắc tại sao phải vội vã đi sớm để bây giờ phải ngồi chờ gần 3 tiếng đồng hồ, tôi thì nghĩ thà đến sớm ngồi chờ hơn là trễ chuyến bay, đó là một trong nhiều chuyện lẩm cẩm gặp phải khi đi du lịch một nhóm nhiều người. Sau một giờ bay, chúng tôi đến thị xã Đồng Hới thuộc tỉnh Quảng Bình.

Trước đây tôi đã có lần từ thành phố Huế theo đường rừng núi của tỉnh Quảng Bình để thăm hai động Phong Nha và Thiên Đường nhưng lần nầy hoàn toàn khác hẳn, tôi và các cháu sẽ tới Đồng Hới trước, nơi được coi là cái nôi của dòng họ bên nội của tôi, nơi mà tôi gọi là quê cha đất tổ. Tôi đã bỏ quá nhiều thời gian tìm hiểu và chuẩn bị cho đoạn dừng chân nầy nên khi bước xuống máy bay thì đã có tài xế và xe chờ sẳn để di chuyển về khách sạn. Trên đường đi anh tài xế giới thiệu thành phố của anh và đề nghị những nơi ăn tối. Thành phố Đồng Hới rất sạch sẻ, đường xá ngay thẳng và không thiếu những tòa nhà cao tầng. Khách sạn quá sang trọng, tiếp đãi quá ân cần, đầy đủ những tiện nghi vượt xa sự mong ước của chúng tôi. Khách sạn Meliã Vinpearl Quảng Bình của tập đoàn khách sạn Meliã có trụ sở ở Madrid bên Tây Ban Nha xứng đáng là khách sạn 5 sao.


image003

Meliã Hotel Quang Binh

Nhìn qua cửa sổ khách sạn ở tầng mười, tôi thấy sông Nhật Lệ bên kia đường và xa hơn chút nữa là Biển Đông. Phong cảnh trước mắt thật là êm đềm, xinh đẹp.

Không bỏ phí một phút nào chúng tôi sáu người leo lên một xe điện đi tham quan thành phố. Trạm dừng chân đầu tiên là Quảng Bình Quan, một quan ải được xây dựng từ năm 1631 và được tu bổ nhiều lần dưới thời nhà Nguyễn, chạy qua cầu Nhật Lệ  bên kia sông rồi vòng về thành phố bên nầy sông và cuối cùng ghé ăn tối tại một quán bình dân với rất nhiều khách thuộc giới lao động. Xe điện vẫn chờ và đưa chúng tôi trở về khách sạn. Ngâm mình trong bồn nước nóng khá lâu và cuối củng mở tung các cửa sổ để đón gió từ đại dương tràn vào, vừa nhấm nháp ly trà nóng vừa nhìn trăng sao, thật là một buổi tối hoàn hão.

Ngày hôm sau là một ngày rất bận rộn. Chúng tôi đi tham quan hai động Phong Nha và Thiên Đường, sáng đi Thiên Đường và chiều đi Phong Nha. Đường vào cửa động Thiên Đường hơi khó đi cho những người lớn tuổi, đường rất dốc ngoằn ngoèo rất dài. Tôi từ từ từng bước một lên dốc và cuối cùng cũng tới được miệng hang. Khi bước vào trong hang thì bao nhiêu mệt nhọc trước đó đều tan biến hết, cảnh quan trong hang quá đẹp không thể lấy giấy bút mà diễn tả hết được công trình của tạo hóa kết thành qua hàng triệu năm. Tôi quan sát mọi chi tiết trong hang từ miệng hang đến cuối hang và cuối cùng phải ra về. Tôi theo lời hướng dẫn của nhân viên phụ trách, lên theo đường dốc và xuống theo đường bực thang, tôi không gặp một trở ngại nào trên đường đi xuống.

image004

Động Thiên Đường

Sau bữa ăn trưa, chúng tôi tham quan động Phong Nha. Thuyền máy đưa khách đến gần cửa hang và sau đó thuyền được chèo vào động. So với động Thiên Đường, du khách tham quan động Phong Nha được thoải mái hơn nhiều, phần lớn chuyến đi là ngồi trên thuyền và chỉ có một đoạn ngắn là đi bộ trên cạn nếu khách muốn. Tuy đây là lần thứ hai vào hai hang động nầy nhưng tôi vẫn có cảm giác như lần đầu vì không thể nhớ được những gì mình đã thấy lần trước.

image005

Động Phong Nha

Đêm cuối nầy các cháu tôi ăn tối ngoài chợ còn tôi lại lang thang một mình ở bờ biển phía bắc của thành phố, ngồi trên bãi cát ăn hải sản, vừa uống bia vửa nhìn trăng sao trong bầu trời gió nhè nhẹ từ đại dương thổi vào. Đêm nay chắc khó ngủ được vì ngày mai sẽ phải rời Đồng Hới trên đường vào Nam.

***

Hơn một trăm năm trước ba tôi bỏ Đồng Hới đi lập nghiệp ở phương xa để mong cho con cháu sau nầy được học hành và có một đời sống khá hơn. Theo ông học hành là con đường duy nhất để thoát ra khỏi sự nghèo đói nên ông đã hy sinh cả đời mình để tạo cơ hội cho con cái được cắp sách đi học. Hơn một trăm năm sau tôi và các cháu của ông đến Đồng Hới. Riêng phần tôi, tôi không giàu sang nhưng có một đời sống thoải mái không phải vật lộn hàng ngày để kiếm miếng ăn manh áo, như vậy đối với tôi là quá đủ và tôi đã đạt được những gì cha mẹ tôi mong muốn tôi trở thành và tôi không cảm thấy hổ thẹn trước sự hy sinh của họ.

Lê Quý Thể

4/2023

 

Saturday, June 8, 2024(View: 186)
Tôi quen và biết nhiều người đã từng đi du lịch Ân Châu trong đó có nước Pháp, có người đi nhiều lần. Họ đi thăm nhiều nơi nhưng khi tôi hỏi họ có bao giờ đến thăm Normandy chưa. Họ đều trả lời: chưa bao giờ!
Saturday, June 8, 2024(View: 432)
ĐÁNH TƯ SẢN cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975.
Saturday, June 1, 2024(View: 580)
Cô ra đi, chúng em vô cùng thương tiếc và tri ân. Nguyện hương linh cô Huỳnh Thanh Mai pháp danh Quảng Huệ Hoa được đức Phật A Di Đà rước về nơi an lạc nhất.
Tuesday, May 28, 2024(View: 1144)
Khi xưa Tam Nguyên Yên Đỗ làm thơ khóc bạn Dương Khuê, vào ngày người bạn tri âm của ông xa rời trần thế. Còn tôi nay nhớ bạn đồng môn đã về bến Vĩnh Hằng, nên thắp nén hương lòng ...
Sunday, May 26, 2024(View: 610)
Chiến tranh VN đã chấm dứt 49 năm, bức tường đá đen vẫn hiện hữu dài lâu trong lịch sử Hoa Kỳ. Chúng ta là người VN hãy dành một phút tưởng niệm những người lính Mỹ đã bỏ thây nơi chiến trường VN.
Sunday, May 26, 2024(View: 602)
Lúc được định cư tị nạn ở Mỹ tôi biết đất nước tự do này có những ngày lễ rất ý nghĩa trong đó có ngày “Memorial Day” vào tháng 5 và ngày “Veterans Day” vào tháng 11
Sunday, May 26, 2024(View: 745)
Đã hơn 30 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh uy nghi với bộ râu dài đầy ấn tượng và giọng nói vang dội hào sảng, nhưng chan chứa tình cảm yêu thương học trò của Thầy Lâm.
Sunday, May 19, 2024(View: 722)
Lần đổi tiền này gây ra hậu quả kinh tế tai hại với nạn lạm phát lên hơn 700% năm 1986 và tiếp tục tăng cao trong 3 năm sau đó.
Sunday, May 19, 2024(View: 653)
Năm nào cũng vậy, đến ngày “Lễ Mẹ”, cứ theo lời chỉ dẫn hết sức “thiết tha” của các “lương y” thì phải tìm mua cho Mẹ những món quà thể hiện tình thương yêu quý mến của các con.
Saturday, May 11, 2024(View: 848)
Nghĩ đến đây bà lại nhớ Việt Nam quá, nhớ hai thằng con trai và mấy đứa cháu nội. Bà không được vui dù bà biết hôm nay bà phải đi đến sở di trú để thi nhập quốc tịch.
Saturday, May 11, 2024(View: 1182)
Hoa phượng đã rất gần gũi với chúng ta từ những ngày còn cắp sách đến trường. Và dường như trong sâu thẳm tâm hồn, mỗi người đều mang những hồi ức đẹp của tuổi học trò,
Saturday, May 11, 2024(View: 1046)
Người ta nói: làm thầy thuốc sai lầm thì giết chết một người, làm chính trị sai lầm thì giết một thế hệ nhưng làm văn hoá sai lầm thì giết cả muôn đời.
Tuesday, April 30, 2024(View: 1583)
Những ngày trống vắng ở trại tỵ nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là ...
Tuesday, April 30, 2024(View: 1123)
Đó là món nợ vật chất, còn cái nợ tình thân, Đức dìu tôi vào bờ biển Thái năm nào, và những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi của nhóm tàu 41 người, làm sao trả cho hết!
Sunday, April 28, 2024(View: 1254)
Được tham dự buổi họp mặt cuối tuần thật vui và ý nghĩa, tôi xin cảm ơn các anh chị em trong ban tổ chức (Anh Liệu, Kim Hường, Quỳnh Thư, Chị Tâm, chị Hảo …)
Tuesday, April 23, 2024(View: 1125)
Thế là gia đình tôi đã tham gia vượt biên đủ cả đường biển và đường bộ, ngoài ra còn đi chính thức bằng đường bay.
Monday, April 22, 2024(View: 980)
Vào tháng ba và đầu tháng tư năm nay, tôi đã đi du lịch 28 ngày bằng đường thủy và đường bộ. Chuyến đi kỳ này gồm hai giai đoạn:
Monday, April 22, 2024(View: 1025)
Về đến nhà với nỗi lo âu tột cùng, suốt ngày hôm đó, 30 tháng tư hình như tôi không có một hạt cơm trong bụng, tôi như người thất thần,
Monday, April 22, 2024(View: 1491)
Mong sao tiếng dạ lời thưa sẽ tiếp tục được duy trì và sẽ không trở thành một thứ “Cổ Ngữ” hoặc là hàng hiếm trong tương lai.
Monday, April 22, 2024(View: 1146)
Tôi không khóc trong những ngày 30/4 sao được khi biết mình và mọi người sẽ không bao giờ tìm lại được những ngày tháng hạnh phúc như trước ngày 30/4/75