Danh mục
Số lượt truy cập
6,061,793

Nguyễn thị Thanh Dương - NGƯỜI XÀI ĐỒ THỪA

02 Tháng Mười Hai 20182:05 SA(Xem: 3816)
Nguyễn thị Thanh Dương - NGƯỜI XÀI ĐỒ THỪA


NGƯỜI XÀI ĐỒ THỪA.
  Nguyễn Thị Thanh Dương.
 
nguoixaidothua
Chị Bông đi chợ mang theo cái iphone đến một cửa hàng bán phone nằm trong chợ Việt Nam để sửa chữa.

Chị có cái iphone, mỗi lần con đổi phone mới là người mẹ được …thừa hưởng cái cũ, kẻo bỏ không uổng phí, nên iphone đời nào chị cũng đều có xài.
Hôm qua chị bạn từ xa gọi đến và than phiền là sao tôi gọi phone nào bà cũng không bốc, từ phone nhà đến iphone, bà dùng iphone để làm gì?

Thiên hạ tận dụng iphone, ai gọi đến bất cứ lúc nào cũng có mặt, mail hay text vừa nhận được trả lời nhanh như chớp. Khoe bạn bè những hình ảnh thơ mộng đóa Quỳnh nở đêm qua, chiếc lá vàng rơi chiều nay hay thực tế ăn uống như miếng heo quay da giòn vừa lấy từ trong bếp ra, hũ dưa chua, hũ cà pháo vừa mới muối…..
Nhưng chị Bông thì không.

Có bao giờ chị Bông mang kè kè iphone bên người đâu, chị để nó trên bàn vì những số phone này chỉ cho người trong gia đình và vài bạn bè thân mà thôi. Những cú gọi phần nhiều là quảng cáo, có khi phone reo lên liên hồi inh ỏi làm chị Bông chạy tất tưởi đến bốc phone và nghe họ xổ một tràng không ngừng nghỉ, chị…kiên nhẫn lắng nghe chỉ để chờ cơ hội được nói xen vào một tiếng “cám ơn” rồi cúp phone cho đỡ phũ phàng.
Thế nên nhiều khi phone reo, dù phone nhà hay iphone chị chẳng thèm  đoái hoài nếu đang bận rộn.

Nhờ bạn than phiền chị Bông mới nhớ ra đem chiếc iphone đi sửa, chẳng hiểu sao phone vừa charge đầy để không một lúc cũng tự động hết, hay có khi đang nói chuyện phone bỗng tắt ngỏm như người đang khỏe mạnh bỗng bị cú đột qụy bất tỉnh.
Cửa hàng bán và sửa chữa cell phone hôm nay đông khách, ngẫu nhiên sao mà toàn mấy ông bà cao niên, dĩ nhiên cửa hàng Việt trong khu chợ người Việt thì khách hàng cũng toàn là người Việt. Chị Bông đứng sau lưng một bà và nghe bà nói với chàng trai trẻ nhân viên bán hàng:
-         Cháu xem giùm bác cái iphone này bệnh gì mà những cuộc gọi đến nó không reo .
Chàng nhân viên nhanh chóng xem phone và chỉnh sửa chỉ trong một hai phút:
-         Phone bác không hư hỏng gì, cháu đã chỉnh lại nút âm thanh mà chắc bác đã vô tình đụng vào làm nó tắt đi thôi.
Chàng trai trả phone lại cho khách, có vẻ như chấm hết một dịch vụ để còn tiếp người khách hàng khác. Nhưng chắc đã từng “đau khổ” vì phone không reo, bà khách …năn nỉ:
-         Vậy cháu thử gọi phone bác xem nó có reo không để bác yên tâm.
Chàng nhân viên chiều lòng khách:
-         Vâng, số phone bác là gì?
Bà gìa lúng túng:
-         Bác ….không nhớ rõ lắm, hình như là ( 817) 834-  hay…348 gì đó..
Chàng trai kiên nhẫn đợi bà khách lục lọi trí nhớ, nhưng bà đành chịu thua:
     -     Cháu đợi bác ….lục trong ví xem còn mảnh giấy ghi số phone nó không nhé..
-         Thôi, thôi, bác khỏi tìm giấy tờ cho mất công, cháu tìm còn nhanh hơn bác.
Mấy ông bà cao niên không nhớ số cell phone của mình là chuyện thường tình, có người còn không nhớ cả số an sinh xã hội của mình nữa, phải ghi trong mảnh giấy khi cần thì móc ra.

Chàng nhân viên lấy phone khách hàng gọi cho phone của mình, hiện ra số chàng gọi lại cho phone bà khách và nó reo lên ròn rã làm bà hài lòng:
-         Tốt rồi. Bao nhiêu hả cháu ?
-         Xin bác 20 đồng.
Chị Bông nhận xét nếu bà này nhận lại phone ngay sau khi chàng nhân viên chỉnh âm thanh xong thì không mất đồng nào, rõ ràng thái độ cậu ta lịch sự không hề muốn tính tiền vì công sức chẳng là bao. Nhưng tại bà đòi hỏi thử đi thử lại làm mất thì giờ của cậu ta nên mất 20 đồng ngon lành.
Tháng này tiền hưu hay tiền gìa của bà sẽ mất 20 đồng vì …cái tội qúa cẩn thận cho cái iphone.
Bà hí hửng cất phone vào giỏ xách và ..tự động giải thích với chị Bông đang đứng cạnh bà chờ tới lượt:
-         Phone nào mới ra lò là con tôi bỏ phone cũ ngay nên tôi bảo cái gì con không xài nữa thì cứ gởi về cho mẹ. Con ở xa nên mỗi lần phone trục trặc chẳng biết hỏi ai, lại ra tiệm thôi. Thời buổi hiện đại mình cũng phải có iphone với người ta chứ..
Chị Bông…giật mình. Sao mà con nhà ai giống con nhà mình thế.
Hai ông bà lù khù đứng sau lưng chị Bông cũng góp lời than thở:
-         Nhà tôi có 3 đứa con cơ, vợ chồng tôi từ giờ đến cuối đời xài những đồ chúng nó bỏ cũng chưa hết, từ iPhone, iPad đến những thứ khác, trong khi bao người khốn khó ở Việt Nam chẳng có cái gì để xài, còn mình cái gì cũng có để xài phí phạm.

Không ngờ có nhiều cha mẹ xài đồ thừa của con đến thế, lại có cảnh xài đồ thừa bất đắc dĩ như hai vợ chồng người anh họ chị Bông…phải lái chiếc xe đời mới hai cửa, kiểu thể thao do thằng con chán chê đòi mang ra dealer đổi xe khác, tiếc rẻ chiếc xe mới sẽ bị mua với giá thấp nên hai vợ chồng… “điều đình” với con, mua lại xe nó với gía cao hơn và dùng xe này. Chiếc xe thể thao màu đỏ bóng loáng “nghênh ngang ” đậu trước sân nhà của hai vợ chồng gìa chỉ dùng để đi chợ và đi khám bác sĩ gần nhà, nào dám lái đi xa.

Chị Bông đưa cái iphone cho chàng nhân viên và khai bệnh:
-         Phone đang nói thì tắt ngúm và màn hình đen ngòm.
Chàng trai tháo gỡ cái phone ra chỉ trong nháy mắt là tìm ra nguyên do:
-         Phone này hết “pin” rồi. Thay mới 20 đồng.
Chị Bông đồng ý, chỉ trong vài phút là nhân viên làm xong:
-         Xin cô 20 đồng.
Chị Bông …từ từ mở bóp để có thời gian nhờ vả thêm:
-         Nhân tiện cháu…liếc qua giùm cô xem phone có vấn đề gì nữa không?
-         Mọi thứ tốt khi ta thay “pin” mới rồi cô ạ.
-         Cám ơn cháu nhé. Tại cô nghe nói tụi Apple khi ra iphone mới nó “làm hư” cái cũ cho mình hết xài để phải mua cái mới. Nhưng cô…không bao giờ từ bỏ cái cũ miễn là vẫn xài được.
Chị Bông trả tiền xong thì hai vợ chồng đứng sau tiến lên. Chị Bông bước ra tới cửa còn nghe vợ chồng họ nói với nhau:
-         Lần này sửa nhớ hỏi cách edit hình ông nhé…hình mình chụp sẽ trẻ đẹp hơn đấy, các bạn tôi đưa hình lên facebook, lên diễn đàn, ai cũng tươi trẻ như mới đi thẩm mỹ viện về.
-         Biết rồi. Mình hỏi con mấy lần xong lại quên, hỏi đi hỏi lại làm nó bực mình. Hỏi tiệm người ta vui vẻ chỉ dẫn có tốn tí tiền cũng đáng.
Ra khỏi tiêm phone, chị Bông vào chợ, đi qua khu trái cây thấy những vỉ mận màu đỏ hấp dẫn qúa chị Bông dừng chân lại, cầm lên xem xong bỏ xuống ngay vì giá…cháy bỏng tay, những $4.99 một pound. Chẳng tội vạ gì phải thèm, phải mua cái thứ trái cây bình dân rẻ mạt này ở Việt Nam sang đây với gía đắt đỏ thế.

Ở Việt Nam những thứ mận đủ loại như mận sọc, mận da người, mận đỏ chót như son đều rẻ bèo, bày ê hề trên mẹt, trong rổ hay nằm khiêm nhường trong gánh hàng rong.
Một bà đang đẩy xe chợ tới gần quầy trái cây và reo lên:
-         Ủa, chị Bông đó hả …
Chị Bông nhìn ra cũng reo lên:
-         Ủa chị Hằng…Bông đây, bọn mình ai cũng bận rộn, thỉnh thoảng gặp nhau nơi chợ búa thế này. Mừng ghê.
Chị Bông quên vỉ mận, ngắm nghía chị Hằng, chiếc quần màu hoa xanh đỏ ngắn tới nửa bắp chân, chiếc áo rộng hở vai bó lại ở dưới, cặp mắt kính râm xếch xếch tạo khuôn mặt trẻ trung nhí nhảnh. Chị Bông khen:
-         Mỗi lần mình gặp đều thấy Hằng “mô đen” thêm, trẻ đẹp thêm ra.
Chị Hằng khiêm nhường:
-         Thế mà chồng nói mình ăn mặc…như đứa dở hơi, gìa rồi mà diện đồ thời trang giới trẻ.
Mở chiếc túi xách tay chị Hằng lôi ra chiếc iphone và vui vẻ khoe:
-         Coi nè, tuí xách tay Gucci, iphone qủa táo cắn này là qùa sinh nhật các con tặng, còn các thứ quần áo, mỹ phẩm, giày dép hàng hiệu từ đầu tới chân mình dùng hàng ngày đều là…đồ thừa của con gái út. Bông và mình qúa thân, qúa hiểu nhau nên mình khai ra hết đấy.
-         Biết rồi, nên Hằng lộng lẫy một trời hàng hiệu.
Vợ chồng chị Hằng làm kinh doanh giàu có, ba đứa con đều được cha mẹ chia gia tài hậu hĩ, họ thừa tiền để an hưởng tuổi về hưu, thế mà người mẹ nhận qùa của các con tặng với niềm vui sướng hãnh diện, xài đồ dư thừa của con với vẻ qúy hóa nâng niu.
Chị Hằng hào hứng mở iphone:
-         Nè Bông, xem hình cháu nội, cháu ngoại mình, dễ thương ghê chưa?
Chị Bông ngắm hình và khen:
-         Đứa nào cũng chóng lớn và đáng yêu qúa.
-         Nữa nè Bông, một đống hình vợ chồng mình đi cruise mùa hè năm ngoái ..
Chị Bông xem lướt qua hàng mấy chục tấm hình và khen tiếp:
-         Ôi thích qúa..
-         Nữa nè Bông, hình vợ chồng mình mới đi du lịch Châu Âu.
Nhìn cả đống hình ảnh lướt nhanh qua ngón tay chị Hằng, chị Bông hoa cả mắt lên, thoái thác:
-         Thôi để lần khác mình xem hình Châu Âu, bây giờ mình phải mua đồ và về nhà gấp.
Chị Hằng giới thiệu:
-         Vợ chồng mình đang kế hoạch sẽ đi Nhật Bản mùa hoa anh đào. Tha hồ cho bồ xem hình từ Châu Âu tới Nhật Bản nha. Hẹn tái ngộ.

Hai người chia tay mạnh ai nấy đi. Chị Hằng lại điệu đàng đẩy chiếc xe chợ với chiếc túi xách hàng hiệu để trên xe thuận tiện cho chị khoe chiếc túi xách và sẵn sàng móc iphone ra gọi vớ vẩn cho ai đó để khoe chiếc iphone đời mới có nhãn hiệu qủa táo cắn.

Chị Bông bỗng thấy lòng vui vui khi nghĩ đến mình, đến chị Hằng, đến mấy khách hàng vừa gặp trong tiệm sửa cell phone lúc nãy và những ông bà nào đó cùng trang lứa, những người…thích xài đồ thừa của con cái .
Chưa chắc vì họ nghèo không đủ khả năng mua sắm. Họ có thể cho con món tiền lớn nhưng vẫn sống khiêm nhường tiết kiệm, của con cái cũng như của mình, đồ còn tốt thì còn dùng tội gì bỏ lãng phí.

    Nguyễn Thị Thanh Dương.
       ( Nov. 05- 2018)
--
21 Tháng Mười Một 2020(Xem: 219)
Mong rằng nhà giáo sẽ được tôn vinh thật sự, chứ không phải tạo ra để tặng hoa và liên hoan. Hãy tôn trọng những Thầy Cô đứng đắn đứng trên bục giảng và cũng nên thẳng thắn nhìn vào nền giáo dục để xây dựng, củng cố văn hóa Việt Nam..
15 Tháng Mười Một 2020(Xem: 669)
Vì đại dịch COVID-19, chừng như nhân loại đang phải có một thời gian ngủ đông như loài gấu trắng ở Bắc cực. Hy vọng đây là lần “ngủ đông” duy nhất của loài người trong thế kỷ 21.
14 Tháng Mười Một 2020(Xem: 365)
Lá bàng ở sân xoay vòng rồi rơi xuống. Đời mụ cũng như chiếc lá vàng còn nằm ở trên cây sẽ rụng bất cứ khi nào. Tại sao mụ phải sợ.
08 Tháng Mười Một 2020(Xem: 655)
Anthony và chủ các nhà hàng khác vẫn cầu nguyện và hy vọng ở một mùa xuân năm tới khí hậu ấm lên, và sẽ có thuốc ngừa đại dịch. Người ta có nghị lực tranh đấu để tồn tại nhờ hy vọng ở một ngày mai tươi sáng hơn. Sau cơn mưa trời lại sáng...
07 Tháng Mười Một 2020(Xem: 416)
Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần… tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá!
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 409)
Xin mời thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt đẹp và mang ý nghĩa trào phúng, mới nhất của Duyên
02 Tháng Mười Một 2020(Xem: 302)
Trời ơi trong 3 tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
01 Tháng Mười Một 2020(Xem: 365)
Tin hay không tin có ma tùy bạn. Nhưng xin các bạn đừng ghét ma vì họ rất tội nghiệp. Các bạn đừng chọc phá hay làm bạn với ma quỷ. Hãy để ma sống yên bình với thế giới của riêng họ.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 300)
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công: - Hãy cố gắng hết sức và luôn sống đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
31 Tháng Mười 2020(Xem: 608)
Cũng như tất cả mọi thứ, lễ hội ma quỷ trong mùa đại dịch sẽ khác thường, không được tổ chức rầm rộ như thường lệ. Người buồn nhất có lẽ là các em bé mất dịp hóa trang đi xin kẹo
25 Tháng Mười 2020(Xem: 524)
Tôi chạy đi tìm chỗ thang máy, mới lúc nãy thang máy ở đây mà bây giờ kiếm không ra, chẳng lẽ cái thang máy cũng ma quái như bà già biến mất để trêu ngươi tôi?
25 Tháng Mười 2020(Xem: 693)
Tấm lòng nhân hậu của một gia đình Đà Lạt xưa kia cũng đã lan tỏa đến anh, và giúp anh tự biết cần phải làm gì trong quãng đời còn lại của mình,
25 Tháng Mười 2020(Xem: 736)
Nhật ký ngày thứ bảy xin dành tặng cho các họa sĩ nghiệp dư của Ngô Quyền: BT Duyên (Mỹ), PT Hạnh (Úc), PK Luân (Hòa Lan), và NM Dũng (Việt Nam)
24 Tháng Mười 2020(Xem: 465)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 395)
tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 331)
Tôi vốn có lòng thương cà cuống, ít nhất chúng là một phần tuổi thơ của tôi, nên rất bất mãn với cổ nhân. Cà cuống đâu có cay như ớt, như gừng để gừng càng già càng cay.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 625)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 674)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 670)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 970)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!