Danh mục
Số lượt truy cập
1,000,000

Mai Trọng Ngãi - KHOẢNH KHẮC BÌNH AN

Thursday, April 9, 20204:06 PM(View: 11490)
Mai Trọng Ngãi - KHOẢNH KHẮC BÌNH AN



KHOẢNH KHẮC BÌNH AN

Cã thế giới hiện nay đang cố gắng dồn hết mọi nổ lực để chận đứng sự lây lan của con virus Vủ Hán (Covid-19), luật Defend Production Act được Tổng Thống Donald Trump ban hành ngày 18 tháng 3 năm 2020 để xử dụng tài nguyên cùng nhân lực nhằm phát triển các dụng cụ y khoa cho bệnh viện, những thuốc men hữu ích cần thiết để khống chế con virus Cô-Vy nầy. Thống Đốc tiểu bang California ra lệnh không được tập trung hơn 10 người cùng ra lệnh Cấm Túc (Shelter-In-Place) ngỏ hầu số lượng người nhiểm bênh giảm bớt đi. Bản thân luôn hằng mong nguyện cầu cho thế giới, cũng như bản thân mình  khoảnh khắc bình an…

        Nhìn lại cùng thời gian nầy năm 2019, tôi ngất ngư như con tàu đang vượt sóng ngoài biển khơi, nhưng nhờ quý Thầy Cô cùng quý Anh Chị Em cựu học sinh trường Trung Học Ngô Quyền đã cầu nguyện qua lời kêu gọi của anh Nguyễn Hữu Hạnh trong Biên Bản buổi họp Ban Chấp Hành cựu học sinh Ngô Quyền ngày 1 tháng 5 năm 2019,

“Trong điều kiện hiện tại, quý Thầy Cô và các anh chị em cựu học sinh Ngô Quyền khắp nơi, tùy vào niềm tin tôn giáo của mọi người chúng ta cùng cầu nguyện sự an lành cho anh Mai Trọng Ngãi.”

Nhờ đó tôi đã vượt qua được giây phút gian nan và giờ đây với con virus Cô-Vy đã làm cho mọi người lo sợ hàng ngày, gia đình tự cách ly với nhau nhất là những người ở tuổi xế chiều với sức đề kháng yếu đi, thôi thì cố vượt qua. Em Cô-Vy nầy là một sinh vât nhỏ nhoi không nhìn thấy được bằng mắt thường mà cả thế giới đều lo sợ, môt hiện tượng khủng bố sinh học gây nghi ngờ cho từng cá nhân một trong gia đình, cha mẹ con cái đều giữ khoảng cách ly tương đối theo lệnh của tiểu bang, người nầy lo sợ người kia là mầm mống nhiểm bệnh trong gia đình, những người già phải sinh họat ăn ngủ riêng biêt, hết rồi cái thời luôn gần gủi bên nhau của tuổi đôi mươi.

        Sau Tết năm 2019 con trai thứ nhì của tôi muốn mang mẹ nó về thăm bà ngọai trước khi người về bên kia thế giới, còn lại ở đây tôi phải chống chọi trước căn bệnh hiểm nguy nơi quê hương thứ hai đã cưu mang gia đình tôi, căn bệnh nầy đến do sự lo sợ vợ con đói khổ không nơi nương tựa. Tôi còn nhớ ngày 27 tháng 2 năm 2019 bị rối lọan nhịp tim trong lúc được khám nghiêm tại văn phòng của bác sĩ gia đình ở Long Beach, CA. Bác sĩ liền phái cô y tá đo nhịp tim bằng máy đo Tâm Động Đồ (ElectroCardioGram-ECG), kết quả cho thấy rõ ràng căn bệnh mà trước đó khi nó xảy ra tôi đều báo cáo diển tiến sự việc để bác sĩ chẩn đoán và kê khai toa thuốc thế nhưng kết quả rối loạn nhịp đập vẫn tiếp tục cho đến khi đường biểu diễn của Tâm Động Đồ cho thấy không bình thường làm bác sĩ gia đình phải gửi đến người bác sĩ chuyên môn về tim mạch. Ngày ấy thay vì tôi gọi 911 để chở đến nhà thương, tôi quyết định tự lái xe một mình về nhà để nếu cái chết đến với tôi thì tôi sẽ được chết trên cái giường của mình mà tôi hằng ấp ủ bên nó do công sức bao năm qua tôi đã tạo dựng ra, cái quyết định đó thật là sai lầm do ý nghĩ nông cạn của tôi. Trên đường về nhà tôi cố lấy freeway để về đến nhà với thời gian nhanh nhất nhưng không lường được hậu quả của nó, đang lúc lái xe người tôi nóng lên thật nhanh bắt đầu từ sống lưng kéo lên đầu, kế đó là lạnh thật lạnh từ đầu đi xuống chân tay, rồi ngộp thở như thiếu vắng tình người rồi choáng váng tay chân run rẩy xe di chuyễn như người say rượu lái xe, chu kỳ đó kéo dài từ 3-5 phút và cứ tiếp tục diển ra cho đến khi tôi đậu xe trên bải đậu xe của mình, tôi đi vội vào giường ngủ của tôi chỉ kịp cởi bỏ đôi giày để chuẩn bị cho cái chết dẩn đến với tất cả hành trang tôi mang theo trên người ngọai trừ đôi giày nằm bên cạnh giường, tôi chấp nhận sự ra đi trong cô đơn giữa lúc vợ con đang có những sinh họat riêng của từng người, nằm thiếp đi không biết bao lâu có lẽ hơn môt tiếng đồng hồ, tôi ngồi dậy để thấy mình còn hiện hữu!!!

        Trong cuộc đời của tôi thăng trầm của từng giai đọan tôi đều đã trải qua, thế nhưng mổi người đều có cái số của nó hoặc vận mệnh đã được an bài. Năm 2000 tôi định kết thúc cuộc đời của tôi bằng chính quyết định của mình, năm đó tôi bị thất nghiệp trong cay đắng và xin việc làm nhiều nơi nhưng không ai đoái hoài, sở dĩ tôi quyết định như thế là dù sao tôi cũng có bằng cấp tốt nghiệp 4 năm (Bachelor of Science Mechanical Engineering) cùng 5 bằng cấp 2 năm (Associate in Arts degree in Mechanical/Manufacturing) và những kinh nghiệm cao trong các lãnh vực chuyên môn thế nhưng thất nghiệp vẫn tiếp tục xãy đến. Tôi ngắm nghía ở garage của tôi để chọn cho mình môt chổ nhằm kết thúc cuộc đời khốn cùng và củng năm đó vợ chồng một người bạn thời còn học chung nhau ở Đại Học Khoa Học Sài Gòn ghé ngang nhân chuyến du lịch ở California và Nevada, chị ấy khi bước vào nhà thấy vợ tôi trang hoàng cặp sư tử trên cái bàn ngay tại cửa chính, chị ta vội phán rằng là cặp sư tử đó sẽ làm khó dễ cho người chủ gia đình, vợ tôi nghe vậy liền đem cặp sư tử bỏ bên ngoài hông nhà ngay, rồi một vài ngày sau đó tôi được kêu đi phỏng vấn và được chấp thuận làm việc xuyên suốt cho đến khi về hưu.

 Và cũng cặp vợ chồng đó đã tiết kiệm (save) cuộc sống của tôi thêm một lần nữa. Kể từ khi tôi được xuất viện từ nhà thương Fountain Valley Regional Hospital ở Orange County cho về nhà sau khi nằm ở đó 2 ngày để thông tim do bệnh viện không đủ dụng cụ cùng chuyên viên ứng dụng, rồi bác sĩ kê toa thuốc uống để khống chế bệnh rối lọan nhịp tim, nếu thuốc uống không tác dụng thì sẽ nhập viện ở Los Angeles để có dụng cụ cùng chuyên viên thích nghi hơn. Về nhà rối lọan nhịp tim cứ tiếp diển, tôi tâm sự tình trạng hiện tại của tôi cho cặp vợ chồng nầy biết thì y như rằng anh ta có cùng bệnh trạng như tôi và có khi còn nặng hơn, anh ta chỉ dẫn cho tôi phụ thêm vào những thứ thuốc của bác sĩ đang kê toa là uống magnesium 62.5 mg cho buổi sáng và buổi chiều vì đó là môt loại vitamin mà thôi, do có nhiều người còn xử dụng táo bạo hơn là dùng muối Epsom Salt (lọai để rửa chân chống nấm) để uống do nó chứa nhiều magnesium, tôi không ngần ngại gì cả bèn nhờ vợ tôi đến Walmart mua đem về nhà dùng ngay bởi vì trước sau gì đều phải đến điểm cuối cùng của cuôc sống là cái chết, cứ thế mà làm thôi, ngoài ra anh ta còn nhắn nhủ là mỗi khi rối lọan nhịp tim thì lôi ra 62.5 mg magnesium mà uống. Nhờ những viên thuốc của bác sĩ tim mạch kê toa cộng với magnesium vitamin cùng những kiêng cử những thứ ảnh hưỡng đến trái tim, tập thể dục đều đặn làm tôi vượt qua những bệnh lý đã làm khắc khoải trong tôi không ít, xin cám ơn vợ chồng Nga/Mười đã cứu tôi hai lần trong cuộc sống.

        Sau 4 lần đột quỵ phải nằm ở bệnh viện, tưởng chừng như không còn hiện diện trên cõi đời nầy cùng 1 lần tại nhà bếp năm 2018 sau lần tham dự tiệc của Cảnh Sát Quốc Gia vào buổi trưa ở nhà hàng Seafood Kingdom ở Anaheim, lần đó về đến nhà củng khoảng bửa cơm chiều, tôi vội lo sửa sọan bửa cơm tối cho 2 con chó thân yêu của tôi, đang bới xén ra từng tô thì cơn rối lọan nhịp tim kéo đến không một lời báo trước, tôi té ngay tại chổ nơi nhà bếp đầu đập vào 2 cái thùng xà phòng rồi bất tỉnh lúc nào củng không được biết, chắc cũng không lâu đâu chừng một vài phút, khi tỉnh dậy ngó chung quanh không định vị được nơi chốn mình đang nằm, một lúc sau trí óc mới dần hồi phục để biết mình đã ở đâu, lòm còm ngồi dậy đi vô phòng ngủ kêu vợ tiếp tay cho mấy con chó bửa ăn tối, còn tôi ngã lưng xuống để đón chờ giây phút cuối cùng, một kỷ niệm buồn!!!

Sở dĩ tôi đảm trách việc ăn uống cùng tắm rửa cho mấy con chó có lẽ do duyên tiền định, con chó đầu tiên bị chủ trước của nó bạc đãi sau khi nó cắn lộn với 1 con chó khác lớn hơn nên bị mất 1 con mắt rồi bị nhiểm trùng, nó bị cột giây ở ngoài patio phía sau nhà cùng bị đói khát để chờ chết, tên là Billy, tôi nghe vây vội cùng với đứa con trai đến nhà để xin đem về nuôi ngỏ hầu kéo dài thêm cuộc sống của nó, khi về với gia đình tôi nó luôn quấn quýt bên tôi như hình với bóng (shadow of myself), lúc tôi đẩy máy cắt cỏ nó luôn theo phía sau từ vòng nầy đến vòng kia, cũng như nó không biết giờ giấc làm việc của tôi thế nhưng khi xe tôi về đến nhà là thấy nó vạch màn cửa sổ ra chờ để đón mừng chủ của nó, từ đó tôi cũng bớt ta bà sau khi tan sở mà gấp rút về nhà để được gần gủi với nó, những tháng ngày cuối do không thấy rỏ đường đi nhưng vẫn bén gót theo chân của tôi qua đôi lổ mũi.

 Ngoài ra có môt điều tôi không thể tin được là vào ngày 4 tháng 7 năm 2005 môt con chó lạ từ đâu đến nhà tôi và bị con chó bên cạnh nhà rượt đuổi thế nhưng sau đó vẫn trở về nhà tôi, mấy đứa con thấy vậy bắt đem vô nhà tắm rửa rồi chụp hình dán lên những gốc cây trong khu xóm để cho chủ của nó có cơ hội nhận diện, ngoài ra nó được mấy đứa con của tôi đem nó đến gỏ cửa từng nhà một để xác nhận củng như đem cho một vài người bạn muốn nuôi chó nhưng không một ai chịu nhận đành phải ra tay nghĩa hiệp, khoảng chừng hơn 1 năm sau con chó 1 mắt tên Billy ra đi trong niềm thương yêu của cã gia đình. Lạ thay con chó từ đâu đến nhà tên là Buddy nay thay vào vị trí của Billy, như hình với bóng y hệt như con Billy, nó ngủ thì thôi chứ khi mở mắt ra mà không thấy tôi thì hớt hải đi tìm, từ khi có nó tôi mạnh dạn thay đổi việc làm với số lương mới khoảng $20,000/năm hơn mức lương củ và tiếp tục làm cho đến ngày tôi quyết định về hưu, nó đã đem đến cho tôi hơn $200,000 trong 10 năm cuối, có lẽ đúng với câu “Mèo đến nhà thì khó, Chó đến nhà thì sang” hoặc là tôi được tưởng thưỡng món quà do tình yêu thương thú vật.

dog

 

Theo tôi nghĩ mỗi người đều có duyên số mà Ơn Trên đã sắp đặt, việc sống chết cũng như giàu nghèo không tránh được quy luật của nó. Tôi muốn viết lên lời nầy để cám ơn quý Thầy Cô, quý anh chị cựu học sinh Ngô Quyền Biên Hòa, đôi bạn Nga Mười đã dốc lòng cầu nguyện, hỏi han động viện nâng đở tôi. Sau nhiều lần đột quỵ tưởng như không còn hiện hữu trên thế gian nầy, cũng như niềm an ủi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an…

 

Viết tại Cerritos CA ngày 4 tháng 4 năm 2020.

Mai Trọng Ngãi

Saturday, May 11, 2024(View: 364)
Nghĩ đến đây bà lại nhớ Việt Nam quá, nhớ hai thằng con trai và mấy đứa cháu nội. Bà không được vui dù bà biết hôm nay bà phải đi đến sở di trú để thi nhập quốc tịch.
Saturday, May 11, 2024(View: 537)
Hoa phượng đã rất gần gũi với chúng ta từ những ngày còn cắp sách đến trường. Và dường như trong sâu thẳm tâm hồn, mỗi người đều mang những hồi ức đẹp của tuổi học trò,
Saturday, May 11, 2024(View: 594)
Người ta nói: làm thầy thuốc sai lầm thì giết chết một người, làm chính trị sai lầm thì giết một thế hệ nhưng làm văn hoá sai lầm thì giết cả muôn đời.
Tuesday, April 30, 2024(View: 871)
Những ngày trống vắng ở trại tỵ nạn Mã lai chờ đi định cư, tôi suy nghĩ nhiều về nửa thế kỷ trầm luân của đất nước, và nhận ra một điều đơn giản rằng: trong xã hội Việt Nam người đàn bà mới chính là ...
Tuesday, April 30, 2024(View: 599)
Đó là món nợ vật chất, còn cái nợ tình thân, Đức dìu tôi vào bờ biển Thái năm nào, và những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi của nhóm tàu 41 người, làm sao trả cho hết!
Sunday, April 28, 2024(View: 883)
Được tham dự buổi họp mặt cuối tuần thật vui và ý nghĩa, tôi xin cảm ơn các anh chị em trong ban tổ chức (Anh Liệu, Kim Hường, Quỳnh Thư, Chị Tâm, chị Hảo …)
Tuesday, April 23, 2024(View: 877)
Thế là gia đình tôi đã tham gia vượt biên đủ cả đường biển và đường bộ, ngoài ra còn đi chính thức bằng đường bay.
Monday, April 22, 2024(View: 706)
Vào tháng ba và đầu tháng tư năm nay, tôi đã đi du lịch 28 ngày bằng đường thủy và đường bộ. Chuyến đi kỳ này gồm hai giai đoạn:
Monday, April 22, 2024(View: 804)
Về đến nhà với nỗi lo âu tột cùng, suốt ngày hôm đó, 30 tháng tư hình như tôi không có một hạt cơm trong bụng, tôi như người thất thần,
Monday, April 22, 2024(View: 1192)
Mong sao tiếng dạ lời thưa sẽ tiếp tục được duy trì và sẽ không trở thành một thứ “Cổ Ngữ” hoặc là hàng hiếm trong tương lai.
Monday, April 22, 2024(View: 845)
Tôi không khóc trong những ngày 30/4 sao được khi biết mình và mọi người sẽ không bao giờ tìm lại được những ngày tháng hạnh phúc như trước ngày 30/4/75
Friday, April 12, 2024(View: 1141)
lúc ấy tôi còn trẻ lắm so với phần lớn các đồng nghiệp của tôi ở trường Ngô Quyền. Do đó tôi kết bạn với hai người bạn đồng lứa với tôi là anh Trần Văn Phúc dạy sử địa và Nguyễn Phi Long dạy toán.
Thursday, April 11, 2024(View: 880)
Tôi thích hai chữ “Xóm Đạo” từ thuở biết yêu “thơ” vào những năm đầu bậc trung học. Bài thơ có hai chữ “Xóm Đạo” tôi đọc dầu tiên là bài “Tha La Xóm Đạo” của tác giả Vũ Anh Khanh
Wednesday, April 10, 2024(View: 928)
Tháng Tư lại về, nỗi buồn len lén con tim. Thương lắm người vì ngày này mà chịu nhiều khổ nạn tai ương, tủi nhục ngút ngàn, biết bao gia đình ly tán chia lìa, ngậm ngùi chua xót.
Wednesday, April 10, 2024(View: 1212)
Từ tháng 4/1975 đến nay, đã gần nửa thế kỷ rồi, nhưng mỗi lần đến tháng tư, tôi cứ hay trăn trở và hồi tưởng lại những sự kiện xảy ra sau thời khắc lịch sử ấy.
Sunday, March 31, 2024(View: 1709)
Mỗi khi nghĩ về quê hương xứ sở, tôi lại luôn có nhiều cảm xúc và hoài niệm đẹp về những bữa cơm gia đình thơm ngon và đậm vị yêu thương như vậy.
Sunday, March 31, 2024(View: 1117)
Hoàn cảnh của Ukraine hiện nay gần giống như VNCH ngày xưa khi mối bận tâm của Mỹ đặt vào cuộc chiến ở Trung Đông. Nhưng may mắn thay tên đao phủ thủ
Sunday, March 31, 2024(View: 1116)
Bây giờ, tuổi đã nhiều, cuộc sống đã ổn định, tôi có thể tìm cho mình những bộ áo quần vừa ý, hợp thời, may cắt khéo léo. Tôi có điều kiện tìm hiểu trang phục thích hợp.
Sunday, March 31, 2024(View: 1172)
Năm nào cũng vậy, người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài, dù đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều nhớ đến ngày tết âm lịch thường được gọi là tết Ta để phân biệt với tết Tây.
Wednesday, March 20, 2024(View: 2073)
Cuộc vui kéo dài mãi cho đến bốn giờ chiều mọi người mới lưu luyến chia tay ra về mang theo hình ảnh của buổi họp mặt ấm cúng trong tình đồng hương Biên Hòa, đồng môn Ngô Quyền