Danh mục
Số lượt truy cập
4,910,496

MGTT 46 - CÔ BẠCH THỊ BÊ (1938-2018)

08 Tháng Tư 201810:24 CH(Xem: 3615)
MGTT 46 - CÔ BẠCH THỊ BÊ (1938-2018)

 

MGTT 46 - CÔ BẠCH THỊ BÊ (1938-2018)

 

MGTT 46 là nén hương lòng thành kính của lớp 7/1 K15 viếng

GS hướng dẫn Bạch Thị Bê (1938-2018)

 

 Bê_Cô BẠCH THỊ BÊ

 

Năm học lớp 7, đã thành "cựu chiến binh" của Trung học Ngô Quyền, không còn là “lính mới tò te” như khi vừa đậu vào lớp 6. Đầu niên học, chúng tôi được chép thời khóa biểu, biết giáo sư huớng dẫn của mình là Cô Bạch Thị Bê. Và cứ hỏi nhau "không biết Cô Bê có hiền như Cô Nguyệt?" (GS hướng dẫn, dạy Cổ Văn năm lớp 6)

 

Năm đó, lớp chúng tôi có hai GS dạy Quốc Văn là Cô Lê Thị Thanh dạy Kim Văn, và Cô Bạch Thị Bê dạy Cổ Văn, cũng là giáo sư hướng dẫn. Có lẽ thấy chúng ta còn tuổi  "măng", chưa thành "tre", nên quý Thầy Cô, đặc biệt là các GS hướng dẫn uốn nắn chúng tôi kỹ càng.

 

Năm lớp 6, mấy đứa ngồi bàn đầu (trong đó có chúng tôi) đều được Cô Nguyệt nhắc nhở "con gái phải nề nếp, không được rung đùi". Tương tự như vậy, đầu năm lớp 7, ngay từ giờ học đầu tiên Cô Bê đã dạy chúng tôi hai câu từ "Gia Huấn Ca" của ông Nguyễn Trải :

 

    "Trai thời trung hiếu làm đầu
Gái thời đức hạnh làm câu trau mình"

 

Lớp 7/1 của chúng tôi toàn là nữ sinh, nên Cô Bê dạy kỹ càng câu thứ hai.

Mỗi giờ học, Cô dạy về một đức tính  của đàn bà con gái từ "Công, Dung, Ngôn, Hạnh" đến những bổn phận của người phụ nữ Việt Nam .

 

 

Bằng kinh nghiệm của một giáo sư có nhiều năm trong nghề, bằng kinh nghiệm của một người mẹ (Trần Thùy Ngân, con gái đầu lòng của Cô, trạc tuổi chúng tôi), Cô "đi guốc trong bụng” chúng tôi, không đứa nào (kể cả những "chị quậy” nhất ở "xóm nhà lá")  dám "ló đuôi thứ ba học trò". Nên lớp chúng tôi không chỉ được các Thầy Cô dạy năm đó khen là lớp ngoan hiền nhất trường, mà còn được phòng Tổng Giám thị tuyên dương.

Cô Phước, Giám thị, còn cho là :

 

-Lớp nào cũng ngoan như lớp 7/1 này thì chắc là công việc của Cô nhàn hạ vô cùng.

 

Bằng phương pháp "mưa lâu thấm đất", bằng nhiệt tình của một nhà giáo, một người mẹ, Cô Bê đã uốn nắn được gần 60 nữ sinh lớp 7/1 khóa 15 thành nhũng cô gái ngoan hiền ra đường chỉ nhìn thẳng không bao giờ dám liếc ngang liếc dọc. Có vui lắm cũng không bao giờ dám cười toe toét, không dám nói leo, không dám ăn mặc hở hang. Lúc nào cũng nghiêm trang vì nhớ lời Cô nhắc nhở hàng tuần :

 

       Con gái chưa nói đã cười

Chưa đi đã chạy là người vô duyên

 

Thưa Cô, tụi em bây giờ đã qua thời con gái, còn lớn hơn cả tuổi Cô ngày xưa, thời thầy trò mình còn ở trong lớp 7/1, nhưng vẫn nhớ lời Cô dạy, và chưa có ai làm gì để Cô phải buồn lòng.

 

 

*** ---***---

Mãi về sau, sau này (hơn ba thập niên trôi qua) nghe nói Cô đang ở Mỹ, nhưng sống khép kín, tu tại gia với pháp danh Diệu Thủy, em không dám làm phiền Cô với những chuyện thị phi đời thường, nhưng vẫn tìm cách được nghe lại giọng nói của giáo sư hướng dẫn năm lớp 7 qua điện thoại.

 

Rồi mới đây, được tham dự họp mặt với chs NQ ở Houston, Texas, gặp được chị Bạch Thị Hồng (NQ K6) là em ruột của Cô, em xin Chị số điện thoại của Cô, và ra một góc phòng để gọi thăm Cô, mong được nghe lại tiếng Cô, nhưng chuông điện thoại vang lên, lạnh lùng, không có người trả lời, không có voicemail.

 

Sau đó mỗi ngày em đều gọi, ở nhiều thời khắc khác nhau, nhưng vẫn chỉ là tiếng chuông điện thoại đơn điệu, lạnh lùng.

 

Vài ngày sau, em được tin Cô mất. Nước mắt em ứa ra, những dòng chữ trên Email báo tin Cô mất nhảy múa, nhạt nhòa. Thì ra lúc em gọi từ Houston qua Atlanta thăm Cô thì Cô đã hôn mê trong bệnh viện.

 

Hình như mình đã hết "duyên" từ sau tháng 4 năm 1975 phải không thưa Cô?

Nhưng em biết là Cô vui vì những lời giảng dạy "mưa lâu thấm đất" về đức hạnh của người phụ nữ Việt Nam đã thấm vào tư tưởng và tâm hồn của tụi em.

 

Bất cứ môt chs NQ nào học với Cô chương trình Cổ Văn  với tác phẩm "Gia Huấn Ca" đều không quên :

 

    "Trai thời trung hiếu làm đầu
Gái thời đức hạnh làm câu trau mình"

 

Từ khắp mọi nơi trên thế giới, từ Biên Hòa, từ Saigon, từ Việt Nam, từ Châu Mỹ, Châu Âu, Châu Úc, tụi em hướng về Atlanta, Georgia, US- chào Cô lần cuối.

 

TNHL

 

Tụi em sẽ hồi hướng, cầu nguyện cho Phật tử Bạch Thị Bê, pháp danh Diệu Thủy đến 49 ngày để Cô được thanh thoát, an nhiên.

 

Xin tiễn Cô bằng hai câu thơ của học trò thi sĩ Đông Hồ :

 

Ơn sâu nghĩa nặng tình dài
Khóc Thầy khóc mãi biết đời nào nguôi"

 

Cô đi bình yên, đã có nhiều đồng nghiệp và học trò đón Cô ở thế giới bên kia. Tụi em không bao giờ quên Cô và nhớ lời Cô dạy để sống với “đức hạnh” và “trung hiếu” đến hết cuộc đời.

 

Nguyễn Trần Diệu Hương

 

 

 

18 Tháng Mười Một 2017(Xem: 6006)
Thầy Cô mang theo mình lời “Lương Sư Hưng Quốc” Trò cũng đau đáu trong lòng câu “Nhất Tự Vi Sư”
24 Tháng Mười Một 2016(Xem: 7227)
Nhân lễ Tạ ơn 2016 ở Mỹ, xin được một lần nữa, tri ân quý Thầy Cô đã khai tâm cho chúng ta, đã ít nhiều góp phần cho ta có được ngày hôm nay.
24 Tháng Mười Một 2015(Xem: 18957)
Xin tạ ơn đời đã cho tất cả chúng ta có duyên hạnh ngộ ở ngôi trường Trung học công lập Ngô Quyền ngày nào cạnh dòng sông Đồng Nai hiền hòa góp phần nuôi ta khôn lớn.
15 Tháng Tám 2015(Xem: 14457)
Bên cạnh thiên chức của một nhà mô phạm, Thầy Nguyễn Viết Long của cuối thập niên 60, đầu thập niên 70 còn thắp sáng niềm tin cho học trò với nhiệt tình của một nhà giáo trẻ.
17 Tháng Giêng 2015(Xem: 56057)
cuối cùng chúng tôi được "gặp" lại Thầy Dương Thanh Tùng, giáo sư Sử ngày xưa ở Ngô Quyền sau gần 40 năm.
20 Tháng Mười Một 2014(Xem: 20679)
Xin cảm ơn đời sống và những tình cờ đã cho chúng ta biết, quý mến nhau dưới mái trường Ngô Quyền yêu dấu ngày xưa. Hạnh ngộ đó đã trải dài theo bước chân lưu lạc của Thầy trò NQ ở khắp thế giới ...
22 Tháng Năm 2014(Xem: 7079)
Xin được mượn lời giới thiệu của nhà xuất bản Tam Vĩnh ở Luân Đôn giới thiệu về tác phẩm "Bóng ngày vui" để mở đầu cho MGTT 39 về Thầy Kiều Vĩnh Phúc, nguyên giáo sư Anh văn của trường Ngô Quyền.
19 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 13526)
Là cựu GS Vạn vật ở NQ xưa, ở tuổi ngoài 70, Thầy sáng tác nhiều bài thơ với tình bạn ấm áp và tình thầy trò ngọt ngào như những cái bánh kem Thầy vẫn tặng thầy trò NQ mỗi kỳ họp mặt.
06 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 9666)
Là một trong ba huynh trưởng lớn của Hướng Đạo Việt Nam ở Biên Hòa trong thập niên 60s, Thầy Phạm Ngọc Quýnh mang tinh thần "sắp sẵn" của một hướng đạo sinh vào nghề gõ đầu trẻ ở Ngô Quyền.
26 Tháng Mười Một 2013(Xem: 11876)
Ở một góc sâu nhất của tâm hồn là lòng biết ơn, vẫn được thắp sáng mỗi năm. Dù đã rời trường lâu lâu lắm rồi , xin về lại MGTT để cùng nhớ đến quý Thầy Cô đã uốn nắn chúng ta không chỉ về kiến thức mà còn về đạo làm người
22 Tháng Mười Một 2013(Xem: 9472)
Anh Huỳnh Văn Huê- K8 xin được thay mặt cho Hội chs Ngô Quyền nhắc lại vài kỷ niệm thủa sinh tiền của Cố Giáo sư Việt Văn, Nguyễn Hữu Tiến xem như một nén hương lòng thành kính thắp lên để tưởng nhớ Thầy
01 Tháng Mười Một 2013(Xem: 12588)
Không phải chỉ ở trong khung cửa lớp của NQ yêu dấu ngày xưa, mà ngay cả bây giờ, nhiều anh chị đã nên ông nên bà (theo đủ mọi nghĩa) vẫn học được rất nhiều điều từ Thầy Nguyễn Thất Hiệp.
04 Tháng Mười 2013(Xem: 11923)
Với các anh chị K5 đến K10, Cô Trí là một cô giáo Việt văn tận tâm với học trò. Với tôi, qua Cô Trí tôi thấy hình ảnh Mẹ tôi, người luôn biết tôi cần gì và cần được nâng đỡ lúc nào.
27 Tháng Bảy 2013(Xem: 20029)
Thầy Phan Thông Hảo về trường Ngô Quyền dạy chúng tôi, lứa học sinh đầu tiên của trường từ giữa năm lớp đệ ngủ, năm học 1958-1959 môn Toán và Lý Hóa thay Thầy Trương Phan Nam Minh chuyển đi trường khác.
18 Tháng Giêng 2013(Xem: 40066)
Các cô cậu bé trung học đệ nhất cấp trí óc còn tinh khôi, khắc ghi lời dạy của cụ Nguyễn Đình Chiểu và lời giảng của Cô, mang theo suốt đời người. Học trò con gái nhìn Cô như một cô Tiên bước ra từ huyền thoại.