Danh mục
Số lượt truy cập
6,278,891

Bùi Tuyết Mai - CUỐI NĂM TIẾNG THỜI GIAN GỢI NHỚ

Tuesday, February 12, 201910:56 PM(View: 6327)
Bùi Tuyết Mai - CUỐI NĂM TIẾNG THỜI GIAN GỢI NHỚ


Cuối năm, tiếng thời gian gọi nhớ...

 
TiengThoiGian

 

 

Tưởng như không gian ngừng trôi. Tưởng như những giọt sương sớm mai đọng trên những chiếc lá hanh hao kia đã trở thành viên đá nhỏ, long lanh dưới những cọng nắng chen mình trong khoảng không gian lạnh buốt những ngày cuối năm.

 

Có phải quanh đây đang đông cứng theo cái lạnh mê mỏi tàn năm, cho tôi vạch bóng thời gian rưng rức lòng chiêm ngưỡng.  Ở đó, có con sông với những phu đò sống bình yên trên mái đò nhà quanh năm dập dềnh sông nước, những con đường duỗi rong chở mưa nắng hai mùa, những gánh hàng rong dặm dài phố xá, nhớ lại mà nghe ngây ngất với tiếng rao hàng của những ngày xa xưa ấy.

 

Đôi khi sự nhớ làm mình rơi vào tâm trạng chờ đợi mong ước viễn vông , rồi cảm thấy chơi vơi vì biết rằng không tưởng. Phải rồi, làm sao có thể chứ ! Làm sao có thể nhìn thấy lại cơn mưa đổ rạt rào bất chợt để làm xanh thêm hàng lá ven đường, làm con đường trở nên loang loáng sau mưa.

 

Có quá nhiều điều để nhớ để ngưỡng vọng trong thinh lặng, và lắm khi sự nhớ làm hụt chân mệt nhoài, tựa như mình đã bước chân lên một chuyến tàu, biết rằng mình muốn ghé những đâu, nhưng lại không thể bước xuống dù chuyến tàu đã qua bao nhiêu ga dừng. Tự dưng nghe trong đầu vang vang tiếng còi tàu, nghe như tiếng thúc giục của thời gian... buồn sao đâu!

 

Cuối năm, lại nói chuyện về thời gian, và ở vào lứa tuổi này tôi thấy dễ chịu bình yên khi nhớ về quê nhà. Vâng, chỉ bằng hai tiếng ấy thôi là đã chất chứa đủ bao nhiêu điều, cho bao nhiêu thời gian đã trải qua của tôi của anh của chị.

 

Cuối năm, tôi ngồi xuống với tách trà trong làn hơi nóng thoảng đưa mùi thơm dịu, tôi ngắm hàng bông vạn thọ xanh um lá với những búp non vừa nhú, mấy chậu bông cúc vàng tươi sắc nắng, những nhành mai chi chít nụ với lũng lẵng dây đỏ dây xanh treo ở trên cành ...

 

Tôi vẫn như im lặng, vẫn như an nhiên, nhưng thật ra lòng tôi đang đu đưa với cảm xúc, tôi nghiêng đầu nhảy chân sáo như trẻ thơ trong tâm tưởng, rồi tôi hát nho nhỏ theo những bài hát tết mà năm nào tôi cũng mở lên trong nhà để nghe, rồi nhớ dạt dào từng hình ảnh ở quê nhà ...

 

Giờ mới thật sự cảm giác tôi đang tết ở quê tôi.

Tôi biết, đó vẫn là những điều không thật.

Nhưng lòng tôi đầy ắp cảm xúc!

 

Tôi nhớ quê tôi. Tôi nhớ Biên Hòa.

Tôi nhớ mùi sên đường mứt tết ngào ngạt của bếp nhà, tôi nhớ ra nắng chiều muộn của những ngày cuối năm nhuộm vàng thơm hết cả không gian, gió hanh hao khô, những bước chân thoăn thoắt, giọng nói tiếng cười, bông hoa tràn khắp lối, nhớ cơn mưa xuân đổ rào thoáng qua làm đất âm ẩm dậy nồng mùi hăng hăng ...

 

Nhớ đường vắng, trời cao hơn và gió se se của rất riêng ngày tết, nhớ bổi hổi bồi hồi của mùi thơm áo mới, nhớ bịt chặt hai tai cười hớn hở mà vẫn nghe tiếng pháo nổ vang rần, pháo đã nổ dứt dây rồi mà mùi pháo kia vẫn còn vướng đầy trên từng ngọn lá nhành cây, tưởng như có thể với tay là khều được, cho làn khói tết kia rơi xuống sân nhà ...

 

Và cuối cùng tôi nhớ ra rằng, tất cả chỉ là tôi đang nhớ!

Nhớ ngôi nhà sum vầy êm ấm tuổi thơ, nhớ hàng xóm láng giềng nhớ bạn bè chung lớp, nhớ đường nhớ phố, nhớ nắng nhớ mưa, nhớ hàng cây nhớ bóng lá. Nhớ cả từng ngã ba ngã tư hè phố quê nhà, nhớ ánh trăng lên chênh chếch đêm về ...

 

Ừ, thì dù cho tất cả chỉ là tôi đang nhớ, nhưng tôi không phung phí nỗi niềm.

 

Tôi sẽ ngồi xuống, an nhiên với tách trà trong làn hơi nóng thoảng hương thơm dịu, tôi để mặc lòng mình đu đưa với cảm xúc khi ngắm hàng bông vạn thọ xanh um lá với những búp non vừa nhú, mấy chậu bông cúc vàng tươi sắc nắng, những nhành mai chi chít nụ với lũng lẵng dây đỏ dây xanh treo ở trên cành ... rồi tôi sẽ hát nho nhỏ theo những bài hát tết mà năm nào tôi cũng mở lên trong nhà để nghe, rồi tôi sẽ nhớ chăm chút nhớ dịu dàng từng hình ảnh ở quê nhà...

 

Khi ấy, thật sự cảm giác tôi đang tết ở quê tôi. Tôi biết, đó vẫn là những điều không thật. Nhưng lòng tôi vẫn sẽ ắp đầy cảm xúc!

 

Tiếng thời gian xưa còn đang gọi tôi vào giấc chiêm bao mộng mị...

Tôi nghe hình như lác đác tiếng mưa rơi, và chỉ phút trong phút chốc mưa ào ạt tuôn rơi, mưa không kịp ngại ngần, mưa không kịp bâng khuâng, mưa hối hả như thể đến với ai đang đợi đang chờ.

Sao mưa cuối năm mà không chút dịu dàng!

 

Mưa ngoài kia đẩy tôi trôi đi trôi đi, mưa xô tôi trượt ngã cho cảm xúc òa vỡ theo mưa, bây giờ thì ngay cả tôi cũng không biết đâu là mưa trời và đâu là cơn mưa nhớ ở quê nhà!

 

Quê nhà tôi ơi, Biên Hòa tôi ơi!

 

 

Bùi TuyếtMai            

Saturday, October 2, 2021(View: 605)
(Bài này viết tháng 10 năm 2011, được hiệu đính lại tháng 10 năm 2021 để tưởng nhớ ông Steve Jobs, 10 năm sau ngày ông qua đời OCT 5 2011) (Viết cho H4, H5 - Kính tặng các Thầy Cô dạy Toán thời Trung học của em)
Friday, October 1, 2021(View: 301)
Qua bài viết này, chúng con kính gửi đến quý Thầy, quý Cô đã dạy dỗ, hướng dẫn chúng con trên con đường học vấn lời kính chúc: “Thật nhiều sức khỏe, an khang, sống lâu trăm tuổi”.
Friday, October 1, 2021(View: 472)
Hình ảnh trân trọng lá quốc kỳ này của người dân, đã đem lại cảm xúc mạnh mẽ và để lại ấn tượng sâu đậm cho tôi mãi đến ngày nay.. Tôi vô cùng xúc động vì biết rằng hành động chào cờ của người dân là hoàn toàn tự giác, không ai bắt buộc họ cả.
Wednesday, September 29, 2021(View: 237)
Đến giữa tháng 9, sau khi chính quyền CS Sài Gòn tuyên bố sẽ kéo dài ”giãn cách” đến hết tháng 9 thì đến phiên các doanh nghiệp nước ngoài chuẩn bị tháo chạy khỏi Việt Nam.
Friday, September 24, 2021(View: 213)
Thi ca phái nữ VN thập niên 30 thế kỷ trước, có một sự kiện riêng biệt, một huyền thoại, mà khởi sự thì như một hiện tượng lạ, sau mỗi lúc mỗi huyễn ảo hơn, bởi cái tên ký tắt kín đáo,
Monday, September 20, 2021(View: 533)
Ngày đó tôi mê khuôn mặt ông tiến sĩ này. Mặt trắng bóc như trứng gà, mắt đen láy, môi màu đỏ đậm. Màu nào cũng là màu nguyên thủy, đâu ra đó. Mặt ông tiến sĩ trông không như mặt người thường làm cho lũ trẻ chúng tôi cảm thấy xa cách.
Monday, September 20, 2021(View: 316)
Nhưng đối với tôi, biểu tượng của Nha Trang vẫn là một bãi biển dài nhiều cây số, một trong những bãi biển đẹp nhứt của thế giới. Tuy nhiên, tôi vẫn thích bãi biển Nha Trang trước năm 1975 với cát trắng và những hàng dương thơ mộng mà nay chỉ còn trong ký ức của tôi.
Saturday, September 18, 2021(View: 396)
Tôi tìm dãy phòng và số phòng của anh không khó khăn gì. Đứng trước phòng số 4103 tôi sửa lại điệu bộ làm duyên làm dáng và chuẩn bị sẵn một nụ cười tươi như những đóa hồng này và đẩy cánh cửa bước vào.
Friday, September 17, 2021(View: 322)
Hôm nay, đối với sự suy nghĩ của HN, đời sống cũng như tâm trạng trong lành của Thầy Không Chiếu như thế nào ở đời sống này, thì khi Thầy xả bỏ thân huyễn để sang đời sống khác,
Monday, September 13, 2021(View: 339)
Thật ra khi Jenny ca ngợi cậu bé người Nhật và cậu bé VN, cô gọi đó là những người có trái tim nhân ái tuyệt vời, nhưng cô đâu biết, chính cô cũng là người có trái tim thật từ bi.
Saturday, September 11, 2021(View: 506)
Vào cuối tháng mười năm 2008, tôi lần đầu bay về Nam Bán Cầu (Down Under) để thăm hai nước Tân Tây Lan và Úc.
Friday, September 10, 2021(View: 723)
Hai mươi năm trôi qua, ký ức của người lớn có thể đã nhạt nhòa, nỗi đau không còn mới, nhưng với các em, dù năm mươi năm nữa trôi qua, đến cuối cuộc đời, các em vẫn còn nỗi đau...
Saturday, September 4, 2021(View: 601)
Ngày xưa ở Việt Nam, người đóng vai chọc cười khán giả được gọi là anh hề, ngày nay người ta gọi là diễn viên hài hay nghệ sĩ hài.
Saturday, September 4, 2021(View: 915)
Con đường này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Đường Trịnh Hoài Đức (THĐ) không dài lắm, độ chừng 2 km, bắt đầu từ Công trường Sông Phố và kết thúc ở bùng binh Biên Hùng.
Wednesday, September 1, 2021(View: 420)
nhưng ai cũng cần ăn hiền ở lành cho con cháu được nhờ phước đức cha mẹ ông bà để lại. Đó là gia tài vô giá, là tài khoản an toàn nhất.
Tuesday, August 17, 2021(View: 825)
Bây giờ, tháng Tám nhân dịp giỗ đầu của anh xin được thắp nén hương lòng gửi đến người Anh, Tiểu Sư Thúc ngày nào đã ra đi quá sớm khi biết bao hoài bão, nguyện ước chưa thành.
Tuesday, August 17, 2021(View: 668)
Chúng tôi sẽ giữ lời hứa với em cố gắng duy trì Website Ngô Quyền. Những người trẻ Ngô Quyền sẽ tiếp nối đàn anh giữ gìn và phát triển hội AHCHSNQ lớn mạnh.
Monday, August 16, 2021(View: 1159)
Anh Phúc đã về thế giới khác, nhưng ở đâu đó, có lẽ anh vẫn nhìn xuống, tiếp thêm nghị lực cho những người đang vác ngà voi cho một tương lai tươi sáng hơn của quê nhà.
Sunday, August 15, 2021(View: 972)
Phúc ơi thôi đã thôi rồi, Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta...
Monday, August 9, 2021(View: 591)
Ông chỉ muốn chúng nó biến mất trong đầu óc ông để ông ngủ yên tối nay và thoải mái tận hưởng những ngày du lịch một đất nước lạ đời và thăm lại các người thân sau bao nhiêu năm dài xa cách.