Danh mục
Số lượt truy cập
2,319,686,071,854,584,916

Hoàng Duy Liệu - TUI NHỚ BỐ TUI

Friday, August 21, 202012:22 AM(View: 4518)
Hoàng Duy Liệu - TUI NHỚ BỐ TUI

                                                                     

                                           "...TUI NHỚ BỐ TUI..."


hair cut

Cả tuần nay nơi tui ở trời nóng như thượng đế đang nổi cơn thịnh nộ thiêu đốt lũ ma quỷ đủ màu đang tràn ra cướp tiệm đốt xe khắp chốn. Tui lái xe đi mua vài chai bia lạnh. Bia thì uống chai để dành ... Chọi!

Rời khỏi xe được chừng vài bước một cảnh tượng hiện ra trước mắt làm cho cõi lòng chùng xuống chân bước ngập ngừng.
Cách vài căn phố kế bên tiệm bán rượu bia của ông già Ân Độ có đứa con gái với cặp mắt đa tình huyền mộng có một người đàn bà Á Đông lay hoay dựng lại cây dù che nắng đang bị gió Hè thổi ngả nghiêng. Nỗi buồn thành uất hận tui bước đến gần hơn đưa tay giữ giúp cây dù. Cây dù chẳng lớn bao nhiêu thuộc loại dùng cho ngoài bãi biển nhưng người phụ nữ thì lại quá nhỏ con ốm yếu. Chị Ba hớt tóc! Nước Mỹ của tui đây sao?

Một cái bàn tròn được kê sát vào vách tường với cây dù cằm vô cái lỗ ở giữa cứ lắc Lư theo từng cơn gió. Một tấm kiếng, một cái ghế cùng một chai thuốc xịt khử trùng với vài món đồ nghề là cái tiệm mới của chị thay cho cái tiệm cũ sang trọng bên trong im lìm vắng lặng âm ủ nỗi buồn.

Chị Ba người Bắc 54, quê ở Hố Nai Biên Hoà và đó là lý do mà tui cứ đến đây mặc cho chị vợ cùng hai đứa con chê là nơi đây không có thợ khéo tay hớt đẹp.

Well! Cái đầu méo mó của tui thì ai hớt cũng sẽ thành thợ giỏi thôi.

Hồi thuở xa xưa nhà chị Ba có tiệm hớt tóc cho mấy anh lính quân đoàn 3 gần đó. Hớt luôn cho lính Mỹ. Ông già thợ chính, chị Ba thợ phụ kiêm thông dịch viên. Má và hai đứa em bán đồ Mỹ ngoài ngã ba Tam Hiệp tui nghe chị kể.

1975 thời thế đổi thay cái tiệm hớt tóc cũng là căn nhà của cả gia đình thành trụ sở gì đó... Chị Ba cùng gia đình lên chuyến xe đò đi ra biển một sáng ban mai bỏ lại sau lưng tiếng loa phường. Ngày ấy chị đã có chồng lính chiến bại trận cụt chân với một đứa con èo uột.

Thuyền trôi cướp viếng chị lên bờ miền đất hứa một mình.

Không biết vì sao chị lại lưu lạc đến vùng này mở tiệm gần hai mươi năm trước, một con phố nhỏ đìu hiu rất ít người Việt. Ngày ngày chị hớt, chị cắt, chị lau, chị khóc ... một mình.

Mấy năm gần đây chị bỏ tiền dành dụm sửa sang lại cái tiệm từ trong ra ngoài trông thật là đẹp. Chị mướn thêm thợ làm thêm Nail... khách vào lúc nào cũng phải ngồi đợi hàng giờ. Tui lại càng thích đến đây để nghe tiếng Việt đủ miền thánh thót lanh lảnh gầm gừ... vui lắm.

Thế mà giờ đây.

Hơn nữa năm qua tiệm phải đóng cửa vì dịch bịnh đã làm cho chị gần sạt nghiệp. Giờ đây chị lại một mình đứng hớt trên lề đường.

Thấy tui có vẽ buồn buồn chị vỗ vai cười:
- Đừng buồn! Hồi xưa tui cũng đã theo ông già đi hớt dạo một thời trước khi có tiền sang tiệm...

Có khách đến tui chào chị bước qua tiêm rượu vẫn còn nghe kịp tiếng nấc nho nhỏ.
- Tui nhớ Bố tui...

Còn tui thì chừng như muốn nói... Tui nhớ nước Mỹ.

Hoàng Duy Liệu
Tháng Tám 2020

Tuesday, May 17, 2022(View: 211)
Mong rằng cô tôi đầy đủ sức khỏe và nghị lực để vượt qua trận chiến gay go này. Nguyện ơn trên gia hộ cho cô giáo Huỳnh thị Ba của tôi mau bình phục.
Tuesday, May 17, 2022(View: 148)
Mẹ là người mang ta đến cuộc đời, và cũng là nơi ta trở về...Trong tấm thân gầy yếu nhỏ nhoi của người mẹ chứa đựng cả một đại dương của hy vọng, tình yêu, sự thật và lòng vị tha sâu thẳm.
Sunday, May 15, 2022(View: 203)
Giây phút này tôi chợt nhận ra tôi đã vẽ biết bao màu sắc cho cuộc đời mà vẫn còn thiếu sót hình ảnh tôi đã từng biết, từng gần gũi.
Saturday, May 14, 2022(View: 138)
Với tôi, ông bà là hai người có trái tim lớn lắm, vì họ có tới 5 ngăn dành cho những đứa trẻ mồ côi. Đối với ông bà chỉ có chữ “Nuôi Con” không có chữ “Con Nuôi”.
Saturday, May 7, 2022(View: 311)
Xin cảm ơn mẹ tôi, vợ tôi và bà suôi của tôi cũng như các bà mẹ trên khắp thế gian đã mang một sứ mệnh gian lao và cao cả là “làm mẹ”.
Friday, May 6, 2022(View: 293)
. Khác với người phương Tây, Việt Nam chúng tôi có rất ít các viện dưỡng lão. Khi Cha Mẹ tới tuổi già, con cái luôn muốn được sống kề cận để chăm sóc..
Thursday, May 5, 2022(View: 296)
Và chốc nữa đây tôi sẽ vào chùa thắp nhang… sám hối vì bấy lâu nay tôi cứ hùa theo Liên chê trách bà mẹ chồng này. Mong bà tha lỗi cho tôi.
Sunday, May 1, 2022(View: 386)
Ba tôi rời Việt Nam sang Hoa Kỳ đoàn tụ cùng các con vào đúng ngày 30 tháng 4 năm 1987. Ông viết bài thơ sau vào ngày 30 tháng 4 năm 1988,
Friday, April 29, 2022(View: 276)
Thì ra bao nhiêu năm qua, cuộc sống và tuổi gìa đã vô tình che khuất đi hình bóng cũ, chỉ những dịp như hôm nay hình bóng anh Xuân lại trở về trong lòng cô Hoa
Friday, April 22, 2022(View: 461)
Năm nay, tháng tư lại về, những thương đau của quá khứ gần nửa thế kỷ một lần nữa lại ùa về, chúng ta nhớ Sài Gòn da diết.
Wednesday, April 20, 2022(View: 426)
Xin ơn trên đừng cướp đi ông bà ngoại yêu quý của tôi. Hãy để tôi còn có thời gian trả chút nghĩa tình ông bà trao cho tôi từ lúc tôi mới lọt lòng.
Friday, April 15, 2022(View: 513)
Đêm càng về khuya, nỗi nhớ về Sài Gòn xưa càng quay quắt, tôi ước mơ được một lần sống lại ở thành phố Sài Gòn, một hòn ngọc Viễn Đông trước năm 1975.
Monday, April 11, 2022(View: 490)
Tôi không cảm thấy vui trọn vẹn, tròn trĩnh lắm vì trong một góc khuất nào đó của bộ não hình ảnh tang tóc, chết chóc tức tưởi lúc kết thúc VNWar 1975, cứ hiện về như phim quay chậm!
Monday, April 11, 2022(View: 495)
Chúng tôi phải hoàn tất ba khóa học: Chương trình học tiếng Anh (ESL program), Cultural Orientation (CO) và Work Orientation (WO) trước khi đi Mỹ.
Sunday, April 3, 2022(View: 700)
Đây là hồi ký của Tiến Sĩ Thanh Vân Anderson. Nội dung nói về ba giai đoạn trong cuộc hành trình gian khổ,
Sunday, April 3, 2022(View: 840)
Cám ơn cô Trí đã đỡ đầu cho thế hệ Ngô Quyền chúng em và tiếp nối. Kính mừng sinh nhật cô.
Saturday, April 2, 2022(View: 446)
Bây giờ người vắng mặt Mỗi tháng tư lệ thầm Nỗi đau này ai thấu Nên trốn mình trong chăn
Sunday, March 27, 2022(View: 580)
Em quanh năm suốt tháng phải ăn đói, nhịn thèm vì sợ mập, lại chỉ thích những món “cơ hàn”. Số em chắc là “Số khổ”?
Saturday, March 26, 2022(View: 549)
Món ăn hàng ngày vẫn luôn là cá thịt, rau cải trại cấp phát. Vì ăn uống kham khổ quen rồi nên gia đình tôi không mấy khó khăn khi hội nhập cuộc sống ở trại Bataan.
Saturday, March 26, 2022(View: 545)
...dân tộc Ukraine đã khiến cả thế giới ngưỡng mộ khi có những cô gái trẻ, những phụ nữ lớn tuổi cũng cầm súng bên cạnh nam nhân cùng chiến đấu chống quân thù.