Danh mục
Số lượt truy cập
5,131,904

GS. Đặng Thị Trí - MỘT THỜI DẠY HỌC

15 Tháng Mười Hai 201711:29 CH(Xem: 1343)
GS. Đặng Thị Trí - MỘT THỜI DẠY HỌC


Một thời dạy học



6. co Trí 2GS. Đặng Thị Trí


Kỹ niệm 60 năm của trường (16 năm  tính tới 1975), tôi không nói gì về ngày kỹ niệm nầy vì còn bận so sánh nền giáo dục xưa và nay (một thiếu sót đáng trách!!!) nhưng biết sao khi trong lòng đầy ắp những tư tưởng ấy. Xin tạ lỗi.

 

Sau Ngô Quyền tôi đã về Đoàn Thị Điểm, Cần Thơ rồi về Nha Huấn Luyện và Tu Nghiệp Sài Gòn. Chưa thi thố được gì thì 75 tới. May mắn được trở ra trường nhưng không còn dạy Việt Văn nữa mà dạy Địa Lý cho tới năm 84 thì giải nghệ. Ngần ấy năm giảng dạy, biết bao thăng trầm...

 

Ngô Quyền là trường tôi dạy lâu nhất: 12 năm, kế đó là Đoàn Thị Điểm, 2 năm hơn, các trường khác thường chỉ có 1 năm là giải thể (thuở đó ở Sài Gòn có nhiều trường Tư thục nên phải dẹp bớt) . Các em thuở đó cũng thân thiết nhưng có lẽ do cuộc sống... nên được ít lâu thì không còn được tin tức...

 

Mấy tuần nay lục lọi tìm cuốn album nhỏ có hình bạn bè, học sinh Ngô Quyền, nhưng nó biến mất... Tình cờ tìm thấy tấm thiệp Ngà và Huệ... Nhớ Ngà ngồi cạnh chậu hoa chụp ảnh (không còn, có lẽ nằm trong cuốn album đã mất). Ở căn town house đường Mountain View. Bao nhiêu tình cảm ấm áp, thân thiết lại hiện về...

 

Ở NQ biết bao thăng trầm: khi dạy Văn Hóa xen lẫn với Thể Dục, khi thì dạy 1 số giờ và trực văn phòng (sai đâu đánh đó...). Bản tính tôi ương nganh nhưng cũng đành chịu... Nhưng đó là động lực giúp tôi tiến lên: từ một Giáo Học Bỗ túc, tôi nhất quyết học cho xong Tú tài và vì dạy Việt Văn nên tôi thi Tú tài Văn Chương rồi lấy Cử Nhân Văn Chươg VN luôn (vừa dạy học ở BH, phải về Sài Gòn học...). Rồi 75, tôi không được dạy Văn nữa (vì lý lịch). Tôi vẫn nhớ ơn người đã giúp tôi trở ra trường mà giờ nầy tôi không làm sao liên lạc để nói lời tạ ơn (nhờ vậy mà không phải đi kinh tế mới dù phải chấp nhận dạy không đúng  chuyên môn).


Sang Mỹ, bước đầu cũng lắm gian truân nhưng không bao giờ tôi đầu hàng hoàn cảnh... và bây giờ tôi an nhàn vui với những gì mình đạt được và chung quanh tôi là con cháu xum họp, bạn bè thân ái và học trò thân yêu ngày nào giờ gặp lại ở xứ người cũng vẫn thân thương và gần gũi.

Viết những dòng nầy tôi chỉ muốn các em thế hệ NQ luôn hoàn thành nghĩa vụ của minh bằng lương tâm và trách nhiệm...

 

Kể làm sao hết những ưu ái các em dành cho tôi dù tôi không cho các con tôi mời các em đến nhân ngày kỷ niệm của tôi thì các em cũng tìm cách gặp tôi nhân ngày ấy... Cám ơn Hạnh (nam và nữ), Tâm và các em khác... đã đem đến tôi niềm xúc cảm ... ở xứ người.

 

Không thể quên các học sinh nghich phá, lười biếng của tôi. Tôi không biết các thầy, cô khác đã xử phạt học sinh ra sao? Riêng tôi, chưa bao giờ tôi la mắng các em nặng lời, chỉ vừa cười, vừa phạt nhưng nhất định phải thi hành: không thuộc bài, chấm trong sổ làm dấu, tuần sau gọi tiếp: không học bài nữa, chép bài phạt (đúng bài không thuộc), cho không điểm. Tái phạm cho cấm túc để học bài (không cấm túc vào ngày chúa nhựt vì phiền các giám thị mà vào ngày tôi có giờ dạy ở tiện kiểm soát  và có thể cho các em về để học bài khác). Tôi không gọi trả bài bằng theo thứ tự trong sổ mà nhìn mặt. (Sau nầy các em nói : mắt cô có thần nhìn là sợ rúm người).

Có lần gặp lại một em ở cổng trường, sau nhiều năm em rời trường. Em hỏi tôi: "Cô nhớ em không?"

Tôi trả lời: "Em tên Công (bây giờ quên họ và chữ lót chỉ nhớ em ấy ở Hố Nai hay Tam Hiệp, để khỏi lầm với Công khác) bị phạt bao lần vì vi phạm điều gì.

Em ấy lè lưỡi và từ giã.

Từng đó kỹ niệm vui buồn theo tôi trong kiếp nầy...  

 

23 Tháng Tám 2018(Xem: 1093)
Cơn bụi đỏ đã phủ đầy sau cơn lốc, con dốc qua trường vẫn mơ về những tà áo trắng quần xanh. Thời gian dài qua đi đường dài chưa đi hết, xin gìn giữ cho Ngô Quyền được mãi mùi hương
27 Tháng Bảy 2018(Xem: 1099)
Về với NQ nghen thầy. Về để nắm tay thầy Hoài xiết thật chặt để nhớ về NQ . Cái thuở ban sơ trường mới thành lập, còn ở tạm, dạy nhờ.
21 Tháng Bảy 2018(Xem: 1457)
Cuộc đời gió thoảng, mây bay Tri ân trân trọng cô thầy hôm nay. Bụi phấn theo gió tung bay Lời thầy dạy dỗ giữ hoài trong tim.
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 1168)
Họp mặt là vui. Gặp được thầy cô, bạn bè là điều hạnh phúc. Được quây quần bên nhau một ngày, hai ngày là tuyệt nhất trên đời trong một năm.
14 Tháng Bảy 2018(Xem: 1284)
Thầy trò Ngô Quyền đã đến với nhau trong ngày hậu Ngô Quyền không hẹn trước, biết bao niềm vui ngập tràn trong ký ức không thể nào quên.
07 Tháng Năm 2018(Xem: 5307)
Xin cùng về để cùng thấy lại trường xưa trong mắt nhau, trên tuyển tập Ngô Quyền 2018. Phải về vì "Lỡ… ngày mai ta không còn thấy nhau" …
21 Tháng Tư 2018(Xem: 2621)
"Cuộc vui nào cũng phải tàn. Nhưng tình vẫn sẽ mãi không tan". Tất đại diện mời Thầy Cô năm sau lên Biên hòa họp mặt, do bạn Hồ văn Hòa Bình làm ''chủ xị''.
01 Tháng Tư 2018(Xem: 1514)
Vậy, qua những dòng thông tin như đã viết, người viết mong người đọc có dịp gửi đến nơi đặt tấm bia "Tri Ân" chút nhắc nhớ hoàn tất cho dù "Trăm năm bia đá - vạn vật vô thường".
24 Tháng Ba 2018(Xem: 1757)
mong rằng tất cả các cựu học sinh Ngô Quyền cùng đến với nhau bằng sự thiện tâm, thiện ý, để gia đình Ngô Quyền “không bao giờ ngăn cách”
24 Tháng Hai 2018(Xem: 4422)
Cô giáo tên Nhứt, dạy lớp Nhứt năm 1967, lúc trước nhà cô ở gần ga Biên Hòa… Lần này trở lại quê xưa, Hiếu rất ước ao thăm cô giáo Nhứt.
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 2185)
Nồng ấm như lời nói của Thầy Hà Tường Cát dành cho người con gái đi xa về, khi được hỏi thăm “ Bố có khỏe không?”
23 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 1714)
Tôi viết những dòng này là để dâng nén hương lòng kính nhớ đến cô Chân Phuong và cô Bích Loan và với lòng chân thành kính yêu cô Đặng Trí
08 Tháng Mười 2017(Xem: 4408)
Nhân ngày giỗ đầu_Viết tưởng niệm Thầy Phạm Đức Bảo: Một vị hiệu trưởng VN "hiếm có" !