Danh mục
Số lượt truy cập
6,038,386

Hoàng Duy Liệu - TUI NHỚ BỐ TUI

21 Tháng Tám 202012:22 SA(Xem: 716)
Hoàng Duy Liệu - TUI NHỚ BỐ TUI

                                                                     

                                           "...TUI NHỚ BỐ TUI..."


hair cut

Cả tuần nay nơi tui ở trời nóng như thượng đế đang nổi cơn thịnh nộ thiêu đốt lũ ma quỷ đủ màu đang tràn ra cướp tiệm đốt xe khắp chốn. Tui lái xe đi mua vài chai bia lạnh. Bia thì uống chai để dành ... Chọi!

Rời khỏi xe được chừng vài bước một cảnh tượng hiện ra trước mắt làm cho cõi lòng chùng xuống chân bước ngập ngừng.
Cách vài căn phố kế bên tiệm bán rượu bia của ông già Ân Độ có đứa con gái với cặp mắt đa tình huyền mộng có một người đàn bà Á Đông lay hoay dựng lại cây dù che nắng đang bị gió Hè thổi ngả nghiêng. Nỗi buồn thành uất hận tui bước đến gần hơn đưa tay giữ giúp cây dù. Cây dù chẳng lớn bao nhiêu thuộc loại dùng cho ngoài bãi biển nhưng người phụ nữ thì lại quá nhỏ con ốm yếu. Chị Ba hớt tóc! Nước Mỹ của tui đây sao?

Một cái bàn tròn được kê sát vào vách tường với cây dù cằm vô cái lỗ ở giữa cứ lắc Lư theo từng cơn gió. Một tấm kiếng, một cái ghế cùng một chai thuốc xịt khử trùng với vài món đồ nghề là cái tiệm mới của chị thay cho cái tiệm cũ sang trọng bên trong im lìm vắng lặng âm ủ nỗi buồn.

Chị Ba người Bắc 54, quê ở Hố Nai Biên Hoà và đó là lý do mà tui cứ đến đây mặc cho chị vợ cùng hai đứa con chê là nơi đây không có thợ khéo tay hớt đẹp.

Well! Cái đầu méo mó của tui thì ai hớt cũng sẽ thành thợ giỏi thôi.

Hồi thuở xa xưa nhà chị Ba có tiệm hớt tóc cho mấy anh lính quân đoàn 3 gần đó. Hớt luôn cho lính Mỹ. Ông già thợ chính, chị Ba thợ phụ kiêm thông dịch viên. Má và hai đứa em bán đồ Mỹ ngoài ngã ba Tam Hiệp tui nghe chị kể.

1975 thời thế đổi thay cái tiệm hớt tóc cũng là căn nhà của cả gia đình thành trụ sở gì đó... Chị Ba cùng gia đình lên chuyến xe đò đi ra biển một sáng ban mai bỏ lại sau lưng tiếng loa phường. Ngày ấy chị đã có chồng lính chiến bại trận cụt chân với một đứa con èo uột.

Thuyền trôi cướp viếng chị lên bờ miền đất hứa một mình.

Không biết vì sao chị lại lưu lạc đến vùng này mở tiệm gần hai mươi năm trước, một con phố nhỏ đìu hiu rất ít người Việt. Ngày ngày chị hớt, chị cắt, chị lau, chị khóc ... một mình.

Mấy năm gần đây chị bỏ tiền dành dụm sửa sang lại cái tiệm từ trong ra ngoài trông thật là đẹp. Chị mướn thêm thợ làm thêm Nail... khách vào lúc nào cũng phải ngồi đợi hàng giờ. Tui lại càng thích đến đây để nghe tiếng Việt đủ miền thánh thót lanh lảnh gầm gừ... vui lắm.

Thế mà giờ đây.

Hơn nữa năm qua tiệm phải đóng cửa vì dịch bịnh đã làm cho chị gần sạt nghiệp. Giờ đây chị lại một mình đứng hớt trên lề đường.

Thấy tui có vẽ buồn buồn chị vỗ vai cười:
- Đừng buồn! Hồi xưa tui cũng đã theo ông già đi hớt dạo một thời trước khi có tiền sang tiệm...

Có khách đến tui chào chị bước qua tiêm rượu vẫn còn nghe kịp tiếng nấc nho nhỏ.
- Tui nhớ Bố tui...

Còn tui thì chừng như muốn nói... Tui nhớ nước Mỹ.

Hoàng Duy Liệu
Tháng Tám 2020

18 Tháng Mười 2020(Xem: 282)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 451)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 374)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 716)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!
05 Tháng Mười 2020(Xem: 687)
Kết thúc năm đệ nhị B3, bạn lãnh thưởng hạng nhất. Phạm Thanh Thừa, đứa bạn chí thân cùng bạn, được phần thưởng hạng nhì. Tôi, Đỗ Công Luận, được phần thưởng hạng ba. Tam kiệt của lớp nhị B3.
05 Tháng Mười 2020(Xem: 480)
Nhưng không thấy Phúc trả lời, có ngờ đâu thời gian cuối tháng 7 là lúc Phúc HÔN MÊ 2 tuần ở bệnh viện!!!
04 Tháng Mười 2020(Xem: 469)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
28 Tháng Chín 2020(Xem: 637)
... Rồi theo anh theo chị vào Saigòn và được học trường tỉnh với giờ giấc đầy đủ và nay tôi bước vào trường trung học Pétrus Ký với một niềm tự hào.
27 Tháng Chín 2020(Xem: 624)
Hình như sự đoàn kết, và tinh thần trách nhiệm của các em trước tình huống không lường trước cũng là một bài học cho rất nhiều người lớn trong thời đại dịch.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 639)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 908)
Các trang mạng xã hội nếu được sử dụng một cách khôn ngoan, đúng mục đích, đúng lúc thì sẽ mang về niềm vui bất tận,
13 Tháng Chín 2020(Xem: 529)
Tôi nhớ ơn anh chị, và cả vợ chồng anh Hy, chịu đựng được chúng tôi, mà không đấm cho vỡ mồm, hộc máu mũi. Càng lâu, tôi càng thấm thía cái câu ‘ Bầu bí một giàn’ của anh Hy nói ngày xua.”
12 Tháng Chín 2020(Xem: 637)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 794)
Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 470)
Chiều vàng Thu, chập chờn đôi cánh én, Triền National Parks lá ửng Thu hồng! Có phải Thu, ngoài song cửa đó không? Ta mong chờ, làn gió Thu dịu mát!
10 Tháng Chín 2020(Xem: 468)
Hầu như người Mỹ nào ít nhất cũng một lần nghe hay nói đến tên ông, Ernest Hemingway, nhà văn người Mỹ nổi tiếng đoạt giải Nobel văn chương năm 1954.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 651)
Ngày cùng má đi dạo phố cũng là ngày cuối cùng tôi được hạnh phúc bên má, cũng là chuyến xe cuối cùng tôi được cùng má ngắm hoa.
05 Tháng Chín 2020(Xem: 560)
Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.
04 Tháng Chín 2020(Xem: 880)
Người Mỹ thì sắp khép lại mùa hè rất buồn với ngày Lễ Lao Động (thứ hai đầu tháng 9 hàng năm) không đem lại niềm vui cho hầu hết mọi người.
29 Tháng Tám 2020(Xem: 702)
. Các Tăng Ni dù không được tập trung cầu nguyện như những mùa Vu Lan trước, nhưng năm nay bà Tâm tin tưởng Thầy, Sư Cô và các vị Sư sẽ trì chú tụng kinh nhiều hơn ở mỗi đêm.