Danh mục
Số lượt truy cập
2,319,686,071,854,584,916

Nguyễn Thị Thêm - NGƯỜI MẸ

Tuesday, May 17, 20221:01 AM(View: 177)
Nguyễn Thị Thêm - NGƯỜI MẸ
Cô Ba

NGƯỜI MẸ

 


Đây không phải là mẹ tôi. Mặc dù tôi yêu kính Mẹ tôi nhiều lắm. Hàng đêm tôi thắp hương nguyện cầu cho vong linh Mẹ tôi siêu thoát, an lành trong ánh sáng Từ Bi của Đức Phật A Di Đà.

 

Chiều nay tôi nhận được tin buồn từ một người em ở Canada gửi tới. Em báo tin Vương Anh Vũ con của cô giáo Huỳnh Thị Ba đã từ trần. Tôi ngẩn người một lúc thật lâu. Trong tôi có một cái gì dâng lên nghẹn ngào. Cách đây chưa đầy một tháng. Vương Anh Khanh, em của Vũ vừa trút bỏ tấm thân tứ đại đau khổ này mà ra đi. Bây giờ tới phiên Vũ. Tôi nghĩ đến cô giáo của tôi. Người Mẹ của những đứa con bạc phước này mà không cầm được nước mắt.

 

Cô Ba, cô giáo lớp Nhất ngày xưa của tôi là mẹ của Vũ và Khanh. Cô thật đẹp, một nét đẹp mặn mà, quyến rũ. Cô có đôi mắt thật buồn và sâu lắng. Chúng tôi rất sợ và kính yêu cô. Cô dạy rất nghiêm khắc và rất thành công. Những ngày xưa đó, chúng tôi hay đến nhà cô để ôm những quyển vở học sinh cô chấm xong lên trường. Được cô phân công là vinh dự cho chúng tôi. Đối với tuổi thơ ngây, cô giáo là một hình ảnh tuyệt vời mà học sinh nào cũng mơ ước. Thuở ấy, Vũ là một cậu bé rất đẹp trai, là con của cô giáo nên chúng tôi nhìn Vũ đầy ngưỡng mộ.

 

Cô Ba dạy chúng tôi lớp Nhất (tức lớp 5 bây giờ) là một cô giáo có tiếng khó nhất trường Tiểu học Long Thành. Cô có nguyên tắc dạy học riêng của mình. Học sinh phải vào nề nếp, trật tự và học ra học, chơi ra chơi. Trong giờ học lớp im phăng phắc, tiếng giảng bài của cô không lớn nhưng cả lớp đều nghe rất rõ ràng. Vở tập phải đánh số không ai được xé một trang vở nào. Tựa bài phải viết mực đỏ. Những phần quan trọng phải lấy thước gạch đít cẩn thận. Mỗi quyển vở, mỗi môn học đều được cô quan sát theo dõi kỹ càng.

 

Chúng tôi học cô năm lớp Nhất để thi bằng Tiểu học. Sau đó thi tuyển vào Đệ Thất công lập trường Trung Học Long Thành. Tôi thi đậu Tiểu Học và đậu thủ khoa kỳ thi tuyển đó. Nhà nghèo, ba tôi quyết định bắt tôi ở nhà phụ gia đình. Chính cô đã gặp trực tiếp ba tôi để khuyên cho tôi học tiếp. Vì thi đậu thủ khoa nên tôi được học bổng của chính phủ suốt 4 năm Trung Học. Ơn cô giáo Ba tôi không bao giờ quên.

 

Rồi tôi cũng tốt nghiệp Sư Phạm để làm cô giáo cùng về trường xưa dạy chung với cô. Cô vẫn đẹp, vẫn nghiêm và đạo mạo. Phong cách của một nhà mô phạm lâu năm. Tôi gần gũi cô hơn, tôi thông cảm cô hơn và trong tôi cô vẫn là cô giáo mẫu mực mà tôi yêu kính.

 

Thế rồi cơn sóng đời đưa tôi trôi dạt xa bờ. Tôi không gặp lại cô từ sau khi tôi rời quận lỵ Long Thành để đi theo chồng xa xứ. Bẳng đi mấy chục năm sau, khi ở nước ngoài tôi được tin từ các bạn học cũ. Cô tôi đã về hưu theo biên chế mới của nhà nước bây giờ. Điều đau lòng hơn, cô phải chăm sóc ba đứa con đều bị bệnh nằm một chỗ.

 

Tôi về thăm cô một buổi sáng tháng 7 trời thật đẹp. Cô bước ra trong ánh sáng lờ mờ của căn nhà đã lâu năm không được sửa sang. Cô thật đẹp với mái tóc bạc và làn da trắng mong manh. Đôi mắt cô tuy không còn tinh anh nhưng vẫn sắc sảo và đẹp. Tôi ôm lấy cô thương quá đỗi. Cô là bà tiên trong câu chuyện cổ tích. Một bà mẹ đã 80 chăm sóc 3 đứa con đã tráng niên nằm một chỗ. Ba đứa con đều học giỏi tốt nghiệp đại học và có việc làm đàng hoàng. Nhưng thật bi ai, từng em đã bị những bất trắc về bệnh tật và tai ương để biến thành người tàn phế.

 

Vũ, Khanh và Thư. Ba em ở ba căn phòng nhỏ ẩm thấp, Cô lo cho em này vệ sinh xong lại chạy lo cho đứa khác. Mỗi em là một loại thuốc, mỗi em cần một chăm sóc khác nhau. Cô như con thoi qua lại trong ba phòng của ba đứa con. Chỉ có bà mẹ mới biết nỗi đau và tâm trạng con mình để chăm sóc. Cô chịu đựng làm một thùng rác để các con trút hết những khổ đau và bất mãn mà các em mang vào người. Cô yêu thương chia sẻ để cho các con tin cậy gởi gấm bao nhiêu tâm sự muộn phiền. Trái tim người mẹ như những hạt kim cương chói sáng rực rỡ, những góc cạnh tuyệt vời của yêu thương và tha thứ.

 

Cô nghẹn ngào kể về cuộc đời đầy bất trắc của những đứa con thân yêu. Trong đôi mắt và câu chuyện, tôi không hề bắt gặp sự than van hay phiền trách các con. Cô chỉ kể đến các em trong sự thương yêu và lo lắng. Cô chỉ lo không làm được trọn vẹn nhiệm vụ chăm sóc các con, không làm cho các con vơi đi sự đau đớn về thể xác và sự bất mãn cuộc đời trong tâm hồn. Phòng khách cô tiếp chúng tôi chỉ cách phòng Hoàng Thư một bức màn, nhưng tôi không dám bước vào, tôi biết em rất nhiều mặc cảm và không muốn tiếp xúc người ngoài.

 

Tôi bước ra về trong những bước chân chênh vênh buồn. Buồn cho số kiếp của cô tôi, buồn cho định mệnh ác nghiệt để những những người con khôn lớn nhìn mẹ mình làm vệ sinh cho mình mà không thể làm gì khác hơn.

 

Mùa Vu Lan, những người con có hiếu đều muốn làm một cái gì để dâng lên Mẹ mình. Đều muốn ôm lấy mẹ mà nói hai tiếng cám ơn. Muốn hôn mẹ thật ngọt ngào để diễn đạt tình yêu thương vô bờ bến. Tôi nghĩ Vũ và Khanh cũng đã làm điều đó khi rũ áo ra đi. Chiếc áo trần gian cũ kỹ, nhàu rách tả tơi đã làm khổ các em bao ngày. Bây giờ đã đến lúc các em trả lại cho trần thế. Các em đã trả xong nợ của một đời người. Một món nợ trả thật lâu, thật dai dẳng bây giờ mới dứt. Hãy yên nghỉ đi các em, hãy để mẹ tiễn em lần cuối. Hãy để người mẹ yêu quý vuốt mắt các em, gắp cho các em những thức ăn mà các em yêu thích lần cuối cùng trong làn khói hương đưa tiễn. Trên khoảng không trung bao la đó, các em hãy nhìn xuống mẹ mình mà thương kính và lạy tạ công đức sâu dày. Hãy phù hộ cho mẹ đủ nghị lực vượt qua nỗi đau to lớn đang chồng chất lên vai của một người mẹ già.

 

Tôi nhớ cô đã nói với tôi: “Không biết cô có đủ sức để lo cho các em không? Cô chỉ sợ cô mất đi thì các em làm sao, ai lo, ai săn sóc.”. Cô ơi! Cô đã đưa các em đến đoạn cuối cuộc đời. Cô đã làm tròn hay vượt lên bổn phận của một bà mẹ. Mang nặng, đẻ đau, nuôi con khôn lớn. Giúp con thành nhân, thành đạt và cúi người xuống để mang dùm con gánh nặng đời người.

 

Tôi biết, khi mọi người chia buồn với gia đình về cái chết của Khanh và Vũ thì trong lòng họ cũng thầm mừng cho cô đã nhẹ gánh nặng về con cái. Nhưng với trái tim của một người mẹ, cô đau khổ, thương con biết chừng nào. Cô thà vất vả, mệt nhọc lo cho con nhưng luôn mong con mình hiện hữu bên cạnh. Được nhìn con, nắm tay con, săn sóc cho nó còn hơn nhìn con vĩnh biệt cuộc đời. Nỗi lòng của một bà mẹ là trái tim từ ái mà mọi tôn giáo đều ca ngợi. Nó vượt lên trên không gian, thời gian và trên tất cả để làm thành một thế giới đầy yêu thương và ấm áp.

 

Cô ơi! Em thương và kính trọng cô tận đáy lòng. Người học trò ngày xưa không chỉ ngưỡng mộ một cô giáo trẻ đẹp uy nghi, mà người mẹ, người bà như em cũng vô cùng ngưỡng mộ cô ở địa vị một bà mẹ đã 80 tận tình chăm chút cho các con đã ngoại tứ tuần. Những nghiệp duyên cô đã vương mang từ kiếp trước bây giờ cô đã trả xong, các em đã yên lành về với vùng trời bình an trong thế giới vô hình. Cô hãy an lòng và cầu nguyện cho các em: Vương Anh Khanh và Vương Anh Vũ.

 

Hoàng Thư ơi! Chị biết giờ đây em cũng đang khóc. Khóc thương các anh, khóc thương cho mẹ và khóc cho chính mình. Một cô giáo dạy cấp hai trẻ đẹp, độc thân tương lai hứa hẹn như em mà giờ phải nằm một chỗ, đang chờ bàn tay yếu đuối của mẹ săn sóc từng miếng ăn, giấc ngủ và cả vệ sinh cá nhân. Một tai nạn trên đường đã giết chết tuổi hoa mộng của em, hủy hết tương lai phía trước và đày đọa bà mẹ già tội nghiệp.

Đời là như thế, không ai lường trước được, thôi thì hãy chấp nhận và đừng bi quan. Nước mắt em rơi, lệ cô sẽ chảy gấp nhiều lần hơn. Sự bất cần đời của em sẽ làm trái tim cô bị đau như bóp nghẹt. Đừng mang ý nghĩ hủy hoại mình, hãy để mẹ vui với những hy sinh còn lo được cho con những lúc tuyệt vọng nhất.

 

Hoàng Anh ơi! Hãy yêu thương mẹ nhiều hơn. Dù các em có một vườn hoa với đủ loại hồng rực rỡ, nhưng không sánh được với một đóa hoa hồng bằng giấy thô sơ mà các em gia đình Phật Tử gắn lên áo cho em. Đóa hoa đó tượng trưng cho người mẹ yêu quý của mình còn hiện tiền. Người mẹ ở bên cạnh mình, hết mực yêu thương, hy sinh cho mình. Đừng tìm Phật đâu xa, Đức Phật Quan Thế Âm Bồ Tát là bà mẹ già đang ở bên cạnh mình đó em ơi! Một bà mẹ đẹp nhất tôi từng chứng kiến.

 ........

Thưa các bạn,

Người con gái bệnh tật của cô tôi đã qua đời sau hai người anh vài tháng. Cô lo đám tang cho con trong nước mắt tiếc thương nhưng cũng nhẹ lòng là đã lo cho con mồ yên mả đẹp. Có lẽ cái chết của hai người anh đã làm Hoàng Thư suy sụp tinh thần rất nhiều. Em không thể đương đầu với bệnh tật đang hành hạ em hàng ngày lẫn nỗi cô đơn thấy mình lạc lõng trên cõi đời này thật vô vị. Em sống chỉ làm khổ cho mẹ và là gánh nặng cho người mẹ già tội nghiệp nên em đã buông tay. Hoàng Thư đã về với hư không, trả tấm thân tàn tạ đầy khổ ải lại cho đất và trần gian. Ba người con của cô tôi đã lần lượt rũ nhau đi về nơi họ đến. Các em đã trả cái nghiệp bản thân mình cũng như cô tôi cũng đã hoàn tất bổn phận và nghiệp mạng của mình với con cái.

 

Cô tôi có 4 người con, hai trai, hai gái. Ba người đã bỏ cô ra đi chỉ còn lại cô con gái út tên Hoàng Anh rất có hiếu với cha mẹ. Nhiệm vụ săn sóc các anh chị bệnh đau Hoàng Anh không thể làm thay mẹ. Em còn phải đi làm và có trách nhiệm với gia đình chồng con. Bây giờ các anh chị đã ra đi, mẹ già không còn vướng bận, em bàn với chồng phải lo cho cha mẹ an hưởng tuổi già.

 

Căn nhà của cô đã quá cũ, hư hao nhiều chỗ và đầy những kỷ niệm đau buồn nên thầy cô quyết định bán đi để về ở với con gái. Đất đai vườn tược Hoàng Anh rất rộng, cô thầy về cất nhà gần con để hôm sớm có nhau. Cuộc sống của cô tôi bây giờ đổi khác, cô khỏe mạnh ra, thầy cũng vậy. Thỉnh thoảng học trò cũ nhớ cô, họ rủ nhau xuống thăm rất vui và hạnh phúc.

 

Hoàng Anh cũng biết cả đời mẹ vất vả lo lắng cho sinh hoạt gia đình và chăm sóc con cái chưa từng được đi đâu. Cho nên em thường tổ chức những chuyến đi chơi ngắn ngày trong nước để mẹ được thưởng thức cảnh đẹp của quê hương mà mẹ thường dạy học trò.

 

Cô giáo tiểu học của tôi năm nay đã gần 90. Hôm qua nghe tin cô đang cố gắng vượt qua sự tấn công của con Covid 19. Tôi quả thật rất lo cho cô. Ở nơi xa, tôi không biết làm gì chỉ gửi những lời chúc lành đến cô.

 

Bây giờ là tháng năm, tháng của những người con tri ân Mẹ. Cô không phải là Mẹ tôi, nhưng đã từ lâu tôi coi cô như một người mẹ. Tôi cám ơn cô đã giúp tôi tiếp tục được đến trường. Tôi cám ơn cô đã cho tôi một tấm gương mô phạm chân chính. Tôi cảm phục cô với hình ảnh một người mẹ tận tụy hy sinh cho con.

 

Mong rằng cô tôi đầy đủ sức khỏe và nghị lực để vượt qua trận chiến gay go này. Nguyện ơn trên gia hộ cho cô giáo Huỳnh thị Ba của tôi mau bình phục.

 

Nguyễn thị Thêm.
10/5/2022

 

 

 

 

 

Tuesday, May 17, 2022(View: 129)
Mẹ là người mang ta đến cuộc đời, và cũng là nơi ta trở về...Trong tấm thân gầy yếu nhỏ nhoi của người mẹ chứa đựng cả một đại dương của hy vọng, tình yêu, sự thật và lòng vị tha sâu thẳm.
Sunday, May 15, 2022(View: 178)
Giây phút này tôi chợt nhận ra tôi đã vẽ biết bao màu sắc cho cuộc đời mà vẫn còn thiếu sót hình ảnh tôi đã từng biết, từng gần gũi.
Saturday, May 14, 2022(View: 104)
Với tôi, ông bà là hai người có trái tim lớn lắm, vì họ có tới 5 ngăn dành cho những đứa trẻ mồ côi. Đối với ông bà chỉ có chữ “Nuôi Con” không có chữ “Con Nuôi”.
Saturday, May 7, 2022(View: 286)
Xin cảm ơn mẹ tôi, vợ tôi và bà suôi của tôi cũng như các bà mẹ trên khắp thế gian đã mang một sứ mệnh gian lao và cao cả là “làm mẹ”.
Friday, May 6, 2022(View: 272)
. Khác với người phương Tây, Việt Nam chúng tôi có rất ít các viện dưỡng lão. Khi Cha Mẹ tới tuổi già, con cái luôn muốn được sống kề cận để chăm sóc..
Thursday, May 5, 2022(View: 269)
Và chốc nữa đây tôi sẽ vào chùa thắp nhang… sám hối vì bấy lâu nay tôi cứ hùa theo Liên chê trách bà mẹ chồng này. Mong bà tha lỗi cho tôi.
Sunday, May 1, 2022(View: 374)
Ba tôi rời Việt Nam sang Hoa Kỳ đoàn tụ cùng các con vào đúng ngày 30 tháng 4 năm 1987. Ông viết bài thơ sau vào ngày 30 tháng 4 năm 1988,
Friday, April 29, 2022(View: 261)
Thì ra bao nhiêu năm qua, cuộc sống và tuổi gìa đã vô tình che khuất đi hình bóng cũ, chỉ những dịp như hôm nay hình bóng anh Xuân lại trở về trong lòng cô Hoa
Friday, April 22, 2022(View: 453)
Năm nay, tháng tư lại về, những thương đau của quá khứ gần nửa thế kỷ một lần nữa lại ùa về, chúng ta nhớ Sài Gòn da diết.
Wednesday, April 20, 2022(View: 415)
Xin ơn trên đừng cướp đi ông bà ngoại yêu quý của tôi. Hãy để tôi còn có thời gian trả chút nghĩa tình ông bà trao cho tôi từ lúc tôi mới lọt lòng.
Friday, April 15, 2022(View: 501)
Đêm càng về khuya, nỗi nhớ về Sài Gòn xưa càng quay quắt, tôi ước mơ được một lần sống lại ở thành phố Sài Gòn, một hòn ngọc Viễn Đông trước năm 1975.
Monday, April 11, 2022(View: 466)
Tôi không cảm thấy vui trọn vẹn, tròn trĩnh lắm vì trong một góc khuất nào đó của bộ não hình ảnh tang tóc, chết chóc tức tưởi lúc kết thúc VNWar 1975, cứ hiện về như phim quay chậm!
Monday, April 11, 2022(View: 481)
Chúng tôi phải hoàn tất ba khóa học: Chương trình học tiếng Anh (ESL program), Cultural Orientation (CO) và Work Orientation (WO) trước khi đi Mỹ.
Sunday, April 3, 2022(View: 690)
Đây là hồi ký của Tiến Sĩ Thanh Vân Anderson. Nội dung nói về ba giai đoạn trong cuộc hành trình gian khổ,
Sunday, April 3, 2022(View: 825)
Cám ơn cô Trí đã đỡ đầu cho thế hệ Ngô Quyền chúng em và tiếp nối. Kính mừng sinh nhật cô.
Saturday, April 2, 2022(View: 440)
Bây giờ người vắng mặt Mỗi tháng tư lệ thầm Nỗi đau này ai thấu Nên trốn mình trong chăn
Sunday, March 27, 2022(View: 558)
Em quanh năm suốt tháng phải ăn đói, nhịn thèm vì sợ mập, lại chỉ thích những món “cơ hàn”. Số em chắc là “Số khổ”?
Saturday, March 26, 2022(View: 527)
Món ăn hàng ngày vẫn luôn là cá thịt, rau cải trại cấp phát. Vì ăn uống kham khổ quen rồi nên gia đình tôi không mấy khó khăn khi hội nhập cuộc sống ở trại Bataan.
Saturday, March 26, 2022(View: 523)
...dân tộc Ukraine đã khiến cả thế giới ngưỡng mộ khi có những cô gái trẻ, những phụ nữ lớn tuổi cũng cầm súng bên cạnh nam nhân cùng chiến đấu chống quân thù.
Tuesday, March 22, 2022(View: 479)
Trả lời như thế nào cho một cô bé bảy tuổi, đôi mắt long lanh ngấn lệ, đang phải đối mặt với nỗi lo sợ về sự ra đi, sự chia ly, không thể tránh được, và vĩnh viễn đây?