Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Nguyễn thị Thêm - ÚT: CON MA TRONG XÓM TÔI

Saturday, November 5, 20222:45 PM(View: 5612)
Nguyễn thị Thêm - ÚT: CON MA TRONG XÓM TÔI
ÚT Con ma trong xóm tôi.

Má hốt hoảng nói với tôi:

- Con Út chết rồi con!

Tôi đứng bật dậy, hai tay xoa vào nhau để phủi lớp đất bám vào tay khi nhổ cỏ cho đám rau thơm của má.

- Hồi nào? Tại sao vậy má?

- Má không biết, má ra phía hàng rào coi trái mít chín chưa, nghe bên nhà bác Bửu lao xao khóc la bên đó. Nghe nói con Út tự tử chết rồi.

Tôi run rẩy vào nhà rửa tay rồi vạch hàng rào đi qua vườn nhà Út. Nhà Út cách nhà tôi chỉ có một cái hàng rào tạm bằng một dãy mít trồng làm ranh. Ba tôi cắm thêm một ít khoai mì xen kẽ. Lâu lâu muốn ăn khoai mì ra đó nhổ một gốc lấy củ, chặt cây cắm lại ở đó. Thế là cứ tiếp tục cha mì con nối vừa làm ranh vừa có khoai mì ăn.

Trong nhà mọi người khá ngạc nhiên thấy tôi đi vào. Bác trai vừa khóc vừa nói:

- Cái Út chết rồi cô Chín ơi! Em nó còn nằm trong phòng.

Tôi như người mộng du không kịp chào ai hết, theo ngón tay bác trai tôi đi thẳng vào phòng Út. Trên giường Út nằm đó, mắt mở thao láo, mặt trắng bệch, tay để xuôi theo thân hình. Vẫn bộ đồ hôm qua Út sang nhà chơi với tôi. Vẫn gương mặt đó mà giờ đây Út đã bỏ lại tôi.

Tôi bước lại bên giường, đưa tay nắm tay Út, bàn tay lạnh ngắt, mặt cũng đã lạnh, tôi vuốt mấy sợi tóc Út lòa xòa trên mặt và vuốt mắt Út:

-Sao em lại thế này! Sao em dại dột vậy hở Út.

Tôi vuốt mắt cho em nhưng đôi mắt vẫn mở lớn như hoảng hốt, như giận dữ và như muốn nói một điều gì.

Bác gái bước vào, tôi chào bác và hỏi về cái chết của Út. Bác nhìn tôi với đôi mắt đẫm đầy nước mắt

- Em nó dại dột quá cô Chín ơi!  Trời ạ! Tôi chết khổ vì con. Con ơi là con! Út ơi là Út...

Rồi bác khóc tức tưởi, bác kể lể lung tung không đầu không đuôi. Bác giận Út, tức Út mà cũng thương con vô cùng. Nhìn Bác tôi không biết phải an ủi thế nào. Chờ cơn khóc dịu lại, tôi nói với bác:

- Sự thể là vậy rồi, bác bình tĩnh để lo cho em. Có cần cháu giúp gì bác cứ nói.

-  Cám ơn cô Chín. Tôi chờ các anh nó về rồi mới tính được.

 Tôi thương Út quá. Mới hôm qua Út tới nhà tôi, hai chị em dẫn nhau xuống vườn, tôi hái một chùm chôm chôm chín đỏ thật ngon mời em ăn. Em dường như có nhiều tâm sự, mắt em sưng húp có lẽ vì khóc nhiều . Em ngồi lặng yên nhìn mông lung rồi nắm tay tôi em khóc một cách đau khổ tột cùng. Tôi hỏi em có chuyện gì nói với chị được không? Em lắc đầu và chỉ khóc. Trong tiếng nấc nghẹn ngào em nói:

- Chắc em không sống được nữa chị ơi!

Tôi ôm em vào lòng và khuyên em nhiều lắm. Tôi đoán em có một nỗi buồn không thể nói với ai kể cả tôi.  Ở nhà em là út với 3 anh trai. Họ đều có gia đình và đều ra ở riêng. Lý do là bác gái rất khó tính, con dâu và mẹ chồng thường bất hòa cãi nhau nhiều lần trước khi ra riêng. Út thường tâm sự với tôi là đã nhiều lần bị mẹ chửi thậm tệ bằng những câu không đẹp trước mặt bạn bè. Em luôn luôn tủi thân vì mình xấu xí không được đẹp. Em từng mơ ước có một người yêu thương em, không để ý đến khuyết điểm trên gương mặt em. Em sẽ có một đám cưới, có một mái nhà riêng, một bầy con xinh xắn. Những ước mơ nhỏ nhoi, bình thường em hay dệt cho tôi nghe và tôi luôn chúc phúc cho em.

Thật ra nhan sắc Út không tệ. Em trắng trẻo, hiền lành và dễ thương. Chỉ cái tội miệng em hơi méo một chút do ngày còn bé em bị giật kinh phong, cứu cấp không kịp nên em có tật. Đối với tôi, người nào cưới được Út sẽ hạnh phúc vì em rất siêng năng, sống có tình có nghĩa.

Vì là con gái út của bác Bửu cho nên bác giữ em rất chặt. Bác không cho phép em giao du với bạn bè sợ em bị gạt gẩm. Mấy lần đi làm chung,  các em thường kể cho tôi nghe là bác không muốn ai tới nhà rủ rê Út nhất là con trai. Tội nghiệp Út đã cô đơn lại bị bạn bè cô lập ít dám thân mật vì sợ bác gái. Có lần em nói với tôi muốn nghỉ làm ở nhà cho rồi vì chẳng ai chơi hay làm bạn với em. Nhưng rồi em vẫn đi làm và sau này bác gái và em thường xung đột lớn tiếng.

Tôi đổi qua việc làm khác nên hàng ngày không tiếp xúc với Út chỉ thỉnh thoảng cuối tuần hai chị em mới gặp nhau nói chuyện linh tinh. Không biết em có người yêu chưa nhưng tôi thấy em vui vẻ hơn trước, chịu khó trau chuốt và ít mặc cảm hơn. Tôi hỏi em nhưng em mắc cỡ lắc đầu không chịu nói. Dường như Út đã yêu Tân, một thanh niên cùng làm chung tổ sản xuất. Tân không phải là người địa phương, sau 30/4/75 Tân về đây ở tạm nhà anh chị và xin làm công nhân nông trường. Nghe đâu bác gái cương quyết phản đối cuộc tình này, bác chửi Tân một trận nảy lửa với những ngôn từ không mấy đẹp. Tự ái Tân đã nghỉ làm và đi mất. Có lẽ đó là lý do đã khiến Út rơi vào sự thất vọng trầm trọng.

Giờ này Út nằm đó, Út tự hủy hoại bản thân mình trong tuyệt vọng. Nguyên nhân chính xác không ai rõ ràng. Tôi giận mình hôm qua đã vô ý không tìm hiểu tâm sự của Út. Nếu tôi chú ý đến Út nhiều hơn, giúp đỡ Út nhiều hơn biết đâu Út đã không như thế này.

Tôi về nhà hình ảnh Út cứ lãng vãng trong tôi. Gương mặt đó, đôi mắt đó và tâm sự của em làm tôi không thể nào ngủ được.

 

Bác Bửu quyết định sẽ chôn Út ngay trong vườn, cách con đường phía trước nhà độ vài chục thước. Ngày tẩn liệm đôi mắt em chỉ khép hờ. Tôi đứng bên những người đạo tỳ thương em không cầm được nước mắt. Tôi không có em gái, tôi đã từng coi em như em gái mình, vậy mà giờ này tôi đã vô tình để em ra đi một cách đau khổ oan nghiệt như vậy.

Trong mấy ngày tang lễ, hàng xóm đến phụ đám một tay. Rạp dựng bên ngoài sân, ban đêm khách khứa, bạn bè, bà con cùng thức với gia chủ. Các anh của Út cũng về đủ để lo tang sự cho em. Tôi coi như người nhà đến tiếp khách, châm trà, thêm rượu cho khách. Đám ma buồn và hoang lạnh đến rợn người với những lời gào khóc kể lể thống thiết của bác gái.

Đêm thứ nhì làm đám, hôm sau sẽ động quan, hạ huyệt đúng giờ như lời dặn của ông thầy nào đó. Tiếng kèn đám thỉnh thoảng lại kéo ò e buồn não nuột. Bỗng dưng Tân trai của Út từ dưới nhà giận dữ bước ra đứng trước quan tài tự đập vào ngực mình la lớn:

- Tại sao anh lấy cái quần em mới mua. Anh có biết em dành dụm bao lâu mới mua được nó không? Anh biết má chửi em bao nhiêu khi em khoe với má không? Trả lại cho em, mau trả lại cho em!

Tiếng la rõ lớn giọng đầy uất ức. Cả nhà không hiểu gì hết chỉ đứng nhìn rồi nhào vào giữ không cho Tân tự hành hạ lấy mình. Một hồi sau Tân ngã ra bất tỉnh. Khi tỉnh lại, Tân run rẩy vào nhà lấy ra một cái quần Jean còn mới để lên quan tài và lạy như tế sao. Thì ra lúc liệm Út, thấy cái quần Jean của em gái còn mới tinh Tân tiếc của nghĩ liệm theo rất uổng nên giữ lại để mặc. Không ngờ hồn Út nhập vào Tân và đòi lại. Ai cũng nói Út là con gái còn trinh, chết oan nên linh lắm. Ngày đem chôn Út, cái quần Jean và một số đồ dùng của em cũng được chôn theo. Số tiền Út dành dụm bác gái mua giấy tiền vàng bạc đốt theo, không ai dám lấy một xu.

Sau ngày đám ma Út, tôi cũng hay qua mả đốt hương cho em. Nấm đất đắp cao cho tôi một cảm giác ly biệt ngậm ngùi trên cõi đời này. Sự vô thường và nghiệp duyên của kiếp con người. Công lao nuôi dưỡng khó nhọc của cha mẹ mà chỉ vì sự lạc lòng thiếu suy nghĩ mà Út đã quyên sinh. Hai đấng sinh thành ở lại phải đau khổ trong cảnh cha mẹ già phải khóc con thơ. Hai bác giờ quạnh quẽ, nhà chỉ còn hai người già trong vườn tược mênh mông thật tội nghiệp.

Điều đáng sợ là sau ngày mở cửa mả, những người bạn của Út mờ sáng đi làm thường gặp Út cùng đi theo. Út đi theo họ lặng lẽ, im lìm đến cuối đường rẽ vào khu nhà máy mủ thì không thấy nữa. Những ngày đi lãnh nhu yếu phẩm hay lãnh lương về tối họ cũng gặp Út đứng ở cổng nhà đưa tay vẫy vẫy chào như khi Út còn sống. Bà con trong xóm thường thấy Út ngồi trước mộ khóc một mình mỗi khi họ đi ngang vườn.

Tôi nghe nhiều người trong xóm kể lại thường gặp bóng ma của Út hiện về. Nhưng thật kỳ lạ, tôi chưa bao giờ trực diện được gặp lại em. Tôi đã đốt nhang trước mộ, khấn em hiện về báo mộng cho tôi biết nội tình như thế nào và tôi giúp gì được cho em. Nhưng có lẽ tôi nặng bóng vía nên chờ hoài không thấy.

Bác trai nói, ban đêm Út thường hiện về đi lòng vòng trong nhà, nhiều khi Út đứng yên nhìn chăm chăm bác gái đang ngủ. Bác trai nói bác không sợ, nhưng bác gái sợ lắm, bà la hét và mất ngủ thường xuyên.
Trong xóm tôi, tiếng đồn Út chết oan không siêu thoát. Dù Út không hại hay nhác ai nhưng cũng làm mọi người sợ hãi, đêm tối chẳng dám đi ngang qua đó một mình.

Bác Bửu đi coi thầy và đúng 49 ngày của Út bác rước thầy pháp làm lễ đàn tràng trấn yểm mả của Út.

Nghe má tôi nói lại hai ông thầy pháp đến cúng bái lớn lắm. Họ vẽ bùa dán trong nhà, ngoài cửa nhà bác Bửu đồng thời dùng mấy đạo bùa trấn yểm mả Út. Họ dùng dao đóng bốn bên ngôi mả và làm gì đó để chế ngự hồn Út không thể xuất ra ngoài.  Từ đó người ta không thấy Út hiện về nữa. Đúng 100 ngày bác Bửu kêu thợ tới xây mả cho Út.

Những gì của Út đã khép lại, chỉ còn đó một ngôi mộ buồn thiu nằm trong vườn vắng lặng. Không biết hồn ma của Út đã bị chận lại nằm sâu dưới ba lớp đất hay Út đã đi đến thế giới nào rồi. Riêng tôi thỉnh thoảng vẫn đến thăm em, đốt cho em  ba cây nhang, cầu nguyện cho em siêu thoát.

...

Bây giờ tháng 10, ngày mai là lễ Halloween, những con ma sẽ hiện diện trên đường, sẽ vào từng nhà xin kẹo. Khu nhà tôi ở trang trí ma quái, mồ mả dựng trong sân khiến mỗi sáng đi bộ tôi lại nhớ tới Út và bóng ma của em trong xóm tôi. Bây giờ qua đọc kinh sách, tôi nghĩ giá như bác Bửu ngày đó thỉnh chư tăng về tụng kinh siêu thoát cho Út. Cậy nhờ năng lượng từ bi của những người tu hành chân chánh giải tỏa những ẩn ức, những sân hận trong lòng Út để Út buông bỏ tất cả mà đi ra nhẹ nhàng, hơn là dùng bùa chú của thầy pháp trấn ếm hồn em. Bao nhiêu năm rồi cứ nghĩ đến bùa chú nhốt linh hồn Út không thể siêu thoát, không có lối ra, tôi lại thương em vô cùng.

Cõi vô hình không ai biết thực hư như thế nào nhưng đối với tôi Út mãi là đứa em gái hiền lành, dễ thương nhưng bạc mệnh.

Tôi tin tưởng thời hạn giam cầm đã hết để em được tự do tái sinh ở một kiếp khác. Kiếp đó em sẽ đẹp đẽ và có một cuộc sống an vui hạnh phúc.

Ta cầu nguyện cho em
Hồn thiêng được giải thoát
Được sống đời an lạc.
Không vướng khổ ưu phiền
Không uất hận triền miên.
Tái sinh nhiều phước báo.
 
Nguyễn thị Thêm.
10/2022
Sunday, June 16, 2024(View: 1474)
(Viết thay NQK8 Trần Hữu Phúc, như nén hương lòng nhân giỗ thứ tư của anh Phúc)
Sunday, June 16, 2024(View: 417)
Buổi tối ông Hậu vào xem computer, ông sẽ nghe lời con trai không thức quá khuya nữa. Con lo cho sức khỏe ông chứ nó có “chỉ huy” ông tí nào đâu.
Sunday, June 16, 2024(View: 422)
Chỉ còn một tuần nữa là đến Ngày Của Cha, không biết người con này có nhớ đến người cha đang mò mẫm quờ quạng trong bóng tối và có gì ăn trong Ngày Của Cha hay không?
Friday, June 14, 2024(View: 221)
Tôi nhớ rất rõ, hôm ấy nhằm ngày chủ nhật giữa tháng sáu – 1964, nhằm ngày mồng năm tháng năm âm lịch tết đoan ngọ năm Giáp thìn.
Saturday, June 8, 2024(View: 344)
Tôi quen và biết nhiều người đã từng đi du lịch Ân Châu trong đó có nước Pháp, có người đi nhiều lần. Họ đi thăm nhiều nơi nhưng khi tôi hỏi họ có bao giờ đến thăm Normandy chưa. Họ đều trả lời: chưa bao giờ!
Saturday, June 8, 2024(View: 562)
ĐÁNH TƯ SẢN cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng Tư năm 1975.
Saturday, June 1, 2024(View: 705)
Cô ra đi, chúng em vô cùng thương tiếc và tri ân. Nguyện hương linh cô Huỳnh Thanh Mai pháp danh Quảng Huệ Hoa được đức Phật A Di Đà rước về nơi an lạc nhất.
Tuesday, May 28, 2024(View: 1226)
Khi xưa Tam Nguyên Yên Đỗ làm thơ khóc bạn Dương Khuê, vào ngày người bạn tri âm của ông xa rời trần thế. Còn tôi nay nhớ bạn đồng môn đã về bến Vĩnh Hằng, nên thắp nén hương lòng ...
Sunday, May 26, 2024(View: 715)
Chiến tranh VN đã chấm dứt 49 năm, bức tường đá đen vẫn hiện hữu dài lâu trong lịch sử Hoa Kỳ. Chúng ta là người VN hãy dành một phút tưởng niệm những người lính Mỹ đã bỏ thây nơi chiến trường VN.
Sunday, May 26, 2024(View: 674)
Lúc được định cư tị nạn ở Mỹ tôi biết đất nước tự do này có những ngày lễ rất ý nghĩa trong đó có ngày “Memorial Day” vào tháng 5 và ngày “Veterans Day” vào tháng 11
Sunday, May 26, 2024(View: 892)
Đã hơn 30 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh uy nghi với bộ râu dài đầy ấn tượng và giọng nói vang dội hào sảng, nhưng chan chứa tình cảm yêu thương học trò của Thầy Lâm.
Sunday, May 19, 2024(View: 919)
Lần đổi tiền này gây ra hậu quả kinh tế tai hại với nạn lạm phát lên hơn 700% năm 1986 và tiếp tục tăng cao trong 3 năm sau đó.
Sunday, May 19, 2024(View: 746)
Năm nào cũng vậy, đến ngày “Lễ Mẹ”, cứ theo lời chỉ dẫn hết sức “thiết tha” của các “lương y” thì phải tìm mua cho Mẹ những món quà thể hiện tình thương yêu quý mến của các con.
Saturday, May 11, 2024(View: 997)
Nghĩ đến đây bà lại nhớ Việt Nam quá, nhớ hai thằng con trai và mấy đứa cháu nội. Bà không được vui dù bà biết hôm nay bà phải đi đến sở di trú để thi nhập quốc tịch.
Saturday, May 11, 2024(View: 1409)
Hoa phượng đã rất gần gũi với chúng ta từ những ngày còn cắp sách đến trường. Và dường như trong sâu thẳm tâm hồn, mỗi người đều mang những hồi ức đẹp của tuổi học trò,
Saturday, May 11, 2024(View: 1243)
Người ta nói: làm thầy thuốc sai lầm thì giết chết một người, làm chính trị sai lầm thì giết một thế hệ nhưng làm văn hoá sai lầm thì giết cả muôn đời.
Tuesday, April 30, 2024(View: 1664)
Những ngày trống vắng ở trại tỵ nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là ...
Tuesday, April 30, 2024(View: 1166)
Đó là món nợ vật chất, còn cái nợ tình thân, Đức dìu tôi vào bờ biển Thái năm nào, và những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi của nhóm tàu 41 người, làm sao trả cho hết!
Sunday, April 28, 2024(View: 1313)
Được tham dự buổi họp mặt cuối tuần thật vui và ý nghĩa, tôi xin cảm ơn các anh chị em trong ban tổ chức (Anh Liệu, Kim Hường, Quỳnh Thư, Chị Tâm, chị Hảo …)
Tuesday, April 23, 2024(View: 1282)
Thế là gia đình tôi đã tham gia vượt biên đủ cả đường biển và đường bộ, ngoài ra còn đi chính thức bằng đường bay.