Danh mục
Số lượt truy cập
5,053,965

Trần Kiêu Bạc - THƠ BỐN CÂU (DÒNG THƠ TIẾP NỐI)

22 Tháng Tư 20181:43 SA(Xem: 1324)
Trần Kiêu Bạc - THƠ BỐN CÂU (DÒNG THƠ TIẾP NỐI)


TH
Ơ BN CÂU

(DÒNG THƠ TIP NI)

tranh-thuy-mac

Giai thoại Thơ Đường Trung Quốc có kể chuyện “Bốn Câu Là Đủ Ý”: Có một chàng thư sinh trẻ tên Tố Vịnh quê ở Lạc Dương đến Tràng An dự kỳ thi Hội.

 

Đề thi được ra là “Chung Nam vọng dư tuyết” (dịch nghĩa: Núi Chung Nam ngắm tuyết còn sót lại). Thí sinh phải làm bài thơ năm chữ tả cảnh gồm sáu vần trong mười hai câu.

 

Tố Vịnh suy nghĩ và trầm ngâm, sau cùng chỉ viết ra bốn câu như sau:

 

(phiên âm Hán Việt)

Chung Nam âm lĩnh tú

Tích tuyết phù vân đoan

Lâm biểu minh tễ sắc

Thành trung tăng mộ hàn.

 

(dịch nghĩa)

 Đỉnh phía Bắc núi Chung trơ trụi

Mây và tuyết thường đọng lại

Phía ngoài rừng ngày sáng rỡ

Trong thành thì giá buốt hơn.

 

Viết xong, Tố Vịnh đứng lên nộp bài. Quan chủ khảo xem, ngạc nhiên hỏi: Sao không làm trọn mười hai câu? Tố Vịnh cười nói: “Khi làm thơ viết văn, đáng đi thì đi, đáng dừng thì dừng. Ý tôi đã hết, há có thể lải nhải viết bừa cho đủ số câu?”

 

Theo trường qui, với bài thơ thiếu tám câu, Tố Vịnh sẽ bị đánh rớt. Nhưng quan chủ khảo sau khi thấy lạ, đọc kỹ bài thơ thì thấy dù chỉ bốn câu, thí sinh đã tả cảnh rất hay, từ ngọn núi đến rừng cây, từ ngày sáng đến chiều tà qua cái lạnh khi tuyết xuống. Ý thơ toàn vẹn, quả là thơ hay!

Ông cảm kích bèn tâu Vua, đề nghị phá lệ, cho Tố Vịnh đỗ Tiến Sĩ. Việc đó thành một giai thoại trong thi cử ở Trung Hoa. Sau nầy bài thơ của Tố Vịnh được tuyển vào Đường Thi Tam Bách Thủ, thành một kiệc tác được lưu truyền dài lâu. 

(theo Hoài Anh/ Giai Thoại Thơ Đường và Tác Giả/ Nhà Xuất bản Văn Nghệ 2002)

 

“Bốn Câu Là Đủ Ý”, tôi suy nghĩ hoài! Vâng, thì không cần nhiều, chỉ cần bốn câu thôi!     

Tôi sẽ đưa ra vài bài bốn câu, không dám cho là Tứ Tuyệt vì dù muốn tạo ngạc nhiên hay gây ra cái mới ở câu cuối vẫn thấy đâu đó ý thơ còn vụng về, luật thơ chưa thể chỉnh như thơ cổ, và việc gây thỏa mãn cho người đọc chắc không thể chu toàn, nên chỉ dám mạo muội gởi đi như sau:

 

TỨ TUYỆT

 

Làm thơ viết chỉ bốn câu

Như phòng kín cửa như lầu một căn

Như giày vừa khít bàn chân

Vẫn tròn đủ ý dẫu văn ít lời.

 

ĐẾM LẠI THỜI GIAN

 

Chia tay năm ấy bảy mươi lăm

Giờ chừng đã quá bốn mươi năm

Dẫu ngày dài thêm hay ngắn lại

Chờ nhau trăng khuyết tới trăng rằm.

 

PHÂN NỬA

 

Cà phê rơi giọt nửa ly

Bước thêm nửa bước thầm thì nửa câu

Tóc xanh bạc nửa mái đầu

Tình yêu xẻ nửa cho đau nửa đời!

 

MỘT CHÚT THỜI GIAN

 

Một sát na hạnh phúc

Bằng cả đời hy sinh

Cả đêm nằm thao thức

Chờ sát na bình minh.

 

TẾT

Phải chi trở lại khi mười tuổi

Áo mới xênh xang chẳng biết buồn

Bây giờ tóc pha màu sương khói

Đón Tết xa nhà nước mắt tuôn!

 

BỖNG GẶP MÙA XUÂN

 

Mai vàng chợt nở quanh đây

Dù là hoa giả cũng bày sắc Xuân

Tết như còn lạc bước chân

Mà Xuân vẫn đến theo vần thơ say!

 

TỰ HỎI LÒNG MÌNH

 

Sao tình đi lạc mới tìm nhau?

Quên lúc bên nhau thuở ban đầu

Tìm nhau mới biết tình đi mất

Tình đã xa rồi mới biết đau!

 

NÓN HUẾ

 

Huế ơi sao có nón bài thơ?

Khuấy động tim ai lúc đợi chờ

Thơ đan trên nón thơ mời gọi

Xa nón rồi tiếc ngẩn tiếc ngơ!

 

TẠI MƯA

 

Mưa làm anh ướt loi ngoi

Làm sao găp được mà đòi gặp em

Mưa làm em ướt lem nhem

Áo em ướt mỏng không thèm gặp anh.

 

BÊN MỒ MẸ

 

Ngồi bên mồ Mẹ cỏ còn xanh

Mất Mẹ như dao cắt thân mình

Cỏ đã thay màu nay vàng úa

Vết thương vẫn đỏ mãi không lành.

 

MỴ CHÂU

 

Yêu thương đến thác vẫn còn

Dấu lông ngỗng trắng vết son không mờ

Mặc ai dối gạt tình thơ

Thủy chung một kiếp đợi chờ ngàn năm!

 

TRỌNG THUỶ

 

Tạ tình anh khóc khúc Mỵ Châu

Một nỏ oan khiên mấy gánh sầu

Non nước chưa tàn cơn khói lửa

Anh dìm tình hận đáy giếng sâu!

 

NHỚ THẦY 1

(tưởng nhớ mà không khóc như lời Thầy Nguyễn Xuân Hoàng dặn)

 

Ngập ngừng Thu mới ghé qua đây

Lá ngập ngừng rơi tiếc nhớ Thầy

Nửa gánh văn chương chưa thoả chí

Một đời giáo chức đã tròn vai.

 

NHỚ THẦY 2

 

Biền biệt xa “Căn Nhà Ngói Đỏ”*

Cô độc như “Người Đi Trên Mây”**

Ai tiếc ai thương xin gởi lại

Thầy đi phủi sạch nợ trần ai!

 

BUỒN MỘT MÌNH

 

Đun thêm vài que củi 

Cho ngọn lửa bùng lên

Tưởng buồn thành tro bụi

Mà buồn vẫn y nguyên.

 

NỮ TIẾP VIÊN

 

Quanh em tràn ngập tiếng cười

Tràn ly bia lạnh ngập mùi đàn ông

Đêm đêm trang điểm má hồng

Soi gương mới biết mình không nụ cười!

 

CUỐI NĂM

 

Nhìn tờ lịch cuối sắp rơi

Một năm sắp hết một đời sẽ qua

Lạ thay vẫn nhớ quê nhà

Năm nào cũng vậy cũng ta với mình!

 

CHÔN THƠ

 

Thử chôn thơ vào đất

Xem thơ chết được không

Nào ngờ thơ không mất

Mà nở hoa trắng đồng.

 

HẠNH PHÚC

 

Cây hạnh phúc lang thang hoài đâu đó

Đôi tay trần tìm mãi chẳng được đâu

Hay hạnh phúc mất đi rồi mới có

Không bây giờ không cả đến ngàn sau!

 

TRONG MƠ

 

Nằm mơ thấy Mẹ còn xanh tóc

Tay dắt con đi đến cỗng trường

Xa Mẹ mấy giờ mà con khóc

Giờ xa muôn kiếp mãi còn thương!

 

 

BÀ TẮM CHÁU

(kính tặng quý Bà Nội Bà Ngoại)

 

Hôm nay tắm cháu sạch trơn

Ngạc nhiên thấy cháu dài hơn thường ngày

Áo quần chật chẳng kịp thay

Bà mong cháu lớn lòng đầy niềm vui.

 

 

XÍCH LÔ

Người ta hai bánh ngược xuôi

Có người bốn bánh cười tươi bốn mùa

Còn mình ba bánh sớm trưa

Đạp đôi chân mỏi may vừa đủ ăn!

 

QUẬN BƯỞI 

 

Nghe nói Quận Cam thành Quận Bưởi

Từ ngày thẩm mỹ bước lên ngôi

Vòng một không còn vòng một nữa

Sửa to nên đáng gọi vòng mười!

 

EVA và ADAM

 

Cầm tay trái táo ngập ngừng

Nửa như muốn cắn nửa mừng nửa lo

Một bên nhận một bên cho

Adam chìm đắm bên bờ Eva!

 

TIẾC 

(theo Ca Dao Việt Nam)

 

Thương em anh nối sợi dây dài

Thả đo lòng giếng thử đêm ngày

Đắn đo chưa biết sâu hay cạn

Giếng cạn nên đành tiếc sợi dây!

 

TẠM NGƯNG

 

Thơ bốn câu chuyên chở buồn vui

Buồn nghe thơ hát khúc ngậm ngùi

Vui thấy cuộc đời như trẻ lại

Bốn câu ngưng đọng nét son tươi!

 

* và ** là 2 tác phẩm của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng

 

TRẦN KIÊU BẠC 

09 Tháng Mười Một 2018(Xem: 100)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "MÙA THU MÂY NGÀN" Từ Công Phụng & Từ Dung Kiều Oanh thực hiện youtube
04 Tháng Mười Một 2018(Xem: 185)
Đọng yêu thương trong từng trang giấy Những bàn tay bằng hữu Ngô Quyền Đem tâm huyết trải vào trong ấy Tác phẩm để đời bằng cả nợ duyên.
03 Tháng Mười Một 2018(Xem: 140)
Khi xưa còn nhỏ mộ danh ngài Đọc truyện, luận bàn chẳng kém ai Sắc sảo HOÀNG DUNG... nàng hiệp nữ Dịu dàng NGỌC YẾN ... đóa xuân khai
02 Tháng Mười Một 2018(Xem: 108)
Thu sang Ta lại về đây, Tuổi vàng thanh thản giúp khuây truyện đời. Gặp nhau để nhớ một thời, Đầu còn xanh tóc xa vời ngày xưa.
02 Tháng Mười Một 2018(Xem: 1125)
Nay Thu về, heo may muôn lối, Mang hồn Tôi về đến Quê nhà. Gởi chút lòng, kẻ ở phương xa, Mong mỏi lắm: THU THANH BÌNH sum hợp.
01 Tháng Mười Một 2018(Xem: 131)
Năm dài mười tháng trôi mau Tháng Mười Một Đến qua cầu rét căm Áo len vải lụa tơ tằm Khăn quàng quấn cổ lạnh thâm vai gầy.
29 Tháng Mười 2018(Xem: 242)
Halloween Ấm Tình Thưa Lập đông từng bước đẩy đưa thu tàn Đốt bừng ngọn lửa tỏa lan Gió đông giá rét lạnh quàng vai thâm...
26 Tháng Mười 2018(Xem: 348)
Con đò xưa giờ nằm gác mái Chờ thời gian xóa thuở vẫy vùng Đưa bao người sang sông thầm lặng Mất hút vào quên lãng mông lung.
25 Tháng Mười 2018(Xem: 1120)
Hồ Thu, liễu rũ mơ màng, Nhạc reo trong gió, nhặt khoan não lòng. Trăng lên vờn sóng mênh mông, Bâng khuâng viễn khách, thuyền không bến bờ,
22 Tháng Mười 2018(Xem: 771)
Đã chín thu buồn giữa cõi này Tình thu hiển hiện ở đâu đây Là tình thơ đó, hồn xin gởi Theo gió quyện vào mây trắng bay
19 Tháng Mười 2018(Xem: 233)
Tháng Mười Nghiêng Nhớ lạnh rung Nồng nàn giá bấc chào mừng đông sang Lắc lay lá úa thu tàn Đất trời chuyển động nhịp nhàng điệu ru.
19 Tháng Mười 2018(Xem: 1346)
Thu về, Nàng đến đi cùng Ta, Giữa trời Thu, trăng nước giao hoà. Nhè nhẹ gió đưa, ngàn lá rụng, Vương vãi lan đầy, chẳng thiết tha.
14 Tháng Mười 2018(Xem: 309)
Mình vội chia nhau chút học trò Chia ngăn cặp nhỏ chất đầy thơ Chia vạt áo ai ngoài cửa lớp Chia cả cung buồn theo guốc khua Ôm vội trao nhau lời giã biệt Thả màu phượng đỏ chạy lang thang
14 Tháng Mười 2018(Xem: 272)
*Xin bấm vào phần Youtube bên dưới để thưởng thức: "THU VỀ TRONG MẮT EM" ( Nhạc: Phạm Mạnh Cương - Ca sĩ: Thái Thanh) Kiều Oanh thực hiện youtube
13 Tháng Mười 2018(Xem: 415)
Sáng nay thức dây nghe tiếng chim ca. Lại tưởng như mình ở tại quê nhà Bình minh reo vang, thanh bình êm ả Thương quá một thời. Kỷ niệm đã qua.
12 Tháng Mười 2018(Xem: 1292)
Nay, hoa bằng lăng tím rợp trời, giữa mùa nắng hạ, Đường làng quê, ong bướm lựơn lao xao. Vẫn nhớ ngày xưa, khi mùa hè sang nắng đỗ, Có ai về thăm người cũ, Quê hương?!
10 Tháng Mười 2018(Xem: 299)
Thì thôi Ai Cũng Có Lần Tử quy sanh ký sáng ngần thiều quang Có gì mà phải than van!! Sinh ly tử biệt tuần hoàn luật chơi...
10 Tháng Mười 2018(Xem: 264)
Em nghe cơn bão thổi về, Hỏi Anh yêu quý mọi bề ra sao? Tìm đâu nơi ở trên cao? Gia đình bạn hữu biết bao ân tình.
06 Tháng Mười 2018(Xem: 495)
Chênh chếch... trăng mờ trên đỉnh vắng Âm thầm... bóng nhỏ giữa đồi hoang Đàn ai khéo gợi hồn thơ dậy Nhớ thức cùng em... dẫu nguyệt tàn !!!
05 Tháng Mười 2018(Xem: 323)
Đợi em nơi bến giang đầu Sợ cơn gió thoảng qua cầu lắc lay Đông về hơi ấm chuyền tay Tháng Mười Về Đến mười hai chực chờ...