Danh mục
Số lượt truy cập
6,038,991

BùiTuyếtMai - SÔNG MÂY CHỞ LÁ MƠ VÀNG

20 Tháng Giêng 20183:53 SA(Xem: 4001)
BùiTuyếtMai - SÔNG MÂY CHỞ LÁ MƠ VÀNG

Sông mây ch lá mơ vàng

songmaycho la

 

Áng mây mang hình dòng sông trôi lênh đênh trên bầu trời chiều loang nắng, chú chim non vẫn chăm chỉ chuyền cành, sao chiều nay tôi nghe tiếng hót ít đi rộn rã.

 

Phải tôi tưởng tượng không, kia chiếc lá vàng mơ nằm trên dòng sông mây ngơ ngác, dòng sông mây đang trôi trên bầu trời kia vừa có màu xanh vui tươi, vừa có màu trắng xám của sự buồn nhớ chia lìa.

 

Tôi vút nỗi niềm mình lên cao, sông mây ơi mang trở về dùm. Ai hỏi rằng sao tôi vẫn thế?  Vậy đó, dù có mang trên mình bao nhiêu tuổi, vẫn luôn có một đứa trẻ nép kín trong tâm hồn, góc tâm hồn đó luôn thơ dại, trải đầy hoa thơm ngát, tôi thả chân trần chạy chơi trên bải cỏ xanh... để khi nhớ về, như lúc này đây, tôi nghe quanh tôi còn thoảng thơm mùi thảo mộc... Vì có là đứa trẻ, thì mới không ngại ngần vòi vĩnh về với ngày xưa, giữa khi lòng đã không còn xanh và nỗi buồn đã mang màu tóc bạc!

 

Có là đứa trẻ mới vui hăm hở với chùm hoa dại hái ở bên đường, mới cảm thấy đẹp ngất ngây với những cánh hoa màu hồng tím hình móng tay, dán lên mười ngón tay rồi không dám khép lại, không biết mỏi, cứ giơ giơ đôi bàn tay ra nghiêng đầu mà ngắm. Có là đứa trẻ mới thấy hết được nỗi nôn nao chờ đợi được mặc tấm áo mới, nhận bao lì xì đỏ thắm ngày đầu năm là niềm vui tuyệt nhất trên đời, là đứa trẻ, tôi mới ấm áp bình yên bên cả nhà bên ba má yêu thương. Và có là đứa trẻ, tôi mới dễ dàng băng qua những buồn sầu chợt đến...

 

Hỡi nỗi niềm long lanh như ánh sáng của đứa trẻ nhỏ ngày nào, nỗi niềm vừa thức dậy trở về quây quần trong ngôi nhà có cây mận trước sân, có cơn mưa giữa khói thơm ấm áp bếp chiều, có nắng sớm mai nhảy nhót trên vai theo chân trẻ thơ vui bước đến trường. Hỡi nỗi niềm lấp lánh như viên pha lê quý giá, hãy lung linh tỏa sáng trên dòng sông mây chở lá vàng mơ chiều nay, thay nắng trên cao đã dần lụi tắt ...

 

Nỗi niềm rực rỡ bên đời, tôi tung hết lên dòng sông mây trên cao vẫn đang lững lờ trôi về quê nhà có tuổi thơ tôi ngày ấy, cho tôi nghiêng lòng hoài vọng theo sau. Chiếc lá vàng mơ vẫn còn kia, im lặng lờ như ngủ trong chiều đã dần tắt nắng, tôi nghe thoảng hương thơm từ lá tỏa ra, trước khi cũng lạt mất theo với bóng chiều ...

 

Nằm ngoan đấy nhé, theo dòng sông mây chở lá vàng mơ trôi êm về nơi chốn cũ. 

Xôn xao rung cảm, tôi muốn với tay níu giữ nỗi niềm để được thả mình trọn vẹn, được chân đất chạy chơi trên những con đường mơ thuở ấy, và chỉ là mơ thôi mà, nên hãy để tôi mơ, và gần lắm rồi, tôi chạy sấp ngửa trong mơ mong nhanh về đến ...

 

Nắng tắt hẳn rồi!

Dòng sông mây chở lá vàng mơ đã chìm hẳn vào bầu trời đêm rộng lớn, tôi thấy lòng mình bùi ngùi muốn khóc, tôi mơ, và đã bao lần rồi, tôi vẫn không về kịp...

 

Về, để chia tay cho một chuyến trở về!



Bùi Tuyết Mai

 

25 Tháng Mười 2020(Xem: 174)
Tôi chạy đi tìm chỗ thang máy, mới lúc nãy thang máy ở đây mà bây giờ kiếm không ra, chẳng lẽ cái thang máy cũng ma quái như bà già biến mất để trêu ngươi tôi?
25 Tháng Mười 2020(Xem: 207)
Tấm lòng nhân hậu của một gia đình Đà Lạt xưa kia cũng đã lan tỏa đến anh, và giúp anh tự biết cần phải làm gì trong quãng đời còn lại của mình,
25 Tháng Mười 2020(Xem: 434)
Nhật ký ngày thứ bảy xin dành tặng cho các họa sĩ nghiệp dư của Ngô Quyền: BT Duyên (Mỹ), PT Hạnh (Úc), PK Luân (Hòa Lan), và NM Dũng (Việt Nam)
24 Tháng Mười 2020(Xem: 144)
Tên thanh niên không thèm ngoái đầu nhìn lại, nó ôm con gà ngồi ở yên sau. Chiếc xe rồ máy lao ra khỏi cổng. Chị Mận đứng yên như trời trồng miệng lẩm bẩm: - Không biết sáng giờ nó ăn uống gì chưa?
24 Tháng Mười 2020(Xem: 62)
tưởng như ngồi bên một người bạn cũ rất thân từ thời trung học, và đang nghe nàng tâm sự mối tình đầu của nàng với ai đó... của thuở học trò đã xa thật là xa.
24 Tháng Mười 2020(Xem: 87)
Tôi vốn có lòng thương cà cuống, ít nhất chúng là một phần tuổi thơ của tôi, nên rất bất mãn với cổ nhân. Cà cuống đâu có cay như ớt, như gừng để gừng càng già càng cay.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 293)
Khi xe lửa rời bến, tôi đứng ở cửa sổ để nhìn lại Huế một lần cuối thì khói xe lửa tạt vào mặt tôi và từ đó bụi khói vào mắt tôi làm tôi chảy nước mắt suốt một đoạn đường dài.
18 Tháng Mười 2020(Xem: 464)
Cuộc đời rất ngắn ngủi của Chad sẽ nhắc nhở các bạn trẻ luôn đeo khẩu trang để tự cứu mình, giúp người chung quanh; cùng nhận ra cuộc đời khá mong manh trong, và cả sau đại dịch.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 390)
Màu da ngâm ngâm hơi rám nắng, mũi không cao, mắt mí lót, mặt có những nốt tàn nhang li ti. Nụ cười cũng chẳng làm nghiêng nước nghiêng thành nhưng biểu cảm sự thành thực và thân thiện.
10 Tháng Mười 2020(Xem: 726)
Bạn có thể mất thu nhập, tạm thời mất tự do, nhưng nếu bạn bị mất mạng, tất cả mọi thứ đều kết thúc!
05 Tháng Mười 2020(Xem: 700)
Kết thúc năm đệ nhị B3, bạn lãnh thưởng hạng nhất. Phạm Thanh Thừa, đứa bạn chí thân cùng bạn, được phần thưởng hạng nhì. Tôi, Đỗ Công Luận, được phần thưởng hạng ba. Tam kiệt của lớp nhị B3.
05 Tháng Mười 2020(Xem: 494)
Nhưng không thấy Phúc trả lời, có ngờ đâu thời gian cuối tháng 7 là lúc Phúc HÔN MÊ 2 tuần ở bệnh viện!!!
04 Tháng Mười 2020(Xem: 490)
Những giọt nước mắt của mùa thu yêu thương và hoài niệm. Rồi mọi thứ sẽ qua, rồi tôi cũng sẽ đi vào hư vô. Mọi vật đều vô thường. Hãy nghĩ như vậy để yên vui.
28 Tháng Chín 2020(Xem: 651)
... Rồi theo anh theo chị vào Saigòn và được học trường tỉnh với giờ giấc đầy đủ và nay tôi bước vào trường trung học Pétrus Ký với một niềm tự hào.
27 Tháng Chín 2020(Xem: 635)
Hình như sự đoàn kết, và tinh thần trách nhiệm của các em trước tình huống không lường trước cũng là một bài học cho rất nhiều người lớn trong thời đại dịch.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 646)
Nguyện cầu cho sân si con người dịu lại, thấy được sự vô thường của cuộc sống. Nguyện cầu cho lửa mau tàn, cho người dân trở về nhà sinh sống bình an. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.
19 Tháng Chín 2020(Xem: 922)
Các trang mạng xã hội nếu được sử dụng một cách khôn ngoan, đúng mục đích, đúng lúc thì sẽ mang về niềm vui bất tận,
13 Tháng Chín 2020(Xem: 538)
Tôi nhớ ơn anh chị, và cả vợ chồng anh Hy, chịu đựng được chúng tôi, mà không đấm cho vỡ mồm, hộc máu mũi. Càng lâu, tôi càng thấm thía cái câu ‘ Bầu bí một giàn’ của anh Hy nói ngày xua.”
12 Tháng Chín 2020(Xem: 640)
Viết vài dòng này để tạ tội với dì tôi đã một thời mù đôi mắt vì tình lụy và nhất là tạ tội với ông Nghị Nguyễn Bá Kỳ vì tôi đã hiểu lầm ông. Hắt hơi là tình hận chứ không phải muốn hù dọa, khoe danh.
11 Tháng Chín 2020(Xem: 800)
Niềm vui lớn nhiều khi chỉ đơn giản tạo thành từ tấm lòng và sự quan tâm hàng ngày dành cho người khác.