Danh mục
Số lượt truy cập
2,319,686,071,854,584,916

BTM - THÔI KHÉP LẠI VAI ĐỜI...

Sunday, October 1, 20173:07 AM(View: 10640)
BTM - THÔI KHÉP LẠI VAI ĐỜI...


  Thôi, khép lại vai đời!
 
"Khép cánh màn nhung danh vọng hết
 Người về lòng rũ sạch sầu thương
 Người vào cởi áo lau son phấn
 Trả hết vinh quang lẫn đoạn trường" 

guc dau 2
 
Cuộc đời như một sân khấu rộng lớn, mà ai cũng đều có một vai tham dự, và vào vai nào thì có ai được chọn?
Như người đàn ông gục chết chẳng ngờ kia, sao chọn vai chi cho ông mà buồn đến vậy?
Sinh hữu hạn, tử bất kỳ, dáng ngồi gục chết trên xe giữa khi đường phố vẫn tất bật người qua lại, kẻ chậm rãi ngoái nhìn ... không phải người ta vô tình, chỉ vì không ai nghĩ rằng đó là hình ảnh của sự chết.
 
Ông ngồi yên đó, bình lặng, đầu gục xuống trông chỉ như là do mệt mõi và ông chỉ dừng xe lại tựa nghĩ chút thôi ... Nhưng không phải vậy, ông đã buông xuôi vai diễn đời mình trong sự thấm mệt sau cùng.
Ông ra đi cô đơn, không có gì, không có ai bên mình, ông ra đi như một vệt trắng loang vô nghĩa, chỉ có bên dưới hình ảnh cô đơn thấm mệt kia là những lời niệm "Nam mô" hay "Giuse maria xin cứu rỗi linh hồn", mà dăm người xót thương để lại cho ông ...
 
Xếp lại trang tin, lặng lẽ, nước mắt tôi chảy một giọt buồn! Tôi ray rức xót xa với hình ảnh cô quạnh ra đi đó, dù quanh ông phố xá vẫn ồn ào. Ông lựa chọn chăng, khi đặt dấu chấm hết cho đời mình lặng buồn đến thế!
 
Tôi vẫn biết còn rất nhiều cảnh đời xót xa gấp bội, còn rất nhiều dấu chấm hết bi ai gấp vạn lần hai chữ lặng buồn. Nhưng có thể làm được gì khi vai đời đã đặt!
 
Không phải ai cũng nhận ra cuộc đời này quá ngắn ngũi, để sống nhẹ nhàng buông bỏ, đôi khi tôi nhận ra mình sống mãi miết trên phần vai đời mình, cuốn theo hỷ nộ ái ố cho những mối lương duyên đến đi không định trước, mà lắm lúc quên bẳng đi rằng, ai rồi cũng phải một lần khép lại vai, và đi về phía ấy ...
 
Thầm dặn lòng tiếp tục yêu thương, ân cảm sâu xa, khơi gợi mạch sống dịu dàng quanh mình, thôi loay hoay với những so đo xem mình đã bỏ rơi mất những gì, bị người làm tổn thương bao nhiêu, mà quên mất tháng ngày kia đang trôi dần ngoài cửa.
 
Tôi nhớ mình đã đọc đâu đó: "Trái tim không phải là một món hàng để mua bán, mà là một món quà để trao tặng. Một trái tim không biết trao tặng là một trái tim chết. Sự giàu có và nghèo nàn có thể phân biệt thành giai cấp cung bậc. Nhưng mỗi người đều chỉ có một trái tim. Do đó, quà tặng xuất phát từ trái tim là vô giá, bởi giá trị của món quà không nằm ở giá trị tiền bạc, mà ở trái tim được gửi gắm qua món quà. 
Một ánh mắt, một nụ cười ... một lời an ũi, một bàn tay nâng đỡ ... đó là "trái tim" mà con người có thể trao tặng cho nhau ..."
 
Cuộc đời ngắn ngủi hơn ta tưởng rất nhiều, mong sao không phải hối tiếc, bởi không ai có thể lựa chọn ra đi khi nào và đặt dấu chấm hết vai đời mình ra sao ... Như người đàn ông ngồi gục bên đường kia, hình ảnh thấy buồn đến vậy, nhưng sao tôi vẫn tin rằng ông đã thanh thản rời vai, ông đã tròn vai chính mình, ông mệt và không hối tiếc, ông đi thôi!
 
Vai đời xênh xang hào nhoáng phù hoa đến mấy, cũng không vượt qua được thâm sâu của cõi hồng trần, mặt trời lặn rồi mặt trời mọc, thời khắc trên nhân gian ngày càng ít đi, xin cho tất cả được sống an yên chân thành, cho đến lúc cánh màn nhung trên sân khấu đời khép lại, giũ áo buông vai, ai cũng mĩm cười ...
 
Thuở ra sân khấu không làm rộn 
Lúc hạ vai tuồng ít hổ ngươi.

BTM
Saturday, May 7, 2022(View: 242)
Xin cảm ơn mẹ tôi, vợ tôi và bà suôi của tôi cũng như các bà mẹ trên khắp thế gian đã mang một sứ mệnh gian lao và cao cả là “làm mẹ”.
Friday, May 6, 2022(View: 232)
. Khác với người phương Tây, Việt Nam chúng tôi có rất ít các viện dưỡng lão. Khi Cha Mẹ tới tuổi già, con cái luôn muốn được sống kề cận để chăm sóc..
Thursday, May 5, 2022(View: 224)
Và chốc nữa đây tôi sẽ vào chùa thắp nhang… sám hối vì bấy lâu nay tôi cứ hùa theo Liên chê trách bà mẹ chồng này. Mong bà tha lỗi cho tôi.
Sunday, May 1, 2022(View: 332)
Ba tôi rời Việt Nam sang Hoa Kỳ đoàn tụ cùng các con vào đúng ngày 30 tháng 4 năm 1987. Ông viết bài thơ sau vào ngày 30 tháng 4 năm 1988,
Friday, April 29, 2022(View: 234)
Thì ra bao nhiêu năm qua, cuộc sống và tuổi gìa đã vô tình che khuất đi hình bóng cũ, chỉ những dịp như hôm nay hình bóng anh Xuân lại trở về trong lòng cô Hoa
Friday, April 22, 2022(View: 434)
Năm nay, tháng tư lại về, những thương đau của quá khứ gần nửa thế kỷ một lần nữa lại ùa về, chúng ta nhớ Sài Gòn da diết.
Wednesday, April 20, 2022(View: 400)
Xin ơn trên đừng cướp đi ông bà ngoại yêu quý của tôi. Hãy để tôi còn có thời gian trả chút nghĩa tình ông bà trao cho tôi từ lúc tôi mới lọt lòng.
Friday, April 15, 2022(View: 470)
Đêm càng về khuya, nỗi nhớ về Sài Gòn xưa càng quay quắt, tôi ước mơ được một lần sống lại ở thành phố Sài Gòn, một hòn ngọc Viễn Đông trước năm 1975.
Monday, April 11, 2022(View: 448)
Tôi không cảm thấy vui trọn vẹn, tròn trĩnh lắm vì trong một góc khuất nào đó của bộ não hình ảnh tang tóc, chết chóc tức tưởi lúc kết thúc VNWar 1975, cứ hiện về như phim quay chậm!
Monday, April 11, 2022(View: 458)
Chúng tôi phải hoàn tất ba khóa học: Chương trình học tiếng Anh (ESL program), Cultural Orientation (CO) và Work Orientation (WO) trước khi đi Mỹ.
Sunday, April 3, 2022(View: 663)
Đây là hồi ký của Tiến Sĩ Thanh Vân Anderson. Nội dung nói về ba giai đoạn trong cuộc hành trình gian khổ,
Sunday, April 3, 2022(View: 792)
Cám ơn cô Trí đã đỡ đầu cho thế hệ Ngô Quyền chúng em và tiếp nối. Kính mừng sinh nhật cô.
Saturday, April 2, 2022(View: 430)
Bây giờ người vắng mặt Mỗi tháng tư lệ thầm Nỗi đau này ai thấu Nên trốn mình trong chăn
Sunday, March 27, 2022(View: 539)
Em quanh năm suốt tháng phải ăn đói, nhịn thèm vì sợ mập, lại chỉ thích những món “cơ hàn”. Số em chắc là “Số khổ”?
Saturday, March 26, 2022(View: 505)
Món ăn hàng ngày vẫn luôn là cá thịt, rau cải trại cấp phát. Vì ăn uống kham khổ quen rồi nên gia đình tôi không mấy khó khăn khi hội nhập cuộc sống ở trại Bataan.
Saturday, March 26, 2022(View: 500)
...dân tộc Ukraine đã khiến cả thế giới ngưỡng mộ khi có những cô gái trẻ, những phụ nữ lớn tuổi cũng cầm súng bên cạnh nam nhân cùng chiến đấu chống quân thù.
Tuesday, March 22, 2022(View: 460)
Trả lời như thế nào cho một cô bé bảy tuổi, đôi mắt long lanh ngấn lệ, đang phải đối mặt với nỗi lo sợ về sự ra đi, sự chia ly, không thể tránh được, và vĩnh viễn đây?
Sunday, March 20, 2022(View: 624)
Dừng tay tàn bạo đi thôi Rồi thì xương trắng một đời ra ma Giết người người sẽ giết ta Luật trời khó thoát đó là luật chung.
Saturday, March 19, 2022(View: 854)
Ai cũng bảo sao không chọn đi đâu mà lại chọn cái nước nghèo thế mà đi. Ấy vậy mà với mức thu nhập GDP bèo bọt của Ukraina, sao tôi vẫn thấy họ giàu đến thế…
Saturday, March 19, 2022(View: 559)
Ai là dân Sài Gòn trước 1975 đều không ít lần để lại những bước chân mình trên vỉa hè đại lộ Lê Lợi mà ngày trước người ta gọi là phố Bô Na (Bonard).