Danh mục
Số lượt truy cập
6,145,058

Bùi TuyếtMai - CỎ HOA MỌC DẠI HIÊN NHÀ

03 Tháng Hai 201812:04 SA(Xem: 5803)
Bùi TuyếtMai - CỎ HOA MỌC DẠI HIÊN NHÀ

 

C hoa mc di hiên nhà

codaimochiennha

Ngày tháng đang dần trôi về phía cuối năm, nghe như có một chút giật mình thảng thốt, thời gian kia chẳng bao giờ dừng bước!

Tỉnh lỵ Biên Hòa, có gì đó không thể gọi tên, không thể diển tả, chỉ biết rằng âm vang đó mang cho tôi cảm giác xôn xao, lại vừa mang cho tôi cảm giác bình yên dịu ngọt.

Ngày ấy, Biên Hòa tôi đường phố tuy nhỏ nhưng vẫn thấy thênh thang, buổi sáng tinh mơ vẫn ngắm được ánh mặt trời dần lên. Cô gái nhỏ trong giấc ngủ mơ màng, nghe vẳng xa tiếng gà gáy trưa xao xác, giọng rao hàng quen thuộc đều đặn ngân nga như võng đưa chở lời ru ngọt lịm ... và ôi, dặt dìu làn khói, làn khói trắng tỏa thơm hương bếp chiều, tiếng má ới gọi những đứa con má thôi chạy chơi, mau về nhà ăn cơm má nấu.

Nỗi nhớ quê nhà. Nỗi nhớ ngày thơ. Không phải là một thứ gì đó để đong đếm được nhiều hay ít, nổi niềm ấy đơn thuần và bình dị như cỏ hoa mọc dại bên hiên nhà.

Là thổn thức trong tim khi một tối nhìn trăng lên đơn lẽ, sao đi đâu mà để ánh trăng buồn hiu quạnh giữa bầu trời đêm mênh mông tối? Chỉ có vậy thôi, là nhớ trăng sao đầy trời đêm nao ở chốn quê nhà, nhớ từ ánh trăng ngày còn nhỏ dại ngước mắt tìm mãi, vì tin rằng ở trên đó có chú Cuội có chị Hằng, nhớ cho đến vầng trăng buông mình thả vệt sáng dịu dàng qua khung cửa tối, cho tuổi bâng khuâng vừa hé xuân thì lần đầu biết thao thức nhớ ai ...

 

*******

Cựa mình thức giấc, sáng nay không có gì để vội vã, tôi nán một chút trên giường nhìn ô cửa quen thuộc, và có chút đợi chờ những vạt nắng mỗi sớm vẫn cố vẫn chen mình vào những tàng lá xanh um, thả xuống những đốm nắng nhảy nhót trên chiếc bàn kê gần cửa sổ. 
Nắng đã không về sáng nay!
Như tôi, đã chưa một lần về Biên Hòa quê tôi ngày tết, kể từ khi tôi mở ngoặc đời mình!


Đã bao nhiêu lần tôi nói thầm mình nghe câu, "cuối năm rồi!" , tôi không biết lời ấy chứa nặng đầy bao nhiêu nỗi nhớ, chỉ nghe cảm giác như mình rơi hun hút vào một vùng trốt xoáy cuốn tôi trôi ngộp về với quê nhà. Tôi ngơ ngẫn nhớ mái nhà xưa, nhớ nắng sớm mai, nhớ chiều mưa ướt, nhớ gánh chè thơm, nhớ hàng phượng vỹ, nhớ chiếc lá bàng rơi xuống sân trường, tôi nhặt về ép khô nằm ngoan trong trang vỡ bên cạnh tên ai ... nhớ những con đường ngày xưa còn nhiều im vắng, có thể nghe được câu hát ru vọng lại, có thể từ một ai đó, cũng có thể từ chiếc radio hàng xóm bên nhà ... 


Nhớ nức nở không gian ấm áp của đêm 30 tết với mùi nhang trầm thơm dìu dặt, cả nhà tôi đủ đầy anh chị em rộn ràng đón đợi, đợi má đón giao thừa, đợi ba đi một vòng, quay về nhà xông đất đầu năm, đợi nôn nao mong cho đêm dài mau qua, để sáng mùng một được mặc lên tấm áo còn thơm lừng mùi vải mới, đợi thập thò cái ngoắt tay gọi ra để được vòng tay cúi đầu nhận bao lì xì đỏ thắm, mà nghe niềm vui vang rân trong lòng ...


Nhớ tiếng nhịp khua lóc cóc đều đặn của cổ xe ngựa quen thuộc đối diện xéo nhà tôi, nhịp khua chiều nay nghe như hân hoan hơn ngày thường với hoa trái chất ngập cổ xe. Tôi nhớ rất rõ, nhớ quá chừng nhưng lại không sao diễn tả được cái không gian rộn ràng nhưng lại âm trầm thầm lặng đến vô cùng của giờ khắc sau giao thừa ...

Tết, niềm vui, ước nguyện may mắn an lành ... hết thảy ẩn mình vào nhành lá xanh non, vào những búp hoa tơ chờ hé nở, mà má tôi và những người cùng nhau đi hái lộc ân cần nâng giữ mang về.


Nhớ ba ôm ngập tôi vào lòng trên võng đong đưa, nhớ tiếng chổi tre xào xạt trong dáng má khom mình quét lá mận lá khế rụng đầy trên sân, dọn chỗ cho má để những tràng trải đầy củ kiệu phơi nắng, nhớ đất ẩm dậy mùi sau cơn mưa lâm thâm chiều về nắng xế ... Tôi nhớ lan man đủ thứ chẳng theo thứ tự, chẳng có gì liên quan cùng nhau, và tôi cũng nhớ ra rằng, mình đã già rồi, khi nỗi nhớ nào cũng mang dáng dấp ngày xưa!


Chỉ một vạt nắng sớm mai thiếu vắng bất chợt, mà lại nhớ nắng mưa, lá rụng sân trường, nhớ cả tên ai bỗng dưng thơm lạ dưới chiếc lá ép khô thoảng hương trong trang vỡ học trò ... Như cơn gió rong chơi thổi tung triền nhớ, gió xô tôi liêu xiêu lại lan man nhớ tết ở quê nhà ... là sao vậy? 


Ai biết đâu, cứ vậy mà nhớ thôi. Nhớ vụng nhớ dại. Nhớ ngọt nhớ ngào. Nhớ ngơ nhớ ngẫn ...

Biên Hòa ơi Biên Hòa! Quê nhà ơi là quê nhà! 

 

*******


Đơn thuần và bình dị như cỏ hoa mọc dại ở bên hiên nhà, có chăm bẳm nuôi nấng gì đâu, cỏ hoa dại vẫn hồn nhiên mà sống ... 

 

*******


Những tờ lịch xé dần cho ngày tháng đi về cuối năm, tờ lịch mõng tanh nhưng chứa đựng biết bao nhiêu mùa thời gian trôi qua trên đấy, và còn chất chứa thêm biết bao nhiêu ký ức của mỗi một đời người, cho người ta nhớ lại, cho bạn, cho tôi cứ tha thiết tìm về. 


Ngày tháng lênh đênh, đời người phù du, nhưng những kỷ niệm trong đời đã được dệt nên, được khắc chìm khắc nỗi trong tâm hồn thì vẫn như những chú chim én véo von xây mùa mỗi độ xuân về. Để khoảng trời ký ức xưa phủ ngợp vàng sắc nắng mai, cho bầu trời kỷ niệm vẫn lừng lững xanh cao, cho chim én ngày xưa vỗ cánh mơ về, ngước cổ ngập ngời hót vói vọng ngày xưa ...


Nhắm mắt cố lắng nghe tiếng thời gian đi qua! 

Tôi nghe thấy thời gian đang đi qua rất nhanh, nhanh lắm, nỗi nhớ nỗi vui nỗi buồn tôi chạy theo không kịp, vì tôi đã lỡ nhớ rất nhiều, vì tôi đã lỡ để nỗi buồn tôi rất sâu ... bao nhiêu cảm xúc dồn chật trong những tháng ngày này, tôi rung cảm với tuổi thơ quê nhà, với những hình ảnh, kỷ niệm khó tả trong suốt bao nhiêu năm tháng đã đi qua đời tôi. 


Một ngày cuối tuần, một tuần cuối của tháng trong năm, cảm xúc ào ạt mênh mông, ngọn nến hoài niệm được thắp sáng lên, tôi yêu thương thủ thỉ chuyện trò ... 

Có ai như tôi trò chuyện với kỷ niệm của mình chưa?

Tôi chợt thấy thương mình trước một mùa đi!

 

*******

Sau khung cửa sổ tôi nhìn ra khoảng trời bé con, chiều cuối năm gió lướt thướt lạnh se lòng, tôi nhặt nhạnh từ chút ký ức trong không gian lắng đọng này, không dám phung phí dù cho chỉ là nhặt nhạnh lại những thứ đã tàn phai, ố lem cùng năm tháng. Bên ngoài không gian bàng bạc, lá rụng đầy sân, mùi hương nguyệt quế tắm đẫm hơi lạnh dậy thơm nồng nàn, như cảm xúc đang sống dậy trong tôi, những con đường, những hàng quán phố chợ xôn xao của quê nhà, buổi tối mùa hè tiếng dế kêu re re bay đầy dưới bóng đèn đường, tôi nghe cả đâu đây có tiếng chuông đổ ngân nga từ ngôi nhà thờ Khiết Tâm vọng đến ...


Tháng ngày cuối năm, nên mọi thứ dường như rất vội vàng hối hả. Tôi muốn khoan dung với cảm xúc của mình, tôi chỉ muốn được dìu cảm xúc mà đi. Nhưng có được đâu, thời gian trôi nhanh về cuối dốc, tôi hụt nhoài bước ngược dốc thời gian! 

Cảm giác trôi ngược với thời gian làm tôi hoang hoải tiếc nuối một điều gì đó vừa nhò bé trong đôi bàn tay miết chặt, vừa to lớn như cả bầu trời kia lồng lộng mênh mông suốt đời không ôm hết.


Tôi, trong một ngày không vội vã ngồi đây ngắm nhìn không gian mang màu sắc cuối năm, tôi buông thả nỗi nhớ đằm đằm trĩu nặng vào quê tôi, tỉnh lỵ Biên Hòa ... 

Có gì đó không thể gọi tên, có gì đó không thể diển tả, chỉ biết rằng âm vang ấy mang cho tôi cảm giác bình yên, rưng rưng dịu ngọt, cảm giác như một chiếc gối bông êm đềm cho tôi trở về úp mặt ...

"Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp / Quê nhà một góc nhớ mênh mông"

 

Bùi TuyếtMai

 

 

 

04 Tháng Tư 2021(Xem: 277)
... lâng lâng cảm giác hạnh phúc yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống vừa được hồi sinh. Có phải vì màu nắng đẹp hay tôi nhìn mọi thứ đều đẹp từ khi được chích hai mũi thuốc Moderna
03 Tháng Tư 2021(Xem: 261)
Facebook chỉ là phương tiện để kết nối. Không có Facebook tôi vẫn còn họ và sống hết lòng với họ. Họ mới là những người bạn thủy chung.
24 Tháng Ba 2021(Xem: 328)
Người Việt mình, khi đặt tên cho con cái, thường chọn tên có ý nghĩa hoặc gửi gắm theo tình yêu thương với niềm mơ ước, nhưng cũng lắm khi…. “đời không như là tên”.
20 Tháng Ba 2021(Xem: 652)
Ở tuổi lên 9, Clara đủ khôn để biết đại dịch đã ảnh hưởng đến các em như thế nào, và những giọt nước mắt hạnh phúc được trở lại trường, sẽ theo em suốt quãng đời còn lại.
13 Tháng Ba 2021(Xem: 568)
Nhưng cuối cùng Cậu Mợ lại có nhau, cùng nằm bên nhau, cùng hàn huyên với nhau, và cùng nhau phù hộ cho con cháu. Mợ ra đi rạng sáng ngày 13 tháng 3 năm 2020, 4 ngày sau lệnh đóng cửa, cách ly các nhà dưỡng lão.
12 Tháng Ba 2021(Xem: 633)
Xin đừng "ngủ quên trên chiến thắng" của thuốc chủng ngừa. Vì trong đại dịch, ngoài vaccine, khẩu trang, và khoảng cách xã hội vẫn là đồng minh hữu hiệu nhất của mỗi người.
12 Tháng Ba 2021(Xem: 767)
Hãy nhìn đối phương suốt một quá trình chung sống để yêu thương và thông cảm. Bất cứ khi nào có thể, hãy nắm lấy bàn tay "Năm ngón em hết kiêu sa" mà chân thành tuyên bố: " Cám ơn em! bà xã của anh."
05 Tháng Ba 2021(Xem: 947)
Tinh thần chung của nền học vấn miền nam lúc bấy giờ là phải học lễ trước rồi mới học văn, tức coi việc rèn luyện đức – trí là quan trọng như nhau, nhưng đức phải ưu tiên đi trước một bước.
04 Tháng Ba 2021(Xem: 587)
Bất cứ lúc nào, hễ nghe ai nhắc Thái Thanh và Ngày Xưa Hoàng Thị thì trong tôi lại xốn xang những đoạn đời dấu yêu của “Ngày Xưa Nguyễn Thị… Tôi”,
03 Tháng Ba 2021(Xem: 816)
Dù đã được chích ngừa hay không, tất cả mọi người đều nên mang khẩu trang ở nơi công cộng. Đó là cách tự bảo vệ mình tốt nhất, và cũng là bổn phận với của mỗi cá nhân với xã hội.
02 Tháng Ba 2021(Xem: 504)
Những dòng cuối của bài này tôi xin gửi lời cám ơn đến tất cả bạn bè, thân hữu và người thân đã gọi điện thoại hoặc gửi email để thăm hỏi trong những ngày tuyết rơi và giá lạnh.
28 Tháng Hai 2021(Xem: 629)
Đây là cái Tết đầu tiên mà tôi đón nhận với tất cả niềm vui hạnh phúc và hy vọng. Đêm nay tôi sẽ ngủ thật ngon với nhiều mộng đẹp tương lai. Mùa Xuân nơi đây, trong căn cứ này sẽ là mùa Xuân thần thoại của riêng tôi.
23 Tháng Hai 2021(Xem: 590)
Ôi, những chiếc áo mùa xuân ngày nọ tôi lục lọi đem phơi vì mỗi năm tôi mặc chỉ có một lần, tôi giũ lòng ra phơi áo lên để đón xuân về, để thấy mình vẫn còn loanh quanh đâu đó một nơi rất gần
23 Tháng Hai 2021(Xem: 468)
. Nếu dịch cúm qua đi, sinh hoạt đời sống sẽ hồi sinh. Rồi đây chị sẽ được đi thăm con, thăm cháu. Mong rằng kinh tế sẽ được phục hồi để mọi người có việc làm và nước Mỹ sẽ trở lại như xưa. CHÚC MỪNG NĂM MỚI .
21 Tháng Hai 2021(Xem: 575)
Tôi dỗi hờn Texas những khi nắng nóng muốn chảy mỡ, những lúc bão lụt tan nhà nát cửa hay bão tuyết gây nhiều thiệt hại như năm nay nhưng tôi vẫn yêu Texas và chẳng bao giờ muốn rời xa.
21 Tháng Hai 2021(Xem: 593)
Đúng là xứ Mỹ và người Mỹ! Chỉ có ba ngày không điện-sưởi-nước, lạnh thì lạnh thật, nhưng cũng có đủ quần áo ấm để bao bọc giữ ấm, những người homeless cũng đã được chính phủ đưa vào nhà tạm trú từ hôm trước bão tuyết
18 Tháng Hai 2021(Xem: 705)
Cùng nhau, nhân loại sẽ lần lượt ra khỏi đường hầm tối đen thăm thẳm. Nhưng khi ra khỏi đường hầm, người ta sẽ có một "bình thường mới" (a new normalcy), không giống cái bình thường đã có trước đại dịch.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 581)
Truyện “Lục Súc Tranh Công” nói về sáu con vật nuôi trong nhà tranh nhau để giành công trạng về mình. Đó là những con Trâu (Ngưu), Chó (Khuyển), Ngựa (Mã), Dê (Dương), Gà (Kê), Lợn (Thỉ). Mỗi con vật đều cho mình là có công trạng nhất trong nhà.
13 Tháng Hai 2021(Xem: 664)
Nguyện thế giới Hòa bình, chúng sinh An lạc. Kính chúc mọi người, mọi nhà một năm Tân Sửu Bình an Hạnh phúc.
12 Tháng Hai 2021(Xem: 591)
Thôi thì đừng hỏi lòng mình thêm nửa, ngoài kia Xuân vẫn đang về, vẫn dịu dàng thay mới đất trời, và tôi vẫn vậy, vẫn quẩn quanh chăm chút cho riêng mình một khoảng trời riêng.